Xối rượu
| ← Ch.013 | Ch.015 → |
Quạ đen bay thành đàn, gần như vây chặt đỉnh đầu Oánh Cơ. Nàng cúi đầu tránh né. Đến khi nhướng mắt lên thì không còn thấy Không Phạn nữa.
—— Là Không Phạn chưa quy y.
Oánh Cơ nhìn ngây ngốc một hồi.
Nàng chống tay đứng dậy, cánh tay vừa chạm đất, nàng cúi đầu nhìn xuống, thấy có một cái đầu lâu lăn lông lốc sang một bên. Dù đã thấy rất nhiều ✞*h*ï 𝖙𝒽*ể, nhưng chứng kiến xương khô đầy đất, Oánh Cơ vẫn không khỏi đờ đẫn.
Nàng cố gắng không chạm tới chúng, lồm cồm đứng dậy. Một cơn gió yêu dị thổi qua, khiến làn váy nàng bay phấp phới.
Nàng quay đầu lại, nheo mắt nhìn về phía Không Phạn.
Là chàng ư?
Không phải lời đồn nói rằng Không Phạn lưu lạc từ nhỏ, được chùa miếu thu nhận ư? Gương mặt của Không Phạn đứng trước mặt nàng cũng không khác chàng bây giờ là bao, đều không phải dáng vẻ của hài đồng.
Oánh Cơ tò mò đi về phía Không Phạn, từng bước từng bước đi trên nền xương trắng rợn người. Cuối cùng nàng cũng đi đến trước mặt Không Phạn, tò mò đánh giá chàng.
Chàng im lặng nhắm mắt ngồi trên đống xương trắng. Y phục bị 〽️á●𝖚 tươi nhuộm ướt, khiến Oánh Cơ gần như không nhận ra màu sắc vốn có của nó.
Gió to hòa lẫn mùi 〽️á.⛎ tươi gầm rú, khiến ba nghìn sợi tóc xanh của chàng tung bay. Mái tóc đen của chàng xõa tung rối bời, để lộ một vệt lửa đỏ rực giữa mi tâm.
Rõ ràng người này có ngũ quan giống chàng như đúc, nhưng lại không hề giống chàng.
Đã quen dáng vẻ tăng lữ với tăng y trắng như tuyết của Không Phạn, so với hình tượng trước mặt, người này ngoại trừ mặt mày giống Không Phạn y như đúc thì không hề thấy bóng dáng của Không Phạn.
Hay chỉ là một người có ngoại hình giống chàng, chứ không phải chàng?
Oánh Cơ lui về sau nửa bước.
Nhưng nàng lại nghĩ tới Không Phạn lúc tiến giai, xung quanh người chàng đều bị sương đen bao phủ. Hay người trước mặt không thật sự là người, mà là ma chướng trong lòng Không Phạn khi chàng tiến giai?
Nàng lại tiến về trước, cẩn thận ngắm nghía Không Phạn, rồi nàng lại ngồi xổm xuống, nhìn chằm chằm gương mặt của chàng, thử dò hỏi: "Không Phạn?"
Không có ai trả lời nàng.
Oánh Cơ dò hỏi vài lần, nhưng người trước mặt hoàn toàn không có phản ứng.
Lúc này, Oánh Cơ vẫn chưa biết mình sẽ bị nhốt ở đây. Tới khi nàng ý thức được chuyện này, nàng cũng không biết đã trôi qua bao lâu.
Sau đó, nàng không thể không nằm lên đống núi thây mà ngủ, thậm chí bất chấp khó chịu mà dùng một cái đầu lâu làm gối đầu. Thức ăn trong túi Càn Khôn hầu như bị nàng ăn sạch sẽ.
Từng ngày trôi qua, Oánh Cơ thử tìm đường đủ mọi phương hướng, nhưng rốt cuộc vẫn không thể rời khỏi ngọn núi thây này.
Đương nhiên, nàng cũng từng thử chạm tay vào Không Phạn ở trước mặt. Nàng gọi chàng, thậm chí còn đẩy chàng. Nhưng rồi nàng chỉ trơ mắt nhìn tay mình xuyên qua cơ thể của Không Phạn, không thể chạm vào chàng.
