Thuốc dẫn
| ← Ch.073 | Ch.075 → |
Nhị hoàng tử đã 🌜·♓·ế·ⓣ nhiều năm trở về dưới thân hồn, khiến cả hoàng cung bàn tán xôn xao. Không ít hoàng đệ hoàng muội đều đến thăm hỏi. Nghe nói Hoàng thượng đến thăm Nhị hoàng tử mấy ngày liền, đối đãi rất thân thiết. Những hoàng tử, công chúa còn đang quan sát cũng đều đến cung Vân Tiêu vấn an Tuyết Trung Giản.
Đối mặt với đám đệ đệ muội muội này, Giản Phong luôn ôn hòa khách khí, nhưng thật ra trong lòng không hề 🌀·ợ·𝓃 𝐬ó·n·🌀. Đừng nói phần lớn hoàng đệ hoàng muội đều sinh ra sau khi hắn ta ⓒ𝒽●ế●𝖙, ngay cả những huynh đệ tỷ muội từng chung sống khi còn nhỏ, giờ gặp lại cũng như người xa lạ.
Tuyết Trung Vũ vẫn chưa lộ diện.
"Tuyết Trung Vũ không ở trong cung à?" Giản Phong lơ đãng hỏi.
Bạch Hàn Thăng lén nhìn sắc mặt Giản Phong rồi mới đáp: "Đại điện hạ bệnh nặng, đã lâu không bước chân ra khỏi cửa cung."
Cậu ta lại vội vàng bổ sung thêm: "Nghe nói Đại điện hạ đã 𝒽ô*п mê, nếu không nhất định sẽ đến gặp điện hạ tâm sự chuyện cũ."
Giản Phong nhướng mắt, nhìn Bạch Hàn Thăng đầy ẩn ý, nói: "Nói như vậy, nghe thật thú vị."
Bạch Hàn Thăng mím chặt môi, không dám nói thêm lời nào.
Giản Phong lười biếng nằm sụp xuống ghế dựa, ghế dựa chậm rãi đung đưa, hắn ta nhắm mắt lại, cố gắng nhớ lại chuyện ba trăm năm trước.
Rất nhiều chuyện không còn nhớ rõ, nhưng hắn ta vẫn nhớ khi còn nhỏ, mình từng rất thích nằm trên chiếc ghế dựa này vào buổi chiều ấm áp.
Bạch Hàn Thăng vừa định lui xuống, Giản Phong lại lên tiếng: "Kể cho ta nghe chuyện của Oánh Cơ đi."
Bạch Hàn Thăng sững sờ, không hiểu tại sao điện hạ đã biến mất ba trăm năm lại đột nhiên hỏi chuyện Oánh Cơ. Bạch Hàn Thăng chợt nghĩ, Oánh Cơ là nữ nhi của Hoàn phi, muội muội của Tuyết Trung Vũ, lẽ nào là vì thân phận này?
Bạch Hàn Thăng cũng không dám chần chừ lâu, lập tức kể lại sự thật cho Giản Phong. Chuyện của Oánh Cơ không phải là bí mật gì ở Cửu Vực Thập Nhị Quốc, Bạch Hàn Thăng cố gắng thuật lại một cách khách quan và ngắn gọn nhất.
Đợi cậu ta kể xong, Giản Phong im lặng rất lâu rồi mới lên tiếng: "Đi gọi một cung nhân từng hầu hạ trong cung của muội ấy đến đây."
Bạch Hàn Thăng lộ vẻ khó xử, ấp a ấp úng đáp: "Về cung nhân từng hầu hạ bên cạnh công chúa, một người đã 𝐜♓*ế*т, người còn lại đã theo ngài ấy rời khỏi nước Độ Tuyết rồi."
Tổng cộng chỉ có hai người thôi sao? Người đã 𝐜.𝖍.ế.ⓣ thì không nói, người theo muội ấy rời khỏi Độ Tuyết, lẽ nào là Ba Tiêu?
"Ba Tiêu?" Giản Phong hỏi.
"Điện hạ biết à?"
Giản Phong bật cười.
Giản Phong dừng chiếc ghế dựa đang đung đưa, hỏi: "Tuyết Trung Vũ đối xử với muội ấy như thế nào?"
