"Anh có muốn yêu thử trước không?"
← Ch.31 | Ch.33 → |
Tuyên Dụ vào lại phòng rồi ngồi xuống chiếc ghế ngay cửa, quan sát Trần Tả Ninh ở phía xa đang giải thích cách sắp xếp và kết hợp trong mạt chược cho Lâm Mạn Tri.
Lâm Mạn Tri xấu hổ không dám đặt câu hỏi, Trần Tả Ninh phát hiện ra điều này dựa vào nét mặt của cô ấy nên giảng giải lại cho cô ấy một lần nữa, chia quy tắc ra thật tỉ mỉ để nói.
Hầu hết thời gian Lâm Mạn Tri đều nhìn chằm chằm Trần Tả Ninh, khiến một người từ trước đến nay không hay bộc lộ cảm xúc như Trần Tả Ninh cũng phải đỏ hết cả mặt.
Màn cửa bị hất lên, Đường Phục Tông đi tới, ngồi xuống một cái ghế trống khác.
“Anh nghe thấy à?” Tuyên Dụ không ngờ anh ấy sẽ tìm tới.
Đường Phục Tông nhấp một ngụm trà, nói: “Sầm Du Mẫn là một người khá to mồm, mọi người đều có thể nghe được, mấy tên bên ngoài kia đúng là giỏi giả vờ. ”
“Vậy sao anh không tiếp tục giả vờ?” Tuyên Dụ cảm thấy mọi người giả vờ cũng rất tốt, không thì cô sẽ rất lúng túng, dù sao cũng không phải chuyện hay ho gì.
Đường Phục Tông an ủi cô: “Yên tâm, mấy người kia đều không phải kiểu thích nói linh tinh, sẽ không nói gì em với lão Úc đâu. ”
“Em nhìn ra được. ” Tuyên Dụ liếc Đường Phục Tông một cái: “Dám tìm tới cũng chỉ có anh thôi. ”
Đường Phục Tông cười haha: “Lục Ôn Dạ đã đưa Sầm Du Mẫn về rồi. ”
“Đã về rồi à? Không phải Lục Ôn Dạ tới khuyên Úc Văn Yến đừng từ chức sao?” Tuyên Dụ hỏi.
Trong mắt Đường Phục Tông mang theo ý cười: “Em còn quan tâm tới công việc của Úc Văn Yến hơn cả quan tâm cậu ấy. ”
Tuyên Dụ: “Đừng nói em như thể một kẻ thực dụng thế chứ. ”
“Được được được, biết em là vì muốn tốt cho cậu ấy rồi. ” Ý cười của Đường Phục Tông sâu hơn vài phần.
Tuyên Dụ lười không muốn nghĩ sâu xa xem anh ấy đang cười cái gì, cô dựa vào ghế uống hết ly trà, bỗng uống trúng lá trà, khuôn mặt nhăn nhó lại, một hồi lâu mới quen nổi.
“Giờ em nghĩ thế nào?” Đường Phục Tông tìm tới đương nhiên không đơn thuần chỉ là vì trêu chọc cô.
Tuyên Dụ quay đầu, nhìn anh ấy hỏi: “Có phải em rất giỏi giả ngu không?”
“Không hẳn, có đôi khi em thật sự rất ngốc. ” Đường Phục Tông nói: “Nhưng em cứ tiếp tục giả ngu cũng không sao, dù gì Úc Văn Yến cũng nhìn trúng cái dáng vẻ này của em. ”
Tuyên Dụ dò xét nhìn qua: “Với tư cách là bạn bè của anh ấy, lời này của anh nói ra hơi thiếu đạo đức. ”
Nói cứ như Úc Văn Yến thuộc tuýp người thích chịu khổ vậy.
Đường Phục Tông thờ ơ nhún nhún vai: “Em yên tâm đi, cậu ấy đối với em luôn đeo thêm bộ lọc. Còn nhớ anh đã từng hỏi em, vì sao lại thay đổi cách nhìn về cậu ấy không?”
“Câu hỏi trong bữa tiệc lần đó. ” Tuyên Dụ vẫn có ấn tượng nên gật đầu.
