Truyện:Ước Nguyện Ngày Xuân - Chương 55

Ước Nguyện Ngày Xuân
Trọn bộ 63 chương
Chương 55
"Thứ Hai chúng ta đi đăng ký đi"
0.00
(0 votes)


Chương (1-63)

Tuyên Dụ đứng ở cửa ra sân bay, nhìn thấy hình ảnh mình phản chiếu trên kính mới phát hiện ra mình mặc đồ bình thường vội vã để chạy đến, quên phải thay ra bộ trang phục ở nhà, đồng nghiệp của Úc Văn Yến nhìn thấy thì sẽ nghĩ như thế nào?

Trước mắt cũng không có điều kiện để thay đồ nên cô vội vàng chạy tới phòng vệ sinh, dùng tay chải lại mái tóc cho gọn, buộc thành kiểu đuôi ngựa thấp phồng nhẹ, xắn tay áo lên tới khuỷu tay, nhét vạt áo phía trước vào cạp quần, trông có tinh thần và gọn gàng hơn nhiều.

Hai tiếng dài dằng dặc trôi qua, sắp đến giờ máy bay hạ cánh, Tuyên Dụ đứng lên, không ngừng nhìn vào bên trong.

Khoảnh khắc Úc Văn Yến bước ra, sống mũi Tuyên Dụ cay xè.

Anh lại lừa cô, còn nói không bị thương, băng gạc trắng trên cánh tay và làn da tương phản rõ ràng của anh, nhìn một cái là nhận ra ngay.

Từ khi Úc Văn Yến nhìn thấy Tuyên Dụ, khóe môi anh chưa từng hạ xuống, còn hơi nhướng mày, một bộ dạng dương dương tự đắc, chẳng biết đang vui vì điều gì.

Tuyên Dụ nhanh chóng vòng qua hàng rào bước về phía anh.

Úc Văn Yến vẫn chậm rãi, thắt lưng không thẳng, dáng vẻ lười biếng, bước đi tùy ý nhưng có khí thế, không giống với hình tượng những người tinh anh thường thấy. Áo sơ mi cởi một cúc, áo vest khoác hờ trên tay kéo của hành lý, có phong thái lịch lãm nhưng cũng khá ngông cuồng.

Phàn Gia lên tiếng trước, nói: “Chị dâu ở kia kìa!”

Úc Văn Yến: “Thấy rồi. ”

Ngay từ khoảnh khắc Tuyên Dụ thấy anh thì anh cũng đã nhìn thấy cô.

Anh đi thẳng đến chỗ Tuyên Dụ, dang tay ôm cô vào lòng, cười lưu manh nói: “Bạn gái, có muốn kiểm hàng không. ”

Xung quanh người qua kẻ lại, có vài người còn lén liếc nhìn. Tuyên Dụ xấu hổ lườm anh, nhưng trong lòng xót xa nhiều hơn trách móc, cô vòng tay ôm lấy eo anh, chỉ khi xác nhận anh thực sự không bị thương ở chỗ nào khác mới chịu buông ra.

Úc Văn Yến ôm lấy bờ vai Tuyên Dụ, nắm chặt bả vai rồi bóp nhẹ, cảm giác khác nhiều so với mấy ngày trước, gầy hơn không ít, nhất định là mấy ngày này cô không ăn uống tử tế.

Bất chợt, một tiếng ‘Tách’ vang lên cắt ngang khoảnh khắc ấm áp này, Tuyên Dụ nhanh chóng rút khỏi vòng tay anh.

Sắc mặt Úc Văn Yến trầm xuống, ánh mắt sắc bén nhìn về phía âm thanh phát ra.

Phàn Gia luống cuống tay chân, vội vàng bật chế độ im lặng, mỉm cười với Tuyên Dụ để xin lỗi, động tác trên tay lại không hề thành thật, lập tức gửi bức ảnh vừa chụp tới nhóm nhỏ mới được lập tạm thời để phục vụ công việc, còn không sợ chết viết thêm một câu:【Tin nóng từ tiền tuyến, anh Yến đã an toàn hạ cánh, thuận lợi đoàn tụ với chị dâu, xin tổ chức hãy yên tâm!】

Úc Văn Yến cũng nhìn thấy, anh phóng to bức ảnh, đột nhiên cảm thấy góc chụp nghiêng này cũng khá đẹp. Tuyên Dụ nhỏ nhắn, một vòng tay là có thể ôm trọn trong lòng, anh nhấn giữ ảnh, để lưu vào album. Sau khi ấn xác nhận thì hài lòng cất điện thoại đi.

