Truyện:Ước Nguyện Ngày Xuân - Chương 02

Ước Nguyện Ngày Xuân
Trọn bộ 63 chương
Chương 02
Anh nói cô giả tạo, cô nói anh độc đoán
0.00
(0 votes)


Chương (1-63)

Người số 1 mới bước vào, lại còn là đàn em nên chủ đề lập tức vây quanh Tuyên Dụ. Cô hơi quay lại nhìn vị giáo sư đang nói và đặt câu hỏi phía sau mình, tỏ vẻ lễ phép.

Giáo sư nói đùa: “Tôi biết Tuyên Dụ, chính là cố vấn xinh đẹp nhất mà các học sinh đều nói, rất nổi tiếng trong đám học sinh của chúng ta. ”

Thông thường, điều đầu tiên mọi người chú ý đến nhất chính là khuôn mặt này của cô hơn là trình độ, mặt nhỏ đường nét trên khuôn mặt chiếm nhiều hơn, ít khoảng trống, sắc thái tiêu chuẩn phù hợp với ngoại hình. Khi cô không cười thì có hơi có tính đanh đá, trái ngược với tính khí bề ngoài, tính tình cô hòa nhã dễ tạo nên thiện cảm, rất giỏi nói chuyện.

Viện trưởng mỉm cười vui vẻ: “Đúng vậy, bình thường nghiên cứu sinh đều bận rộn, con bé còn có thể dành thời gian để đi làm cố vấn bán thời gian, hơn nữa còn rất tận tụy với công việc. ”

Tuyên Dụ lên tiếng trong tình cảnh này thì sẽ không khéo léo lắm, cô chỉ nhẹ nhàng mỉm cười nghe các thầy nói chuyện phiếm.

Nói được một nửa, viện trưởng đề nghị hoạt động ngày mai cô đi theo ông ấy. Nụ cười của Tuyên Dụ hơi cứng lại, nhưng ngại từ chối trước mặt nhiều người như vậy nên cuối cùng cô mỉm cười đồng ý.

Bên tai vang lên một tiếng cười giễu rất nhạt.

Nhạt đến mức chỉ mình cô có thể nghe được.

Tuyên Dụ biết sự châm chọc của Úc Văn Yến có ý gì, trước khi đến với nhau, họ không vừa ý với cách đối nhân xử thế của nhau.

Anh nói cô giả tạo, cô nói anh độc đoán.

Không hề có một câu tốt đẹp nào về đối phương.

Hai người thích đâm chọc lẫn nhau cứ thế mà yêu nhau, bạn bè quen biết không một ai tin, nghĩ rằng họ đang đổi cách thức căm ghét nhau.

Bất chấp những bàn tán xì xầm bên ngoài, họ đóng cửa quan hệ mật thiết, ròng rã suốt ba năm.

Tuyên Dụ đã sớm quen với thái độ này của anh, cô không để bụng, cũng không cần anh tán đồng cách thức đối nhân xử thế của mình.

Trước đây không cần, bây giờ cũng như vậy.

Xuống đến tầng một, cửa vừa mở ra thì Tuyên Dụ ấn nút mở cửa để người phía sau đi trước. Úc Văn Yến bước đến bên kia cửa và đặt tay lên khe hở của cửa để ngăn nó đóng lại.

Sau khi mọi người đều ra hết, Tuyên Dụ đứng yên vài giây, anh không di chuyển nên cô buông nút ra và rời đi trước một bước. Lúc đi ngang qua anh, cô nghe anh nhẹ nhàng nói một câu “Tác phong vẫn y như cũ”.

Tuyên Dụ hơi nghiêng người dừng bước, anh rút tay lại và đút tay vào túi quần, như thể người hành động như một quý ông vừa rồi không phải là anh vậy.

Anh sải bước theo sau để bắt kịp các giáo sư và viện trưởng trước mặt. Tâm trạng cô khó chịu, lời nói châm chọc nghe vào tai cực kỳ không thoải mái.

