Ngoại truyện 14
| ← Ch.70 | Ch.72 → |
Du Hề đã gọi điện cho người đại diện.
Người đại diện của cô, Ophie, là một người phụ nữ da trắng vô cùng xuất sắc trong công việc, được Du Hề cất công tuyển chọn từ vô số lời mời gọi của các công ty giải trí sau khi cô nổi tiếng.
Và Ophie cũng chưa từng nuốt lời.
Kể từ khi ký hợp đồng với Du Hề, cô ấy luôn dốc hết sức để tranh thủ tài nguyên cho cô.
Ngay cả khi Du Hề rơi xuống vực thẳm sự nghiệp, đến nay vẫn chưa tính là lấy lại được ánh hào quang, giữa chừng lại còn khăng khăng đòi về đại lục đi học.
Dù không tán thành, nhưng Ophie cũng không hề áp đặt, kiểm soát cô.
Du Hề vẫn luôn biết ơn cô ấy vì điều đó.
Thế nhưng, khi biết cô có ý định từ chối lời mời đóng phim của một vị đạo diễn lớn như Quý Duy An, giọng điệu của Ophie bỗng trở nên nghiêm khắc khi hỏi lý do.
Ophie liên tục nhấn mạnh rằng việc Hành Lang được đặc cách công chiếu ở đại lục thực sự là một cơ hội trời cho, đã có được tài nguyên tốt như vậy thì phải biết nắm bắt.
Chưa kể Quý Duy An còn là một trong số ít những đạo diễn Trung Quốc có danh tiếng vang dội trên trường quốc tế.
Du Hề không dám nói lý do thật cho Ophie biết.
Cúp máy trong sự ấp úng, Du Hề bực bội đấm một cái vào con búp bê len chọc hình Bùi Quan Ngọc đang đặt bên chân để xả giận.
Một cú đấm làm mặt con búp bê lõm cả vào.
Du Hề suy nghĩ ròng rã suốt một ngày trời.
Thậm chí còn ngựa quen đường cũ, tìm Trần Tá Y xem bói xem có nên nhận vai diễn này hay không.
Nhìn thấy quẻ bói toàn điềm lành, Trần Tá Y hét lớn yêu cầu cô phải đi, nhất định phải đi.
"Vì đàn ông mà bỏ bê sự nghiệp, mày có tin tao tuyệt giao với mày luôn không!"
Đã quyết định nhận vai, thì con đường duy nhất còn lại là... tìm người đóng thế.
Du Hề đành bảo trợ lý đi tìm kiếm những diễn viên có vóc dáng và gương mặt hao hao mình.
Nhắn tin xong, cô liếc nhìn con búp bê Bùi Quan Ngọc.
Lại bực mình đấm thêm một cú nữa.
Bên ngoài có tiếng động, là thợ thay khóa cửa mà Du Hề gọi đến.
Cô đã đặt mua một bộ khóa cửa thông minh công nghệ cao, có kết nối với hệ thống Mirror.
Cứ nghĩ đến cái cảnh khóa mật mã cũ bị Bùi Quan Ngọc mở toang rồi ra vào như chốn không người, Du Hề lại tức điên lên được.
Ổ khóa mới lần này sử dụng công nghệ AI nhận diện khuôn mặt.
Dạo này Bùi Quan Ngọc nóng nảy quá chừng, coi trời bằng vung.
Du Hề quyết định phải cho anh nếm chút mùi vị cay đắng, không lưu dữ liệu khuôn mặt của anh vào hệ thống.
Từ nay về sau muốn vào nhà cô, thì cứ ngoan ngoãn mà gõ cửa.
Buổi tối, Bùi Quan Ngọc vẫn phải tăng ca.
Lúc anh về đến nơi thì trời đã tối mịt, bữa tối cũng đã qua từ lâu.
Anh đứng trước cửa nhà, trên tay xách theo cái túi quần áo bị Du Hề vứt ra ngoài từ đêm qua.
Bùi Quan Ngọc rũ mắt xuống, phát hiện ra cửa đã được thay khóa mới.