Phàn Gia quan sát biểu cảm trên mặt Úc Văn Yến thay đổi, sau khi nhận ra mình đã hoàn hảo thoát khỏi một kiếp nạn thì rất có biết ý mà nói: “Cô giáo Tiểu Tuyên, cũng không còn sớm nữa, tôi đi trước đây. ”

Tuyên Dụ muốn hỏi cô ấy có muốn đi chung không, thì Úc Văn Yến đã ôm lấy eo cô khiến cô không thể di chuyển nửa bước, cô vỗ lên tay anh một cái.

Anh nói: “Mệt quá đi, tay cũng đau quá à. ”

Cô không quan tâm tới chuyện khác nữa mà nhanh chóng nâng tay anh lên, lo lắng hỏi: “Chạm phải rồi à?”

Úc Văn Yến bắt đầu tỏ ra đáng thương: “Ừhm, cần thổi thổi cơ. ”

Một người đàn ông to xác mà còn nói kiểu nhõng nhẽo thế này, Tuyên Dụ biết là anh cố ý, suýt nữa thì trợn trắng mắt, sốt ruột quay đầu nhìn lại, đã không tìm thấy bóng dáng Phàn Gia đâu nữa.

“Đêm hôm khuya khoắt, một cô gái đi xe một mình không an toàn. ” Tuyên Dụ nhận lấy hành lý của anh.

“Đơn vị đã cử xe tới đón rồi, cô ấy chắc chắn không muốn đi chung xe với chúng ta để làm bóng đèn đâu. ” Một tay Úc Văn Yến đẩy hành lý, tay bị thương còn lại nhất quyết đặt khoác lên vai Tuyên Dụ, không cho cô động tay vào.

Tài xế chờ sẵn ở bên đường lối ra, nhìn thấy Úc Văn Yến và Tuyên Dụ đi ra ngoài thì nhanh chóng bước tới nhận lấy hành lý.

Sau khi lên xe, Tuyên Dụ nói với tài xế đi đến khu Vạn Hợp.

Úc Văn Yến: “Về nhà em đi, đồ đạc của anh đều ở bên đó rồi. ”

“Tả Ninh vừa làm ca đêm về, đừng làm phiền em ấy ngủ bù. Đến nhà anh đi, em còn đặt rau quả tươi giao tới nhà rồi, để lát nữa sẽ làm bữa sáng cho anh. ” Tuyên Dụ biết anh lại suy nghĩ gì, đang định nói vài câu với anh.

Úc Văn Yến đã cắt ngang lời cô muốn nói, chỉ ra ngoài cửa sổ: “Em xem anh nói không sai mà, có mặt trời mọc này. ”

Cửa sổ xe hạ xuống một nửa, Tuyên Dụ nghiêng đầu nhìn thấy ánh mặt trời dịu dàng phủ xuống những tòa cao ốc trong thành phố, tràn đầy hy vọng không thể diễn tả bằng lời.

Làn gió lùa vào xe, xua tan cái nóng oi bức của ngày hè, xe chạy ổn định tiến về phía trước, tựa như đang tiến tới tương lai tươi sáng của họ.

Thời tiết buổi sáng tươi đẹp còn vạn vật thì tươi mới.

“Ừhm, ánh ban mai, thật đẹp. ” Tuyên Dụ trần đầy cảm xúc, không có ngôn ngữ nào có thể diễn tả trọn vẹn quang cảnh bình minh tuyệt đẹp trước mắt, chỉ cảm thấy cuộc sống bỗng chốc có thêm thật nhiều điều ý nghĩa đang chờ được khám phá.

Cô quay đầu lại nhìn Úc Văn Yến, rồi mỉm cười.

Ánh mắt Úc Văn Yến chưa từng rời mắt khỏi người cô, cho nên cô vừa cười thì trái tim anh rung động, anh cúi đầu hôn cô, rồi thì thầm: “Nhìn thấy em, mới có cảm giác về nhà. ”

Tuyên Dụ cười, hôn lên khóe môi anh: “Mừng anh về nhà. ”

Nụ cười của cô đẹp như ánh bình minh, anh ôm cô thật chặt.

