Ngoại truyện 20 [Hoàn]
| ← Ch.76 |
Chuyện Du Hề kết ♓ô-п-, ngoại trừ việc không rầm rộ công khai với giới truyền thông, thì những người thân thiết xung quanh cần biết đều đã biết.
Không chỉ có bố mẹ, Trần Tá Y khi biết tin cũng phát điên ở đầu dây bên kia, lo lắng cô lại bị cái chứng "lụy tình" làm mờ mắt.
Lần này Du Hề cuối cùng cũng thừa nhận mình là đứa lụy tình, cô đáp: "Nhưng Bùi Bùi cũng lụy tình mà."
Hai kẻ lụy tình yêu nhau, chẳng ai phụ lòng ai được đâu.
Điều Du Hề không biết là, Trần Tá Y đã âm thầm gieo cho cô mấy quẻ bói liền. Thấy quẻ nào kết quả cũng là thượng thượng cát, cô nàng mới thở phào nhẹ nhõm.
Nghiêm túc gửi tin nhắn: "Tân ♓·ô·𝖓 vui vẻ, bách niên hảo hợp."
Thẩm Tích Nguyệt biết tin liền hẹn gặp riêng Du Hề, kinh ngạc trước tốc độ chớp nhoáng: "Không phải mới cầu ♓ô*𝐧 thôi sao?"
Cô ấy cứ tưởng Bùi Quan Ngọc muốn kết ♓.ô.𝐧 thì phải trầy trật lâu lắm.
Suy cho cùng Du Hề là nữ minh tinh, dù có đồng ý cầu 𝒽ô_ⓝ thì chắc chắn cũng không cưới ngay lập tức. Thân phận của Bùi Quan Ngọc lại nhạy cảm, muốn kết ⓗ●ô●n thực sự thì thủ tục cũng khá phức tạp.
Ai ngờ hai người họ lại trở thành cặp đôi đi từ cầu 𝖍ô.ⓝ đến kết 𝒽ô.ⓝ nhanh nhất quanh cô ấy. Hơn nữa lại còn giáng xuống như sấm sét, không để ai kịp phản ứng.
Thẩm Tích Nguyệt hỏi về tiến độ tổ chức đám cưới.
Trước kia suốt ngày nghe Bùi Quan Ngọc lải nhải chuyện 𝒽ô-ռ lễ, giờ kết ♓ô·𝐧 thật rồi, đến lúc phải tổ chức thì lại im thin thít, chẳng thèm hé răng báo cho cô ấy một tiếng.
Du Hề ngẫm nghĩ rồi đáp: "Bọn tớ chắc sẽ không làm rình rang đâu."
"Dù có tổ chức thì có lẽ cũng chỉ làm một buổi tiệc nhỏ thôi."
Thẩm Tích Nguyệt sửng sốt: "Tại sao?!"
Du Hề thành thật trả lời: "Chắc tại cả tớ và Bùi Bùi đều không có nhiều người thân bạn bè."
Mà mời những kẻ chẳng mấy quan trọng, lại mang tâm tư khác nhau đến dự tiệc cưới, thà đừng mời còn hơn để họ phá hỏng khoảnh khắc hạnh phúc của hai người.
Bàn tay Du Hề bị nắm lấy, không rõ Thẩm Tích Nguyệt đang nghĩ gì, nhưng Du Hề thấy khóe mắt cô ấy đã đỏ hoe.
Đáy mắt Thẩm Tích Nguyệt tràn ngập sự xót xa và buồn bã.
Bố mẹ Du Hề ly ⓗô*𝖓*, còn nhà họ Bùi cũng chẳng có ai thực tâm lo liệu đám cưới cho Bùi Quan Ngọc.
Nhưng Thẩm Tích Nguyệt không thể chấp nhận được. Chu Ôn Dục còn bày vẽ được tận một trăm mâm, đám cưới của Bùi Quan Ngọc sao có thể đìu hiu thế này, anh cưới được một nữ minh tinh xinh đẹp như Hề Hề cơ mà, sao lại không khoe khoang cho thiên hạ lác mắt chứ!
"Thế này đi, " Thẩm Tích Nguyệt ưỡn 𝖓ɢự●c nói, "Tớ sẽ giúp hai người lên kế hoạch, mời người lạ đến ăn uống miễn phí cũng được, làm luôn một trăm mâm..."
"Mời người lạ á? Một trăm mâm?" Du Hề ngớ người, "Có ai từng làm cái trò hoang đường thế chưa?"
