Đã ↪️h*ế*ⓣ
| ← Ch.050 | Ch.052 → |
Lâm Khiếu cầm theo một cái liềm rất dài. Cậu ta cảm thấy mình nên bảo vệ A Oánh, tuyệt đối không thể xảy ra sai sót, để nàng gặp nguy hiểm.
Hai người đi xuyên qua thôn trong núi, trên đường có mấy nam nhân trẻ tuổi đi qua, ai cũng nhìn chằm chằm vào Oánh Cơ.
Bỗng nhiên có người huýt sáo.
Oánh Cơ nhìn theo âm thanh, thấy một nam tử ngồi xổm trên bậc đá trước tiểu viện nhà mình, gã huýt sáo với Lâm Khiếu, trêu chọc: "Lâm Khiếu, ngươi thật có phúc đấy!"
Lâm Khiếu sa sầm mặt, thấy hơi tức giận. Cậu ta không đáp lời, chỉ nói với Oánh Cơ: "A Oánh, chúng ta đi nhanh thôi!"
Oánh Cơ liếc nhìn sắc mặt Lâm Khiếu, nàng không đáp lời, nhanh chóng bước đi theo cậu, đi xuyên qua thôn làng.
Có vô số ánh mắt dòm ngó Oánh Cơ, nàng rời khỏi thôn làng, đi vào núi sâu.
"A Khiếu, trong rừng cũng không có yêu thú sao?" Oánh Cơ hỏi.
"Yêu thú? Đó là cái gì? Chưa từng thấy." Lâm Khiếu cười nói."Nhưng mà có sói có hổ có gấu, còn có rắn độc! Tỷ phải cẩn thận đấy!"
Oánh Cơ mỉm cười, lại tiếp tục thấy khó hiểu —— Chốn thế ngoại đào nguyên này không chỉ không có người sở hữu linh lực, mà không có cả yêu thú luôn sao?
"A Oánh, tỷ muốn đến đây làm gì?" Lâm Khiếu hỏi.
Oánh Cơ ngồi xổm trước một bông hoa nhỏ màu tím, lấy ra con dao nhỏ, cẩn thận cắt nó xuống.
Lâm Khiếu đến gần nàng, tò mò hỏi: "Đây là hoa gì? Tỷ muốn cắm hoa sao? Hay là làm vòng hoa?"
Lâm Khiếu vừa nói, vừa tò mò đưa tay muốn sờ vào những chiếc lá màu tím xù lông bên dưới bông hoa nhỏ màu tím.
"Đừng động vào." Oánh Cơ dịch chuyển."Rất độc đấy!"
Lâm Khiếu giật mình, vội vàng nói: "Vậy tỷ cũng đừng động vào!"
"Không sao." Oánh Cơ cẩn thận cất nó vào một chiếc hộp gỗ nhỏ, rồi bỏ vào trong túi.
Đây là chiếc hộp nhỏ Lâm Khiếu làm cho Thanh Thanh, để Thanh Thanh đựng kẹo. Oánh Cơ xin từ chỗ Thanh Thanh.
Lâm Khiếu nhìn thấy, cười toe toét, nói: "Khi nào quay về, ta sẽ làm thêm cho tỷ nhiều hộp nhỏ hơn!"
"Được đấy. Vậy thì đa tạ đệ." Oánh Cơ mỉm cười với cậu ta.
Lâm Khiếu nhìn nụ cười của Oánh Cơ, trong lòng bỗng nhiên như có hoa nở rộ.
Hoa trong lòng Lâm Khiếu còn chưa tàn, thì cậu ta kinh ngạc nhìn thấy Oánh Cơ ra tay với một con rắn độc.
"Có độc ——" Lâm Khiếu còn chưa nói xong, đã trơ mắt nhìn Oánh Cơ nắm lấy cổ con rắn, nhanh chóng bỏ nó vào trong một cái hồ lô.
Đậy nút lại, Oánh Cơ cất hồ lô vào trong túi vải. Nàng quay đầu nhìn Lâm Khiếu, đặt ngón trỏ lên môi, mỉm cười ⓠ𝖚ⓨ●ế●ⓝ 𝖗●ũ.
Lâm Khiếu theo bản năng lắc đầu, buột miệng nói: "Ta sẽ không nói với ai đâu! Ngay cả mẫu thân ta cũng không nói!"
Thế nhưng Oánh Cơ không có ý định giấu Lâm thẩm.
Dù sao nàng cũng sống ở Lâm gia, quá trình 🌜ⓗ*ế đ*ộc rất khó giấu được người Lâm gia.
Oánh Cơ mượn Lâm thẩm một cái lò bỏ không.