Lần đầu gặp chỉ chú tâm đến việc khó xử khi gặp lại người cũ mà quên rằng việc họ không ưa nhau mới chính là trạng thái bình thường. Từ giá trị quan đến đối nhân xử thế, thậm chí khi chơi đoán lớn nhỏ bằng xúc xắc cũng sẽ ngược lại.

Trời sinh họ là oan gia, chẳng biết ba năm ấy là do cô bị điên hay do anh không tỉnh táo mà vướng víu, quấn quýt lấy nhau.

Trong sảnh lớn, viện trưởng dừng lại một chút, đứng chờ cô: “Tiểu Tuyên, em đến đây một lát. ”

Tuyên Dụ thôi không nghĩ nữa, đi nhanh như bay về phía trước.

Viện trưởng nói: “Ngày mai hoạt động bắt đầu vào lúc 10 giờ, em sẽ cùng tham gia với tôi. ”

Việc viện trưởng đích thân dẫn dắt tham gia và việc tham gia hoạt động với tư cách thành viên đội ngũ nhân viên có bản chất hoàn toàn khác biệt, được giao thiệp, những gì đạt được cũng hoàn toàn khác nhau, trước đây cô sẽ không từ chối, nhưng…

Cô liếc nhìn dáng người cao ráo thẳng tắp của người đàn ông cách đó không xa, bộ âu phục lịch lãm được may riêng đã che giấu hoàn mỹ bản chất thường hay hời hợt và thiếu nghiêm túc trong cách đối nhân xử thế của anh. Ngoài ra còn có một chút nho nhã và chín chắn giả tạo.

Tuyên Dụ thu lại tầm mắt nói: “Em cần phối hợp với cô Phạm để chuẩn bị triển khai trước cho hội nghị đánh giá xuất sắc hàng năm, có thể…”

“Không sao, để tôi gọi Tiểu Hồ đến thay em. ” Viện trưởng vỗ vỗ bả vai Tuyên Dụ, cười nói: “Nắm chặt cơ hội. ”

Tiểu Hồ là một cố vấn bán thời gian khác, vào sớm hơn Tuyên Dụ một năm, nay là nghiên cứu sinh năm ba.

Dĩ nhiên Tuyên Dụ sẽ không bỏ qua cơ hội, trải qua trăm ngàn cay đắng thi đậu nghiên cứu sinh chỉ để có thêm nguồn tài nguyên giao thiệp. Suy nghĩ một chút, cô không cần phải vì người cũ mà bỏ qua cơ hội tích góp tài nguyên.

Cô đồng ý rồi kiếm cớ rời đi bằng đường khác.

Ra đến ngoài cửa, gió lạnh thổi qua vèo vèo, Tuyên Dụ kéo chặt chiếc áo khoác mỏng trên người, thầm nghĩ phải lấy quần áo mùa đông cất dưới đáy vali ra rồi. Lại nhớ đến chuyện chuyển nhà, ban ngày trời cũng ổn, không quá lạnh, hay là đợi chuyển nhà xong rồi lấy ra nhỉ, đỡ tốn công.

Tuyên Dụ thuê một căn hộ hai phòng ngủ một phòng khách tại khu vực có giá thuê nhà rẻ nhất trong khu đô thị đại học, ở cùng với em gái Trần Tả Ninh.

Về đến nhà, cô ngồi trên ghế sofa ở phòng khách nghỉ ngơi, kết quả ngủ quên mất, vẫn là Trần Tả Ninh đánh thức cô.

Mở mắt ra, tầm nhìn mờ mịt, cơ trán căng ra nhức nhối, cô lờ mờ thấy Trần Tả Ninh đang cúi người sau lưng cô loay hoay làm gì đó, có tiếng va chạm lạch cạch của các dụng cụ.