“Anh cũng hỏi cậu ấy, câu trả lời của người sau còn thái quá hơn người trước. ” Đường Phục Tông nói: “Ấn tượng của cậu ấy ban đầu đối với em rất bình thường, chỉ cảm thấy em đang gặp phải tình huống khó khăn. ”
Tuyên Dụ: “Lần đầu gặp mặt em đã mắng anh ấy rồi, khó khăn chỗ nào chứ?”
“Cậu ấy nói hai câu là em trở thành con rùa đen rụt đầu rồi, còn không dám trút giận?” Đường Phục Tông hỏi lại.
Trong lòng Tuyên Dụ không hề tán đồng, nhưng ngoài miệng thì qua loa cho xong: “Được rồi, là em gặp hoàn cảnh khó khăn, nên anh ấy quen em vì muốn bắt nạt em chứ gì?”
Đường Phục Tông xua tay: “Hồi cấp hai bạn học nhờ em làm cái gì em sẽ luôn không từ chối. Kết quả là có một ngày em bắt gặp một nam sinh vô duyên lớp bên đang chế nhạo một nữ sinh cùng lớp, em đã cầm chổi đuổi đánh cậu ta nửa cái sân trường. ”
“Nên anh ấy bắt đầu thay đổi cách nhìn à?” Tuyên Dụ hiếu kỳ truy hỏi, chính bản thân cô cũng không nhớ được nhiều chuyện hồi cấp hai.
Nhưng cũng không có gì lạ khi cô có thể làm ra việc đó, cô cực kỳ coi thường những chàng trai trong lớp luôn muốn hạ thấp giá trị của con gái để có được cảm giác tồn tại.
Đường Phục Tông cạn lời, nói: “Cậu ấy muốn biết kiểu tính cách xấu xa như cậu ấy có phải cũng sẽ bị em đuổi đánh khắp trường hay không, nên sau đó cậu ấy đã tới hội học sinh của chúng ta. ”
Tuyên Dụ cười ra tiếng: “Đầu óc anh ấy bệnh à?”
“Anh cũng từng mắng cậu ấy đấy. ” Đường Phục Tông buông tay: “Có thể là vì muốn theo đuổi em mà thôi. ”
Thân thể Tuyên Dụ hơi run lên, một lời hai nghĩa, khiến cho người ta thấy rất ngượng ngùng.
Thấy nụ cười Tuyên Dụ dần dần nhạt đi, Đường Phục Tông do dự rất lâu mới nói: “Tuyên Tuyên, sau khi chia tay với em, cuộc sống của Úc Văn Yến...... Không tốt lắm. ”
“Cậu ấy làm loạn liên tục hai tháng trời, không uống được rượu nhưng ngày nào cũng tới quán bar. Mấy người bọn anh thay nhau đi đón cậu ấy, mỗi sáng tỉnh dậy ở nhà ai cũng như mở hộp mù vậy. ” Đường Phục Tông dùng giọng điệu đùa giỡn khi nhớ lại quá khứ: “Không trông chừng cậu ấy một chút thôi là cậu ấy sẽ uống say rồi đi tìm Úc Thanh lải nhải kể khổ, nói đến mức con bé bị dọa sợ luôn. ”
“Sau khi chính thức vào Bộ Ngoại Giao, cuộc sống của cậu ấy mới hơi giống người một chút, nhưng mỗi ngày đều làm việc quá sức, điên cuồng tăng ca. Sau đó lại đột nhiên nói cho bọn anh biết cậu ấy muốn đi Lusagna làm việc, bọn anh cũng không rõ tại sao, cậu ấy cũng không giải thích, cứ lao đầu vào thôi. ”
Đường Phục Tông quan sát biểu cảm của Tuyên Dụ rồi nói tiếp: “Một ngày nọ cậu ấy đột nhiên liên hệ với anh, muốn nói chuyện về tình hình gần đây của em. Anh còn cho là cậu ấy đã từ bỏ rồi, nhưng cậu ấy lại muốn anh giới thiệu công việc cho em nên anh mới tuyển em vào công ty. Úc Văn Yến hiểu em rất rõ, biết tính tình em rất cứng rắn, để người khác giúp đỡ thì chắc chắn em sẽ không cần nên mới dùng hết tâm tư tìm một cách nào đó đổi lấy thù lao lao động cho em. Khi đó anh đã biết, cậu ấy vẫn là không buông bỏ em được, cam tâm tình nguyện đứng ở một góc em không nhìn thấy được, cẩn thận từng li từng tí che chở cho em. ”
Nụ cười của Tuyên Dụ càng thêm chua chát, lan theo thực quản, trướng đau vô cùng.