Thanh Thanh và Hương Hương ngồi quanh Oánh Cơ, nhìn nàng bỏ đủ loại thứ kỳ quái vào trong lò. Bếp lò tỏa ra mùi hương kỳ lạ.
Lâm thẩm đi tới, muốn nói lại thôi.
Oánh Cơ ngẩng mặt lên, trong mắt hiện lên nụ cười bất đắc dĩ mà dịu dàng, nàng nói: "Chỉ là để tự vệ thôi. Lâm thẩm đừng trách ta."
Lâm thẩm không nói gì, đứng bên cạnh nhìn rất lâu.
Một lúc sau, Lâm thẩm quay người vào phòng, nghe thấy phía sau Oánh Cơ lại một lần nữa dặn dò Thanh Thanh và Hương Hương không được động vào những thứ này, rất nguy hiểm.
Lâm thẩm nhanh chóng bước ra ngoài, đưa cho Oánh Cơ một cái lò tốt hơn.
Oánh Cơ có chút bất ngờ nhìn Lâm thẩm, rồi lại nhanh chóng mỉm cười, cảm kích nhìn bà ấy.
Ngày hôm sau, Oánh Cơ ở trong sân dạy Hương Hương viết chữ, Lâm Khiếu ngồi ở một góc sân khác, múa đao đá làm hộp gỗ nhỏ cho Oánh Cơ.
Thanh Thanh chạy vào, vui mừng nói: "Mọi người nói hôm nay Tôn nhị tỷ sẽ sinh đấy!"
Lâm thẩm nghe thấy, từ trong phòng đi ra, trên mặt nở nụ cười vui vẻ. Bà ấy xách một giỏ trứng, nói với Oánh Cơ: "Ta qua đó xem, muội có muốn đi cùng ta không?"
Oánh Cơ vẫn luôn tò mò tại sao người trong ẩn thôn vừa sinh ra đã không có linh lực, nàng lập tức đồng ý, đi theo Lâm thẩm.
Thanh Thanh và Hương Hương cũng muốn đi theo, Lâm thẩm hơi do dự, rồi lại không cho phép hai đứa đi, bảo cả hai ngoan ngoãn ở nhà luyện chữ.
Trên đường đến Tôn gia, Oánh Cơ gặp không ít người trong thôn cũng xách quà đến Tôn gia.
Lâm thẩm thuận miệng giải thích cho nàng: "Người trong thôn không nhiều, có sinh mệnh mới, mọi người đều vui mừng."
Không cần Lâm thẩm giải thích, Oánh Cơ cũng có thể hiểu được.
Oánh Cơ theo Lâm thẩm đến Tôn gia, ở ngoài sân đã có vô số người trong thôn đến chúc mừng. Phần lớn là nữ tử, cũng có một số nam tử. Ngay cả trưởng thôn cũng có mặt.
Oánh Cơ đến không lâu, trong nhà liền truyền ra tiếng khóc của trẻ con.
Mọi người trong viện đều cười nói vui vẻ.
Không bao lâu, người bên trong đẩy cửa phòng ra, bà đỡ mặt mày hớn hở bế đứa trẻ sơ sinh đi ra.
Trong nháy mắt, mọi người trong viện đều vây quanh.
"Là nam hài!"
"Đẹp quá! Nhìn mặt nó xem, chắc chắn sau này rất tuấn tú!"
"Nhìn tay chân thằng bé này, chắc chắn rất khỏe mạnh! Sau này ắt sẽ là một tay săn bắn đánh cá giỏi!"
"..."
Đều là tiếng nói cười rộn ràng.
Ngay cả Lâm thẩm cũng đến gần hơn.
Oánh Cơ đứng ở ngoài cùng, không chen vào trong. Nàng nghe thấy những tiếng nói chuyện vui vẻ đó đột nhiên biến mất trong nháy mắt, cả viện đều chìm vào yên tĩnh.
Đám đông vây quanh đứa trẻ sơ sinh chật như nêm bỗng chốc im lặng lùi lại.
Oánh Cơ khó hiểu nhìn qua. Đám đông đã tản ra, nàng có thể nhìn thấy hai tay của đứa trẻ sơ sinh trong tã được kéo ra, đá Trắc Linh đặt trong tay nó tỏa ra ánh sáng rực rỡ.
Ở bên ngoài là ánh sáng khiến người nhà vui mừng, ở nơi này lại là ánh sáng mang điềm xấu.
Oánh Cơ sững sờ.
Đứa trẻ này vừa sinh ra đã có linh lực trong cơ thể rồi!
Oánh Cơ còn chưa kịp phản ứng thì đã thấy hai nam tử đi về phía đứa trẻ, một người lấy đi đá Trắc Linh. Đá Trắc Linh lập tức tối sầm lại.
Nam tử còn lại đặt đứa trẻ lên bàn đá.