Tuyên Dụ ngồi dậy, Trần Tả Ninh quay người lại, khuôn mặt ngọt ngào nhưng nét mặt lạnh lùng, giọng điệu bình thản: “Chị làm sao vậy? Bị sốt nhẹ rồi. Sáng nay vẫn còn khỏe mà. ”

Tuyên Dụ sờ lên trán mình, chỉ cảm thấy hơi nóng hơn một chút, không có gì khác biệt: “Thật sao? Chắc không phải đâu?”

Trần Tả Ninh đặt viên thuốc vào lòng bàn tay cô: “Em thấy chị bận đến ngớ ngẩn rồi, không biết tình trạng sức khỏe của mình ra sao. ”

Trong lòng bàn tay cô có một viên thuốc màu xanh trắng, cô không hề nghi ngờ gì về loại thuốc do em gái sinh viên y khoa đưa cho mình nên nuốt vào, uống một ngụm nước lớn rồi như không có chuyện gì xảy ra nói: “Chắc là phản ứng say độ cao. ”

Trần Tả Ninh đặt hộp thuốc xuống: “Chị thôi đi, về được một tuần rồi mà còn say độ cao. ”

Tuyên Dụ mỉm cười, nhưng nụ cười lại rất khó coi, lãng phí nhan sắc xinh đẹp, Trần Tả Ninh nhìn không nổi nên đuổi cô đi tắm rửa rồi ngủ.

Nửa tiếng sau, Tuyên Dụ mới tắm xong.

Ra đến phòng khách, Trần Tả Ninh đang ngồi khoanh chân bên chiếc bàn nhỏ, đọc quyển sách dày “Trái tim mùa thu”.

Nghe thấy tiếng động, Trần Tả Ninh đẩy đẩy chiếc kính trên mặt, liếc mắt nhìn qua một cách sắc bén, cảnh báo: “Vào phòng rồi thì ngủ đi, đừng quậy phá nữa. ”

Tuyên Dụ cười: “Được, nghe lời bác sĩ Trần. ”

Trần Tả Ninh nắm bút, nói ra suy nghĩ mấy ngày nay: “Chị à, trường học không cung cấp ký túc xá cho chị sao? Chị ở đó đi. Em sắp đến giai đoạn Tiến sĩ rồi, dựa theo điều kiện thì em có thể đăng ký ở phòng đơn ký túc xá. ”

Hợp đồng thuê nhà một năm đã hết hạn, hai ngày trước chủ nhà nhắn tin nói tháng sau sẽ có người thuê mới chuyển đến nên yêu cầu họ dọn đi trong vòng hai tuần.

Bốn năm trước, bố mẹ qua đời đột ngột, chỉ còn lại hai chị em sống nương tựa lẫn nhau. Tuyên Dụ vì học phí và chi phí sinh hoạt của cô ấy mà vất vả, Trần Tả Ninh nhìn thấy hết nên cũng đau lòng, không muốn chị mình quá vất vả.

“Tốt nghiệp thì thế nào?” Tuyên Dụ đi tới phía sau ghế sofa.

Trần Tả Ninh: “Em muốn làm bác sĩ nội trú, ở bệnh viện là tốt nhất. ”

“Nghĩ ngợi lung tung. ” Giọng nói Tuyên Dụ lạnh hơn mấy phần.

Tính tình hai chị em khác biệt rất lớn, Tuyên Dụ có tính cách ôn hòa hơn. Trần Tả Ninh cũng sở hữu một khuôn mặt trẻ con non nớt, nhưng thực ra con người này còn lạnh lùng hơn cả ánh sáng lấp lánh từ dao mổ.

Hằng ngày chung sống, Tuyên Dụ thường nhường nhịn Trần Tả Ninh, nghe theo lời của cô ấy. Nhưng khi gặp chuyện quan trọng, Tuyên Dụ không hề qua loa mà thường xuyên đưa ra quyết định.