Vào khoảnh khắc Oánh Cơ đã có phần tuyệt vọng, Không Phạn lại đột ngột mở to mắt.
Oánh Cơ ngồi bật dậy, nhìn chằm chằm vào mắt chàng, nàng muốn nhìn thấy đôi con ngươi trong sáng sạch sẽ kia để xác định người trước mặt chính là Không Phạn. Nhưng ánh mắt của người nọ lại trống rỗng, dường như không hề nhìn thấy nàng.
Chàng không nhìn cái gì, gương mặt không có cảm xúc mà giơ tay ra, moi ra trái tim trong lồng n-ℊự-↪️ chính mình.
Chàng cúi đầu, ánh mắt lạnh nhạt nhìn trái tim mình đang chảy ɱá●υ.
Oánh Cơ trợn mắt há mồm. Nàng không kìm lòng được mà hốt hoảng kêu lên. Không Phạn trước mặt đột ngột nhìn sang bên này, có vẻ chàng đã phát hiện ra nàng.
Lại là một trận trời đất quay cuồng, hình ảnh Không Phạn cầm trái tim đầm đìa 𝐦-á-𝖚 tươi của chính mình không ngừng xoay tròn trong tầm mắt của Oánh Cơ.
Oánh Cơ bình tỉnh, người không ngừng quay cuồng không phải là Không Phạn chưa quy y, mà là chính nàng.
Oánh Cơ ngã mạnh xuống đất, sự chấn động khiến ngũ tạng lục phủ đều nhộn nhạo, nàng không khỏi nôn khan một phen.
Cuối cùng nàn đã về lại núi Thấm Mân, về lại ngôi nhà mà Không Phạn đã giăng kết giới. Nàng nhướng mắt nhìn về Không Phạn, chàng vẫn ngồi đó, làn sương đen vẫn lởn vởn quanh người chàng như cũ.
Oánh Cơ vô cùng hoang mang. Nàng không có linh lực, chưa từng trải qua việc tiến giai, càng không rõ vừa nãy đã xảy ra chuyện gì. Chẳng lẽ nàng lại vô tình lạc vào thế giới nội tâm của Không Phạn?
Oánh Cơ bị chính suy nghĩ to gan này dọa sợ.
Là thế giới nội tâm, hay là một phần ký ức ngày xưa?
Lồng 𝐧-𝖌ự-𝒸 Oánh Cơ đập thình thịch, nàng cảm thấy mình đã cách đáp án rất gần.
Không Phạn bỗng nhiên k** r*n, sống lưng thẳng tắp cong xuống, phun ra một ngụm Ⓜ️-á-⛎ tươi.
Oánh Cơ hoảng hốt, vội vàng chạy qua đấy.
Sương đen xung quanh người Không Phạn nháy mắt đều biến mất sạch sẽ, thân hình 𝐦·ả·𝓃·𝐡 𝖐·𝐡·ản·𝖍 của chàng hơi lắc lư, yếu ớt ngả nghiêng sang một phía.
Oánh Cơ vội vàng đỡ lấy chàng, lay gọi: "Không Phạn? Không Phạn?"
Sắc mặt Không Phạn trắng bệch, không hề đáp lời.
Oánh Cơ không biết có phải Không Phạn tiến giai thất bại hay không.
Oánh Cơ không có cách nào, cũng không làm được gì, nàng chỉ đành từ từ đỡ Không Phạn dậy, để chàng nằm ở góc kia.
Nàng chỉ có thể chờ Không Phạn tự tỉnh lại.
Có lẽ hình tượng mạnh mẽ vô cùng của Không Phạn đã khắc sâu trong lòng Oánh Cơ, cho nên nàng cũng không quá lo lắng.
Thấy hơi đói bụng, nàng lấy thức ăn trong túi Càn Khôn ra. Thấy thức ăn chẳng còn bao nhiêu, nàng lại ra ngoài một chuyến, cầm thanh loan đao nhỏ trong tay, đâ.〽️ một nhát xuống đã làm thịt được một con rắn nhỏ.
Nàng quấn con rắn nhỏ vòng quanh cổ tay, đi về nướng ăn.