Anh đưa tay lọ mọ một lúc.
Vân tay báo lỗi, nhận diện khuôn mặt cũng lỗi, Bùi Quan Ngọc chuyển sang nhập mật mã, thử mấy cái Du Hề hay dùng nhưng chẳng cái nào đúng.
Hệ thống AI mang tên Mirror sáng đèn, phát ra cảnh báo có người lạ ghé thăm.
Bùi Quan Ngọc:...
Anh 𝐧.ⓖⓗ❗.ế.ⓝ 𝐫ă.𝓃.𝖌 cái "két", bắt đầu gõ cửa.
Lúc đó Du Hề đang ở trong phòng ngủ đắp mặt nạ, nghe nhạc, hoàn toàn không nghe thấy tiếng động gì bên ngoài.
Điện thoại cô reo lên, giọng Bùi Quan Ngọc từ đầu dây bên kia rít qua kẽ răng, bảo cô ra mở cửa.
Lúc này Du Hề mới thong thả đi ra cửa chính.
Mở cửa ra, đập vào mắt cô là hình ảnh Bùi Quan Ngọc với vẻ mặt đen sì sì, sặc mùi dân công sở, bên chân còn đặt cái túi hành lý bị cô vứt ra từ hôm qua.
Thoạt nhìn trông anh chẳng khác nào một con chó hoang đáng thương bị đuổi khỏi nhà, tự mình ngậm đồ lủi thủi quay về.
Bùi Quan Ngọc lặng lẽ nhìn cô chằm chằm.
Đáng lẽ Du Hề đã định bật cười, nhưng chợt nhớ ra hai người vẫn đang chiến tranh lạnh, vì anh mà cô phải nhọc công đi tìm người đóng thế.
Cô nén lại, mặt lạnh tanh quay lưng định bước đi.
Tay cô bị giữ chặt lại.
Giọng Bùi Quan Ngọc cứng ngắc: "Thêm mặt và vân tay của anh vào khóa cửa đi."
Du Hề khoanh tay, nửa cười nửa mỉa mai: "Anh là ai cơ chứ? Sao em phải thêm vào."
Vừa thốt ra lời, lông mày Bùi Quan Ngọc khẽ nhíu lại.
Tim cô thót lên, nhận ra mình lỡ lời quá nhanh, ban đầu chỉ định đấ·ц ν·õ mồm với anh một chút, ai dè lại vô tình làm vỡ món đồ sứ nhạy cảm này.
Ai ngờ, Bùi Quan Ngọc nhìn thẳng vào cô, dõng dạc nói: "Anh là bạn trai em."
Du Hề thở phào, gật đầu, "Bạn trai, anh cũng biết mình là bạn trai cơ đấy."
"Chẳng phải lời này là do anh nói sao? Ở Trung Quốc, chưa kết 𝒽·ô·n thì bạn trai không được tùy tiện ra vào nhà bạn gái."
Cô nhớ lại mấy năm trước khi yêu nhau, mỗi lần Bùi Quan Ngọc đến căn hộ của cô, anh đều rất lịch sự, giả bộ gõ cửa ba tiếng.
Nhiều lần còn đánh thức cô dậy.
Có lần cô bực quá, bảo anh lần sau cứ tự nhiên vào, Bùi Quan Ngọc liền lắc đầu, nghiêm trang nói: "Chúng ta chưa kết 𝖍ô●ռ●, mới chỉ là người yêu, không tiện ra vào nhà em tùy tiện."
Lúc đó tính tình Du Hề còn khá ôn hòa với anh, thấy Bùi Quan Ngọc là một "nam thần" tôn trọng mình, biết giữ lễ nghĩa như vậy, cô cũng chẳng nỡ nổi giận.
Giờ thì da mặt Bùi Quan Ngọc càng ngày càng dày, coi như gió thoảng bên tai, anh thản nhiên xách theo bọc quần áo bước vào.
"Không sao đâu, ở Trung Quốc, bạn trai sắp cưới có thể ra vào tự do."
