Truyện:Ước Nguyện Ngày Xuân - Chương 57

Ước Nguyện Ngày Xuân
Trọn bộ 63 chương
Chương 57
Ước nguyện của anh: ở bên cô cả đời
0.00
(0 votes)


Chương (1-63)

Trở về lều từ quán bar, Úc Văn Yến vừa bước vào cửa đã giữ lấy cổ Tuyên Dụ rồi hôn xuống, làm cô giật mình khiến cô liên tục lùi về phía sau. Cuối cùng ngã xuống chiếc giường mềm mại đã trải sẵn, hoàn toàn hợp ý của Úc Văn Yến.

Trong xe treo một dải đèn sáng hình ngôi sao, khiến không khí càng trở nên ấm áp và mơ hồ.

Nhiệt độ trên người cô tăng cao, chỉ trong chốc lát thì cửa sổ xe đã phủ một tầng sương mờ.

Úc Văn Yến đan tay kéo góc áo của mình lên, rồi cởi bỏ chiếc áo phông ra, sau đó vỗ lên eo cô: “Nâng eo lên. ”

Quần áo đặt sau lưng còn vương hơi ấm của cơ thể anh, mặt Tuyên Dụ đỏ bừng, nhỏ giọng nói: “Không mang. ”

Ngay sau đó, tay anh luồn vào góc túi, rút ra 2 cái từ trong túi của cô.

Tuyên Dụ ngơ ngác, anh cho vào từ lúc nào vậy?!

Anh cúi xuống, bờ vai rộng che khuất tầm nhìn của cô, đến cả ánh đèn trần xe cô cũng không thấy được, mà chỉ có thể thấy đường nét cơ bắp săn chắc của anh.

Tuyên Dụ sờ lên vết thương để lại gần tim do đạn lạc của anh, Úc Văn Yến cúi xuống liếc nhìn, nắm lấy tay cô đặt lên môi, hôn lên đốt ngón tay của cô, híp mắt lại và dùng đầu mũi nhẹ nhàng cọ sát.

Cô rút tay về thì bị anh tóm được, đôi mắt anh không còn dịu dàng nữa mà như thể đang nhìn con mồi, khiến cô không dám cử động, mặc cho anh để lại nụ hôn ướt át trong lòng bàn tay.

Bàn tay cô không thuộc kiểu thon dài đẹp đẽ, nhưng anh không quan tâm đến điều đó. Chỉ cần ngồi cùng nhau, anh liền quen thói nắm lấy tay cô, nghịch ngón tay, yêu thích không thể nào buông.

Không chỉ vậy, anh còn rất thích dạy cô dùng tay làm chút chuyện riêng chỉ thuộc về hai người.

Nụ hôn lướt dần xuống ——

Đầu mũi anh lướt qua da thịt khiến Tuyên Dụ hơi run rẩy, thân thể co lại.

Bàn tay lớn của anh giữ chặt đầu gối cô, hơi ngẩng đẩu, anh dùng giọng ra lệnh nói: “Đừng động. ”

Tuyên Dụ đặt tay lên đỉ. nh đầu anh, không dám phát ra bất cứ âm thanh nào.

“Bảo bối, chúng ra sửa lại một chút nhé. ” Úc Văn Yến mỉm cười đầy ẩn ý, “Anh gọi em là gì?”

Tuyên Dụ không nói một lời nuốt hết âm thanh xuống.

Đột nhiên, chân cô có cảm giác tê rần và hơi nhói.

Cô rưng rưng nước mắt tức giận mắng: “Úc Văn Yến, anh là chó à?”

Chó không chỉ cắn người, mà còn biết li. ếm vết thương.

“Ngoan, đổi cách gọi khác đi” Anh nhẹ nhàng li. ếm lên dấu răng.

Tuyên Dụ hoàn toàn từ bỏ kháng cự, giọng mềm nhũn chịu thua: “Anh trai...... ”

Tuyên Dụ là người hiểu rõ nhất hình dáng bàn tay thon dài và lộ rõ khớp xương của Úc Văn Yến như thế nào, những đường gân xanh hơi nổi lên chạy dài theo mu bàn tay ra sao. Ví dụ như đốt giữa của mỗi ngón tay anh đều có phần xương to và lộ rõ ra, phần chai trên đốt xa của ngón giữa tay trái dày hơn các ngón khác, từng đầu ngón tay đều mang theo sức mạnh vừa đủ, mỗi lần, đều ấn đúng vào điểm mấu chốt.

