Truyện:Đồng Tước Tàng Kiều - Chương 4

Đồng Tước Tàng Kiều
Trọn bộ 5 chương
Chương 4
0.00
(0 votes)


Chương (1-5)

10

"Tôi cố ý đ_â_ɱ lệch nửa tấc."

"Chính là để anh không ch/ết dễ dàng như vậy."

"Khi nào chịu nói tung tích của Quý Cửu Từ."

"Tôi sẽ cho anh ch/ết thống khoái hơn một chút."

Đinh Dật Thần bật cười.

"Nếu không gi/ết tôi, em sẽ hối hận."

Đến lúc này mà anh ta vẫn cười được.

Tôi bóp chặt cằm anh ta.

"Nói thật cho tôi!"

Đinh Dật Thần đột nhiên gào lên.

"Tôi đã nói rồi! Hắn ch/ết rồi!"

"Chẳng qua chỉ là một con rối thôi."

"Hắn ch/ết thì tôi thay thế."

"Tôi còn làm tốt hơn hắn."

Tôi sững lại.

Bỗng thấy hứng thú.

Lần đầu tiên nghiêm túc đánh giá anh ta.

Đôi mắt đỏ hoe.

Hàng mi dài và dày.

Khi ngước lên không có gì đặc biệt, nhưng lúc cụp xuống lại tạo nên cảm giác mong manh khó tả, kết hợp với đuôi mắt hơi đỏ khiến gương mặt anh ta có thêm vài phần yêu dị.

Giờ phút này.

Anh ta nửa cụp mắt nhìn tôi.

Vậy mà tôi lại cảm nhận được vẻ đáng thương trên một người đàn ông.

Tay tôi vô thức khựng lại.

Người như tôi vốn lạnh lòng lạnh dạ.

Thế mà cũng sinh ra đôi chút thương hại.

Đúng là sắc đẹp hại người.

"Đề nghị không tệ."

"Tuy nhiên, anh chưa được tôi cho phép đã dám động vào người của tôi."

"Vẫn phải phạt."

Đinh Dật Thần không ngờ tôi lại dễ dàng tiếp lời như vậy, đôi mắt lập tức sáng lên, anh ta nhích người tới gần.

"Chủ nhân muốn phạt tôi thế nào?"

"Dùng roi đánh đến khi tôi đầy m*á*ⓤ sao?"

"Hay bắt tôi quỳ dưới đất cầu xin tha thứ?"

Tôi cứng người.

Tên này còn b**n th** hơn cả tôi.

Điều đáng sợ là...

Trong đầu tôi còn tự động hiện lên hình ảnh đó.

Ch/ết tiệt.

Hình như cũng khá k*ch th*ch, tôi nhất thời không biết nên đáp thế nào.

"Chủ nhân?"

Không biết từ lúc nào, Đinh Dật Thần đã ghé sát lại, thậm chí còn muốn ♓●ô●п tôi.

Tôi lập tức ghét bỏ đẩy anh ta ra.

"Đừng phát bệnh nữa."

"Tôi không thích anh như vậy."

Ánh mắt anh ta càng thêm điên cuồng.

Bật cười lớn.

"Em thích Quý Cửu Từ?"

"Tại sao?"

"Tôi đẹp trai hơn hắn."

"Thông minh hơn hắn."

"Cũng biết làm em vui hơn hắn."

Tôi lại chọc mạnh vào vết thương của anh ta, mất kiên nhẫn nói:

"Im miệng! Nói cho tôi địa điểm xảy ra tai nạn."

"Tôi có thể để anh đỡ chịu khổ hơn."

"Tôi nói rồi, hắn đã ch/ết rồi."

Cơn giận trong tôi bùng lên, tôi đá mạnh anh ta ngã lăn xuống đất.

Một chân đạp lên bụng dưới của anh ta, giọng nói lạnh đến cực điểm.

"Tốt nhất anh nên cầu nguyện Quý Cửu Từ vẫn còn sống."

Nhưng vừa nhìn thấy vẻ mặt 𝖒·ê đắ·𝐦 của anh ta.

Tôi lập tức thu chân lại.

Ch/ết tiệt.

Lại làm anh ta sung 𝖘·ư·ớ𝐧·𝖌 nữa rồi.

Ở cùng một tên b**n th** trong không gian kín thế này.

Thật khiến người ta buồn nôn.

Cuối cùng, tôi chuyển Đinh Dật Thần sang phòng giam của bang.

Giao cho người khác thẩm vấn.

Ngày hôm sau, có người vội vàng chạy tới báo tin.

"Tiểu thư! Đinh Dật Thần được người ta cứu đi rồi!"

Trái tim tôi chợt trầm xuống.