Đường Phục Tông: “Cậu ấy chắc cũng không muốn kể cho em biết những chuyện này, là anh tự ý muốn nói cho em biết. Tuyên Tuyên, em đã từng nói, em rất vui khi Từ Hướng Hàng và Lý Tô Tô có thể đến với nhau. Em coi hai người bọn họ là bạn bè, ở trong lòng em bọn họ đều là những người rất tốt, có thể ở bên nhau là chuyện tốt. Anh và em cũng giống nhau, trong lòng anh thì hai người cũng đều là người rất tốt. ”
Anh ấy nói xong Tuyên Dụ trầm mặc cúi đầu, cô cầm chặt ly thủy tinh, khiến đầu ngón tay trở nên trắng bệch.
Đường Phục Tông rót cho cô ly trà mới.
“Cảm ơn...... vì đã nói với em những chuyện này. ” Tuyên Dụ cười không nổi nữa, chỉ có thể quay mặt đi.
Đường Phục Tông đứng lên, vỗ vỗ vai cô, cười an ủi: “Đừng vì những lời Sầm Du Mẫn nói mà bối rối, mặc kệ em còn muốn tiếp tục giả ngu hay không thì Tuyên Dụ à, con đường này Úc Văn Yến chỉ có thể đi thẳng đến cuối cùng mà thôi. ”
Đường Phục Tông quay lại sảnh trước, Tuyên Dụ sững sờ ngồi tại chỗ rất lâu, Trần Tả Ninh gọi mấy lần cô mới tỉnh táo lại.
“Chị đang suy nghĩ gì vậy?” Trần Tả Ninh lo lắng hỏi, lúc này mới phát hiện sắc mặt Tuyên Dụ đã thay đổi.
Tuyên Dụ xua tay, tìm một cái cớ: “Nghĩ……chuyện cuối kỳ. Các em đã học xong chưa?”
“Chị Mạn Tri nói đã học xong rồi, lần sau sẽ lại gọi bọn mình tới chơi. ” Trần Tả Ninh suy nghĩ thật lâu rồi mới nói: “Chị, chút nữa chị và anh Yến đi xem pháo hoa, em không đi cùng được. ”
“Hả? Tại sao lại không đi? Em lại phải về bệnh viện à?” Tuyên Dụ còn tưởng rằng hiếm hoi mới có ngày nghỉ, Trần Tả Ninh có thể được nghỉ ngơi.
Trần Tả Ninh cười cười: “Em đi làm gì, em không thèm đi làm bóng đèn đâu. Em...... có hẹn với bạn rồi. ”
“Vậy gọi người ta đi cùng luôn?” Tuyên Dụ hỏi.
Trần Tả Ninh ho khan một cái: “Bạn em ngại, hai người bọn em đi chơi là được rồi, chị cứ yên tâm đi. ”
“Được rồi, chú ý an toàn nhé. ” Tuyên Dụ không phải kiểu phụ huynh truyền thống quản lý mọi chuyện, Trần Tả Ninh cũng đã là người trưởng thành rồi, cô ấy có vòng giao thiệp của riêng mình. Không khí giao thừa tuyệt vời như vậy, người trẻ tuổi chắc chắn sẽ muốn tụ tập một chỗ.
Trần Tả Ninh đạt được mục đích nên cười rất ngọt ngào, còn Tuyên Dụ không hề hay biết chuyện gì vẫn đang lún sâu vào nụ cười của của cô ấy.
–
11 giờ đêm, nhóm Úc Văn Yến tới bờ sông xem pháo hoa nên đã đi trước một bước.
Lâm Mạn Tri vội vã đuổi theo từ trong nhà, Trần Kỳ Thâm đi theo sau lưng, khoác áo khoác lên vai cô ấy rồi nhìn về phía cô ấy nói chuyện, âm thanh trở nên dịu dàng hơn nhiều: “Bên ngoài lạnh lắm. ”
Lâm Mạn Tri tùy ý mặc vào, cơ bản là không cảm thấy lạnh, trong nhà bật máy sưởi nên hơi nóng.