Anh còn có một thói quen kỳ lạ. Đó là luôn muốn cô cùng anh nếm thử vị mặn giữa môi anh. Cảm giác ấy giống như vừa mới ngoi lên khỏi biển nước, khó khăn lắm mới há miệng thở được chút không khí thì anh lại lập tức ép cô uống thêm một ngụm nước biển khiến cô không cách nào trốn tránh.

Nhiệt độ trong khoang xe tăng cao, sự chênh lệch nhiệt độ khiến cửa sổ phủ một lớp sương mờ trắng.

Giữa lúc ý thức đang dần dần tan rã, cô nghe thấy tiếng mưa rơi tí tách tí tách.

—— Trời đang mưa.

Nước mưa thấm vào đất, làm bùn mềm ra, cây đại thụ cắm rễ thật sâu, bị ôm trọn trong lòng đất, hấp thụ từng dòng dưỡng chất.

Lá cây theo gió lay động, phát ra những tiếng xào xạc, tạo thành một bản nhạc kéo dài suốt đêm.

“Bảo bối, em nói xem có khi nào đột nhiên có người xuất hiện không?” Úc Văn Yến áp sát bên tai cô, giọng nói trầm khàn xen lẫn tiếng cười trêu chọc.

Giữa môi cô bật ra một chút âm thanh, khiến cô vội vàng cắn chặt môi dưới, suýt chút nữa bật khóc.

“Nếu họ nghe thấy, sẽ nghĩ gì đây?” Úc Văn Yến mỉm cười nói, “Chắc chắn biết chúng ta đang làm gì. ”

“Dáng vẻ của em bây giờ, chẳng tiện để gặp ai đâu. ”

Tuyên Dụ lo lắng đến đỏ mắt, trừng anh.

Anh ôm lấy eo cô đứng dậy, khiến phần thân trên của cô áp vào vách xe, xương sườn cô bị bàn tay to lớn của anh giữ chặt, phần ngực áp vào vách xe của cô lạnh ngắt, theo bản năng cô co người lại, đôi tay nhỏ bé chống lên cửa kính, cố gắng tìm điểm tựa. Giây tiếp theo, bàn tay to lớn bá đạo phủ lên mu bàn tay cô, năm ngón tay siết chặt lấy năm ngón tay cô, tách ra, để lại một dấu ấn thân mật giao hòa.

......

Tuyên Dụ ngã vào trong chăn, nhìn Úc Văn Yến chậm rãi buộc chặt chiếc túi căng phồng rồi ném vào trong sọt rác với động tác năm ngón tay thon tài của anh ‘Sắc’ đến không chịu nổi.

“Đẹp không?” Anh nhướng mày cười hỏi.

Mặt Tuyên Dụ đỏ bừng: “Ai nhìn anh chứ, đồ tự luyến!”

Úc Văn Yến cúi người xuống hôn cô, cố tình để lại dấu vết dưới cổ áo cô, mở nụ cười lưu manh: “Trên mặt em viết đầy hai chữ yêu thích đây này. ”

“Không biết xấu hổ!” Tuyên Dụ kéo chăn trùm kín, xoay người quay lưng lại với anh.

Úc Văn Yến vắt chiếc khăn mặt dùng một lần: “Lại đây, lau sạch rồi ngủ tiếp. ”

Tuyên Dụ giật lấy nó: “Em tự làm……”

Úc Văn Yến quay lại tìm đồ, vừa hay để lại không gian cho cô.

Sau khi nhanh chóng lau sạch, Tuyên Dụ tự mình xử lý rác. Cô vừa nhìn thấy lọ thuốc mỡ trong tay anh, nhiệt độ trên mặt không ngừng tăng cao, mãi không hạ xuống.

Chỗ trên chân bị cắn đến trầy da, vừa mặc quần ngủ vào thì lớp vải cotton cọ qua khiến vết thương hơi đau.

“Để em tự……” Tuyên Dụ vươn tay giành lấy lọ thuốc mỡ.

Úc Văn Yến ngăn động tác của cô lại, dễ dàng khống chế cô, ngón trỏ đã thấm thuốc mỡ của anh bôi nhẹ lên dấu răng sưng đỏ của cô “Em đâu có thấy nó ở đâu, dù sao cũng là anh cắn, anh rõ vị trí hơn. ”

Những lời trêu chọc của anh cứ liên tục vang lên, Tuyên Dụ thẹn quá hóa giận, một mình độc chiếm lấy chăn, chỉ chừa lại cho anh một khoảng trống nhỏ.

