| ← Ch.01 | Ch.03 → |
Nói cho cùng chỉ có thể trách hắn mệnh mỏng, cố tình gặp nạn đúng vào thời điểm này, hoàn toàn không thể tự quyết định số phận.
Điều ta sợ hơn cả là một ngày nào đó, vinh hoa phú quý trong cả điện này sẽ hoàn toàn sụp đổ, nghiền ta thành một vũng bùn nhão.
Đến khi ấy, người ngoài nhìn vào—
Cũng chỉ nói Tĩnh An huyện chủ phúc mỏng, không có mệnh hưởng hồng phúc của hoàng gia mà thôi.
Quyền lực.
Ta chợt nghĩ, đây hẳn chính là mùi vị của quyền lực.
Một quyển danh sách có thể quyết định nhân duyên của hai người, một câu nói có thể quyết định sự sống c. h. ế. t của một người.
Đến bao giờ ta cũng có thể bước l*n đ*nh cao quyền lực ấy?
Giống như mẫu thân ta, Quách Thái hậu.
Hoặc nên nói—
Giống như ngoại tổ mẫu của ta, Quách Thái hậu.
02
Đúng vậy.
Tuy ta do Quách Thái hậu sinh ra—
Nhưng trên danh nghĩa, ta lại là ngoại tôn nữ của bà.
Mười tám năm trước, Tiên hoàng lâm trọng bệnh. Các Thái y dùng hết mọi cách, cuối cùng vẫn không giữ được tính mạng của người.
Tháng Chạp năm ấy liên tiếp có mấy trận tuyết lớn. Tiên hoàng long ngự thăng thiên, cả nước khoác áo tang trắng.
Khi ấy Thái t. ử Lục Hiếu Chấp mới tám tuổi, Thái hậu Quách thị liền lâm triều xưng chế, phò tá ấu đế.
Một lần buông rèm nhiếp chính kéo dài hơn mười năm. Cho đến nay, bà vẫn không chịu giao toàn bộ quyền hành ra ngoài.
Tiên hoàng qua đời chưa đầy nửa năm, Quách Thái hậu đã lấy lý do cầu phúc, thường xuyên đến hành cung Tây Sơn lễ Phật.
Người bên ngoài đều khen bà có lòng từ bi, nói bà vừa siêu độ vong linh cho Tiên hoàng, vừa cầu bình an cho xã tắc.
Nhưng trên thực tế, trong noãn các của hành cung từ lâu đã che giấu những chuyện phong tình không thể để người khác biết.
Những chuyện ấy không được làm quá kín đáo, trong triều ít nhiều đều có lời đồn, chẳng qua không một ai dám nói mà thôi.
Còn ta—
Chính là di vật còn sót lại của những năm tháng hoang đường ấy.
Cho đến nay ta vẫn không biết người đàn ông kia là ai, cũng chẳng muốn biết.
Khi phát hiện mình mang thai, Thái hậu không hề hoảng loạn, trái lại nghĩ hết mọi cách che mắt người đời, quyết định giữ lại đứa trẻ này.
Mang t. h. a. i mười tháng, một ngày lâm bồn.
Sau đó bà nhét đứa bé cho chính nữ nhi của mình—
Trưởng công chúa Lục Trọng Anh.
Dẫu Quách Thái hậu nắm giữ toàn bộ quyền hành trong triều, đứng trên vạn người—
Bà vẫn không dám công khai đưa ta đến trước mắt thiên hạ.
Khi ấy Trưởng công chúa mới gả cho Bình Khang hầu thế t. ử Mạnh Hoằng được hai năm.
Thái hậu triệu nàng vào cung, cho lui toàn bộ người hầu, đóng cửa nói với nàng vài lời riêng tư.
Không lâu sau, phủ Trưởng công chúa truyền ra tin tức rằng Trưởng công chúa có hỷ.
Cái gọi là "hỷ" ấy—
Chính là ta.
, , vn, live
, vn
| ← Ch. 01 | Ch. 03 → |