Tuyên Dụ thuận tay bỏ đồ vào hộp giấy dùng để dọn nhà rồi nói: “Chị ở kí túc xá, em ở bệnh viện, còn kỳ nghỉ thì sao? Nghỉ lễ như nào? Ăn tết như nào? Ngay cả một căn nhà để dừng chân cũng không có, vô lý biết bao. Em đừng suy nghĩ nhiều quá, chúng ta chưa đến mức không đủ tiền ăn cơm và không có nhà để ở, cuộc sống cơ bản có thể đảm bảo, chỉ là chi tiêu không còn dư dả như trước đây. ”

Gần đây cô vẫn luôn tìm nhà, muốn gần trường đại học, rộng rãi, giá thuê trong phạm vi chi trả được, vì vậy mới chậm chạp chưa quyết định.

Trần Tả Ninh im lặng do dự.

“Em học cho tốt, chị lo được. ” Tuyên Dụ vu. ốt ve đầu em gái: “Bà ngoại có để lại cho chúng ta một khoản tiền, thuê một ngôi nhà tốt lâu dài không thành vấn đề. ”

Tuyên Dụ suy nghĩ rất đơn giản, nhất định phải có một cái nhà.

“Được!” Trần Tả Ninh mỉm cười: “Em nghe theo lời chị. ”

Tuyên Dụ dặn dò cô ấy đi ngủ sớm, đừng đọc quá muộn, Trần Tả Ninh ôm sách trở về phòng bật đèn học đêm.

Sau khi vào phòng, Tuyên Dụ lặng lẽ ngồi trước bàn đọc sách, cô bật máy tính rồi mở đoạn video đã dịch được một nửa và tiếp tục làm việc.

Vì phiên dịch ngôn ngữ không phổ biến nên thu nhập của cô vẫn khả quan, có thể trang trải tiền thuê nhà và chi phí sinh hoạt hàng ngày, đồng thời chu cấp cho em gái một khoản tiền sinh hoạt.

Chỉ là không đủ thời gian, số lượng đơn hàng cho các ngôn ngữ ít phổ biến cũng tương đối ít.

Chuyên ngành đại học của Tuyên Dụ là một ngôn ngữ ít phổ biến, chuyên ngành còn được Úc Văn Yến điền giúp.

Ngày có kết quả thi đại học đó, đêm hôm trước còn ph. óng đ. ãng suốt đêm, cô kiệt sức nằm co ro ở góc trong cùng của giường để ngủ bù, Úc Văn Yến túm cô ra tra thành tích. Đến một ngón tay Tuyên Dụ cũng không muốn động, cô nhắm mắt nói cho anh biết thông tin thí sinh.

Úc Văn Yến tra được kết quả, khi cô biết được mình thi được điểm số nửa vời thì hoàn toàn hết buồn ngủ, ngây ngẩn ngồi dậy.

Trong đầu chỉ có một suy nghĩ:

Với số điểm này thì không thể vào chuyên ngành quan hệ quốc tế của Đại học Ngoại giao…

Tuyên Dụ mếu máo nói phải làm sao đây, Úc Văn Yến cười đùa trêu ghẹo cô rằng em muốn học cùng trường với anh đến vậy à.

Tuyên Dụ không trả lời mà bắt đầu xem điểm chuẩn đầu vào của các trường đại học khác trong những năm qua. Úc Văn Yến mở cuốn cẩm nang tuyển sinh dày cộp lấy từ trường, chỉ vào cột chuyên ngành và bảo cô điền vào Đại học Kinh Bắc. Chiếc chăn len Cashmere trượt xuống, lộ ra một bên vai của Tuyên Dụ, xương quai xanh chi chít dấu hôn. Cô suýt nữa không màng tới hình ảnh mà đứng bật dậy, hoảng hốt kêu lên: “Anh điên rồi hay là em điên rồi?”

Điểm số của cô không đủ để vào Đại học Kinh Bắc.