"Hơn nữa Hề Hề đã nói rồi, " Bùi Quan Ngọc ngước mắt lên nhìn cô, "Ở chỗ em, anh được tự do."
"..."
"Tự do" mà lại bị anh dùng theo cách này sao?
Du Hề tức đến bật cười. Cô tự làm tự chịu, ⓒ·♓𝒾ề·𝖚 ⓒ·♓·ⓤ·ộ𝖓·𝖌 anh đến mức anh sinh hư, kiêu ngạo thành thói.
Bùi Quan Ngọc bắt đầu mặt dày mày dạn đứng cài đặt khóa cửa, thêm khuôn mặt và vân tay của mình vào.
Anh còn tiện tay thử thêm vài mật khẩu nữa.
Du Hề như tàng hình trước mặt Bùi Quan Ngọc, cô nheo mắt nhìn anh lần lượt thử tất cả các mật khẩu mà cô hay dùng.
Những mật khẩu này thậm chí còn bao gồm cả ngày sinh của cô, ngày công chiếu Cici, ngày cô chuyển đến căn hộ.
Toàn là những mật khẩu dễ nhớ mà Du Hề vì lười suy nghĩ nên hay chọn.
Tất cả đều báo lỗi.
Bùi Quan Ngọc cau mày, đứng trầm ngâm suy nghĩ.
Du Hề khoanh tay, khoái chí đứng xem kịch hay.
Cô dám cá là anh không thể đoán ra mật mã mới này.
Cuối cùng, sau khi Bùi Quan Ngọc thử lần lượt mã PIN thẻ ngân hàng, biển số xe... mà vẫn báo sai.
Anh quay sang nhìn cô.
Du Hề nhướng mày, vẻ mặt như muốn nói: "Anh chẳng phải giỏi lắm sao, thử tiếp đi xem nào."
Đáng tiếc là dạo này Bùi Quan Ngọc rất hay phản nghịch, nhất định không thử nữa.
Anh cứ thế đi thẳng vào phòng ngủ của cô, lấy quần áo xếp lại ngay ngắn bên cạnh đồ của cô.
Du Hề: "..."
Bùi Quan Ngọc đi tắm.
Du Hề nằm trên giường lướt điện thoại.
Lát sau, Bùi Quan Ngọc tắm xong đi ra, chạy ra chạy vào, mang theo chân máy quay đặt ở đầu giường.
Rũ mắt xuống, anh tập trung điều chỉnh góc máy chĩa thẳng vào cô.
Du Hề:?
Mắt cô nheo lại đầy cảnh giác.
Con chó điên này định làm cái trò gì với máy quay thế?
Lại còn đặt ở cái vị trí nhạy cảm như giường ngủ thế này.
Nhớ lại nhiều năm trước, khi cô chỉ mới đùa một câu "quay phim người lớn", Bùi Quan Ngọc đã hưng phấn đến mức có phản ứng sinh lý.
Không lẽ con chó điên này đang đe dọa cô, nếu cô dám đi đóng cảnh 𝒽ô_n_, anh sẽ đè cô ra quay clip nóng?
Trong đầu Du Hề đầy rẫy dấu chấm hỏi.
Trơ mắt nhìn Bùi Quan Ngọc đột nhiên nhoài người tới, nâng cằm cô lên.
Du Hề giáng cho anh một cú tát không nhẹ không mạnh, cảnh giác hỏi: "Anh định làm gì?"
"Thử vai."
Bùi Quan Ngọc dán mắt vào đôi môi cô.
Nghĩ đến việc có máy quay đang ghi hình phía sau, nhịp thở của anh trở nên nặng nề, mọi tế bào trong cơ thể đều như bừng tỉnh.
Đoạn video ⓗô●n nhau mà Hề Hề đồng ý quay cách đây vài năm, Bùi Quan Ngọc đã xem đi xem lại không biết bao nhiêu lần suốt bốn năm ròng.
Khi ở trong căn cứ, không thể gặp được cô, anh chỉ có thể dựa vào những bức ảnh và video ít ỏi đó để giải tỏa nỗi nhớ nhung và khao khát đến thấu xương.