"Còn ai vào đây nữa, Chu Ôn Dục chứ ai."
Du Hề:......
Nhớ lại lúc xem vlog đám cưới trên tài khoản của Thẩm Tích Nguyệt, cô còn kinh ngạc vì nhân duyên của Chu Ôn Dục lại tốt đến thế.
Chẳng lẽ những người đó không biết trạng thái tinh thần của anh ta ra sao à? Hóa ra loanh quanh toàn là người lạ đến ăn uống ké! Du Hề chợt hiểu ra, cuối cùng cũng không thấy kỳ lạ nữa.
Khi Thẩm Tích Nguyệt đang xắn tay áo xung phong đi thuê diễn viên quần chúng cho tiệc cưới của họ, Du Hề vội xua tay từ chối.
Màn cầu ♓.ô.n lần trước đã mang đến cho cô một sự bất ngờ lớn.
Kỳ vọng về một đám cưới dưới ánh nhìn của hàng vạn người từ thời thiếu nữ nay đã nhạt nhòa, Du Hề giờ đây chỉ muốn cùng Bùi Quan Ngọc yên bình tận hưởng thế giới của riêng hai người.
Hạnh phúc không cần phải phô trương cho người khác xem, chỉ cần hai người thấu hiểu nhau là đủ.
Còn về bữa tiệc mà Du Huyên muốn tổ chức theo đúng trình tự thì cứ làm theo ý bà.
Du Hề nói suy nghĩ của mình cho Thẩm Tích Nguyệt nghe, trong mắt cô ấy lấp lánh những tia sáng vụn vỡ, cuối cùng nắm chặt tay cô: "Hai người đi được đến bước này thật không dễ dàng."
"Tớ chân thành chúc hai người hạnh phúc."
"Tân 𝖍ô-п vui vẻ."
Du Hề mỉm cười đáp lại, chân thành ôm cô ấy một cái: "Cảm ơn cậu, chị Nguyệt Nguyệt."
Cô đã hùa theo Bùi Quan Ngọc, gọi cô ấy một tiếng chị.
Tiếng gọi khiến ruột gan Thẩm Tích Nguyệt 𝐫⛎_𝖓 r_ẩ_y, hai vợ chồng nhà này, ai gọi một tiếng "chị" cũng đều chí mạng cả.
Cuộc sống sau khi kết 𝒽-ôп-, ngoại trừ việc có thêm một cuốn sổ đỏ mà bình thường cô chẳng bao giờ thấy mặt mũi đâu vì bị Bùi Quan Ngọc giấu giếm, mang theo khắp nơi như cún con giấu xương, thì đối với Du Hề chẳng có gì khác biệt.
Dù sao thì lúc chưa kết 𝐡·ô·𝖓 họ cũng sống chung mỗi ngày, kể từ cái đêm Bùi Quan Ngọc xách vali lù lù xuất hiện dọn vào căn hộ của cô, anh chưa từng rời đi nửa bước.
Cho đến khi Du Hề được fan nhắn tin hỏi thăm mới phát hiện ra một chi tiết.
Ở một góc khuất trong hồ sơ tài khoản vc, không biết từ lúc nào tình trạng 𝐡ô*п nhân đã lặng lẽ chuyển từ "Độc thân" sang "Đã kết hôn".
Fanboy lụy tình cứ thế mà lén lút khoe khoang, giấu không nổi.
Du Hề xem mà bật cười.
Cô quả thực không có ý định công khai giấy đăng ký kết 𝖍ô𝓃*.
Thứ nhất là kết ♓ô_𝓃 khi tuổi đời còn quá trẻ và thông báo rộng rãi thực sự không có lợi cho sự nghiệp, con đường diễn xuất sẽ bị thu hẹp, cũng khó thu hút thêm người hâm mộ.
Thứ hai, cái mác "não yêu đương" của cô vốn dĩ chưa từng được tháo gỡ, Du Hề không muốn cái mác này lại càng bị gắn chặt hơn vì chuyện kết 𝒽ôռ●.
Bùi Quan Ngọc chắc chắn cũng hiểu điều đó.
Thế nên anh không làm mình làm mẩy đòi cô công khai giấy chứng nhận, chỉ âm thầm khoanh vùng lãnh thổ để tự hào khoe khoang một phen.
Tháng mười một, Du Hề về Los Angeles vì công việc, bộ phim Phù Sinh Hai Mặt cần quay bổ sung vài cảnh.
