Anh không nên ôm lòng mong đợi
← Ch.03 | Ch.05 → |
Tuyên Dụ vốn còn chút áy náy trong lòng, nhưng sau khi bị Úc Văn Yến chế giễu mỉa mai thì tất cả những cảm xúc đó đều tan biến. Cô không nói một lời, quay người bước đi rồi ngồi vào ghế phụ.
Từ Hướng Hàng nhìn qua cửa kính phía trước suy đoán tâm trạng của Úc Văn Yến. Nhưng cậu đang ở trong tối, không nhìn rõ nên chỉ có thể đoán tâm trạng anh không tốt. Sau đó cậu ấy quay đầu nhìn sang vẻ mặt của Tuyên Dụ, cười ha hả hỏi: “Có phải anh ấy hiểu lầm chúng ta là một đôi không?”
Tuyên Dụ nhớ lại giọng điệu của Úc Văn Yến, phiền quá đi: “Câm miệng!”
Từ Hướng Hàng vẫn còn nhìn, Tuyên Dụ ấn cậu ấy một cái: “Lái xe!”
“Muốn tôi giải thích không?” Từ Hướng Hàng hỏi.
Tuyên Dụ tức giận nói: “Không cần, dù sao cũng sẽ không gặp lại. ”
Từ Hướng Hàng vẫn cợt nhả nói: “Úc Văn Yến mới được điều chuyển về hồi đầu năm, chưa bao lâu mà hai người đã chạm mặt rồi, chậc—— Ai mà có duyên bằng hai người nữa. ”
“Không lái xe à? Vậy thì xuống xe đi. ” Tuyên Dụ hừ lạnh: “Hồi cấp ba không phải cậu chơi thân với Úc Văn Yến lắm sao? Bây giờ vẫn tốt đẹp nhỉ, đến việc anh ấy được điều động về hồi đầu năm cũng biết. ”
Từ Hướng Hàng cợt nhả: “Hồi năm hai đại học, cậu chạy cả đêm sang thành phố bên cạnh cùng tôi rồi cả hai cùng nhau náo loạn đến mức vào đồn cảnh sát. Về nhà có cãi nhau với anh ấy không?” Từ Hướng Hàng cười đùa hỏi.
Tuyên Dụ dựa vào ghế, khoanh tay: “Đúng vậy. Cùng tôi quậy phá, xem anh ấy sẽ nghe lời giải thích của cậu trước hay đấm cậu một cái trước. ”
Từ Hướng Hàng nhớ lại Úc Văn Yến ngạo mạn và tùy hứng thời cấp ba nên bèn yêu quý cái mạng mình mà vạch rõ ranh giới: “Tôi không nhận nước bẩn đâu nhé, tôi và anh ấy chỉ là tiền bối – hậu bối, không có qua lại nhiều. Tôi cũng không có quan hệ gì với cậu, cuối năm nay tôi kết hôn rồi, đừng vu khống tôi. ”
Tuyên Dụ suýt nữa thì mắt trợn trắng, hành vi của Từ Hướng Hàng rõ đúng là ba phải.
Để giữ gìn tình bạn hiếm có này, Từ Hướng Hàng lái xe chở Tuyên Dụ trực tiếp lướt qua bên người Úc Văn Yến, để lại một làn khói xe.
Úc Văn Yến nhìn Tuyên Dụ rời đi không quay đầu lại, phiền muộn siết chặt chiếc áo khoác trong tay rồi gọi điện cho Chu Kính hỏi tối nay hẹn ở đâu.
Đầu dây bên kia trêu chọc: “Ồ, rảnh rồi à? Nhà ngoại giao Úc của chúng ta cuối cùng cũng nhớ đến anh em rồi. ”
Úc Văn Yến tâm tình không vui: “Cậu hâm à?”
Nói anh ấy nói chuyện kỳ quái.
Chu Kính nghiêm túc hơn một chút: “Tối nay ở căn tứ hợp viện ấm áp mới mua của anh Trần, cứ đến thẳng đó là được. ”
Úc Văn Yến cúp điện thoại, xe vẫn chưa đến nên anh lại đi đến khu vực hút thuốc để hút một điếu mới bình tĩnh.