Nhưng điều này lại tạo cho Úc Văn Yến được lợi, anh ôm lấy eo cô từ phía sau mà ngủ, hôn lên vành tai cô: “Sáng mai dậy ngắm bình minh. ”

Tuyên Dụ không thèm để ý đến Úc Văn Yến, chỉ muốn ngủ. Cô buồn ngủ đến mức không còn sức giãy giụa, mí mắt đã bắt đầu đánh nhau và cô dần chìm vào giấc ngủ.

“A Dụ. ” Úc Văn Yến chống tay nhổm người dậy nhìn cô, sắc mặt hồng hào, trên má cô còn có hai ráng hồng nhàn nhạt.

Tuyên Dụ mơ hồ ừ một tiếng: “Ồn quá. ”

Úc Văn Yến cười khẽ, hôn lên má cô: “Ngủ ngon. ”

Tuyên Dụ đã ngủ nên chẳng còn để tâm anh có trêu chọc như thế nào, rúc vào vòng tay ấm áp của anh, tựa như một chú mèo con, cọ cọ, tìm được vị trí thoải mái nhất mà ngủ ngon lành.

Tuyên Dụ bị đánh thức lúc 5 giờ rưỡi sáng, Úc Văn Yến kéo cô dậy.

“Cho em ngủ thêm chút nữa. ” Tuyên Dụ kéo chăn trùm qua đầu, quay lưng về phía anh, vừa nhích người một chút, cảm giác mỏi nhừ không chịu được lập tức hiện rõ.

Úc Văn Yến kéo cô ngồi xuống mép giường, đi dép lê vào cho cô: “Đợi chút nữa rồi lại ngủ. ”

Tuyên Dụ mở điện thoại ra xem, ánh sáng chói mắt khiến cô phải nhắm lại ngay: “Mấy giờ rồi?”

“Năm giờ rưỡi. ” Úc Văn Yến đỡ cô ngồi vững.

Tuyên Dụ mở to mắt, trong tròng mắt còn tơ máu: “Em mới ngủ chưa được 3 tiếng!”

Úc Văn Yến không nói gì nữa, trực tiếp ôm cô lên theo kiểu công chúa, bế người ra khỏi lều vải không tốn chút sức nào.

“Úc Văn Yến, anh điên rồi à! Em còn chưa thay quần áo!” Tuyên Dụ nắm chặt cổ áo, che chắn dấu hôn trên xương quai xanh, hốt hoảng vùi mặt vào lồng ng. ực anh.

Cô nghe thấy tiếng cười trầm thấp của anh xuyên qua lồng ng. ực, khiến âm sắc lúc anh nói chuyện có chút khàn.

“Ở đây chỉ có chúng ta thôi. ” Úc Văn Yến đặt cô ngồi xuống ghế đẩu, lấy chăn quấn người cô lại.

Tuyên Dụ thấy anh vẫn mặc đồ ngủ thì tâm trạng cũng cân bằng lại. Cô quấn chặt chăn lông nhìn xung quanh, bỗng nhiên lại cảm thấy hai người họ ỷ vào việc xung quanh không có ai, nên mặc đồ ngủ chạy loanh quanh đúng thật là táo bạo.

Sau cơn mưa, những giọt sương sớm nặng trĩu, mặc dù đang là mùa hè, nhưng trước khi mặt trời ló rạng, không khí vẫn còn ẩm ướt. Nếu có máy dò khí tượng thì có lẽ có thể kiểm tra được độ ẩm trong không khí đạt tới 100%.

Làn gió mát thổi qua khiến nửa khuôn mặt Tuyên Dụ rụt vào trong chăn, Úc Văn Yến còn đặc biệt mang nước ấm tới cho cô rửa mặt.

Sau khi lau mặt xong, Tuyên Dụ dù có buồn ngủ đến đâu thì cô cũng tỉnh hẳn. Cô nhìn quanh tứ phía, khu rừng sâu vẫn còn tối đen, dậy sớm như vậy để đón bình minh, mặt trời còn chưa tỉnh ngủ đâu.

Bữa sáng, Úc Văn Yến làm hai cái bánh sandwich, sau đó đặt lên chiếc bàn nhỏ bên cạnh Tuyên Dụ: “Uống sữa hay nước trái cây?”

“Sữa ngọt. ” Tuyên Dụ nhìn vào biểu hiện ân cần của Úc Văn Yến nên tạm thời cô không giận nữa.