Và lần này, cuối cùng Du Hề cũng hiểu vì sao Bùi Quan Ngọc lại cố chấp với việc lấy giấy chứng nhận kết ♓ô·𝖓 đến thế.
Bởi vì cô không thể không từ mà biệt, muốn đi là đi như trước nữa, do thân phận của anh, việc xuất cảnh của cô giờ đây cần phải qua quy trình xét duyệt vô cùng nghiêm ngặt.
Một quy trình xét duyệt, dù đã làm hỏa tốc, cũng mất nguyên một ngày.
Trước khi đi, Du Hề tức tối cắn một cái rõ đau lên má Bùi Quan Ngọc.
Đúng là để con chó hư này đắc ý rồi, thực sự bị trói chặt với nhau cả đời rồi, Du Hề thầm nghĩ.
Bùi Quan Ngọc cũng không phản kháng, ngoan ngoãn để cô cắn.
Có giấy chứng nhận và không có đúng là khác biệt một trời một vực.
Lần trước Du Hề về Los Angeles, Bùi Quan Ngọc còn rơm rớm nước mắt, chứng rối loạn hoảng sợ tái phát khiến cả người phát hoảng.
Lần này đã có thể bình tĩnh đi làm.
Du Hề cố tình hỏi anh: "Nhỡ em không về thì sao?"
Bùi Quan Ngọc: "Đại sứ quán sẽ liên lạc hỏi tại sao em lại ở quá hạn không về."
Anh véo má cô: "Hề Hề là người của công chúng, dễ tìm lắm."
Đúng là thiên la địa võng, thảo nào anh lại ung dung đến thế!
Trước lúc Du Hề rời đi, Bùi Quan Ngọc ôm lấy cô lần cuối, trầm giọng 𝐭♓●ì 𝐭𝒽●ầ●m ⓑ●ê●ռ t●𝖆●ï cô: "Hề Hề, chồng ở nhà đợi em, mau về sớm nhé."
Lần này Du Hề về Los Angeles, daddy đã ra lệnh năm lần bảy lượt bắt cô phải về nhà một chuyến.
Cô bận rộn xong xuôi mới về nhà, vừa gặp mặt đã đối diện với đôi mắt đỏ hoe của ông.
Daddy đánh giá Du Hề từ trên xuống dưới.
Vẫn không thể chấp nhận được sự thật, cô con gái rõ ràng vẫn còn bé bỏng như chim non, nay đã lấy chồng xa xứ, bị một "con chó lông đen" tha đi mất rồi.
Daddy lớn tuổi rồi mà còn khóc lóc giàn giụa nước mũi nước mắt, khiến Du Hề dở khóc dở cười.
Nhưng dỗ dành Daddy lần này vô cùng khó khăn.
Cuối cùng ông dọn dẹp hành lý, tay xách nách mang, theo Du Hề về nước, đàng hoàng đến nhà ở, vào vai một người bố vợ vô cùng nghiêm khắc.
Bùi Quan Ngọc bỗng chốc hóa thành cô con dâu thời xưa phải hầu hạ bố mẹ chồng.
Mỗi sáng thức dậy, anh đều chuẩn bị bữa sáng cho hai bố con cô, trưa và tối thì gọi nhà hàng giao đồ ăn, gọi đủ các món ngon để thỏa mãn cái dạ dày chuộng đồ Hoa của Daddy
Daddy sống ngay phòng bên cạnh, buổi tối anh cũng chẳng dám làm ồn.
Du Hề rất thích thú với vẻ mặt nhẫn nhịn của anh.
Cô đùa giỡn Tiểu Bùi không biết chán, ép anh phải rên thành tiếng.
Bùi Quan Ngọc rốt cuộc không nhịn được nữa, lật người đè cô xuống, vừa mới tiến vào một chút, Du Hề đã giả vờ khóc thút thít.
Anh vội vàng bịt miệng cô lại, vểnh tai nghe ngóng động tĩnh phòng bên, sợ Daddy nghe thấy.
Du Hề nhịn cười đến nội thương.
Cô biết, Bùi Quan Ngọc rất để tâm đến cái nhìn của bố mẹ cô, đặc biệt là với một Daddy luôn bắt bẻ anh đủ điều.
Daddy ở đây một thời gian.
Ông thực sự muốn bới móc khuyết điểm của cái tên đã không từ mà biệt bắt cóc con gái ông đi, dù là ân nhân cứu mạng cũng không được.