Úc Văn Yến không muốn đến khu Vạn Hợp, anh nhất quyết muốn chuyển đến ở cùng Tuyên Dụ, cô không còn cách nào khác nên chỉ có thể chuyển đến sống cùng anh ở khu Vạn Hợp.

Buổi tối Trần Tả Ninh sẽ tới đó ăn cơm, vừa hay có thể thay thuốc cho Úc Văn Yến.

Hôm đi cắt chỉ, Tuyên Dụ đặc biệt xin nghỉ phép buổi chiều thứ Sáu để đi cùng Úc Văn Yến.

Ở sảnh lớn của bệnh viện, Úc Văn Yến nhìn thấy Trần Tả Ninh trong bộ blouse trắng, anh hỏi Tuyên Dụ: “Sao Tả Ninh lại ở đây?”

Tuyên Dụ nói: “Em ấy là bác sĩ, có em ấy ở đây sẽ tốt hơn. ”

Úc Văn Yến không hiểu, chỉ là đi cắt chỉ thôi mà, có cần phải phiền đến Trần Tả Ninh không?

Nghĩ đến điều gì đó, anh cười trêu chọc: “Lo cho anh à?”

“Em chỉ là muốn gặp Tả Ninh thôi, em ấy đã trực đêm liên tục hai ngày rồi. ” Tuyên Dụ sẽ không thừa nhận bản thân mình vì lo lắng sẽ bỏ lỡ những vấn đề cần chú ý bác sĩ căn dặn nên có Trần Tả Ninh đi cùng, cô có thể yên tâm hơn một chút.

Nhưng trong mắt của của Úc Văn Yến, giải thích chính là thừa nhận. Vì sự lúng túng nho nhỏ này của cô, lòng anh thấy ấm áp, anh ôm lấy người từ phía sau, cọ nhẹ lên tóc cô.

Tuyên Dụ sợ hãi, Trần Tả Ninh còn đang nhìn, bỗng nhiên anh không nói một lời ôm cô thân mật, hành động quá thiếu chừng mực rồi!

“Đi cho tử tế vào!” Tuyên Dụ thoát khỏi vòng tay anh, chạy về phía Trần Tả Ninh, để lại anh một mình đi phía sau.

Trần Tả Ninh và Tuyên Dụ sóng vai đi đến phòng khám, cô ấy thoáng liếc ra sau nhìn Úc Văn Yến, thấy anh vẫy tay chào cô ấy.

Sau đó cô ấy quay người lại, không nhịn được cười một khẽ: “Chị, tình cảm hai người tốt thật đấy. ”

“Cứ vậy đi. ” Tuyên Dụ nói, “Tối nay chị về nhà ở. ”

Trần Tả Ninh nói: “Chị à, chị đừng lo lắng cho em, với em mà nói thì chị cũng giống như đã kết hôn rồi. Chị đưa anh Yến về nhà ở cũng không sao, chẳng phải anh ấy cũng muốn sống chung hay sao?”

“Anh ấy nói với em rồi?” Tuyên Dụ không muốn khiến Trần Tả Ninh khó xử.

Trần Tả Ninh lắc đầu: “Trong lòng em thì anh Yến cũng giống như người nhà vậy, chị không cần phải quá bận tâm đâu. ”

Tuyên Dụ rơi vào suy tư, môi khẽ mím lại thành một đường.

“Chị, chị đừng nói với em là chị không có ý định đi đăng ký vì sợ em một mình quá cô đơn đấy nhé. ” Trần Tả Ninh bày tỏ thái độ của mình, “Hai người kết hôn rồi sống ở nhà anh Yến hoặc nhà chúng ta đều được, em sẽ luôn sống ở nhà. Bất cứ lúc nào chị về thì trong nhà luôn có phòng dành cho chị. ”

Trước đây Trần Tả Ninh không hiểu sao Tuyên Dụ lại cố chấp muốn thuê nhà để sống chung với cô ấy, nhưng trong khoảng thời gian này cô ấy đã dần cảm nhận được tầm quan trọng của gia đình, dù những người thân khác không có ở đây thì hai chị em cô ấy vẫn có thể duy trì một mái nhà nhỏ, để họ vĩnh viễn đều có nơi để trở về.