Tuyên Dụ vừa gặm sandwich vừa nhìn chằm chằm vào đỉnh núi phía đối diện, không chắc chắn hỏi: “Thật sự có thể thấy mặt trời mọc à? Hôm nay có khi trời âm u ấy. ”

Dù sao thì tối hôm qua cũng mưa lớn mà.

Úc Văn Yến nhấp một ngụm trà nóng, một tay cầm điện thoại, kiểm tra thời gian mặt trời mọc: “Đợi thêm 5 phút nữa. ”

Tuyên Dụ ăn xong miếng bánh cuối cùng, mơ hồ nói: “Cảm giác mỗi lần ngắm bình minh đều mệt cả người. Hồi đại học chúng ta đến Vân Đô, chỉ để ngắm cảnh Nhật Chiếu Kim Sơn* mà phải dậy từ 6 giờ sáng. Sau đó chơi cả ngày nên suýt nữa thì em không xuống nổi núi, nửa hành trình sau đó đều phải nhờ vào bình dưỡng khí để hoàn thành. ”

(*Nhật Chiếu Kim Sơn (日照金山) là một hiện tượng thiên nhiên kỳ thú xảy ra vào lúc bình minh hoặc hoàng hôn, khi ánh mặt trời chiếu lên đỉ. nh núi phủ đầy tuyết, khiến đỉnh núi phát sáng rực rỡ như được dát vàng. Hiện tượng này thường thấy ở các dãy núi cao, đặc biệt là ở vùng Tây Tạng, Tứ Xuyên, Vân Nam (Trung Quốc), dãy Himalaya hay dãy An-pơ (Alps). Trong đó, một trong những địa điểm nổi tiếng nhất để chiêm ngưỡng Nhật Chiếu Kim Sơn là dãy núi Meili (梅里雪山) ở tỉnh Vân Nam. )

“Không phải em rất vui sao?” Úc Văn Yến rất có ấn tượng với chuyện này, không chỉ vì hai người may mắn nhìn thấy Nhật Chiếu Kim Sơn, mà còn vì ngày hôm sau Tuyên Dụ đổ bệnh phải nhập viện.

Tuyên Dụ hồi tưởng lại ngày đó, hôm cô cùng anh ngắm nhìn cảnh Nhật Chiếu Kim Sơn.

Sau khi đến đó, hai người đã đăng ký tour du lịch một ngày, đi theo sắp xếp của hướng dẫn viên du lịch tập trung lúc sáu giờ, đến bảy giờ rưỡi sẽ đến chân núi ngắm bình minh.

Vân Đô có sự chênh lệch nhiệt độ ngày và đêm rất lớn, buổi sáng chỉ -3°C. Tuyên Dụ mặc ba lớp áo bông, đeo đệm đầu gối và dán miếng giữ nhiệt nhưng vẫn lạnh run, thậm chí lông mày còn kết thành một lớp sương mỏng, còn bị Úc Văn Yến chụp ảnh dìm cảnh lúc đó.

Trời dần dần sáng lên, ánh mặt trời xuất hiện xua tan màn đêm u tối. Nhưng vẫn lạnh không chịu nổi, Tuyên Dụ nhìn về phía một góc bầu trời rồi thầm nghĩ tại sao trên núi vẫn còn tối om như thế.

Lại chờ thêm 5 phút đồng hồ nữa cho đến gần tám giờ, Tuyên Dụ thầm nghĩ có lẽ cô là một kẻ xui xẻo trong vạn người, chẳng thể thấy được Nhật Chiếu Kim Sơn.

Úc Văn Yến đang điều chỉnh góc độ của máy quay phim thì đột nhiên Tuyên Dụ ôm lấy anh. Anh còn chưa kịp vòng tay ôm lại, liền nghe cô ai oán than thở rằng đi cả một chặng đường vất vả đến đây mà chẳng nhìn thấy cảnh sắc mong chờ, quay về như vậy thật không cam tâm. Điều này khiến không ít người xung quanh quay lại nhìn.

Úc Văn Yến ra hiệu cho cô nhỏ giọng một chút, Tuyên Dụ ấm ức hỏi không xem được thì phải làm sao bây giờ.

Anh bảo cô lại đợi thêm một lát nữa, sau đó khóc cũng không muộn, cái miệng này không an ủi người khác còn đặc biệt tổn hại người khác.

Tám giờ đã quá 10 phút, giỡ đã sắp 8 giờ 30 phút. Trong lòng Tuyên Dụ đã vô cùng bình tĩnh và chấp nhận kết quả không thể ngắm được bình minh.