Một dự cảm chẳng lành lập tức ập tới.

11

Sau khi Quý Cửu Từ mất tích, trong bang vẫn còn không ít người của tôi.

Tôi dùng thủ đoạn cứng rắn trấn áp những kẻ bắt đầu rục rịch, nhanh chóng nắm quyền kiểm soát Hắc Long Bang.

Mười ngày sau, người tôi phái đi điều tra trở về báo tin.

"Tiểu thư, tại hiện trường vụ nổ ngoài biển... không tìm thấy 🌴_♓_ⓘ 𝖙ⓗ_ể của lão đại."

Tôi khẽ thở phào, vào lúc này, không tìm thấy 𝖙h*ï †*𝒽*ể cũng xem như một tin tốt.

Tôi lập tức ra lệnh:

"Tiếp tục tìm."

"Người sống phải gặp người, người ch/ết phải thấy xác."

Rất nhanh sau đó, tất cả lại được điều động ra ngoài.

Nhưng nghĩ đến chuyện Đinh Dật Thần đã được cứu đi, trong lòng tôi vẫn có cảm giác bất an.

Quả nhiên.

Tối hôm đó.

Đinh Dật Thần dẫn theo một đám người xông thẳng vào biệt thự.

Vết thương trên người anh ta rõ ràng đã lành không ít.

Vest chỉnh tề.

Khí chất cao ngạo.

Nhìn thế nào cũng giống một công tử nhà giàu hơn là phó thủ lĩnh hắc bang.

Lần này anh ta học khôn rồi.

Vừa gặp mặt đã tháo cây trâm trên đầu tôi xuống.

Ngay cả trang sức trên người cũng bị gỡ sạch.

Anh ta bóp cằm tôi.

Ánh mắt tham lam đến đáng sợ.

"Sơ Sơ."

"Tôi đã nói rồi."

"Em là của tôi."

Nói xong, mặc cho tôi giãy giụa, anh ta trực tiếp vác tôi lên vai, đi xuống tầng hầm.

"Sơ Sơ, căn phòng kia rất thú vị."

"Tôi nghĩ chúng ta sẽ có khoảng thời gian vô cùng vui vẻ."

Tôi tức giận cắn mạnh vào vai anh ta.

Rất nhanh đã thấy ⓜá.⛎ thấm ra.

Đinh Dật Thần khẽ rên một tiếng.

Sau đó vỗ mạnh vào hông tôi.

"Đừng vội."

Tôi lập tức buông miệng.

Ch/ết tiệt.

Suýt nữa quên mất đây là một tên bệnh kiều chính hiệu.

Anh ta khóa chiếc vòng cổ bằng thép lên cổ tôi.

Giống hệt cách tôi từng làm với anh ta.

"Tiểu thư Sơ Sơ."

"Như vậy em sẽ không chạy được nữa."

Tôi cười lạnh.

"Anh dám đối xử với tôi thế này."

"Đợi Quý Cửu Từ trở về, anh ấy sẽ gi/ết anh."

Nghe thấy cái tên Quý Cửu Từ.

Ánh mắt Đinh Dật Thần lập tức trở nên hung dữ.

Anh ta siết mạnh cằm tôi.

"Hắn tốt đến vậy sao?"

"Tôi đã nói rồi."

"Hắn ch/ết rồi."

Tôi lạnh lùng nhìn anh ta.

"Anh ấy chưa ch/ết."

"Anh ấy sẽ quay lại."

Đinh Dật Thần cười lạnh.

"Vậy thì em cứ chờ đi."

Anh ta cúi người xuống.

Tôi lập tức quay mặt đi.

"Buông tôi ra."

"Đừng chạm vào tôi."

Cảm xúc của Đinh Dật Thần cuối cùng cũng ɱ-ấ-✞ κ-ïể-𝐦 💰🅾️-á-ⓣ.

Ánh mắt đầy ghen ghét và điên cuồng.

"Vì sao?"

"Vì sao em chỉ nhìn thấy hắn?"

"Tôi kém hắn ở điểm nào?"

"Đinh Dật Thần! Tôi không thích anh."

Tôi nói từng chữ thật rõ ràng.

Sắc mặt anh ta lập tức tái đi.

Sau đó lại bật cười.

"Không sao."

"Chỉ cần em thuộc về tôi là đủ."

"Người ta chẳng phải vẫn nói sao?"

"Quả đắng cũng là quả."

Nghe những lời đó.

Lần đầu tiên tôi thực sự cảm thấy hoảng loạn.

Nếu Quý Cửu Từ còn không xuất hiện...

Tôi thật sự không biết tên điên này sẽ làm ra chuyện gì.