“Không phải, em đừng suy nghĩ nhiều, anh chị vẫn đang hưởng thụ trạng thái hiện tại, còn chưa cân nhắc đến bước tiếp theo. ” Tuyên Dụ không muốn Trần Tả Ninh bị áp lực nên cô chuyển đề tài.

Vừa lúc đến phòng khám, Trần Tả Ninh gõ cửa, đưa hai người vào trong.

Sự thật chứng minh, có bác sĩ đi cùng sẽ thuận tiện hơn nhiều vì Trần Tả Ninh đã quen với quy trình nên chưa đến nửa tiếng đã cắt chỉ xong.

Sau khi hẹn cùng ăn bữa tối, Trần Tả Ninh lại quay về khoa tiếp tục công việc.

Trên đường về nhà, Tuyên Dụ có vẻ tâm sự nặng nề, Úc Văn Yến hỏi: “Đang nghĩ gì vậy?”

“Em……đang nghĩ về lễ tốt nghiệp sắp diễn ra, nên tặng quà gì cho đàn anh và Thanh Dã. ” Tuyên Dụ thuận miệng trả lời: “Mọi người đình tổ chức một bữa tiệc mừng cho họ, dự kiến là tuần sau. ”

Úc Văn Yến chợt nhớ ra chuyện gì đó, hỏi: “Lúc trước em định tặng quà tốt nghiệp gì cho anh vậy?”

“Hả?” Tuyên Dụ sửng sốt, cô căn bản không nghĩ tới tặng quà gì, quá nhiều chuyện xảy ra bất ngờ khiến cô không còn thời gian rảnh quan tâm đến.

Tuyên Dụ không trả lời được, hỏi ngược lại anh: “Còn anh thì sao, anh định tặng em cái gì?”

Úc Văn Yến cười nói: “Anh định dẫn em đi cắm trại dã ngoại, vui chơi hai ngày. ”

Không ngờ anh thật sự đã nghĩ tới.

“Em muốn đi không?” Úc Văn Yến quay đầu nhìn cô.

Tuyên Dụ ngây ra: “Thật sao?”

“Thật, vừa hay là cuối tuần, chúc mừng em chuẩn bị được nghỉ hè. ” Úc Văn Yến lấy bừa một lý do.

Chuyện này trước đây hai người họ đã làm không ít. Mỗi ngày đều tìm lý do hợp lý để thỏa mãn tâm hồn ăn uống, Tuyên Dụ sẽ tìm đủ lý do chúc mừng để sau đó ăn uống thả cửa.

Lý do vô lí nhất mà họ từng tìm có lẽ là hôm đó cả hai đều mặc đồ màu xám, thế là rủ nhau đi ăn KFC để lấy quà tặng trong phần ăn trẻ em.

Thế nên Tuyên Dụ có thể lập tức hiểu được ý của Úc Văn Yến, cười nói: “Được, anh sắp xếp đi. ”

Xe chuẩn bị rẽ vào ngã tư tiếp theo thì Tuyên Dụ hỏi: “Căn hộ anh mới mua, có thể đến xem một chút không?”

Không hiểu sao cô đột nhiên muốn đi xem nhà mới, nhưng Úc Văn Yến không hỏi nhiều, chỉ đổi địa chỉ trên GPS là từ nhà Tuyên Dụ thành phân khu D của khu Vạn Hợp.

Khu D cách nơi ở trước đây của Úc Văn Yến rất gần, cùng nằm trong một khu nên đi bộ 10 phút là tới.

Những tòa nhà ở khu này mới được phát triển nên cơ sở hay kiến trúc đều hiện đại hơn.

Ba hôm trước anh mới nhận được bản thiết kế từ kiến trúc sư, ngày kia mới khởi công nên trước mắt vẫn là nhà thô.

Tuyên Dụ đi loanh quanh một lúc rồi rời đi.

Thời gian tham quan rất ngắn khiến Úc Văn Yến nghi hoặc hỏi: “Em không hài lòng sao?”