Nhưng tiếc là video đó chỉ mình anh được xem.
Hơn nữa, dáng vẻ Hề Hề bị 𝐡●ô●ⓝ đến sưng đỏ môi, ánh mắt mơ màng, cũng chỉ có một mình anh được chiêm ngưỡng.
Thế nên Bùi Quan Ngọc suy tính mãi, quyết định thêm một cảnh 𝒽●ô●n phớt nhẹ như chuồn chuồn đạp nước, để cho cả thế giới thấy được sự ✞𝖍.â.ռ ɱậ.† và tình yêu nồng cháy của bọn họ.
Du Hề ngơ ngác, chỉ thấy anh lại bắt đầu dở chứng: "Thử vai cái gì... ?"
Bùi Quan Ngọc mỉm cười đầy vui 💰_ướ𝓃_ⓖ nhìn cô: "Thử vai cho nụ 𝒽.ô.п màn ảnh đầu tiên của chúng ta."
"..."
Nghe Bùi Quan Ngọc nói rằng anh sẽ làm người đóng thế cho nam chính, khóe miệng Du Hề giật giật, không khỏi chấn động.
Nhưng so với việc bắt cô phải tìm người đóng thế, cách của Bùi Quan Ngọc tuy có phần nham hiểm, người bình thường không ai nghĩ ra nổi, nhưng đó cũng là sự nhượng bộ lớn nhất và ít ảnh hưởng đến cô nhất mà anh có thể làm.
Cả hai đều đang cố gắng nhường nhịn và tìm cách giải quyết cho mâu thuẫn tưởng chừng như không thể dung hòa này.
Tuy nhiên.
Có vẻ như Bùi Quan Ngọc chẳng thèm quan tâm cô có đồng ý hay không, anh đã quyết chí phải làm "người đóng thế" này cho bằng được.
Cục tức kìm nén trong lòng Du Hề bỗng nhiên tan biến.
Lông mày cô khẽ nhướng lên, nhưng chưa kịp để cô hùa theo nhập vai, cô đã bị Bùi Quan Ngọc đè mạnh xuống đầu giường.
Trông anh hệt như chú cún con vừa tìm được đồ chơi mới, rũ mắt xuống đầy vẻ háo hức, bắt đầu đọc lời thoại với cô.
Du Hề biết ngay đây là đoạn nào.
Trong nguyên tác, nhân vật Serafina của Du Hề và nam chính Thẩm Nghiên có mối 🍳_𝐮𝖆_п 𝖍_ệ thầy trò.
Thẩm Nghiên là một công tử sa sút từ Giang Nam, chạy nạn đến Hồng Kông trong thời chiến, trở thành gia sư dạy tiếng Trung cho tiểu thư con nhà quan chức cấp cao người Anh sống trên đỉnh Thái Bình.
Thẩm Nghiên khao khát mãnh liệt việc trèo cao, biết Serafina có tình cảm với mình, hắn cố ý tạo ra sự dịu dàng và những tình huống mập mờ.
Cảnh quay này là lúc Thẩm Nghiên đọc một bài thơ tình tiếng Trung cho Serafina nghe, rồi thuận thế 𝐡.ô.n cô.
Theo nguyên tác, Serafina ngượng ngùng né tránh, cuối cùng nụ ♓ô.ⓝ chỉ sượt qua má.
Lần đầu tiên diễn chung với Bùi Quan Ngọc, Du Hề cứ buồn cười mãi, nhưng anh lại trông vô cùng nghiêm túc, đứng đắn.
Thật kỳ lạ, khí chất của Bùi Quan Ngọc quả thực rất hợp với hình tượng nam chính thanh nhã, tuấn tú, hay nói đúng hơn, anh thực sự là một quý công tử Giang Nam chính hiệu.
"Thầy ơi..."
Du Hề giấu đi ánh mắt hoảng hốt, lùi lại đầy lúng túng, còn Bùi Quan Ngọc thì từng tấc từng tấc tiến lại gần.