Úc Văn Yến kéo cô vào lòng, dỗ dành cô: “Em muốn học ngành Ngôn ngữ, mặc dù điểm số này khó vào các ngành Ngôn ngữ phổ biến của Đại học Kinh Bắc, nhưng em có thể thử học các ngôn ngữ ít phổ biến hơn. Sau khi nhập học, em có thể thay đổi chuyên ngành, cũng có thể chọn học ngoại ngữ thứ hai. ”

“Em có thể thử nộp nguyện vọng một, nếu không được thì chúng ta nộp vào các trường đại học khác. ”

Tuyên Dụ nghe có lý. Sau khi mở rộng thương mại nhiều phía trong những năm gần đây, các ngôn ngữ ít phổ biến cũng có một số lợi thế nhất định về việc làm.

Úc Văn Yến còn đưa ra một lý do khác: Đại học Kinh Bắc nằm cạnh Đại học Ngoại giao thì rất dễ gặp nhau.

Không chỉ chọn Đại học Kinh Bắc mà cô còn đồng ý với việc điều chỉnh nguyện vọng, lúc đó cô chỉ có hai suy nghĩ.

Một là cứ nộp đơn vào, nếu thực sự không thích thì cố gắng đổi chuyên ngành.

Một là để gần Úc Văn Yến hơn, có thể gặp mặt thường xuyên.

Kết quả trúng tuyển đã có, Tuyên Dụ đỗ Đại học Kinh Bắc như ý nguyện, cô chọn chuyên ngành ngôn ngữ ít phổ biến và tiếng Anh là ngoại ngữ thứ hai.

Quả thật là một lựa chọn rất tốt, Úc Văn Yến là một kẻ khốn nạn, nhưng trong những chuyện nghiêm túc thì anh luôn hướng dẫn cô đi đúng hướng.

Trong những năm học đại học, dưới sự kèm cặp gần như địa ngục của Úc Văn Yến, cô đã lấy được chứng chỉ phiên dịch hai ngôn ngữ. Sau này trong hai năm cuộc sống khó khăn nhất, cô dựa vào những thứ này mà nhận phiên dịch mấy lần, thù lao khả quan, giải quyết được nhu cầu cấp bách.

Hôm nay cũng giống như vậy.

Tuyên Dụ dịch video xong thì đồng hồ đã điểm số “2”, cô vội vàng tắt máy tính rồi nằm xuống. Cô không muốn trì hoãn công việc ngày mai vì bệnh.

Theo thói quen, cô co hai chân lại, quay mặt ra ngoài giường ngủ, lấy điện thoại di động ra và đăng nhập vào diễn đàn của trường.

Có người chia sẻ hình ảnh hoạt động đại sứ vào trường hôm nay.

Hầu hết ống kính đều tập trung vào người lãnh đạo ở phía trước, Úc Văn Yến đi theo phía sau, phần lớn là xuất hiện góc nghiêng, bộ âu phục cầu kỳ lộ ra cổ áo sơ mi trắng, cà vạt thắt gọn gàng.

Tất cả thảo luận bên dưới đều liên quan tới anh.

【Đàn anh Úc không chỉ đẹp trai mà còn giỏi nữa, bản thân tôi may mắn được xem anh ấy và đàn anh Ôn thi đấu ở trường. Họ phối hợp không chê vào đâu được, đẹp trai đến mức khiếp tim tôi đập thình thịch. 】

【Đàn anh Úc siêu giỏi, công việc ngoại giao của anh ấy ở nước ngoài có độ khó cực cao, từ vị trí tùy viên, anh ấy đã leo lên chức vụ bí thư thứ ba, có thể thấy được sự bản lĩnh của anh ấy. 】

【Hoàn toàn là nhà ngoại giao lý tưởng của tôi, woo woo woo. 】

【Thần Úc à? Vậy thì thực sự quá giỏi, bài phát biểu của anh ấy tại vòng thảo luận cốt lõi của Cuộc thi mô phỏng Liên Hợp Quốc cuối cấp đại học có lập luận rõ ràng, văn bản dự thảo nghị quyết có cấu trúc chặt chẽ và nghiêm chỉnh, đến nay vẫn là tài liệu mẫu cho chúng ta học hỏi. 】