Oánh Cơ còn chưa kịp phản ứng, liền nghe thấy tiếng khóc của đứa trẻ đột nhiên biến mất. Oánh Cơ sững người, nàng vốn có lòng dạ lạnh lùng, song vẫn thấy khó tin khi chứng kiến đứa trẻ nằm trên bàn đá.
Nó mới vừa sinh ra, cứ như vậy bị b*p ch*t!
Trong khung cảnh tĩnh lặng, thỉnh thoảng truyền ra một hai tiếng thở dài. Tiếp theo, Tôn nhị tỷ trong nhà dường như đã biết được tin dữ này. Người làm mẫu thân vừa trải qua một ngày một đêm sinh nở khó khăn đột nhiên khóc lớn, khóc đến khàn cả giọng, dùng hết tất cả sức lực.
Mọi chuyện xảy ra quá nhanh.
Oánh Cơ nhìn những người đứng trong viện, thần sắc của bọn họ đều rất bình thường, dường như đã quen với chuyện này.
Lâm thẩm đặt giỏ trứng đã xách suốt dọc đường xuống, thở dài một tiếng, đi đến bên cạnh Oánh Cơ, nói: "Chúng ta về thôi."
Oánh Cơ đột nhiên hỏi: "Tại sao phải g*ï*ế*ⓣ nó?"
Không một ai đáp lời.
Lâm thẩm lắc đầu, nắm lấy cổ tay Oánh Cơ, dẫn nàng về nhà.
Oánh Cơ im lặng đi về, trong đầu rất rối bời. Khi đến, nàng không có sự mong đợi vui mừng chào đón sinh mệnh mới, nhưng tận mắt chứng kiến đứa trẻ sơ sinh bị b*p ch*t, nàng vẫn bị chấn động tâm thần.
Linh lực thật là một thứ đáng ghét.
Ở bên ngoài, nếu ngươi không có linh lực, chỉ có thể sống hèn mọn như cỏ rác.
Ở nơi này, nếu ngươi có linh lực thì không có cả tư cách sống sót, vừa sinh ra đã bị b*p ch*t.
Lâm thẩm chỉ khẽ nói: "Quy củ có từ xưa đến nay là vậy."
Oánh Cơ không đáp lời.
Không khó đoán ra nguyên do của chuyện này. Nàng nghĩ, chắc chắn bọn họ không muốn những người có linh lực lớn lên, để rồi sau khiến, ức h**p những người thường không có linh lực. Chỉ có làm vậy mới có thể để ẩn thôn mãi là chốn đào nguyên của người thường.
"Kẻ có tà lực lớn lên sẽ biến thành kẻ xấu." Lâm thẩm nghiêm túc nói."Muội ở bên ngoài, hẳn đã gặp rất nhiều tà vật như vậy."
Tà lực?
Quả thực từ nhỏ Oánh Cơ đã bị ức h**p vì không có linh lực, nhưng nàng cũng từng gặp rất nhiều người tốt có linh lực.
Người không có linh lực không phải trời sinh ti tiện.
Người có linh lực cũng không phải sinh ra đã có tội.
Oánh Cơ vốn tưởng rằng ẩn thôn không có tu linh giả áp bức là chốn đào nguyên, giờ nàng chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi nơi đáng sợ này.
•
Lần này Không Phạn bế quan trọn vẹn hai mươi ngày.
Sáng ngày thứ hai mươi mốt, chàng mở mắt. Hai con chim sẻ đậu trên cây bồ đề, ríu rít.
Không Phạn ngồi thiền dưới gốc bồ đề hồi lâu rồi mới đứng dậy.
Gió thổi qua, lan tỏa hương thơm thoang thoảng trên lá bồ đề.
Không Phạn đi tìm Oánh Cơ.
Tiểu viện yên tĩnh, không thấy bóng dáng Oánh Cơ đâu.
Không Phạn tìm khắp trong ngoài, song vẫn không thấy bóng dáng nàng.
Chàng không cảm thấy đau đớn, nơi này cũng không thấy dấu vết đánh nhau. Không Phạn cũng không tin có người dám đến chùa Phổ Già làm càn.
Chàng quay về đình viện, sắp xếp lại những lá phù lộn xộn trên bàn đá.
Oánh Cơ luôn để những lá phù bừa bãi.
Không Phạn sắp xếp xong, phát hiện thư hồi âm của Lăng Gia Ngôn.
"Nàng đến Lăng Vũ rồi ư?"
Không Phạn giơ tay, muốn cảm nhận vị trí của Oánh Cơ.
Chàng đột ngột mở mắt, kinh hãi phát hiện cổ của Oánh Cơ đã c𝒽-ế-✞.
| ← Ch. 050 | Ch. 052 → |