Vừa ngồi lên xe thì Úc Văn Yến nhận được điện thoại của em gái ruột.
Hai vợ chồng cô ấy cãi nhau nên nhờ anh đến hòa giải.
Anh vừa an ủi em gái rằng sẽ đến ngay vừa từ chối cuộc hẹn với bạn tốt. Anh dựa vào lưng ghế xe rồi ấn vào sống mũi, tầm nhìn mờ đi vài giây, hình bóng của Tuyên Dụ lướt qua, sự quyết liệt quen thuộc đã tái hiện hàng ngàn lần trong tâm trí anh.
——Giống hệt ngày hôm đó cô chia tay anh.
Anh từng chạy theo để hỏi tại sao muốn chia tay, cô trốn tránh trao đổi, không nói lời nào đẩy anh ra và lên xe. Sau đó, cô xóa hết mọi phương thức liên lạc với anh.
Chia tay dứt khoát, không còn tin tức.
Tỉnh lại từ ký ức, ánh mắt anh trở nên u ám.
Ngay từ khi Tuyên Dụ nói lời xin lỗi đó, anh không nên ôm lòng mong đợi.
–
Xe dừng đèn đỏ, Từ Hướng Hàng liếc nhìn Tuyên Dụ, khó khăn lắm mới thấy được góc nghiêng của cô.
Sau khi hai người họ chia tay, cậu không nghe cô nhắc lại bất cứ điều gì về Úc Văn Yến. Gặp lại tâm trạng có lẽ cũng không tốt.
Nhưng là một người bạn xấu không biết điều, cậu ấy hỏi: “Cậu có muốn tôi quay đầu lại không?”
Tuyên Dụ xua đi mờ ảo nơi khoé mắt, khẽ chớp mắt khôi phục tâm trạng: “Đừng thăm dò nữa, tôi chưa từng nghĩ đến việc quay lại. ”
Từ Hướng Hàng gõ nhẹ lên vô lăng theo nhịp trống của nhạc trên xe, gật đầu như đang suy nghĩ.
Nghĩ kỹ lại thì đã chia tay được bốn năm, thực sự chưa từng thấy Tuyên Dụ có biểu hiện đau khổ vì thất tình, cô sống một mình mà vẫn vui vẻ đầy đủ hương vị.
“Ngày xưa cậu với anh ấy quen biết nhau từ cấp ba đã không hợp nhau, cứ coi như bây giờ quan hệ đã trở lại như trước. ” Từ Hướng Hàng an ủi: “Cũng khá ngạc nhiên, vậy mà hai người lại ở bên nhau ba năm. ”
Tuyên Dụ đã quen với giọng điệu của bạn thân, như thể nhìn thấy mặt trời mọc từ phía tây khi đánh giá mối quan hệ giữa cô và Úc Văn Yến.
Từ Hướng Hàng quan tâm hỏi: “Gặp lại chắc khó chịu lắm, anh ấy có làm khó cậu không?”
Tuyên Dụ cười khẩy: “Như cậu thấy đấy, anh ấy vẫn mặt người dạ thú giống như trước. Không đúng, trước đây anh ấy là mặt thú dạ thú, bây giờ thì biết ra vẻ còn giả vờ làm quý ông, bề ngoài thì hoàn hảo nhưng sau lưng thì chẳng câu nào nghe lọt tai. Giả tạo, giả tạo vô cùng!”
Từ Hướng Hàng chép miệng.
Những lời này thật khó đáp lại.
Có lẽ Tuyên Dụ không biết rằng trong mắt người ngoài, cô và Úc Văn Yến có tính cách khá tương đồng. Bề ngoài dịu dàng đơn thuần, nhưng thực chất tính tình hơi nóng nảy. Một khi điên lên thì ai cũng đừng mơ yên ổn, may mà cô có sự bao dung hơn, chưa nổi điên được mấy lần.
Nhìn thế này, quả nhiên đồng loại trách móc nhau, hai người không thể có kết quả tốt đẹp.