【Anh họ của bạn tôi là người cùng giới với anh ấy, bên ngoại anh ấy xuất thân là gia tộc lớn có học thức ở Kinh Bắc. Mẹ anh ấy là người phát ngôn của chủ tịch một tập đoàn, bố anh ấy là giáo sư đại học, đàn anh vừa có tiền vừa có tài, xuất thân từ gia đình tri thức. 】

Cuộc sống riêng tư luôn là điều đầu tiên mọi người chú ý đến, bài viết này đã có hơn một trăm câu trả lời.

Nói một hồi, chủ đề về thời đi học của Úc Văn Yến xuất hiện.

【Có ảnh thời học sinh của anh ấy không? Bắt đầu từ hôm nay, mình sẽ bái lạy ảnh của anh ấy để cầu may mắn cho kỳ thi tuyển vào Bộ Pháp thuật. 】

【Tôi có ảnh! Ảnh cực nét! Mình xin được từ một bạn học cũ không rõ tên. 】

【Chà? Ai chụp ảnh vậy? Nụ cười của anh ấy hướng về phía ống kính thật đẹp trai quá! Sao mình lại đổ mất rồi?】

Có người gửi lên một tấm hình, khác biệt hoàn toàn với hình ảnh một cán bộ cấp cao thành đạt hiện tại. Trong ảnh Úc Văn Yến mặc áo khoác màu đen, cảm giác trẻ trung hơn nhiều, đeo kính râm, tư thế đứng thoải mái, một tay đút túi, nở nụ cười vừa đẹp trai vừa ngầu hướng về phía ống kính. Điểm lạ là tay kia đang cầm một chiếc túi quai xích, nắm chặt, các ngón tay thon dài, trắng lạnh, những đường gân nổi lên như những ngọn núi xanh phía sau, uốn lượn quanh co.

Túi anh cầm trên tay là của cô, còn tấm ảnh này là được cô chụp khi họ đi chơi ở Vân Đô.

Cô rất thích cảm giác đứng trước dãy núi sương mù mỏng manh nên đã khen anh đẹp trai nhiều lần. Có lẽ là hiếm khi được cô nói lời tử tế nên hôm đó anh đã đăng một bức hình lên tường nhà, chắc là nó đã bị người ta lưu lại và lan truyền.

Chất lượng ảnh sắc nét như hôm nay, ký ức sâu thẳm của cô cũng vậy.

Cứ như thể chỉ mới xảy ra ngày hôm qua——

Anh dắt tay cô đi dọc theo con đường dốc thật dài, ánh nắng che phủ Cam Hải Tử, còn gặp được cảnh mặt trời chiếu lên đỉ. nh núi.

Từng khung hình ký ức hiện về.

Sau khi trở về từ Vân Đô, những cảm xúc hỗn loạn dồn nén trong lòng khiến cô không thể nào phớt lờ được nữa.

Dù đã trôi qua bao lâu thì tâm tư cô vẫn luôn xao động vì anh.

Tả Ninh nói đúng. Đã một tuần rồi, còn say độ cao cái gì nữa.

Tuyên Dụ thở dài, lướt thông báo mới phát hiện có một tin nhắn bị mình bỏ lỡ.

Trợ lý viện trưởng để lại lời nhắn cho cô:【Tiểu Tuyên, sáng mai tôi phải tạm thời đi công tác, phiền cô sắp xếp lộ trình với nhân viên bên Bộ Ngoại Giao. 】

Tin nhắn tiếp theo là chia sẻ danh thiếp của người liên hệ.

Tài khoản Wechat quen thuộc đến mức cô chỉ nhìn thoáng qua đã nhận ra.

——Là Úc Văn Yến.

Chương (1-63)