Tôi 𝖈ắ*ⓝ Ⓜ️*ô*❗ khẽ gọi:

"Quý Cửu Từ... Anh đang ở đâu? Cứu em..."

Ngay lúc câu nói vừa dứt.

Rầm!

Cánh cửa tầng hầm bị đá tung.

Một giọng nói đầy tức giận vang lên.

"Buông cô ấy ra!"

Quý Cửu Từ đã trở về.

12

Quý Cửu Từ xuất hiện ở tầng hầm.

Điều đó đồng nghĩa với việc toàn bộ người Đinh Dật Thần mang tới đều đã bị anh giải quyết.

Đinh Dật Thần vốn không phải đối thủ của anh.

Dù có thêm mười người nữa cũng vậy.

Quý Cửu Từ đá một cú.

Đinh Dật Thần bị hất văng vào tường.

Nửa ngày không đứng dậy nổi.

Quý Cửu Từ run tay tháo chiếc vòng cổ trên cổ tôi xuống.

Sau đó kéo tôi ôm thật chặt vào lòng.

"Sơ Sơ đừng sợ."

"Anh Cửu Từ về rồi."

Tôi bật khóc nức nở.

Đem tất cả tủi thân và lo lắng những ngày qua trút hết ra ngoài.

"Quý Cửu Từ! Anh là đồ khốn!"

"Tại sao bây giờ mới về? Anh còn sống thì tại sao không báo cho em biết?"

"Anh có biết em lo lắng đến mức nào không?"

"Em còn tưởng anh ch/ết rồi!"

Quý Cửu Từ vội vàng giữ lấy tôi.

"Xin lỗi."

"Là anh sai."

"Nhưng em yên tâm."

"Không có sự cho phép của em."

"Anh nào dám ch/ết."

Một nụ 𝒽*ô*n nhẹ nhàng rơi xuống mái tóc tôi.

"Đừng khóc nữa."

"Anh thật sự biết lỗi rồi."

Vừa rồi tôi còn cố tỏ ra bình tĩnh.

Nhưng khi được anh ôm vào lòng.

Nỗi sợ mới thực sự bùng phát.

Tôi dựa vào lồng ⓝℊự_🌜 rộng lớn ấy rất lâu.

Mãi mới tìm lại được cảm giác an toàn.

Sau khi dỗ dành tôi xong.

Đinh Dật Thần bị áp giải tới đại sảnh Hắc Long Bang.

Theo bang quy, phản bội tổ chức sẽ chịu năm mươi roi.

Đinh Dật Thần quỳ trước tượng Quan Công.

Đầu cúi thấp, chật vật chẳng khác nào chó nhà có tang.

Quý Cửu Từ nhẹ giọng nói với tôi:

"Sơ Sơ."

"Để anh xử lý hắn theo bang quy trước."

Tôi không phản đối.

Quý Cửu Từ ngồi lên vị trí thủ lĩnh.

Khí thế lập tức thay đổi.

Giọng nói lạnh lùng vang vọng khắp đại sảnh.

"Đinh Dật Thần, vi phạm bang quy."

"Tàn hại anh em trong bang, phản bội Hắc Long Bang."

"Phạt năm mươi roi, phế hai tay."

"Trục xuất khỏi Hắc Long Bang."

Nói xong, Quý Cửu Từ cầm roi bước tới trước mặt hắn, ánh mắt lạnh như băng.

"Đinh Dật Thần."

"Anh em trong bang có chỗ nào có lỗi với cậu?"

Đinh Dật Thần ôm ռ-ⓖ-ự-ⓒ bật cười.

"Có lỗi?"

"Tôi vào Hắc Long Bang vốn là vì Lãnh Hàng Sơ."

"Ai thèm làm anh em với đám vô dụng các người?"

Ánh mắt Quý Cửu Từ lập tức đỏ ngầu.

Hơi thở hung bạo lan khắp đại sảnh.

Vút!

Một roi quất mạnh xuống, Đinh Dật Thần đau đến mức ngã nhào xuống đất.

Quý Cửu Từ ⓝg.𝖍.❗.ế.𝐧 𝐫ă.𝓃.𝐠.

"Tên khốn."

"Cậu dám mơ tưởng đến cô ấy?"

Đinh Dật Thần ngẩng đầu, ánh mắt xuyên qua đám người rồi dừng lại trên người tôi, khóe mô·❗ 𝐜·𝐨𝖓·ℊ 👢·ê·n thành một nụ cười kỳ lạ.

"Sơ Sơ..."

"Hay là em tự tay phạt tôi đi."

Dừng một chút, anh ta cười khàn khàn.

"Dù sao... Em mới là chủ nhân thật sự của Hắc Long Bang."

Chương (1-5)