“Không, bên trong còn lớn hơn em tưởng tượng. ” Tuyên Dụ nói, “Mắt nhìn nhà của anh tốt hơn em, vừa rồi em thấy cách trang trí cũng rất đẹp. ”

Úc Văn Yến rơi vào màn sương mù: “Nếu em có ý tưởng gì, lúc nào cũng có thể nói với anh. ”

“Anh cứ xem mà làm thôi. ” Tuyên Dụ hoàn toàn tin tưởng vào gu thẩm mỹ của Úc Văn Yến.

Vào thứ Bảy, Dương Trí có một tiết dạy bù môn chuyên ngành, trợ giảng là Tuyên Dụ nên cô đã đi ngủ rất sớm.

Úc Văn Yến ngồi phía bên kia giường nhàn nhã đọc sách, anh vẫn cảm thấy hành vi hôm nay của Tuyên Dụ có hơi kỳ lạ. Thực sự khiến anh nghĩ không ra nên anh đẩy nhẹ bả vai cô một cái.

“Hả?” Tuyên Dụ bị lay tỉnh, hơi mất kiên nhẫn.

Úc Văn Yến: “Em không cảm thấy Tả Ninh có hơi lạ sao?”

Nhắc đến em gái, Tuyên Dụ mở mắt: “Có gì lạ?”

“Em ấy không thường xuyên về nhà. ” Úc Văn Yến ở lại nhà Tuyên Dụ vào tối nay nhưng chưa từng nghe thấy động tĩnh của Trần Tả Ninh khi về nhà.

Tuyên Dụ: “Em ấy là bác sĩ, trực ban không phải chuyện bình thường à?”

Úc Văn Yến tính toán ca làm việc của Trần Tả Ninh, anh cảm thấy cô ấy làm ca đêm quá nhiều rồi, sắp xếp có phần không hợp lý.

“Dù sao em ấy cũng là con gái, mặc dù thành tích tốt, nhưng cũng sẽ gặp phải chuyện tài nguyên chia sẻ không hợp lý, muốn nắm chặt cơ hội thì chỉ có thể trả giá nhiều hơn người khác cho nên người đi ca đêm của khoa họ, hầu như đều là em ấy đi. ” Trần Tả Ninh vất vả, Tuyên Dụ đều thấy được.

Những lời này đã loại bỏ hoàn toàn lo nghĩ của Úc Văn Yến.

“Anh còn câu hỏi nào không?” Cơn buồn ngủ của Tuyên Dụ đã vơi đi nhiều, cô nằm nghiêng nhìn anh.

Úc Văn Yến nhìn Tuyên Dụ, để sách xuống rồi nằm xuống bên cạnh cô: “Em đã suy nghĩ xong việc học lên tiến sĩ chưa?”

Tuyên Dụ nói: “Đại khái đã quyết định, nếu ra ngoài thì sẽ tìm việc bên đó, học tiến sĩ không nghỉ làm là lựa chọn phù hợp nhất với em. ”

Nghe thấy cô nói đến chuyện sẽ vừa học vừa làm khiến trái tim Úc Văn Yến bỗng thấy nghẹn lại. Nếu mọi chuyện thuận lợi, thì năm sau cô sẽ rời đi, có nghĩa là họ sẽ phải xa nhau.

“Mấy năm?”

“Chương trình ba năm. ” Tuyên Dụ thở dài, “Lại là ba năm nghiên cứu khoa học. ”

“Sẽ trôi qua nhanh thôi. ” Câu nói này nghe càng giống như Úc Văn Yến đang tự nói với mình.

Vì những điều tốt đẹp dành cho Tuyên Dụ, anh sẵn sàng làm tất cả, nên cũng chỉ buồn một chút rồi nhanh chóng điều chỉnh lại tâm trạng.

Tuyên Dụ nhìn chằm chằm vào gương mặt tuấn tú của anh, cô nhận ra tóc mái trước trán anh đã dài đến tận hàng lông mày. Da dẻ trắng hơn dạo trước một chút, da dưới gió nắng có chút sần sùi, không giống như trước đây, khi nhìn thấy thì biết anh là một thiếu gia được nuông chiều.

Trải nghiệm như một chiếc rìu thần tỉ mỉ gọt giũa, tạo nên một Úc Văn Yến hoàn toàn khác với thời còn là sinh viên. Anh đã rũ bỏ nét non nớt, toát ra khí chất trưởng thành, chững chạc hơn, cũng trở nên lão luyện và từng trải hơn.