Dĩ nhiên nàng lừa Không Phạn rồi, sao nàng có thể sợ rắn chứ.
Ăn no, Oánh Cơ lại ngủ một giấc. Đến khi nàng tỉnh lại, Không Phạn vẫn 𝒽●ô●𝐧 mê như cũ.
Đến lúc này Oánh Cơ mới hơi lo lắng, nàng lật người Không Phạn qua, kinh ngạc phát hiện sắc mặt của chàng càng lúc càng tệ. Nàng áp tay lên trán Không Phạn, phát hiện chàng đang phát sốt.
Oánh Cơ cau mày.
Oánh Cơ không có linh lực giúp Không Phạn độ cấp, chỉ có thể dùng biện pháp nguyên thủy giúp chàng. Nàng lấy thuốc dự phòng từ túi Càn Khôn của mình, nấu một bát thuốc hạ sốt cho Không Phạn.
Nàng ngồi xuống bên cạnh Không Phạn, dìu chàng ngồi dậy, để chàng tựa vào lồng ռ𝖌*ự*ⓒ mình, đ●ú●𝐭 thuốc cho chàng. Việc đ·ú·✝️ thuốc cho Không Phạn có phần khó khăn, một bát thuốc lớn nhưng chàng chỉ uống được hơn một nửa, đa số đều bị đổ ra ngoài, vấy tung tóe lên người Không Phạn, khiến tăng y không nhiễm bụi trần của chàng trở nên lấm lem.
Oánh Cơ nhìn vết bẩn trên tăng y của Không Phạn thì hơi cau mày. Nàng thử dùng khăn lau đi, nhưng lau kiểu gì vẫn không thể sạch được.
Qua một hồi lâu mà Không Phạn vẫn chưa hạ sốt. Oánh Cơ không khỏi cẩn thận hơn. Nàng lấy thuốc từ túi Càn Khôn, nghiêm túc điều chỉnh phương thuốc, lại sắc thuốc, bón thuốc cho chàng.
Ⓣ-♓â-𝖓 ✞𝖍-ể Không Phạn một chốc lại 𝐧ó𝐧_🌀 ⓑ_ỏ𝐧_ɢ, một chốc lại lạnh lẽo như băng.
"Sao tự nhiên lại thế này..." Oánh Cơ nhìn Không Phạn trong lồng 𝖓.gự.↪️ mình, khổ sở lẩm bẩm.
Nàng đặt Không Phạn nằm xuống, cởi bỏ tăng y đã bị bát thuốc vấy bẩn, rồi lấy rượu mạnh từ trong túi Càn Khôn. Nàng rưới rượu mạnh lên người Không Phạn, rồi lại dùng khăn chà lau ✞_𝒽_â_𝐧 ✝️_𝐡_ể của chàng.
Một mùi rượu nồng nàn.
"Hòa thượng thối, chờ ngươi tỉnh lại, phát hiện cả người đều là mùi rượu, không biết ngươi có A Di Đà Phật, tự nhận nghiệp chướng nặng nề nữa không?" Oánh Cơ chống cằm nhìn chàng, tưởng tượng dáng vẻ cau mày rầu rĩ của chàng thì cảm thấy rất thích thú.
Qua hơn nửa ngày, cuối cùng Không Phạn cũng hạ sốt. Lúc này Oánh Cơ mới thở phào nhẹ nhõm. Nàng không cần canh giữ bên cạnh Không Phạn thời thời khắc khắc nữa, bèn cầm tăng y đã bẩn ra ngoài, múc nước giặt sạch sẽ cho chàng, rồi phơi nắng ở đình viện.
Quay về phòng, nhìn Không Phạn tr*n tr**ng nằm trên mặt đất, càng nhìn càng thấy không vừa mắt, nàng đi qua, cố gắng đỡ Không Phạn lên, lăn lộn một hồi, cuối cùng cũng đỡ chàng nằm xuống giường.
Oánh Cơ ngồi bên mép giường, mệt tới mức không muốn động đậy, nàng nghiêng người nằm ở phía ngoài giường, cứ vậy thiếp đi.
Sắc trời dần dà trở nên tối đen, vầng trăng tròn treo cao trên bầu trời đêm.