“Đừng nói đến anh ấy nữa, Tiểu Tô vẫn đang chờ chúng ta. ” Tuyên Dụ trút giận xong thì lòng cũng hết giận, không muốn lại lạc vào những suy nghĩ lộn xộn khi gặp lại Úc Văn Yến nên cô chuyển sang chủ đề khác.
Khi nhắc đến vợ sắp cưới, Từ Hướng Hàng cười híp mắt: “Đúng vậy, để có thể khớp lịch với cậu, cô ấy đã dời lại thời gian thử váy cưới đến giờ này. ”
Tuyên Dụ nhìn vào góc trên bên phải màn hình hiển thị, thời gian hiện tại là 23 giờ 15 theo giờ Kinh Bắc.
Có bạn bè giàu có thật tốt, cô bận nên không thể khớp lịch hẹn với họ nhưng họ có thể giải quyết bằng tiền.
Chiếc xe dừng lại ở khu biệt thự ngoại ô phía Tây.
Vừa bước vào cửa, Lý Tô Tô chạy vội đến nắm lấy tay Tuyên Dụ, cả người cô ấy tỏa sáng, nhảy múa tung tăng: “Tiểu Tuyên, tớ mặc bộ này để chúc rượu được không?”
Chiếc váy dài bằng lụa satin hở vai rất hợp với Lý Tô Tô, Tuyên Dụ gật đầu đồng ý: “Tớ thấy được. ”
“Sao cậu giống y hệt Từ Hướng Hàng vậy!” Lý Tô Tô kéo tay Tuyên Dụ vào nhà: “Chúng ta xem thêm những bộ khác đi!”
Tuyên Dụ với Từ Hướng Hàng ngồi trên sofa, phía trước đã kéo rèm, cô dâu tương lai đang thay đồ ở phía sau rèm.
Bầu không khí có chút kỳ lạ, thường thì chú rể sẽ đi thử váy cùng cô dâu, nhưng đến bọn họ lại là tổ hợp giữa bạn thân cộng thêm chú rể.
Ba người chơi với nhau từ khi vào cấp hai, không biết bắt đầu từ lúc nào, hai người kia đã nảy sinh tình cảm vượt quá tình bạn. Đến năm hai đại học cô mới biết họ đã ở bên nhau.
Lúc đầu họ lo lắng cô sẽ bận tâm, nhưng Tuyên Dụ lại thấy rất tốt, cô biết rõ tính cách của hai người bạn thân nhất, đều là những người tốt nên ở bên nhau là chuyện tốt.
Cơ duyên biết chuyện cũng máu chó vô cùng.
Nghe tin Lý Tô Tô đi học ở nơi khác bị người ta bắt nạt thì Từ Hướng Hàng kéo cô đi giải quyết trong đêm, bí mật giúp cô ấy xả giận, động tĩnh không nhỏ, quậy đến nỗi phải vào đồn cảnh sát.
Khi Úc Văn Yến gọi điện thoại cho cô, chỉ vài câu ngắn ngủi không thể nào giải thích rõ ràng đầu đuôi câu chuyện. Lại hứa với bạn thân phải giữ bí mật nên Tuyên Dụ ấp a ấp úng, chỉ nói dối rằng cô và Từ Hướng Hàng đang đi có việc ở nơi khác. Bị Úc Văn Yến nghi ngờ có phải cô ưu tiên bạn thân hơn anh, Tuyên Dụ không muốn trả lời câu hỏi vô nghĩa này nên tiếp tục đánh trống lảng, hai người nói chưa được hai câu đã cãi nhau.
Mặc dù đây không phải là lần cãi nhau dữ dội nhất trong mối quan hệ của họ, nhưng hai người đã chiến tranh lạnh gần nửa tháng.
Rèm cửa được kéo ra, tầm nhìn của Tuyên Dụ bị thu hút bởi chiếc váy cưới trắng muốt của Lý Tô Tô, sau đó cô lấy lại tinh thần.