Nhưng ngay khoảnh khắc tâm cô như tro tàn thì một luồng ánh sáng màu cam đầu tiên đã chiếu rọi lên đỉ. nh núi. Cô phấn khích đến mức vỗ lên cánh tay Úc Văn Yến, nhảy cẫng lên, hét lớn đã lên, suýt chút nữa giẫm hụt chân rơi xuống rãnh nhỏ.

Adrenalin tăng vọt nhanh chóng, cô hưng phấn vừa chụp ảnh chung vừa quay phim, còn thành kính ước nguyện về phía Kim Sơn. Người ta đều nói rằng ai nhìn thấy Nhật Chiếu Kim Sơn thì sẽ may mắn cả năm.

Cô ước nguyện không chỉ có năm nay, mà hy vọng năm nào cũng như năm này, hy vọng có thể bên cạnh người cùng cô ngắm nhìn Nhật Chiếu Kim Sơn suốt đời, mãi mãi ở bên nhau!

Có lẽ thần linh đã nghe thấy nguyện vọng của cô, vì quanh đi quẩn lại mấy năm này, người cùng cô ngắm bình minh đều là Úc Văn Yến.

“Cười gì vậy?” Sau khi dựng xong máy quay, Úc Văn Yến quay đầu lại thì nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của cô, liền điều chỉnh ống kính nhắm vào cô.

Tuyên Dụ nhìn anh cười nói: “Năm đó chúng ta đi xem Nhật Chiếu Kim Sơn, em đã ước một điều. ”

“Đã thành hiện thực chưa?” Úc Văn Yến điều chỉnh tiêu cự, phóng to nụ cười của cô.

Tuyên Dụ: “Thành hiện thực rồi. ”

Anh hỏi: “Là gì vậy?”

Đúng lúc đó, tia sáng vàng rực đầu tiên chiếu xuống đỉnh ngọn núi xanh.

Tuyên Dụ đặt cốc sữa bò xuống, đi về phía trước. Ống kính máy quay dõi theo cô, ghi lại cảnh mặt trời ló rạng tuyệt đẹp giữa màn sương mỏng của những ngọn núi vào sáng sớm. Trong máy quay, dưới sự khúc xạ ánh sáng tạo thành một vầng hào quang bảy sắc bao quanh cô, tỏa sáng rực rỡ.

“Cùng anh, ở bên nhau cả đời. ” Giọng nói Tuyên Dụ dịu dàng, nhẹ nhàng nhưng rất mạnh mẽ.

Úc Văn Yến cũng bị cuốn theo cảm xúc ấy, khẽ mỉm cười: “Anh cũng đã ước nguyện. ”

Tuyên Dụ cảm thấy bất ngờ, cô luôn nghĩ rằng chỉ có mình mới có thể làm chuyện ấu trĩ đến mức đứng trước cảnh đẹp cầu nguyện, không ngờ Úc Văn Yến cũng làm vậy. Cô hỏi: “Là gì vậy?”

“Ở bên Tuyên Dụ cả đời. ”

Tuyên Dụ đi về phía anh, khi cô tới gần máy quay thì màn hình dần mất đi tiêu cự. Cuối cùng màn hình chuyển sang màu đen, nhưng vẫn ghi lại được cuộc đối thoại của hai người.

“Hôm nay anh có muốn ước nguyện với ánh bình minh không?”

“Đừng tham lam, chúng ta đã có ước nguyện của cả đời rồi. ”

“Úc Văn Yến, sau này chúng ta phải cùng nhau ngắm nhìn vô số cảnh bình minh nữa. ”

“Được, cả quãng đời còn lại anh đều ngắm bình minh cùng em, tận hưởng từng giây từng phút bên em. ”

“Móc ngoéo. ”

“Trăm năm không được thay đổi……Tuyên Dụ chỉ có thể thích Úc Văn Yến. ”

“Anh chơi xấu!”

“Đã móc ngoéo tay rồi, em phải thực hiện, không được đổi ý. ”

“Không được, móc lại lần nữa! Lần này để em nói!”

......

Chiều thứ Sáu, Úc Văn Yến đặc biệt xin nghỉ phép để đi đăng ký kết hôn. Số thứ tự đã đặt trước từ hôm qua, ảnh chứng nhận cũng tranh thủ chụp vào trưa thứ Tư. Dạo gần đây, Tuyên Dụ bận rộn với lễ tốt nghiệp, hầu như đêm nào cũng phải làm việc muộn.