Không Phạn mở mắt, trong con ngươi trong vắt hiện lên nỗi hoang mang. 🌴𝐡â_𝖓 ✞_♓_ể đau đớn khiến chàng cau mày, là vì tiến giai thất bại ư?
Gió lạnh xuyên qua cửa sổ, tràn vào gian phòng, thổi qua hai người trên giường, mang đến cảm giác lạnh lẽo rõ rệt. Còn có múi rượu nồng đậm.
Không Phạn sửng sốt, cúi đầu nhìn xuống lồng 𝓃.𝖌ự.🌜 mình, kinh ngạc phát hiện không còn mặc y phục nữa.
Chàng liếc mắt sang, thấy Oánh Cơ đang ngủ bên cạnh mình.
Cả người Không Phạn giống như bị ngũ lôi đánh trúng, đờ đẫn tại chỗ. Rồi ngay sau đó, khí huyết tắc nghẽn, khiến chàng ho sù sụ.
Oánh Cơ bừng tỉnh trong tiếng ho của chàng. Nàng mơ màng mở to mắt, thấy Không Phạn tr*n tr**ng ở bên cạnh mình, ánh trăng xuyên qua lớp giấy của khung cửa, chiếu lên thân hình hoàn mỹ bóng loáng giống như ngọc thạch của chàng.
Không Phạn ngừng ho, ngơ ngác nhìn sang Oánh Cơ: "Ta... Cô nương... Chúng ta..."
Đáy mắt Oánh Cơ hiện lên một tia giảo hoạt, nàng hỏi lại: "Phu quân không nhớ rõ ư?"
Nàng cong môi cụp mắt, diễn điệu bộ tiểu nữ nhi e lệ ngượng ngùng vô cùng thuần thục.
Không Phạn nghe những lời này của nàng thì càng ngây ngốc.
"Nhớ rõ cái gì? Không nhớ rõ cái gì?"
Oánh Cơ từ từ ngẩng đầu, đôi con ngươi ư·ớ·t á·ⓣ nhìn Không Phạn, nhu nhược đáng thương nói: "Lúc phu quân tiến giai đã tẩu hỏa nhập ma, dường như trở thành một con người khác vậy. Lại đối xử với thiếp như thế, như thế..."
Đôi mắt nàng lúng liếng đong đưa, lại 〽️ề*ⓜ 〽️ạ*i đáng thương.
Nàng duỗi tay, chạm vào cổ tay Không Phạn, nũng nịu giận hờn: "Đau lắm đấy."
Không Phạn hít sâu một hơi, bình tĩnh lại.
Chàng cau mày nhìn Oánh Cơ, nghiêm túc nói: "Không thể nào."
Bốn mắt nhìn nhau, hai người đều dùng ánh mắt tìm tòi nghiên cứu mà nhìn đối phương. Oánh Cơ do dự một chút, rồi chống tay xuống giường ngồi dậy, duỗi thẳng eo, bàn tay đặt trên cổ tay Không Phạn nhẹ nhàng trượt xuống, nắm lấy tay chàng, kéo tay chàng qua, nhẹ nhàng đặt lên eo mình.
Nàng nhìn vào mắt Không Phạn, giọng điệu 🍳●𝖚●🍸●ế●n г●ũ: "Vậy Không Phạn thử cởi bỏ xiêm y của thiếp xem, tận mắt chứng kiến chàng đã gây ra thương tích nghiêm trọng đến cỡ nào đi."
Không Phạn không dám đối diện ánh mắt của nàng, chàng quay mặt sang nơi khác.
Mùi rượu trên người khiến Không Phạn đau đầu, hắn gỡ xuống chuỗi Phật châu trên cổ tay Oánh Cơ. Lại gỡ xuống một viên Phật châu từ chuỗi hạt đấy.
Oánh Cơ không rõ nguyên do, tò mò nhìn động tác của chàng.
Không Phạn mấp máy môi mộng, lẳng lặng tụng niệm một câu kinh nào đó, viên Phật châu đó từ từ bay lên, dần dần trở nên to lớn giữa không trung rồi trở nên trong suốt, bên trên hiện ra một vài hình ảnh.