“Tuyên Tuyên! Tả Ninh!” Lâm Mạn Tri gọi hai người lại, nhưng vì quá nóng vội nên cô ấy không chú ý đến cách phát âm của mình, gọi lên không chuẩn lắm.
Tuyên Dụ quay người: “Sao thế?”
Lâm Mạn Tri nhét hai cái hộp trong tay vào lòng Tuyên Dụ và Trần Tả Ninh, kiềm chế nói: “Đây là một chút tâm ý, tặng cho hai người. ”
Tuyên Dụ đẩy trở về, Lâm Mạn Tri đã ôm cánh tay Trần Kỳ Thâm, làm ra vẻ không rảnh tay.
“Về nhà rồi hãy mở. ” Lâm Mạn Tri quay lại dáng vẻ đại tiểu thư có chút lạnh lùng kiêu ngạo, dùng tiếng Quảng Đông nói với Trần Kỳ Thâm: “Ra ngoài lạnh quá, chúng ta vào trong thôi. ”
Trần Kỳ Thâm hiểu ý, vợ anh ấy không muốn cho đối phương cơ hội trả lại nên mới cố ý dính lấy anh ấy nên liền ôm cô ấy đi vào.
Chu Kính đứng ở cửa nhìn hết toàn bộ quá trình, Lâm Mạn Tri vừa vào cửa, anh ấy lập tức vỗ tay khen hay: “Bà Trần, ra tay hào phóng ghê!”
Lâm Mạn Tri: “Họ dạy tôi chơi mạt chược, tặng một chút quà bày tỏ tâm ý mà thôi. ”
“Dạy cô chơi mạt chược, là cô đưa đồ cổ luôn? Mạn Trí à sau khi kết hôn trình độ tiêu pha của cô tăng lên mấy level rồi!” Chu Kính giơ ngón tay cái lên: “Anh Trần nhà cô đúng là trăm năm có một, đến chip đánh bạc nói đưa là đưa, quá trâu bò!”
Trần Kỳ Thâm không cảm thấy có gì không ổn, cúi đầu nói với Lâm Mạn Tri: “Lần trước em bảo trợ lý tới phòng đấu giá, anh còn tưởng là vì em thích. ”
“Đúng là em thật sự thích. ” Lâm Mạn Tri suy nghĩ một chút, chỉ vào chiếc kẹp tóc trên đầu: “Nhưng em càng thích cái kẹp tóc Sapphire anh tặng này hơn. ”
Trên khuôn mặt lạnh lùng của Trần Kỳ Thâm xuất hiện ý cười nhàn nhạt.
Chu Kính không muốn xem hai vợ chồng show ân ái nữa, anh ấy bĩu môi đi sang căn phòng cho khách ở bên cạnh để nghỉ ngơi, đến chào hỏi cũng lười, chỉ sợ lại quấy rầy đến hai người bọn họ.
Sau khi Tuyên Dụ ra cửa, cô mở chiếc hộp gỗ ra, nhìn thấy những bông tuyết trắng sáng lấp lánh bên trong thì ngạc nhiên hỏi: “Không phải là...... Đồ cổ đấy chứ?”
Lần trước ở trong nhà kho của Lý Tô Tô hình như cô đã từng nhìn thấy thứ gì đó tương tự, nhưng hoa văn khắc trên đó lại không giống.
“Hẳn là quân mạt chược từ đời nhà Thanh. ” Úc Văn Yến nhìn một cái đã nhận ra: “Giá cả không đắt lắm. ”
Dưới ánh đèn, màu trắng trở nên chói lóa, nếu giữ được cả bộ thì giá cả sẽ không hề rẻ, quý là ở chỗ có thể bảo tồn trọn vẹn. Đây là quà người khác tặng, Tuyên Dụ cũng chỉ có thể nhận lấy, cũng không cần phải nói cho cô biết giá cả thực tế đâu.
“Hả?” Tuyên Dụ sửng sốt: “Nếu không thì...... Trả lại?”