Lý Tô Tô đứng trên bục cao, vén váy đầy háo hức nhìn họ, Từ Hướng Hàng mỉm cười bước tới khen ngợi cô ấy một cách hoa mỹ. Tuyên Dụ đứng bên cạnh nở nụ cười, bị bầu không khí hòa hợp và tốt đẹp giữa họ thu hút.
Thử váy cưới đến tận 12 giờ 30 Tuyên Dụ mới về.
Cô ngồi trên xe, hai người bạn thân nắm tay nhau tiễn cô ở cửa, bóng người dần dần mờ đi.
Bóng đêm mờ ảo, hình bóng của cô phản chiếu trong khung cửa sổ có vẻ mặt đăm chiêu. Tuyên Dụ nghĩ về mối quan hệ của hai người như vậy mới nên trở thành người yêu nhỉ.
Từ cấp hai, Từ Hướng Hàng đã luôn quan tâm và chăm sóc Lý Tô Tô như một người anh trai, họ động viên và đồng hành cùng nhau suốt thời học sinh. Còn cô, ngay từ đầu đã là oan gia ngõ hẹp với Úc Văn Yến.
Thời cấp hai, thành tích học tập của Tuyên Dụ rất bình thường, cô say mê tất cả mọi việc trừ học hành. Trong khi các bạn cùng khối nỗ lực ôn thi để giành suất tuyển thẳng lên cấp ba của trường, cô lại đổ mồ hôi cống hiến nhiệt huyết cho công tác hội học sinh cấp hai.
Phòng hoạt động của hội học sinh cấp hai và cấp ba nằm cùng tầng. Một vài lần, các đàn em lớp 7 trực nhật nói rằng mỗi khi đến lượt nhóm hội học sinh cấp ba phụ trách dọn dẹp hành lang thì đều rất bẩn, không có dấu vết đã quét dọn. Sau khi nỗ lực trao đổi nhưng không đạt kết quả, Tuyên Dụ với tính cách bộc trực của tuổi trẻ, không thể nhịn được nữa mà hối hả đẩy cửa phòng học bên cạnh.
Lo sợ không đủ sức mạnh, Tuyên Dụ xông vào oán giận một trận, bỏ lại một câu cuối cùng: “Các anh chị lớp trên bắt nạt người ta à?”.
Đàn chị lớp 9 sau lưng hốt hoảng che miệng cô lại, khuyên nhủ: “Tuyên Dụ! Đừng nói nữa… là Úc Văn Yến. ”
Tuyên Dụ biết Úc Văn Yến là ai – một nhân vật nổi tiếng ở khu cấp ba, tính cách ngông cuồng, học giỏi, đẹp trai và giàu có.
Lúc tức giận thì làm sao có thể quản lý cảm xúc được chứ, Tuyên Dụ lại tăng âm lượng, hét lên: “Úc Văn Yến thì được phép bắt nạt học sinh lớp dưới sao?”
Úc Văn Yến đang ngồi bên cửa sổ lười biếng phơi nắng, tay cầm một cuốn truyện tranh, ngẩng đầu lên, ngớ ra vài giây rồi nhanh chóng trêu chọc: “Cái điệu bộ của em bây giờ giống như Úc Văn Yến bị học sinh lớp dưới mắng chửi lung tung một trận vậy. ”
Tuyên Dụ không có thời gian để nói nhảm: “Các anh chị lớp trên không dọn dẹp khu vực chung theo quy định, em sẽ mách thầy cô!”
Úc Văn Yến chỉ đơn giản là mượn chỗ để lười biếng mà vô duyên vô cớ bị mắng, anh lười biếng chống cằm, lạnh lùng nói: “Anh không phải là thành viên của hội học sinh, em tìm nhầm người rồi. ”
Tuyên Dụ tức giận, cố gắng lý luận: “Anh không phải học sinh cấp ba à, không thể truyền đạt lại sao?”
Úc Văn Yến quay đầu nhìn Tuyên Dụ, liếc mắt một cái, khí thế áp đảo.