“Chúng ta sẽ xa nhau ba năm, anh cũng không có ý kiến gì sao?” Tuyên Dụ hỏi.

Úc Văn Yến dời tầm mắt đi nơi khác: “Xa nhau ba năm thôi, cũng đâu phải là chia tay. ”

“Cũng phải. ” Tuyên Dụ nói: “Em vẫn hơi sợ nói với anh về chuyện này. ”

Úc Văn Yến nhíu mày, nghiêm túc nói với cô: “A Dụ, học tập và sự nghiệp đều là kế hoạch cá nhân của em, ý kiến của anh chỉ mang tính chất tham khảo, em cứ lấy suy nghĩ của bản thân làm chính. Hơn nữa, nếu xét trên quãng đường đời dài rộng thì ba năm thật sự rất nhanh và chúng ta không thiếu ba năm này. ”

Suy nghĩ của Tuyên Dụ được khai sáng rất nhiều: “Được! Không nghĩ nữa, còn một năm nữa mới tốt nghiệp mà. Thay vì vậy, chi bằng nghĩ xem ngày mai cắm trại thế nào đi. ”

Cô vừa nói xong, ngoài trời lóe lên một ánh sáng, ngay sau đó là tiếng sấm nổ vang trời.

Ầm ầm ——

Tuyên Dụ giật mình, hoảng hốt vội nhào vào trong lòng Úc Văn Yến.

Úc Văn Yến vỗ nhẹ lên lưng cô, sau đó đứng dậy đóng kỹ toàn bộ cửa sổ trong nhà.

“Kế hoạch sẽ không bị thất bại chứ?” Tuyên Dụ nằm dài giường, “Tiếc quá. ”

Úc Văn Yến điều chỉnh nhiệt độ của điều hòa rồi nói với cô: “Có lẽ chỉ mưa đêm nay thôi, trời sáng sẽ tạnh. ”

Tuyên Dụ chỉ có thể ôm lấy hy vọng, mong ngày mai trời sẽ đẹp.

Khi Úc Văn Yến nằm xuống, anh lại nói thêm: “Trời mưa cắm trại cũng không tệ, dù sao trời mưa thì hai chúng ta vẫn có thể vụng trộm ăn trái cấm thôi. ”

Tuyên Dụ đá anh một cái dưới chăn: “Không phải anh khơi mào trước sao?”

“Ừhm, là anh. ” Úc Văn Yến tắt đèn rồi ôm cô vào lòng.

Tuyên Dụ chặn bàn tay đang lần mò lên trên ở sau lưng cô lại, đầu Úc Văn Yến ghé sát lên mạch cổ của cô, chạm đến hàng cúc áo sau lưng thì anh cười khẽ: “Đề phòng anh đến mức này cơ à. ”

“Không phải……” Tuyên Dụ muốn ngụy biện, nhưng lại không tìm được lý do hợp lý, khuôn mặt càng xấu hổ.

Hai ngón tay Úc Văn Yến khép lại, cảm giác kiềm chế trên ngực cô biến mất.

Cô lắc đầu: “Đừng……”

Lời từ chối không có tác dụng.

Cúc áo được cởi từng chiếc một từ dưới lên trên. Cô siết chặt tấm ga trải giường, cố gắng kìm chế nhịp tim đang đập loạn trong lồng ng. ực.

“Úc Văn Yến, dừng lại. ” Tuyên Dụ hít sâu một hơi cố gắng xoa dịu cái nóng trên người, cố gắng chống cự dù biết rằng chẳng có tác dụng gì.

Úc Văn Yến mở đến nút áo cuối cùng, kéo tuột dây quai áo, tháo bỏ món đồ nhỏ bé bên trong cùng. Sau đó, anh vươn tay bật đèn, mặc dù là độ sáng yếu ớt nhất, nhưng bọn họ có thể nhìn rõ ràng lẫn nhau khi họ ở gần nhau.

“Có thể cho anh xem một chút không?” Úc Văn Yến nói bên tai cô, đầu mũi lướt qua lọn tóc bên mai, hơi thở phả vào làn da cô.