Úc Văn Yến: “Quân bài không đắt lắm, cô Trần lấy ra tặng cho các em thì tự có lý của cô ấy, muốn tặng cho những người cô ấy coi là bạn, chỉ là một chút tâm ý thôi em cứ nhận lấy đi. ”
“Ừ...... ” Tuyên Dụ sửng sốt trước cách giao thiệp của những người có tiền, không cần đưa lễ vật quý giá như vậy cũng có thể làm bạn mà. Cô sợ nhất là nợ nần nên đã bắt đầu suy nghĩ xem lần sau nên tặng lại cái thì được. Đồ đắt tiền cô không mua được, Lâm Mạn Tri cũng đã gặp đủ thứ hiếm lạ trên đời rồi, vẫn nên tặng món quà chứa tâm ý là tốt nhất.
Dưới ánh đèn đường cách đó mười mét, Trần Tả Ninh gọi Tuyên Dụ: “Chị, giáo sư Quý sẽ đưa em về nên em đi trước đây. ”
“Có phải hơi phiền anh ấy rồi không?” Tuyên Dụ lo em gái mình sẽ để lại ấn tượng xấu cho Quý Hành.
Úc Văn Yến có cùng suy nghĩ với Tuyên Dụ: “Em ngồi xe cùng bọn anh đi, anh đưa em đến bệnh viện. ”
Trần Tả Ninh xua tay: “Không đâu! Hai người đi cẩn thận. ”
Nhìn Trần Tả Ninh đi theo sau lưng Quý Hành tới bãi đỗ xe gần đó, trong lòng Tuyên Dụ lại lần nữa hiện lên một thứ cảm giác mơ hồ, cảm giác chỗ nào đó không đúng.
“Đi thôi, chuyện Tả Ninh làm em cứ yên tâm, đáng tin hơn em nhiều. ” Úc Văn Yến nói một câu đánh bay lo nghĩ của Tuyên Dụ.
Tuyên Dụ nghe ra ý tứ trong lời nói của anh, anh cảm thấy cô không đáng tin, nên hung dữ lườm anh một cái.
Cô cũng đâu có lo lắng, Trần Tả Ninh từ nhỏ đã thông minh, IQ và EQ đều cao hơn cô rất nhiều.
Ở phía xa xa, Trần Tả Ninh bình tĩnh đi lên phía trước, qua chỗ rẽ thì lập tức tiến lên mấy bước nắm tay Quý Hành.
Quý Hành không tránh ra, anh ấy dùng giọng nói dịu dàng hỏi: “Trực tiếp đưa em đến bệnh viện? Hay là muốn đi ăn cái gì đó?”
Trần Tả Ninh nhéo nhéo ngón tay cái của anh ấy: “Đêm nay anh có dự định gì à?”
“Vốn là hẹn Lục Ôn Dạ, nhưng trong nhà cậu ấy có việc gấp nên đã đi trước rồi, tạm thời không có dự định gì cả. ” Quý Hành không nghĩ quá nhiều, chỉ cảm thấy Trần Tả Ninh phải quay về trực ban, anh ấy có dự định gì thì cũng sẽ không bị cô ấy quấn lấy.
Trần Tả Ninh phát hiện giọng điệu của anh rất nhẹ nhàng, nên buồn chán ‘Ồ’ một tiếng.
Hai người không nói gì đi đến bên cạnh xe, Quý Hành lịch sự mở cửa xe cho cô ấy.
Trần Tả Ninh đi đến bên cạnh anh ấy, ngẩng đầu nhìn lên.
“Sao thế?” Quý Hành hỏi.
Trần Tả Ninh nói thẳng: “Đêm nay nhìn thấy em, có phải anh thấy rất phiền đúng không?”
Ánh đèn mờ ảo bên đường chiếu lên vai Quý Hành, hầu hết ánh sáng đã bị anh ấy cản lại, khoảng cách quá gần khiến một ánh sáng nhỏ bé chiếu vào giữa đôi lông mày của Trần Tả Ninh, căn bản là anh ấy không bỏ qua vẻ mất mát khó che giấu trong đôi mắt cô.
Tim Quý Hành lỡ một nhịp, không ngờ cô ấy lại bày tỏ cảm xúc rõ ràng đến thế.