Nhìn nhau, Tuyên Dụ bình tĩnh lại: “Các anh chị phải tuân thủ quy định… Chúng em đã thay các anh dọn dẹp ba tháng rồi. ”
Úc Văn Yến “Ồ” lên một tiếng, giọng điệu hờ hững khiến Tuyên Dụ càng bực bội hơn.
Anh buông cuốn truyện tranh xuống rồi đứng dậy.
Úc Văn Yến học lớp mười một có chiều cao 1m85, Tuyên Dụ vốn đang nhìn thẳng bị buộc phải ngửa đầu, biến thành ngẩng mặt.
Cảm giác như vậy khiến cô không vui, trên mặt hiện lên vẻ không thích.
Đàn chị sau lưng có dự cảm không ổn, tưởng là khẩu chiến sẽ thành ẩu đả nên run lẩy bẩy nắm lấy vạt áo của Tuyên Dụ: “Tuyên Dụ, chúng ta đi thôi…”
Tuyên Dụ không chịu khuất phục, tranh chấp với Úc Văn Yến, cô đứng im bất động, nhất quyết đòi anh giải thích.
Úc Văn Yến không nhìn các cô mà hướng xuống dưới lầu gọi: “Lão Đường, cậu làm xong việc chưa? Nếu còn không đến nữa thì hội học sinh của các người bị mắng mà một mình tôi chịu. ”
Nghe được người phụ trách bên dưới trả lời, có nghĩa là anh thực sự không phải là thành viên của hội học sinh, Tuyên Dụ hơi xấu hổ.
Lửa giận trong lòng đã dịu đi, trong lòng cô nghĩ anh cũng không phải người của hội học sinh, là cô đã nhầm, nên xin lỗi.
Cô đang nghĩ đến đó.
Úc Văn Yến lấy chiếc áo khoác trên ghế rồi bước tới bên cạnh Tuyên Dụ, dừng lại, nhìn cô cười nói: “Lớp 8 à?”
Tuyên Dụ mặc đồng phục màu xanh trắng, kiểu dáng của trường cấp hai, vừa nhìn là nhận ra ngay.
“Tuyên Dụ. ” Lần đầu tiên Úc Văn Yến gọi tên cô, phát âm rõ ràng, âm thanh trầm thấp êm tai.
Tuyên Dụ nhìn về phía anh, đôi mắt có biểu hiện thay đổi, hơi trì trệ.
Áo khoác đồng phục học sinh cùng màu với cô lỏng lẻo trong tay anh, anh vỗ nhẹ rồi vắt vào khuỷu tay, hờ hững nói: “Nhớ rồi. ”
Tuyên Dụ học lớp 8, Úc Văn Yến ghi nhớ rồi.
Nghe vào tai cô lại là một ý nghĩa khác.
Không phải nhớ.
Mà là: Thù, anh ghi thù rồi.
Cuộc gặp gỡ đầu tiên vô cùng khó chịu của họ đã mở ra màn cãi vả hàng ngày kéo dài gần hai năm trước khi Úc Văn Yến tốt nghiệp cấp ba.
–
Chiếc xe dừng lại dưới chân tòa nhà chung cư. Tuyên Dụ cảm ơn tài xế nhà họ Từ và xuống xe. Kéo lê thân xác mệt mỏi lên thang máy, cô đứng ở góc, bắp chân run rẩy, gót chân như bị đóng đinh vào sàn nhà. Cảm giác ê ẩm liên tục ập đến nên cô di chuyển sang hai bên để giảm bớt.
Trên WeChat, Đường Phục Tông gửi tin nhắn.
【Thứ Sáu làm phiên dịch cho khách mời tại một triển lãm quốc tế, lương rất ổn, đơn gấp, em có nhận không? 】
Nói đến kiếm tiền, Tuyên Dụ đứng thẳng người, xác nhận rằng mình không có lớp học hay công việc nào sắp xếp vào thứ Sáu nên không ngần ngại trả lời:【Nhận, đưa tài liệu cho em! 】
Đây là việc đầu tiên khiến cô cảm thấy thoải mái trong cả ngày hôm nay.
← Ch. 03 | Ch. 05 → |