Ánh mắt chạm nhau.
Đôi môi vốn dĩ phải né tránh, lại bị Bùi Quan Ngọc đuổi theo và hô_n lấy.
"Sai rồi... Chỗ này chỉ ♓ô_𝖓 lên má thôi."
Bùi Quan Ngọc nuốt chửng lời cô nói: "Thầy giáo chỉ muốn 𝖍ô*𝖓 lên môi tiểu thư thôi."
Du Hề:?
Bùi Quan Ngọc diễn nghiện rồi.
Anh tiếp tục tự biên tự diễn, ngày càng đi xa so với thiết lập nhân vật: "Tiểu thư, thầy giáo thích em từ lâu lắm rồi."
Du Hề:?
"Mở miệng ra một chút, đưa lưỡi cho thầy ♓ô.ⓝ có được không."
Du Hề:......
Được rồi, vòng vèo một hồi, lại quay về tiết mục nhập vai mà tiểu b**n th** thích nhất.
Động tác của anh đầy quyến luyến, Du Hề được ♓·ô·𝓃 đến mức dễ chịu, đôi mắt phủ một tầng sương mờ ảo, Bùi Quan Ngọc khẽ nhấc mí mắt, tiến sát bên tai cô.
"Thầy l**m chỗ đó cho tiểu thư được không."
Da đầu Du Hề tê rần, mặt đỏ bừng bừng.
Khi đầu Bùi Quan Ngọc từ từ trượt xuống, đầu lưỡi vẽ những vòng tròn quanh rốn cô, Du Hề chợt nhớ ra điều gì đó.
"Máy quay!" Cô đẩy đầu anh ra, "Mau tắt đi!"
Bùi Quan Ngọc có vẻ chẳng hề có ý định tắt, ngược lại còn dùng ánh mắt tr*n tr** nhìn cô.
Anh xoay người đổi tư thế, đưa chân Du Hề gác lên đầu giường, vạt váy che đi quá nửa.
"Góc này không quay tới Hề Hề đâu."
Nhưng lại có thể quay rõ mồn một khuôn mặt anh, anh đang vùi đầu... !
Du Hề vừa cảm thấy hoang đường, anh điên đến mức không có điểm dừng, nhưng da đầu lại tê dại vì k*ch th*ch, cả người lâng lâng như đang bay trên mây, ⓡ*⛎*𝖓 ⓡẩ*ÿ không ngừng.
Cô rất muốn nhắc nhở Bùi Quan Ngọc.
Dù xác suất nhỏ đến mức gần như bằng không, nhưng nhỡ đâu đoạn video này bị lộ ra ngoài, thì sau này anh làm sao còn mặt mũi nào nhìn ai nữa.
Một vị chỉ huy lạnh lùng, cao ngạo trước mặt người ngoài, lại có thể điên cuồng và b*nh h**n đến mức này khi ở trên giường.
Ăn... của phụ nữ...
Du Hề lấy tay che mắt, cũng không thèm che giấu sự sung ⓢư-ớ-n-ⓖ trong giọng nói nữa, r*n r* bật thành tiếng.
Cô thừa nhận, cô rất thích.
Cô 𝖘_ướ_n_ⓖ muốn ↪️.♓ế.t đi được.
Cô có thể tùy ý làm mọi chuyện với Bùi Quan Ngọc, còn anh thì tự nguyện ghi lại cái khoảnh khắc hèn mọn, đê tiện này.
Hai người làm ầm ĩ đến tận đêm khuya.
Tóc Du Hề còn vương hơi ẩm.
Bùi Quan Ngọc đưa máy quay cho cô, vẻ mặt nghiêm túc bảo cô nghiệm thu cảnh "thử vai" này.
Anh tự mình đi vào phòng tắm, Du Hề nghe thấy tiếng anh đánh răng súc miệng.
Du Hề trùm chăn kín mít để xem, mặt đỏ như quả cà chua.
Bùi Quan Ngọc quay lại, ôm cô từ phía sau.