Trần Tả Ninh đi lên phía trước một bước, ngã vào lòng anh ấy, dựa vào lồng ng. ực của anh ấy: “Biết em phải tăng ca, hẳn là anh rất vui vẻ nhỉ. ”
Quý Hành chậm chạp mất mấy giây mới đưa tay lên vuốt tóc cô: “Em suy nghĩ nhiều rồi. ”
Thừa dịp Quý Hành phân tâm, Trần Tả Ninh đẩy người vào ghế lái phụ rồi cũng tiến vào theo, d. ạng ch. ân ngồi trên người anh ấy, cuối cùng là đóng cửa lại.
‘Rầm’ một tiếng, khoang xe trở thành một không gian khép kín.
“Trần Tả Ninh!” Quý Hành nghiêm túc gọi tên cô ấy.
Trần Tả Ninh cởi áo khoác, nhét vào kính trước để chặn ánh đèn chiếu vào, khiến cả khoang xe chìm trong bóng tối.
Cô ấy điều chỉnh lưng ghế, dùng sức đè ép bả vai Quý Hành khiến anh ấy đột nhiên ngã về phía sau rồi nằm vật xuống, trong mắt xuất hiện sự thay đổi rất nhỏ.
“Làm gì vậy?” Quý Hành ngăn cản bàn tay đang lần sờ lên phía trên.
Trần Tả Ninh vừa nhìn chằm chằm vào anh ấy, vừa nhàn nhạt nói: “Anh. ”
—— Làm, anh......
Quý Hành nghĩ thầm cô gái nhỏ này nói ra câu này chẳng ngại ngùng gì cả.
Quý Hành nắm lấy đôi tay đang làm loạn của cô ấy, hỏi: “Em không đi làm à?”
“Lừa anh đấy. ” Trần Tả Ninh chỉ bị bắt lại đôi tay, hoạt động nửa thân trên vẫn không bị giới hạn, cô ấy cúi người hôn anh ấy: “Muốn xem anh sẽ có biểu cảm thế nào, nhưng em...... Rất thất vọng. ”
Quý Hành thấp giọng quát: “Đứng lên! Còn đang ở bên ngoài, em đừng có làm loạn. ”
Trần Tả Ninh dùng ngón tay khều vào quần anh ấy, khi chạm tới cúc quần: “Sao lại không dùng thắt lưng, không sợ em làm loạn à?”
“Em ngoan một chút, không an toàn đâu. ” Anh ấy nhẹ giọng dỗ dành, cả bàn tay đều bao trùm đôi tay cô ấy, cố gắng hạn chế hành động.
Anh ấy nói không an toàn không chỉ là ở đây không an toàn, không có biện pháp xử lý, mà sự thân mật giữa bọn họ cũng không an toàn, là một hành vi nguy hiểm.
Trần Tả Ninh cố ý cọ vào nơi đó một chút rồi hôn lên yết hầu, cảm nhận được cơ thể Quý Hành run lên.
“Giáo sư Quý, em hiểu rất rõ kết cấu cơ thể người, hẳn là không cần nhiều lời nữa. ” Trần Tả Ninh nặng nề nhìn anh ấy: “Anh cũng muốn vậy. ”
Trực tiếp vạch trần anh ấy cũng không thể ức chế d. ục v. ọng trong người.
“Không thể ở trong xe. ” Quý Hành bó tay với cô ấy, lại sợ cô ấy không nghe khuyên bảo, chỉ có thể ngồi dậy ôm lấy cô ấy, dịu dàng nói: “Không phải em sợ đau nhất à? Nếu mới bắt đầu đã ở tư thế này, em sẽ không chịu nổi. ”
Sự dịu dàng của anh ấy đối với Trần Tả Ninh rất hữu ích, cô ấy thu lại thế tấn công: “Thuê phòng?”
“Tới nhà tôi. ” Quý Hành cười cười, cầm áo khoác mặc lại cho cô ấy.
Trần Tả Ninh rất thích nụ cười của anh ấy, giống như sương mù phảng phất trên suối nước nóng, ấm áp đến mức cô ấy không nhịn được, lại vòng tay qua cổ anh ấy hôn thật sâu.