"Tất nhiên là rất tốt rồi." Bạch Hàn Thăng buột miệng nói: "Vừa là huynh muội ruột rà, lại có tin đồn khó nói như vậy, đương nhiên 𝐪ⓤ·𝖆·𝐧 𝖍·ệ của hai người họ rất tốt."
Giản Phong quay mặt lại, nhìn chằm chằm Bạch Hàn Thăng. Bạch Hàn Thăng bị hắn ta nhìn đến mức vẻ mặt dần trở nên không tự nhiên.
Giản Phong đột nhiên nhếch khóe miệng, cười như không cười rồi nói: "Bạch Hàn Thăng, cậu còn sống thật khiến người ta bất ngờ."
Bạch Hàn Thăng nhìn khuôn mặt trẻ tuổi trước mắt, giật mình nhận ra người trước mặt đã không còn là thiếu niên ba trăm năm trước nữa. Cậu ta lạnh sống lưng, cố gắng kể hết những nội tình mình biết cho Giản Phong.
Giản Phong im lặng lắng nghe, trên mặt không có biểu cảm gì.
Cho đến khi Bạch Hàn Thăng bẩm báo xong rồi lui xuống, Giản Phong chống cằm nhìn ánh hoàng 𝖍●ô●𝐧 ngoài cửa sổ, bất lực lẩm bẩm: "Sao muội lại là nữ nhi của bà ta, là muội muội ruột của tên đó chứ? Chậc."
Giản Phong không chỉ hỏi Bạch Hàn Thăng, mấy ngày tiếp theo, hắn ta còn hỏi thăm những người khác, từng lời từng chữ, dần dần ghép lại thành một sự thật bi thảm.
Có được câu trả lời, Giản Phong không muốn ở lại trong cung lâu hơn. Dù sao thì lần này hắn ta trở về chỉ vì một lý do.
Nhưng trước khi rời đi, hắn ta muốn đi tìm Tuyết Trung Vũ.
Giản Phong còn chưa gặp được Tuyết Trung Vũ thì đã bị Hoàn phi chặn lại.
Hoàn phi đứng ở ngoài cửa, nhìn chằm chằm Giản Phong, vừa cảnh giác vừa đề phòng: "Mày đến đây làm gì?"
Bà ta chắn ở cửa, rõ ràng không muốn Giản Phong đi vào.
Mấy ngày nay, Hoàn phi vô cùng tức giận. Đương nhiên bà ta đã biết Tuyết Trung Giản đột nhiên trở về, thái độ không rõ ràng của Hoàng đế càng khiến bà ta hoảng loạn. Dù sao thì bây giờ đã không còn là ba trăm năm trước, bà ta cũng không thể dựa vào việc thổi gió bên gối mà thuyết phục được Hoàng đế được nữa.
Giản Phong nhìn Hoàn phi từ trên xuống dưới một lượt, cười khà khà nói: "Thời gian thật tàn nhẫn. Nghe nói Hoàn phi từng được sủng ái tột bậc năm xưa đã dần thất sủng. Nếu không phải còn có một nhi tử, nói không chừng đã cⓗ_ế_т trong hậu cung rồi từ lâu rồi."
Suốt những năm qua, Hoàn phi đã trải qua đủ loại cay nghiệt, nhưng vẫn không thể chịu đựng được việc bị tiểu bối chế giễu. Bà ta cười lạnh, đáp: "Ít nhất bổn cung vẫn còn sống."
—— Không giống vị mẫu phi đã c●𝐡●ế●t từ lâu của ngươi.
Giản Phong nghe ra ý ngoài lời nói của Hoàn phi, ánh mắt hơi lạnh xuống. Nhưng hắn ta không nói cũng không động, thậm chí giữa lông mày và khóe mắt luôn treo một nụ cười nhạt kỳ lạ, khiến người ta không thể đoán được tâm tư.
Hoàn phi càng lúc càng hoảng loạn, thét lên: "Mày trở về làm gì? Có phải nhắm vào nhi tử của bổn cung không?"
"Không." Giản Phong lắc đầu."Là vì nữ nhi của bà."