Oánh Cơ tò mò nhìn theo, kinh ngạc phát hiện những hình ảnh trên Phật châu đều là chuyện đã xảy ra trong những ngày qua.
Hình ảnh Oánh Cơ lần lượt đ*ú*𝐭 thuốc cho Không Phạn, lại cố gắng đỡ chàng l-ê-п ɢ-ℹ️-ư-ờ-ռ-🌀, rồi kiệt sức mà ngủ thiếp đi bên cạnh.
Ngay cả hình ảnh Oánh Cơ nướng rắn ăn cũng không bỏ qua.
Hoàn toàn không tồn tại mấy chuyện vớ vẩn mà Oánh Cơ bịa đặt.
Oánh Cơ không còn gì để nói, vòng eo mềm nhũn, nàng lười biếng ngồi xuống, rầu rĩ: "Không Phạn, chàng chơi xấu!"
Không Phạn mỉm cười, thật thà nói: "Mấy ngày qua cảm tạ Oánh Cơ đã cực khổ chiếu cố, ta vô cùng cảm kích trong lòng."
Chàng hoàn toàn không vì Oánh Cơ nói dối đùa bỡn mà tức giận, chỉ cảm kích vì những ngày qua nàng đã vất vả chăm sóc chàng.
Oánh Cơ chống cằm, nhìn những hình ảnh ấy dần dà biến mất, hạt châu kia lại một lần nữa hóa thành Phật châu bình thường.
Không Phạn cụp mắt, ngón tay thon dài trắng nõn miết lên Phật châu, lại xỏ vào vòng tay như cũ.
Chàng lén lút thở phào nhẹ nhõm.
"Bảo bối này thật mới lạ. Thiếp cũng muốn." Oánh Cơ nói. Nàng vất vả chăm sóc Không Phạn mấy ngày qua, đòi một món linh khí cũng hợp lẽ thường mà nhỉ?
Không Phạn xỏ Phật châu thành vòng chuỗi xong, đeo vào cổ tay. Chàng đáp: "Lần sau ta sẽ tìm cho cô nương một món linh khí có công dụng tương tự."
Oánh Cơ hiểu ra, Không Phạn sẽ không có ý định đưa Phật châu cho nàng. Oánh Cơ cân nhắc một lúc, thầm nghĩ Phật châu hẳn là có ý nghĩa trọng đại với tăng nhân, có lẽ không thể tặng cho người khác.
Không Phạn dừng một lát, lại hỏi: "Tăng y của ta ở đâu rồi?"
tr*n tr**ng như vậy, nào có ra thể thống gì.
Oánh Cơ xuống giường, đi ra ngoài lấy tăng y cho chàng.
Không Phạn nhìn theo bóng lưng của Oánh Cơ, ánh mắt chàng lơ đãng lướt qua, nhìn thấy một chiếc chuông bạc rơi ở trên giường.
Chàng mân mê chuông bạc trong tay, tiếng đinh đang vụn vặt vang lên giữa đầu ngón tay chàng.
Chàng lại nhấc tay, ngửi mùi rượu trên người, nhíu mày thi triển Tịnh Quyết, loại bỏ dơ bẩn.
Oánh Cơ sờ soạn tăng y đang phơi, thấy đã khô ráo, bèn lấy xuống. Oánh Cơ cười khổ lắc đầu, thầm nghĩ mình đúng là làm việc thừa thãi. Cho dù có giao xiêm y ướt sũng cho Không Phạn, chàng chỉ cần phất tay là lập tức có thể khiến y phục khô ráo.
Oánh Cơ gấp tăng y của Không Phạn ở khuỷu tay, vừa định xoay người thì nghe có tiếng bước chân loạng choạng.
Trong sân viện của Xà Nữ vẫn còn người khác ư?
Oánh Cơ kinh ngạc quay đầu lại, ngạc nhiên khi thấy bà lão chèo thuyền Vô Nhai đang lảo đảo đi về phía mình.
Bà lão ngẩng đầu, lúc thấy Oánh Cơ thì cũng sửng sốt.
Bà ấy khàn giọng lẩm bẩm: "Thì ra các người ở đây..."
| ← Ch. 013 | Ch. 015 → |