“Xấu lắm. ” Tuyên Dụ đã từng soi gương để nhìn những vết sẹo ấy, sau khi lành lại, chúng đúng là có phần lồi lên và không thể nào hòa hợp lại với làn da ban đầu của cô.

Úc Văn Yến không cưỡng ép kéo tay cô ra, dỗ dành nói: “Ngoan nào. ”

Tuyên Dụ thả lỏng bàn tay đang nắm chặt hai bên cổ áo.

Lớp áo rơi xuống tự nhiên, để lộ ra vết sẹo nhạt màu trước ngực của cô. Dường như sợ đôi tay đã chai sạn của mình sẽ khiến cô đau, anh chỉ dùng đôi môi mềm nhất, khẽ hôn lên từng tấc da thịt.

Tựa như đang vỗ về những vết thương trong tâm hồn, từng luồng tê dại như dòng điện chạy dọc cơ thể cô, cuộn trào hết đợt này đến đợt khác.

Sau khi ngắm nhìn vết sẹo, anh nâng mặt cô lên, ánh mắt lưu luyến không rời: “Không xấu chút nào, rất dễ nhìn. ”

Tuyên Dụ nghiêng đầu, vùi mặt vào trong mái tóc đen dài, muốn tránh đi ánh nhìn chăm chú của anh.

Úc Văn Yến vén những lọn tóc ẩm trên cổ cô ra, thời tiết mùa hè khô nóng, chỉ trong chốc lát mà đã khiến cô đổ mồ hôi.

“A Dụ, khi anh gọi điện thoại cho em lúc ở sân bay, em có biết anh đang nghĩ gì không?” Anh hôn lên vành tai cô.

“Hả?” Tuyên Dụ đặt tay lên phần tóc sau gáy anh, mân mê những lọn tóc đã dài hơn một chút.

“Anh nhớ lại tâm trạng khi bị mắc kẹt rồi gọi điện cho em. ”

“Tuyên Dụ sẽ nghe máy chứ?”

“Anh có muốn em nghe không?” Tuyên Dụ cũng muốn biết anh nghĩ thế nào, chắc hẳn rất đáng sợ nhỉ, bị mắc kẹt trong hoàn cảnh ấy.

“Muốn. Lúc chia tay em nói chúng ta chỉ là chơi bời qua đường, anh muốn nói rằng không phải vậy. Ngay từ đầu đã là thật lòng rồi. Dù sao thì lúc đó anh cũng sắp chết, tỏ tình một câu chắc cũng không quá đáng lắm đâu nhỉ. ” Úc Văn Yến khẽ cười, “Nhưng sau đó lại không muốn nữa. Dù sao anh cũng sắp chết rồi, tỏ tình chỉ làm phiền thêm, không nghe máy cũng tốt. ”

“Nhưng em muốn nhận cuộc gọi đó. ”

“Không sợ anh dùng đạo đức ràng buộc để yêu cầu em quay lại à?”

“Sẽ không đâu. ” Tuyên Dụ biết anh sẽ không dễ dàng đưa ra lời hứa hẹn, càng sẽ không đưa ra loại yêu cầu này với cô.

Úc Văn Yến cười khẽ, cúi người hôn lên môi cô.

……

Tuyên Dụ ngủ thiếp đi trên sofa ở phòng khách.

Cô chán ghét việc Úc Văn Yến dọn phòng quá chậm, mí mắt tranh đấu dữ dội đến mức khiến cô nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Vận động quá độ làm cho đồng hồ sinh học của Tuyên Dụ bị sai lệch dẫn đến việc cô ngủ thẳng đến buổi trưa mới dậy.

Cánh cửa phòng được mở ra khẽ khàng, Úc Văn Yến đi vào, mặc quần dài thêm áo phông đen, chắc hẳn ra ngoài.

“Mọi thứ chuẩn bị xong hết rồi, chờ em tan học thì chúng ta đi. ” Úc Văn Yến lo nhiệt độ điều hòa quá thấp sẽ khiến cô lạnh đắp chăn qua bả vai cho cô.

Tầm mắt anh nhìn xuống phía dưới vài lần. Những vết hằn lưu lại trên làn da không chỉ có vết sẹo sau phẫu thuật mà trước ngực cô còn có những dấu vết đỏ chồng chéo lên nhau, dấu mờ nhất lại là từ tuần trước, thật quá đáng, anh không dám dùng quá nhiều lực chạm vào cô.