Hoàn phi sững sờ. Vì Oánh Cơ ư? Ả Oánh Cơ đó lại gây ra rắc rối gì bên ngoài nữa rồi?
Ánh sáng lóe lên trong mắt Giản Phong, hắn ta bật cười ha hả. Ánh mắt hắn ta lướt qua Hoàn phi, nhìn sâu vào nội điện phía sau bà ta, hắn ta không cố chấp đi vào, chỉ cười rồi xoay người rời đi.
Mãi cho đến khi bóng dáng Giản Phong đi khuất, đôi tay nắm chặt trong tay áo của Hoàn phi mới từ từ buông lỏng. Bà ta vội vã trở về nội điện, xuyên qua đại điện lộng lẫy đi thẳng đến tẩm điện.
Tuyết Trung Vũ nằm trên giường ngọc trong tẩm điện, sắc mặt như giấy, không chút sinh khí.
Nhìn cảnh tượng nhi tử của mình như vậy, Hoàn phi lòng sinh bi ai. Bà ta ngồi xuống bên giường, nắm lấy tay nhi tử, đau lòng nói: "Ta nhất định phải cứu con ta."
"Tuyết Trung Giản đã trở lại, trong lòng mẫu phi có một dự cảm không lành, luôn cảm thấy lần này nó trở về cũng chẳng có ý gì tốt lành."
"Con yên tâm. Mẫu phi sẽ không để nó cướp đi tất cả những gì thuộc về con. Nó đã ⓒ●♓●ế●🌴 ba trăm năm rồi, với bộ dạng nửa sống nửa 𝐜●𝒽ế●𝐭 của nó, e rằng cũng không thể gây ra sóng gió gì lớn. Hơn nữa mẫu phi đã âm thầm phái người, sớm ngày đưa nó vào giếng Diệt Hồn!"
"Con ta, khi nào con mới tỉnh lại?"
"Mẫu phi đã tìm được bí phương chữa khỏi cho con, chỉ còn thiếu vị thuốc dẫn cuối cùng là có thể thành thuốc. Đến lúc đó là có thể đánh thức con dậy."
"Mẫu phi đang nói chuyện với con, con có nghe thấy không? Mẫu phi biết chắc chắn con có thể nghe thấy..."
Hoàn phi nắm tay Tuyết Trung Vũ, lảm nhảm liên hồi.
Một cung nhân bước chân vội vã đi đến, gấp giọng bẩm báo: "Nương nương, đã bắt được Ba Tiêu rồi."
Đôi mắt Hoàn phi vừa nãy còn hiền từ nhìn ái tử, giờ khắc này liền hiện lên một tia tàn nhẫn.
"Con ta, mẫu phi đi lấy vị thuốc dẫn cuối cùng cho con đây." Bà ta nhẹ nhàng đặt tay Tuyết Trung Vũ xuống, cẩn thận đắp chăn cho y, sau đó đứng dậy, sải bước đi ra ngoài.
Một bức thư nhà cỏn con không thể gọi Oánh Cơ về, đương nhiên Hoàn phi phải dùng thủ đoạn khác.
Mềm không được, vậy thì chỉ có thể dùng cứng.
Hoàn phi rất rõ, điểm yếu của đứa nữ nhi này một là Mộc Cẩn, hai là Ba Tiêu. Tiết Thái hậu dùng Mộc Cẩn lợi dụng nàng, Hoàn phi sẽ dùng Ba Tiêu còn sống làm mồi nhử.
"Dẫn đường." Hoàn phi bước ra khỏi điện, ánh trăng lạnh lẽo chiếu xuống, giống như một chậu nước lát bị hất xuống, phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo băng giá lên gương mặt của Hoàn phi.
Giản Phong đứng trong bóng tối, nheo mắt nhìn bóng lưng Hoàn phi dần xa. Hắn ta thấy cung nhân báo tin kia vội vã đi vào thì lặng lẽ quay lại, lợi dụng đặc điểm không có sinh khí, không có hơi thở của ν𝐨𝐧●🌀 hồ●n để tránh né mọi người, nghe được nội dung cung nhân báo cáo cho Hoàn phi.