Nhưng dung mạo của Bùi Quan Ngọc...
Daddy ngắm nghía kỹ lưỡng, ngũ quan đoan chính, da dẻ trắng trẻo, ánh mắt trong veo, đó là khí sắc chỉ có được nhờ sự kỷ luật quanh năm.
Vừa quan sát, tay ông còn đập mạnh vào người anh, cảm nhận được cơ bắp săn chắc, rõ ràng là người thường xuyên rèn luyện thể thao.
Cơ thể khỏe mạnh, sau này sinh cháu chắc chắn cũng xinh xắn, khỏe mạnh.
Còn về nghề nghiệp của cậu ta, những hướng nghiên cứu lằng nhằng rắc rối, Daddy nghe không hiểu, nhưng tiến sĩ thì ông hiểu chứ!
Vừa hay bù đắp chỉ số IQ cho thế hệ sau.
Rồi đến gia cảnh xuất thân, Daddy nhìn sơn hào hải vị đặt mang đến mỗi ngày, những chai vang đắt đỏ Bùi Quan Ngọc dâng lên mỗi tối, dù ông có khui bao nhiêu chai anh cũng không đổi sắc mặt.
Cuối cùng là việc đối xử với Celia có tốt không.
Nhưng Daddy cũng chẳng thèm kiểm tra nữa. Tên này hoàn toàn là một con chó bám chủ, ánh mắt lúc nào cũng dính chặt lấy cục cưng xinh đẹp nhà ông.
Daddy bới móc ngược xuôi, cuối cùng chẳng tìm ra khuyết điểm nào, ngược lại còn bị vỗ béo thêm mấy cân, những múi cơ bụng vất vả tập luyện đã bắt đầu mờ đi.
Ông bắt đầu lo lắng cho vóc dáng của mình, quyết định xách túi về nước càng sớm càng tốt.
Trước khi ra sân bay, Daddy tách Du Hề ra, nhìn Bùi Quan Ngọc: "Chúng ta nói chuyện một chút."
Bùi Quan Ngọc rũ mắt, gật đầu.
Anh đã chuẩn bị tâm lý đón nhận những lời chất vấn, nghi ngờ, ai ngờ, lần này Daddy lại dành cho anh một cái ôm.
Trên người ông tỏa ra thứ hơi thở tràn đầy sức sống, rực rỡ như mặt trời hệt như Hề Hề.
"Cảm ơn cậu trước kia đã bảo vệ con bé." Daddy nói bằng thứ tiếng Trung không mấy rành rọt, "Từ nay về sau, xin hãy bảo vệ Celia cả đời."
Bùi Quan Ngọc gật đầu, giọng khàn khàn: "Đó vốn dĩ là ý nghĩa sinh mệnh của con."
Du Hề không ngờ tốc độ của Du Huyên lại nhanh đến vậy.
Bà nhanh chóng đặt xong khách sạn, hẹn lịch chụp ảnh cưới, gọi điện hỏi Du Hề muốn mời những ai để bà sắp xếp chỗ ngồi.
Dù Du Hề đã nhiều lần khẳng định không cần làm lễ cưới, nhưng Du Huyên là một người phụ nữ khá truyền thống, việc mở tiệc thiết đãi khách khứa đối với bà là điều không thể thiếu.
Du Hề đành về ngồi đối diện với Bùi Quan Ngọc, vắt óc suy nghĩ tìm người để mời.
Du Hề viết tên ra giấy.
Đầu tiên chắc chắn là cô bạn thân chí cốt, Trần Tá Y.
Tiếp theo là các thành viên trong ban nhạc, nhưng khoảng cách địa lý xa xôi, có người chưa chắc đã đến được.
Rồi đến Giang Lê, các đàn chị khóa trước, bạn học trong câu lạc bộ...
Còn cả Thời Tuế, Giản Ương... có lẽ gọi thêm cả chồng của họ đến để góp quân số.
Du Hề 🌜*ắ*𝓃 mô*ℹ️, gom qua gom lại cũng chỉ được tối đa hai mâm.
Nghiêng đầu nhìn sang Bùi Quan Ngọc.
Trên tờ giấy của anh nắn nót viết ba chữ Thẩm Tích Nguyệt.
Còn ghi chú thêm chữ cô, chú nhỏ xíu, tức là bố mẹ của Thẩm Tích Nguyệt.