–
Tuyên Dụ không rành đường, cũng không biết Úc Văn Yến đã thay đổi điểm đến, cô vẫn đang suy nghĩ về những điều Đường Phục Tông đã nói, trong lòng càng cảm thấy rất khó chịu.
“Lục Ôn Dạ đã nói gì với anh?” Tuyên Dụ phá vỡ sự im lặng.
Úc Văn Yến không muốn nói chuyện về người đàn ông khác: “Tôi từ chối nói chuyện với cậu ta, tôi đang nghỉ phép năm, không nhận xử lý bất kỳ chuyện gì liên quan đến công việc. ”
Tuyên Dụ cũng không biết nên khuyên anh thế nào nên xoay mặt đi tiếp tục ngắm phong cảnh.
Bờ sông rất loạn, bây giờ đến xem pháo hoa thì không thể tìm được một vị trí tốt nên Úc Văn Yến đã lái xe đến giữa sườn núi rồi dừng ở ven đường, từ chỗ này có thể nhìn thấy toàn bộ khung cảnh dòng sông.
“Ở đây không có ai à?” Tuyên Dụ xuống xe, thậm chí ngay cả một chiếc xe qua đường cũng không có.
Úc Văn Yến duỗi tay ngả người lên nắp capo, thản nhiên nói: “Đó là đương nhiên, đây là căn cứ bí mật của tôi. ”
Tuyên Dụ nhìn xung quanh: “Nếu có xe qua lại thì đâu được tính là căn cứ bí mật nữa?”
“Em qua đây. ” Úc Văn Yến vỗ vỗ lên mui xe, phát ra tiếng vang lanh lảnh, dường như có ma lực vô cùng hấp dẫn, Tuyên Dụ từ tốn bước tới.
Úc Văn Yến vòng tay qua cổ cô, ôm người vào lòng, một tay đặt dưới cằm cô rồi nhấc lên.
Bầu trời hiện ra trong tầm mắt, đáng tiếc là sự ô nhiễm công nghiệp nghiêm trọng đã khiến những ngôi sao không thể tỏa sáng nhiều hơn nữa.
“Không có sao. ” Tuyên Dụ nói.
Ngay giây sau, một nụ hôn dịu dàng mà mềm mại rơi trên gò má cô.
Tuyên Dụ mở to hai mắt, chậm rãi quay mặt lại nhìn anh, lúng túng hỏi: “Anh đang đùa tôi à?”
Úc Văn Yến cười thoải mái một hồi, Tuyên Dụ đẩy anh ra, hờn dỗi quay mặt sang phía khác.
“Ngôi sao không nằm trên bầu trời. ” Úc Văn Yến lùi về phía sau duỗi tay ra: “Chúng là ánh sáng từ hàng ngàn ngôi nhà. ”
Tuyên Dụ ngắm nhìn thành thị sáng đèn, từng ánh sáng nhỏ bé chen chúc nhau, tạo thành một vùng ánh sáng chói mắt.
“Anh đang nghĩ gì vậy?” Tuyên Dụ hỏi.
“Tôi đang nghĩ...... Em ở Kinh Bắc hẳn là sống rất tốt. ” Úc Văn Yến nghiêng đầu nhìn về phía Tuyên Dụ: “Bây giờ thì không cần phải nhìn ngàn vạn ngọn đèn rồi đoán xem em đang ở đâu, mà chỉ cần quay đầu là có thể nhìn thấy. ”
Tuyên Dụ không dám quay đầu lại, cô biết anh đang nhìn mình, ánh mắt quá mãnh liệt khiến người ta không thể lơ đi.
Tuyên Dụ chần chờ rất lâu, cuối cùng vẫn hỏi ra miệng: “Úc Văn Yến, chia tay bốn năm, anh...... đã từng đến tìm tôi à?”
“Ừm, có tìm. ”
Lại rất lâu sau, cô hỏi: “Hoa bách hợp trên mộ bà ngoại là do anh tặng phải không. ”
“Ừ, là tôi tặng. ” Úc Văn Yến do dự có nên nói hay không, anh không thích dùng những điều này để giữ chặt cô lại, không thích dùng nó để đổi lấy tình cảm.
Tuyên Dụ tiến lại gần anh hơn: “Tới tìm tôi à?”