"Ba Tiêu?" Giản Phong nhếch mép."Xem ra người ra tay với Ba Tiêu lần trước là do bà phái đi rồi."
Dù sao Ba Tiêu cũng đã học vài trò ảo thuật từ hắn ta, hắn ta cũng coi như nửa sư phụ của cô bé rồi —— Giản Phong nghĩ thầm.
Đêm đó, Giản Phong ẩn mình, lẻn vào nơi giam giữ Ba Tiêu. Trong căn phòng trống trải đặt một chiếc lồng sắt lớn, một tấm vải lớn phủ lên lồng. Bên trong phòng tối đen như mực, nhưng mắt Giản Phong đã thích nghi với bóng tối. Hắn ta nhanh chóng bước về phía chiếc lồng sắt. Hắn ta cảm nhận một chút, quả thật tấm vải kia đã bị thi pháp.
Hắn đang suy nghĩ cách phá giải, ánh mắt tùy ý quét qua, qua khe hở của tấm vải đen mà nhìn vào trong lồng sắt. Khi nhìn rõ Ba Tiêu, Giản Phong sững sờ.
•
Ba ngày sau, Oánh Cơ như hẹn trở về hoàng cung nước Độ Tuyết, đến hang Ai Tuyết.
Bề ngoài, hang Ai Tuyết là nơi hoàng gia nước Độ Tuyết nuôi dưỡng linh thú để vui chơi. Trên thực tế, nơi đây còn nuôi dưỡng vài con yêu thú lợi hại, là nơi rèn luyện của con cháu hoàng gia nước Độ Tuyết.
Đây là lần thứ hai Oánh Cơ đến hang Ai Tuyết. Lần trước đến đây là khi nàng còn nhỏ, Hoàn phi dắt tay nàng đến đón Tuyết Trung Vũ đã rèn luyện xong về nhà.
Oánh Cơ vẫn nhớ ngày hôm đó tuyết rơi dày đặc, tuyết đọng dưới chân ngập quá bắp chân nàng, nàng lạnh đến 𝐫·𝖚·n 𝓇ẩ·🍸, ngẩng đầu nhìn mẫu phi, lại thấy vẻ mặt mẫu phi vô cùng vui mừng chờ mong, cứ ngóng nhìn về phía hang Ai Tuyết.
Nàng lạnh quá, thật là lạnh.
Nàng nghĩ, vì nàng bẩm sinh không thể tu luyện, cho nên mới lạnh như vậy chăng? Nàng nhìn vẻ mặt dịu dàng của mẫu phi, nuốt lời nói lạnh quá vào trong.
Lần này, một mình Oánh Cơ đến, còn Hoàn phi đã chờ đợi từ lâu.
Lớp tuyết dày dưới chân bị giẫm lên kêu lạo xạo, Oánh Cơ hoàn hồn khỏi dòng suy nghĩ. Nàng nhìn Hoàn phi ở phía trước, dừng bước. Nàng nhìn chằm chằm Hoàn phi, cẩn thận đánh giá nữ nhân đã ban cho nàng sự sống này. Nàng vẫn nhớ rõ trong những năm tháng thơ ấu, mình đã quyến luyến và thương yêu nữ nhân này như thế nào.
Nhưng tất cả những điều đó đã bị dập tắt từ lâu.
Oánh Cơ nhếch môi cười, nói: "Nghe nói bà sắp bệnh 𝐜-♓-ế-т rồi?" Giọng nàng nhẹ nhàng, thậm chí còn mang theo vẻ hả hê.
Hoàn phi nhìn nữ nhi mình, trong lòng dâng lên một cảm xúc phức tạp. Nhưng cảm xúc này nhanh chóng tan biến. Bà ta nói: "Lớn rồi, không lừa được con nữa."
Bà ta nhìn chiếc lồng sắt giam giữ Ba Tiêu bên cạnh. Không thể dùng thư nhà lừa nó về, may mắn là vẫn có thể bắt người bên cạnh để ép nó về.
Oánh Cơ cũng không có hứng thú đấu khẩu với bà ta, chỉ thờ ơ hỏi: "Bà dùng trăm phương nghìn kế dụ ta trở về, rốt cuộc là vì cái gì?"