Nhưng rồi lại gạch bỏ đi, rồi lại viết vào.
Đặng Nghiệp.
Ngay cả tài xế cũng được ghi tên.
Phía sau là vài dấu mực chấm tròn. Anh không thể viết thêm được cái tên nào nữa.
Bùi Quan Ngọc lại tỏ ra thất vọng: "Mẹ có nghĩ anh ăn ở kém, nhân duyên tồi tệ không?"
Du Hề vội ôm lấy đầu anh: "Tất nhiên là không rồi! Mẹ chỉ nghĩ vòng tròn 𝐪𝐮●ⓐ●𝖓 𝐡●ệ của Bùi Bùi rất trong sạch thôi!"
Bùi Quan Ngọc cuối cùng cũng được dỗ dành cho vui lên một chút.
Ngẩng mặt lên cọ cọ vào cô, nói: "Ừm, vòng tròn 🍳𝐮-🔼-𝖓 𝒽-ệ của anh chỉ có mỗi Hề Hề."
Bữa tiệc cưới nhỏ gọn, giản dị của Du Huyên được tổ chức vào tháng Giêng ngay sau Tết Nguyên Đán.
Mùng sáu tháng Giêng, một ngày cực kỳ tốt.
Trong khoảng thời gian này, Du Hề còn phải chen chúc trong những khe hở thời gian ít ỏi để đi chụp ảnh cưới, viết thiệp mời.
Vỏ ngoài của tấm thiệp do chính tay Bùi Quan Ngọc thiết kế.
Mỗi tấm bìa đều là một bức tranh thủy mặc do anh tự họa, tự tay viết chữ "Hỷ".
Du Hề biết Bùi Quan Ngọc rất tài hoa, cầm kỳ thi họa món nào cũng tinh thông, đến bộ móng tay của cô trước đây cũng do anh vẽ màu loang.
Nhưng khi cô chống cằm, nhìn anh cặm cụi làm ra từng tấm thiệp mời độc nhất vô nhị, cô vẫn bị kinh ngạc đến mức không rời mắt nổi.
Phần ruột thiệp cũng là do anh tự tay dùng bút lông nắn nót từng chữ.
Vì số lượng người không nhiều nên mỗi tấm Bùi Quan Ngọc đều vẽ rất cẩn thận.
Chỉ là với một số người nhất định, khó tránh khỏi mang chút cảm xúc cá nhân.
Bùi Quan Ngọc cố tình viết riêng thiệp mời cho Giản Ương và Chu Ôn Dục thành hai thiệp riêng biệt.
Thời Tuế, Miên Miên và Yến Thính Lễ cũng vậy.
Trên tấm thiệp của Chu Ôn Dục, anh "vô thức" vẽ thêm một con rùa xấu xí ngay cạnh tên anh ta, của Yến Thính Lễ cũng chung số phận.
Khóe miệng Du Hề giật giật: "Thế này có rõ ràng quá không?"
Bùi Quan Ngọc mặt không biến sắc: "Yêu cầu của minh họa."
Du Hề:......
Với những tấm thiệp gửi ra nước ngoài, Bùi Quan Ngọc còn ghi chú thêm rằng anh có thể bao chuyên cơ đưa họ đến, hy vọng họ có thể nể mặt tới dự, như vậy Hề Hề sẽ vui hơn.
Trần Tá Y và những người bạn đều nhắn lại rằng, dù có lên núi đao xuống biển lửa cũng sẽ có mặt tại hiện trường.
Lúc viết thiệp mời, Du Hề hỏi Bùi Quan Ngọc, anh muốn đám cưới của hai người sẽ diễn ra như thế nào.
Bùi Quan Ngọc nhìn cô, trong mắt lóe lên sự điên rồ: "Anh muốn cùng Hề Hề bỏ trốn ngay trong đám cưới."
Du Hề: "?"
Lại đang nghĩ ra trò điên khùng gì nữa đây.
Bùi Quan Ngọc: "Hề Hề lái xe đưa anh đi, đi đâu cũng được."
"Chúng ta sẽ tân 𝐡.ô.n trên những chuyến hành trình."
Ánh mắt chạm nhau, cả hai đều nhìn thấy sự háo hức muốn thử trong mắt đối phương, và lập tức hiểu rằng cái ý tưởng táo bạo này chốt rồi.
Tháng Hai.
Daddy lại cùng gia đình lên máy bay đến Nam Thành, lần này là để dự đám cưới của con gái.