Vào buổi trưa, khi Úc Văn Yến gọi điện cho Tuyên Dụ, cô đang chỉ đạo cho sinh viên sắp xếp sân khấu sẽ sử dụng vào ngày mai.

“Tuyên Tuyên, điện thoại của cô kìa. ” Hồ Tu ở cuối khán phòng cầm micro gọi lớn.

Tuyên Dụ lớn tiếng hỏi: “Ai vậy?”

Sinh viên trên sân khấu hỏi cô phương hướng đặt bục giảng đã đúng chưa, Tuyên Dụ vẫy tay về bên trái: “Xoay lệch sang bên trái một chút. ”

Hồ Tu hét lên: “Anh trai cô. ”

Tuyên Dụ khựng lại vài giây, thầm nghĩ cô có anh trai hả? Rồi bỗng nhiên cô nhớ ra, dạo trước Úc Văn Yến thấy cô lưu tên anh trong danh bạ bằng tên đầy đủ, liền nhìn chằm chằm để cô đổi thành “Anh trai”.

“Tới ngay!” Tuyên Dụ dẫm lên bậc thang chạy qua, cầm điện thoại lên nghe.

“Tuyên Dụ!” Úc Văn Yến nói lớn tiếng, “Em đang đấu đấy? Có biết mấy giờ rồi không?!”

Tuyên Dụ ngây ra như phỗng: “Một rưỡi, sao thế?”

Úc Văn Yến đã đứng dưới trời nắng chờ cô suốt nửa tiếng, tức giận hỏi: “Em đừng nói với anh là em quên rồi đấy nhé?”

“Em……” Hai ngày nay Tuyên Dụ thức đêm vì phương án tổ chức lễ tốt nghiệp nên phải suy nghĩ vài giây mới nhớ ra hôm nay hai người đã hẹn đi đăng ký kết hôn.

“Đăng ký kết hôn! Em không quên đâu, công việc sắp xong rồi, anh đợi em một lát nữa nha. ” Tuyên Dụ cười khô khan vài tiếng, “Vậy nhé, em xong ngay đây. ”

Tuyên Dụ để điện thoại xuống, tiếp tục chạy lên đằng trước chỉ đạo công việc.

Hai người bạn học và Hồ Tu đều nghe thấy cuộc đối thoại.

Chàng trai tóc đen hỏi: “Anh Tiểu Hồ, vừa rồi Tiểu Tuyên mới nói là phải đi đăng ký kết hôn đúng không?”

“Tôi cũng nghe thấy đây, Tiểu Tuyên định kết hôn sớm vậy sao?” Cô gái mặc quần áo màu trắng rụt rè hỏi.

Hồ Tu cũng là lần đầu tiên nghe đến nên không xác định chuyện nghe được là thật hay giả: “Tuyên Tuyên đã 27 tuổi rồi, không tính là kết hôm sớm?”

“Tôi quên mất tiêu, vẫn cứ luôn nghĩ Tiểu Tuyên mới hơn 20 tuổi. ” Chàng trai tóc đen cười ngây ngô.

Cô gái mặc quần áo màu trắng: “27 tuổi vẫn còn quá sớm, nhưng Tiểu Tuyên của chúng ta có cái tâm sự nghiệp mạnh lắm, kết hôn cũng không ảnh hưởng đến sự nghiệp của cô ấy đâu. Không thấy sao, suýt nữa cô ấy còn quên cả việc đi đăng ký kết hôn kia kìa. ”

Hồ Tu nhìn quanh một vòng: “Đừng bàn chuyện của giáo viên nữa, mau chóng tới giúp đỡ đi, không thấy Tuyên Tuyên đang gấp sao?”

Hai người họ không dám lười biếng nữa, bước ra phía sau phụ giúp treo băng rôn.

Mãi đến hai giờ rưỡi, Tuyên Dụ mới rời khỏi hội trường, vừa bước ra cửa thì cô đã thấy Úc Văn Yến đang đứng đợi ngoài cửa.

“Em xin lỗi nha, tuần này trong học viện có hoạt động lớn, em không rời đi được. ” Tuyên Dụ đi tới khoác lấy cánh tay anh, cười khẽ để lấy lòng anh.

Úc Văn Yến cố ý tránh né một chút nhưng Tuyên Dụ lại nắm chặt tay áo anh không buông, vẫn lại cười tiếp với anh, khiến tâm trạng anh tốt lên đôi phần.

“Chuyến công tác thế nào?” Tuyên Dụ chuyển chủ đề.