“Buồn ngủ quá. ” Tuyên Dụ quay lưng lại, không muốn nhìn anh.

Úc Văn Yến đi tới trước tủ quần áo lấy đồ cho cô, đặt ở bên giường: “Anh mua sushi rồi, tối qua không phải nói thèm ăn à? Dậy đi nào. ”

Tuyên Dụ nằm ngửa ra, đầu óc vẫn mơ hồ chưa tỉnh hẳn, chợt nhớ đến đêm giao thừa năm đầu tiên họ bên nhau.

Một đám người tới bờ biển bắn pháo hoa, cô ngắm nhìn những chùm pháo hoa đỏ rực, bỗng nảy ra ý nghĩ, buột miệng nói muốn ăn táo.

Lúc ấy đã gần mười một giờ khuya, về thành phố phải mất nửa tiếng, tìm đâu ra táo? Đến cả Đường Phục Tông còn nói cô nên mạnh dạn một chút, ăn bánh táo nướng đi.

Tuyên Dụ thật sự muốn ăn, nghe vậy liền lẩm bẩm đến bánh táo cô cũng muốn ăn.

Đêm hôm khuya khoắt, đầu óc con người còn dễ đói hơn cả dạ dày. Tuyên Dụ cũng chỉ nói vậy, xem pháo hoa xong cô trở về nhà nghỉ ngủ, không còn nhớ thương gì đến việc ăn táo nữa.

Khi trời mới tờ mờ sáng, cô lơ mơ tỉnh dậy, phát hiện người nằm bên cạnh đã không thấy đâu. Hốt hoảng, cô vội vàng đi chân trần ra ngoài tìm người.

Trong trời tuyết mịt mù, Úc Văn Yến bước qua con đường nhỏ gập ghềnh, trên tay anh xách hai túi đồ. Bên trong là táo và bánh táo cô muốn ăn, vào tối qua anh đã nhờ dì giúp việc ở nhà dậy sớm làm giúp, vừa ra lò, anh liền lái xe đi lấy.

Lúc ấy cô đã không nhớ rõ tối qua mình đã muốn ăn táo và bánh táo nữa, cũng không còn quá thèm nữa nhưng cô vẫn ăn hết không để thừa.

Những lời cô vô ý nói ra nhưng anh lại ghi nhớ trong lòng, khiến cô cảm thấy đây là quả táo và món bánh táo ngon nhất trên đời mà cô từng được ăn.

Hôm nay cũng vậy.

“Em chỉ thuận miệng nói thôi mà. ” Tuyên Dụ nói.

Úc Văn Yến không hề biểu lộ ra cảm xúc gì khác thường: “Muốn ăn cái khác cũng được, anh đi dạo siêu thị thấy trên quầy hàng có bán, nghĩ tới em muốn ăn nên tiện tay mua thôi. ”

Không chỉ không tức giận, anh còn lo lắng tạo thành áp lực tâm lý cho cô nên nhẹ nhàng mở cho cô một lối thoát.

“Anh nấu mì cho em nhé. ” Úc Văn Yến bước ra khỏi phòng.

Tuyên Dụ ngồi dậy khỏi giường, đầu óc vẫn còn chìm sâu trong kí ức đã qua nên vẻ mặt cô có chút đờ đẫn.

Cô cầm quần áo lên rồi lại bỏ xuống: “Úc Văn Yến. ”

Úc Văn Yến đã đi tới cửa vẫn quay người lại hỏi: “Sao vậy?”

“Anh đã nộp báo cáo kết hôn chưa?”

“Hả?” Úc Văn Yến không kịp phản ứng.

Tuyên Dụ xua tan sương mù trong tâm trí, đưa ra quyết định.

Cô ngẩng đầu lên nhìn anh, dùng một giọng nói rất bình tĩnh và rất bình thường nói:

“Thứ Hai chúng ta đi đăng ký đi. ”

【Tác giả có lời muốn nói】

Úc Văn Yến: Tại sao hôm nay lại là thứ Bảy? Cục Dân Chính ngươi mau nói đi!

Chương (1-63)