Đây cũng là lần gặp lại Du Huyên sau hàng chục năm ròng rã.
Cả hai đều ăn mặc vô cùng trang trọng, nhìn nhau soi mói từ đầu đến chân, mỗi người hừ lạnh một tiếng rồi quay ngoắt mặt đi.
"Tách" một tiếng.
Khung hình đọng lại.
Du Hề mặc bộ váy cưới lụa tuyết khoác tay Bùi Quan Ngọc đứng ở giữa, hai bên là Daddy và Du Huyên đang đứng cách nhau rất xa.
Cuối cùng họ cũng chụp được bức ảnh gia đình sau hai mươi năm chia cách.
Trái tim Du Hề được lấp đầy bởi sự mãn nguyện, khóe mắt ngấn lệ.
Bản nhạc nền đám cưới cất lên.
Du Hề khoác tay Daddy, dưới ánh mắt dõi theo của người thân và bạn bè, từ từ sải bước tiến vào vị trí trung tâm.
Bùi Quan Ngọc đang đứng ở điểm cuối đợi cô.
Họ trao nhau lời thề nguyện, trao nhẫn cưới.
Mọi thứ đều là những nghi thức đám cưới thông thường và lãng mạn, chỉ có điều không ai biết, đám cưới của họ thực ra mới chỉ vừa bắt đầu.
Vào khoảnh khắc MC thông báo chú rể 𝐡ô●ⓝ cô dâu, Du Hề bất ngờ giật lấy micro, cười tươi rói nói với tất cả mọi người: "Mọi người cứ ăn uống tự nhiên nhé, ⓗ·ô·n lễ riêng của hai vợ chồng em bắt đầu đây, hẹn gặp lại."
Cả hội trường im bặt trong một giây, trên đầu ai nấy đều hiện lên dấu chấm hỏi to đùng.
Du Hề gửi một nụ h-ô-n gió đến những người bạn từ phương xa tới, giữa những tiếng huýt sáo của họ, cô cười rạng rỡ làm ký hiệu tay, ý bảo ở Trung Quốc mọi người cứ chơi xả láng, toàn bộ chi phí cô sẽ bao trọn gói.
Sau đó, đón nhận ánh mắt kinh ngạc của nhóm Thời Tuế, Giản Ương, Thẩm Tích Nguyệt, cùng với vẻ mặt dửng dưng xem kịch hay của "hai con chó" đứng cạnh họ, Du Hề mỉm cười vẫy tay chào.
Tà váy cưới nhẹ nhàng biến mất khỏi hội trường.
Bùi Quan Ngọc quay người lại, khẽ cúi chào, rồi đóng cửa lại.
Anh bế bổng Du Hề lên, tay kia xách đôi giày cao gót của cô, chạy lao ra chiếc xe địa hình đã chuẩn bị sẵn ở cửa khách sạn.
Đây sẽ là ngôi nhà di động của họ trong thời gian tới.
Họ trao nhau một nụ 𝒽-ô-𝐧 nồng cháy trong xe.
"Bùi Bùi, tân ♓ô·ռ vui vẻ."
"Hề Hề, tân ♓ô●ⓝ vui vẻ."
Du Hề nổ máy, bật cười hỏi anh: "Đi đâu đây?"
Bùi Quan Ngọc nghiêng đầu, nhìn cô chăm chú không chớp mắt: "Không biết, chỉ cần Hề Hề đưa anh đi, đi đâu cũng được."
Bùi Quan Ngọc: "Phải đi thật nhiều nơi, chụp thật nhiều ảnh cưới, treo kín cả bức tường."
Du Hề nhướng mày: "Tất nhiên rồi, chẳng phải anh đã chuẩn bị sẵn hai mươi bộ váy cưới sao?"
"Vậy chúng ta xuất phát nhé?"
Bùi Quan Ngọc ngoan ngoãn thắt dây an toàn, đồng thời bật nhạc, giai điệu quen thuộc của bài Brave Heart vang lên.
"Ban cho tôi 𝖑𝖎*п*𝖍 h*ồ*n tự do Xuyên qua màn sương mờ Ban cho tôi trái tim dũng cảm Tỏa sáng rực rỡ muôn trượng"
Từ nay trời cao đất rộng, núi sông vạn dặm.
Cuối cùng họ cũng có thể sóng bước bên nhau.
HOÀN , , vn, live
, vn
| ← Ch. 76 |