Du Hề xem xong, cả người cuộn tròn lại như con tôm luộc.
Trong đầu toàn là hình ảnh đôi môi ướ●✝️ á●t của Bùi Quan Ngọc l**m láp những giọt nước đọng trên cằm trước ống kính.
Cô định xóa đoạn video thì bị anh giữ tay lại.
"Anh không sợ bị lộ tẩy à?"
Bùi Quan Ngọc hờ hững: "Hề Hề không đăng lên mạng thì sẽ không có ai xem được đâu."
Du Hề: "Anh không sợ nhỡ sau này chúng ta có cãi nhau, em tung cái này lên mạng cho cả thế giới biết..."
"Không sợ, " Bùi Quan Ngọc khẽ cọ má vào cô, 𝖍ô●𝓃 một cái, nói: "Đây không phải bằng chứng, đây là phần thưởng của công chúa."
"..."
Đồ b**n th**!
Cuối cùng Du Hề cũng suôn sẻ nhận vai diễn trong bộ phim này.
Khi thấy nam chính được chỉ định là... Mục Nguyên, nam diễn viên mà Bách Linh bao nuôi, Du Hề vô cùng sửng sốt.
Mặc dù Mục Nguyên quả thực có diễn xuất, ngoài hai mươi tuổi đã nhiều lần được đề cử Nam chính xuất sắc nhất, nhưng ở đại lục, có người chống lưng, có tài nguyên trong giới giải trí còn quan trọng hơn bản thân diễn viên nhiều.
Nhưng Du Hề lại nhớ đến bí mật động trời mà Bùi Quan Ngọc kể, Mục Nguyên là người... giỏi l**m nhất.
Cô thậm chí còn không dám nhìn thẳng vào miệng Mục Nguyên nữa.
Lòng vòng một hồi, nhà đầu tư lớn nhất cho bộ phim này lại chính là Tập đoàn Bách Thị.
Có thể thấy Mục Nguyên rất được lòng Bách Linh, bà ta sẵn sàng đầu tư một ê kíp làm phim tranh giải để trải đường cho cậu ta.
Du Hề lại nhớ đến chuyện Bùi Quan Ngọc muốn đóng thế cho nam chính, lại còn khăng khăng đòi thêm cảnh ♓ô.n..
Rối ren đến mức không nỡ nhìn.
Cuối cùng, Du Hề lật kịch bản đến cảnh ở phòng sách.
Quả thực đã có thêm một cảnh h●ô●𝐧 phớt, nhưng đằng sau lại cố ý ghi chú thêm [Người đóng thế nam chính].
Vốn dĩ cô không phải nhân vật chính, tổng thời lượng xuất hiện trong phim chỉ vỏn vẹn vài phút, vài giây cho cảnh hô·ⓝ này chẳng ảnh hưởng gì đến mạch phim. Ngược lại, nó mang về nguồn đầu tư kếch xù, một vốn bốn lời, kẻ ngốc cũng biết phải chọn thế nào.
Bộ phim này sắp trở thành trò chơi của hai mẹ con họ mất rồi.
Có tiếng động nhỏ vang lên từ cửa chính.
Bùi Quan Ngọc tan làm về, anh không vào ngay mà lại đứng ngoài lọ mọ thử mật khẩu.
Du Hề khoanh tay đứng trong nhà, nhìn anh chật vật nhập sai hết lần này đến lần khác.
Haiz.
Là không nghĩ ra hay là không dám nghĩ tới đây?
Du Hề dứt khoát mở cửa, bấm một dãy số ngay trước mặt anh.
Đồng tử Bùi Quan Ngọc khẽ rung lên, đôi mắt mờ đi vì một tầng sương mỏng.
Đó là ngày họ gặp lại nhau dưới cành liễu rủ trước cổng học viện bốn năm về trước.
Hề Hề vẫn còn nhớ.
Chỉ là khi đó cô tưởng là lần đầu gặp gỡ, còn thực chất lại là cuộc trùng phùng.
, , vn, live
, vn
| ← Ch. 70 | Ch. 72 → |