Tuần này Úc Văn Yến đi công tác từ thứ Hai đến tối thứ Năm mới quay trở về. Sáng nay lại phải đến đơn vị báo cáo công việc, đặc biệt tranh thủ thời gian buổi chiều để đi đăng ký kết hôn.

“Còn phải đi một chuyến nữa. ” Úc Văn Yến ôm lấy bả vai Tuyên Dụ, “Đêm nay, chuyến bay lúc rạng sáng mai. ”

Xem ra, cả hai đều rất bận rộn.

“Tuần sau anh dẫn em về nhà ăn bữa cơm với ông nội. Anh đã báo với ông ấy chuyện chúng ta đăng ký kết hôn rồi, ông ấy rất vui. ” Úc Văn Yến lại nói, “Còn tình hình bố mẹ anh thì em cũng biết đấy, hai người họ không thể ngồi chung bàn được đâu nên chúng ta phải hẹn mẹ anh vào thời gian khác. ”

Tuyên Dụ hiểu: “Ừhm, vậy anh sắp xếp đi. ”

Đến Cục Dân Chính, hai người nộp giấy tờ theo yêu cầu, trả lời vài câu hỏi đơn giản, rất nhanh đã hoàn thành thủ tục, diễn ra suôn sẻ đến mức khó tin.

Đứng trên bục chụp ảnh kỷ niệm, Tuyên Dụ có chút hối hận vì hôm nay không trang điểm kỹ càng, lại nhìn sang Úc Văn Yến ở bên cạnh, bộ vest phẳng phiu, đặc biệt chọn một cái cà vạt màu đỏ, kẹp cà vạt còn là cái cô đã tặng anh trước kia, phối đồ khác biệt hoàn toàn với phong cách học sinh của cô.

Tuyên Dụ nhận lấy bức ảnh vừa xuất ra, không hài lòng lắm.

“Nhìn ảnh này giống như anh đi lừa một sinh viên đại học kết hôn vậy. ” Úc Văn Yến cũng không hài lòng, chỉ nhìn vào tấm hình thôi cũng thấy đoán chênh lệch tuổi tác quá lớn, ai không biết còn nghĩ họ hơn kém nhau ít nhất 5 tuổi.

Bỗng nhiên Tuyên Dụ cảm thấy cũng được: “Vậy dùng tấm này đi!”

Trên đường về, xe dừng lại trước đèn đỏ.

Úc Văn Yến có một cảm giác không chân thật: “Vậy là chúng ta đăng ký rồi à?”

Tuyên Dụ vẫn đang trả lời tin nhắn của hội sinh viên, tranh thủ quay sang liếc anh một cái rồi lại tiếp tục bận rộn: “Đúng vậy đấy, anh có cần em véo anh một cái không?”

“Em bình tĩnh thế. ” Úc Văn Yến nghĩ thế nào cũng có cảm giác bản thân giống một cô gái sắp về nhà chồng, còn biểu hiện của Tuyên Dụ thì lại vô cùng lão luyện, “Chẳng lẽ đây không phải là lần đầu của em à?”

“Cảnh cáo lần thứ nhất, anh đừng kiếm chuyện vô cớ. Khi nãy em lấy giấy kết hôn, chưa phải lấy giấy ly hôn đâu nhá?” Tuyên Dụ lườm anh.

Úc Văn Yến cười: “Đùa thôi, anh chỉ là hạnh phúc. ”

Tuyên Dụ đặt điện thoại xuống, nhẹ giọng thở dài: “Chúng ta đã trải qua nhiều chuyện như vậy. Nếu đến ngay cả đăng ký kết hôn cũng không thuận lợi thì thật sự em phải lên chùa xin một quẻ, để xem hai chúng ta có phải tuổi không hợp hay không đấy?”

“Ông nội đi xem rồi, chúng ta là trời sinh một cặp. ” Úc Văn Yến nhớ lại, Tuyên Dụ nói không sai. Từ quá khứ đến hiện tại, hai người họ đã trải qua quá nhiều chuyện, hôm nay chỉ bình yên như này thôi, cái gì cũng đừng xảy ra mới là điều tốt nhất.

“Nếu như dọn nhà……” Tuyên Dụ nói, “Đợi nhà mới hoàn thiện thì dọn hẳn luôn đi?”