“Ừ. ” Giọng anh rất trầm, khiến người ta cảm nhận được sự nghẹn ngào khó tả.
Anh nói: “Nửa năm sau khi bà ngoại qua đời, tôi mới nghe Đường Phục Tông nói. Trong năm đầu tiên tôi không thể xin nghỉ để về nước, cậu ấy đã thay tôi tặng một bó bách hợp. ”
“Năm thứ hai, khi về nước làm việc tôi cũng đã qua đó, dường như em sống rất tốt, sinh hoạt rất ổn định. Thời gian trôi qua, tôi cũng không có cơ hội để nghĩ rõ ràng xem rốt cuộc mình muốn làm gì, nên lại trở về. ”
“Sau khi bị bệnh, tôi xin nghỉ phép một tháng, lúc đó tôi chỉ muốn quay về tìm em làm nũng, nhưng lại gặp phải Từ Hướng Hàng khi hai người đang đi bên nhau như một đôi, tôi không có dũng khí tiến lên. Nên chỉ đành tới thăm bà ngoại một lần trước khi đi. ”
“Lần thứ tư là năm nay, trước ngày giỗ tôi có tới, tôi cũng đã xuất hiện trước mặt mọi người, nhưng hình như lúc nào cũng khiến em buồn bã, tôi đi gặp bà ngoại, hi vọng bà không tức giận. ”
Ngắn ngủi vài câu, Tuyên Dụ đã có thể cảm nhận được ba năm qua, nội tâm của anh đã đấu tranh vất vả đến nhường nào.
“Tôi bắt gặp em vài lần, lần nào cũng chạy theo em ra ngoài, nhưng lại không có dũng khí tiến lên nữa. ” Úc Văn Yến đột nhiên bất lực cười: “Tôi là người bị đá, em chắc chắn sẽ thấy tôi phiền phức chết đi ấy. ”
“Anh cũng đâu có hỏi tôi, cứ tùy tiện định nghĩa. ” Tuyên Dụ nhìn thấy pháo hoa bên bờ sông, rơi xuống từng mảng vụ vặt, trên trời vẫn có nhưng đóa hoa không ngừng nở rộ, cả một dòng sông đều sáng lên.
Ánh sáng lập lòe chiếu rọi khuôn mặt Úc Văn Yến, đẹp đến mức không gì sánh được, mà ánh sáng trong mắt anh lại rời rạc.
“Chúc mừng năm mới. ” Úc Văn Yến quay đầu, cười yếu ớt nói với cô.
Tuyên Dụ không chớp mắt nhìn anh, cô biết mình có thể tiếp tục giả ngu, giả vờ lạnh nhạt, nhưng...... Có một Úc Văn Yến sống động ở bên cạnh mình, và nỗi khao khát của cô không còn là những ký ức lạnh lẽo nữa, cô chỉ cần ——
Cô tiến về phía trước một bước, đặt lòng bàn tay lên mu bàn tay anh.
Úc Văn Yến quay đầu.
Phải dùng rất nhiều dũng khí, cô mới dám hỏi ra lời:
“Ba lá thư giới thiệu của người yêu cũ tôi, anh đã viết xong chưa?”
Úc Văn Yến hơi sửng sốt: “Hả?”
“Có thể hoãn nộp lại. ” Tuyên Dụ xích lại gần anh: “Anh có muốn yêu thử trước không?”
Ánh sáng tỏa ra từ trong mắt Úc Văn Yến, tiếng pháo hoa ở xa xa vẫn tiếp tục vang vọng, tựa như tiếng lòng anh.
“Úc Văn Yến, thử lại một lần nữa đi. ”
“Chúng ta thử một lần nữa. ”
Cô không làm được, cũng không có biện pháp coi như không nhìn thấy tình cảm của đối phương.
“Em cũng rất nhớ anh. ”
“Bốn năm này, em cũng rất rất nhớ anh. ”
Trái tim Úc Văn Yến đang run rẩy.
Đây là lần đầu tiên sau khi gặp lại, cô nói nhớ anh.
Anh cúi người hôn lên môi cô, đáp lại nỗi nhớ nhung này.
← Ch. 31 | Ch. 33 → |