Hoàn phi nói: "Mượn con một thứ."
Oánh Cơ nhướng mày: "Trên người ta có bảo bối gì mà khiến bà phải tốn công sức lớn như vậy?"
Hoàn phi hít sâu một hơi, đáp: "Mệnh đan của con."
Oánh Cơ bật cười, nàng cười đến run cả người, như thể nghe thấy một câu chuyện cười cực kỳ thú vị. Nàng che miệng nín cười, nói: "Thật thú vị, nhiều năm trước bà không 𝐠*𝒾*ế*† ta, bây giờ lại đến đòi mạng ta?"
"Dù sao con cũng là nữ nhi ruột của ta, đương nhiên ta không muốn lấy mạng của con." Hoàn phi nói.
Oánh Cơ suy nghĩ một lát, đột nhiên hỏi: "Nhi tử tốt của bà xảy ra chuyện rồi à?"
Chỉ cần liên quan đến Tuyết Trung Vũ, Hoàn phi sẽ bất chấp tất cả, gần như điên cuồng.
"Ca ca của con đối xử với con không tệ, chắc chắn con không đành lòng nhìn nó xảy ra chuyện. Đúng không?"
Đối xử với nàng không tệ? Oánh Cơ biết tiếp lời thế nào đây?
Đúng là không biết xấu hổ.
Oánh Cơ liếc nhìn chiếc lồng sắt bên cạnh Hoàn phi, hỏi: "Tuyết Trung Vũ làm sao rồi?"
"Ca ca của con tẩu hỏa nhập ma khi luyện công, đã 𝖍ô*ⓝ mê rất lâu. Giờ muốn gọi thần trí của nó về cần một vị thuốc dẫn hỗ trợ." Ánh mắt Hoàn phi lóe lên vẻ tàn nhẫn."Cần mệnh đan của người thân cận nhất!"
Người thân cận nhất, ngoài song thân phụ mẫu thì chỉ còn lại người muội muội ruột là nàng.
Oánh Cơ nhớ lại bức thư Hoàn phi gửi đến.
Tình mẫu tử đẫm nước mắt chỉ là một â-ⓜ ⓜ-ư-ⓤ lừa nàng quay về. Mặc dù Oánh Cơ hoàn toàn không tin bức thư đó, vốn đoán được có gian trá, song vẫn không ngờ Hoàn phi lừa nàng quay về là để lấy mạng nàng.
Oánh Cơ phát hiện mình không cảm thấy đau lòng nhiều. Có lẽ năm đó rời nhà, nàng đã cắt đứt mọi tình thân, không còn quan tâm nữa rồi.
Nàng khoanh tay, tuyết mịn táp thẳng vào mặt, cũng thổi bay tà váy lụa đỏ của nàng. Nàng chậm rãi nói: "Bà yêu con như vậy, lấy mệnh đan của mình là thích hợp nhất."
Hoàn phi không nói gì. Oánh Cơ tiếp tục châm chọc: "Sao, không nỡ dùng tính mạng mình cứu nhi tử bảo bối của bà ư?"
Hoàn phi cau mày, bà ta không có kiên nhẫn kéo dài, ném thẳng một con dao găm về phía Oánh Cơ, lạnh giọng bảo: "Tự kết liễu đi. Đừng để mẫu phi phải tự tay 🌀𝖎ế.𝖙 nữ nhi."
Oánh Cơ liếc nhìn con dao găm rơi xuống chân, cười lạnh: "Dù ta có 𝐜-♓ế-т, lấy mệnh đan cho chó ăn, ta cũng sẽ không cho mẫu tử bà!"
Hoàn phi đã hết kiên nhẫn.
"Vậy thì dùng con hổ tinh của mày thử đao trước đi!" Hoàn phi đột ngột giật mạnh, kéo tấm vải đen phủ trên lồng xuống.
Oánh Cơ vẫn cười lạnh.
Lồng sắt được mở ra, hổ tinh trong lồng hóa thành một bóng đen lao thẳng về phía Hoàn phi. Tà khí rất nặng.
Trong lồng hoàn toàn không phải là Ba Tiêu!
| ← Ch. 073 | Ch. 075 → |