Úc Văn Yến cười lạnh, lực tay cầm vô lăng rẽ hướng cũng có chút oán giận: “Ngày đầu tiên kết hôn đã bị yêu cầu ra sống riêng, anh là người đầu tiên chắc luôn. ”

Tuyên Dụ nói: “Không phải là sống riêng, mà là dọn nhà hai lần thì phiền phức lắm. ”

“Anh dọn hai lần cũng chẳng sao, sau khi về, anh sẽ chuyển đồ sang nhà em. ” Trước kia anh không có lý do nhưng bây giờ thì có rồi, vì anh đã có được giấy chứng nhận hợp pháp rồi, Tuyên Dụ không thể từ chối anh nữa.

Tuyên Dụ cười nói: “Anh công tác về rồi tính tiếp. ”

“Vẫn về trường sao?” Ở ngã rẽ, Úc Văn Yến hỏi cô.

Tuyên Dụ nhìn thời gian, nói: “Về nhà luôn đi, hôm nay Tả Ninh nghỉ phép, đón em ấy đã rồi cùng đi ăn một bữa ngon!”

Úc Văn Yến đồng ý, lái xe chạy thẳng tới khu nhà Tuyên Dụ sinh sống.

Dưới tòa chung cư, có một chiếc xe quen thuộc đang đậu. Sở dĩ chú ý đến nó là bởi vì chiếc xe đó đã chiếm nửa làn đường. Có vẻ chủ xe chỉ đỗ tạm để đi lấy đồ, khiến xe họ chỉ đành tìm chỗ đỗ xe khác để đậu xe.

Từ bãi đỗ xe này về nhà hơi xa nên mất khoảng bảy phút đi bộ. Trời mùa Hè thì nóng nên khi Tuyên Dụ đi ngang qua chiếc xe đó, ánh mắt trở nên không mấy thân thiện, thậm chí còn có loại suy nghĩ kích động muốn đi báo bảo vệ xử lý vụ đậu xe bừa bãi này.

Cuối cùng cũng về đến cửa nhà, Tuyên Dụ dùng dấu vân tay để mở khóa cửa, nghĩ sẽ cài đặt dấu vân tay cho Úc Văn Yến để anh tiện ra vào.

Cô vừa kéo cửa ra thì suýt nữa đụng phải một người đàn ông cao lớn.

Chỉ cách một cánh cửa, Tuyên Dụ và Úc Văn Yến đứng bên ngoài, còn bên trong là Trần Tả Ninh và Quý Hành, bốn người chạm mặt khiến bầu không khí vô cùng lúng túng.

Trần Tả Ninh đang đặt tay lên vai Quý Hành, vừa thấy Tuyên Dụ liền lập tức rụt tay lại. Vốn là người lạnh lùng nhất trong bốn người, vậy mà lúc này trên mặt cô ấy lại đầy vẻ hoảng loạn, mất vài giây mới kiểm soát tốt được biểu cảm.

Tuyên Dụ bị thùng giấy Quý Hành đang ôm trong lòng thú hút, cô chỉ vào nó nói: “Giáo sư Quý tới lấy đồ à?”

“Vâng, một số tài liệu thôi. ” Trần Tả Ninh niềm nở đỡ lấy cái hộp, “Giáo sư Quý, em tiễn anh xuống tầng. ”

Tầm mắt Tuyên Dụ di chuyển qua lại giữa họ vài lần, cô luôn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng lắm. Họ cũng đâu cùng chuyên ngành, tần suất qua lại không phải cao quá rồi à?

Úc Văn Yến phản ứng nhanh hơn, khoác tay lên vai Tuyên Dụ, mỉm cười nói: “Đều có mặt cả rồi, tối nay cùng ăn một bữa đi, chúc mừng anh và A Dụ nhận giấy chứng nhận kết hôn luôn. ”

Trần Tả Ninh và Quý Hành đồng thời lên tiếng, một người nói “Được”một người nói lại bảo “Để lần sau có cơ hội. ”

“Tả Ninh thấy không tiện à? Không được thì hẹn giáo sư Quý lần khác vậy. ” Úc Văn Yến hỏi, trông như một người anh trai tốt vậy.

Quý Hành tiếp lời: “Tối nay tôi không có kế hoạch gì, vậy làm phiền mọi người rồi. ”

Lòng Trần Tả Ninh nóng như lửa đốt, lại không dám bộc lộ ra ngoài, nói: “Tụi em mang đồ xuống xe trước, tránh quên mất, lát nữa quay lại ngay. ”

Cô ấy vội vã đẩy Quý Hành ra cửa, mong sao rời khỏi đây càng nhanh càng tốt, cảm giác nếu còn ở lại lâu hơn một giây thôi thì Úc Văn Yến có thể đoán ra được quan hệ giữa hai người họ.

Chương (1-63)