| ← Ch.04 | Ch.06 → |
Lần đầu tiên Du Hề đến Hoa Duyệt để đàm phán chấm dứt hợp đồng là vào bốn tháng trước.
Cô muốn thương lượng giảm mức phí bồi thường, nhưng người đại diện Diêu Lộ lại chìa ra một bản hợp đồng đánh cược mới. Các điều khoản đan cài chi chít, yêu cầu cô trong vòng một năm phải kiếm về cho công ty số tiền gấp đôi mức phí bồi thường thì mới được thanh lý hợp đồng êm xuôi, bằng không hợp đồng sẽ bị gia hạn vô thời hạn.
Du Hề tức đến bật cười, xé toạc bản hợp đồng.
Diêu Lộ coi cơn nóng giận của cô chỉ là sự bộc phát ấu trĩ, sắc mặt chẳng hề biến đổi: "Vậy thì chỉ còn một con đường thôi, cô có thể khởi kiện, chúng tôi sẵn sàng tiếp chiêu đến cùng."
Du Hề vốn đã muốn kiện Hoa Duyệt từ lâu. Nhưng luật sư nói, nếu khởi kiện, quá trình tố tụng không chỉ kéo dài dằng dặc mà tỷ lệ thắng kiện cũng vô cùng mong manh, tốt hơn hết là cô nên đi thương lượng mức phí bồi thường với công ty.
Nói một cách công bằng, cô đã rút lui khỏi giới giải trí nhiều năm, từ lâu đã mất đi giá trị thương mại như trước kia, công ty chẳng có lý do gì để giữ người không buông, bởi vì làm thế hoàn toàn vô nghĩa. Nhưng tại sao Hoa Duyệt vẫn cứ cố tình làm khó cô như vậy?
Nhìn thiếu nữ cắn chặt răng đến hằn cả vết lên môi, khóe miệng Diêu Lộ nhếch lên một nụ cười nhạt: "Cô nên lấy làm mừng vì Bùi tổng vẫn sẵn lòng nới lỏng điều kiện, nhưng anh ấy muốn gặp mặt cô để nói chuyện."
Nơi Diêu Lộ đưa Du Hề đến, cô chưa từng nghe tên bao giờ. Vừa xuống xe đã thấy một khu biệt phủ kiểu Trung Hoa rộng mênh ⓜô·n·g không thấy bờ bến, phía trên đề bốn chữ thư pháp rồng bay phượng múa. Du Hề căng mắt nhìn hồi lâu nhưng vẫn chẳng nhận ra chữ gì.
Cây cối trong vườn đan xen rậm rạp, hòn non bộ và hồ nước nằm so le nhau. Dòng xe phía trước đang kẹt cứng ở lối vào hầm đỗ xe, Du Hề còn tưởng mình đang đi ngang qua một khu du lịch nào đó, tò mò đưa mắt ngó nghiêng khắp nơi.
Cho đến khi Diêu Lộ dẫn cô đứng trước cửa sổ một chiếc xe hơi, cung kính nói: "Bùi tổng, cô Du đã đến rồi ạ."
Cửa kính xe hạ xuống một nửa, để lộ khuôn mặt của một người đàn ông trẻ tuổi, ánh mắt rực lửa dán chặt lên người cô.
Du Hề cũng đang dò xét anh ta.
Trên đường tới đây Diêu Lộ đã giới thiệu, vị Bùi tổng này có gia thế cực kỳ khủng và bí ẩn, tiềm lực tài chính hùng hậu. Từ năm ngoái anh ta đã tiếp quản toàn diện công ty và trở thành tân CEO.
Nhìn cô vài giây, Bùi Thiệu Chiêm hài lòng ngoắc tay: "Đến đúng lúc lắm, hôm nay có tiệc gia tộc, tôi vẫn đang thiếu một nữ đồng hành."
Du Hề không nhúc nhích, ánh mắt đầy cảnh giác hệt như một chú mèo.
Bùi Thiệu Chiêm cười cười r_ú_✝️ г_🔼 một bản hợp đồng, quơ quơ trước mặt Du Hề, sau đó dứt khoát ký tên mình lên đó ngay trước mặt cô: "Đây là hợp đồng chấm dứt hợp đồng. Lại đây, ngồi cạnh tôi."
"Tôi cần bồi thường bao nhiêu tiền?"
Bùi Thiệu Chiêm nhìn cô đầy hứng thú: "Ai bảo cô phải đền tiền?"
Du Hề ngồi xuống cạnh anh ta, nghiêng đầu nghi hoặc.
Sức sát thương nhan sắc ở cự ly gần khiến hơi thở của Bùi Thiệu Chiêm thoáng ngưng trệ.
Vẻ đẹp cực hạn vốn cũng là một loại xa xỉ phẩm hiếm có. Đôi mắt xanh biếc chớp chớp của thiếu nữ còn rực rỡ, lung linh hơn cả trần sao xa hoa trong xe, khiến anh ta choáng ngợp.
"Yên tâm, dưới chính sách hiện hành thì nghệ sĩ ngoại quốc không dễ lăng xê đâu, cô cũng mấy năm không lộ diện, giá trị thương mại chẳng còn bao nhiêu. Công ty vốn không cần thiết phải ép uổng cô, chuyện chấm dứt hợp đồng tôi nói được làm được."
Du Hề không tin trên đời lại có chuyện tốt như vậy. Cô cầm lấy bản hợp đồng lật xem từng trang, cho đến khi nhìn thấy ngày tháng ở trang cuối cùng, cô chau mày: "Tại sao hợp đồng này phải nửa năm sau mới có hiệu lực?"
Vừa ngước mắt lên, cô bắt gặp ngay ánh nhìn của Bùi Thiệu Chiêm. Du Hề chẳng hề xa lạ với ánh mắt này, cô từng thấy nó trên mặt rất nhiều gã đàn ông. Đó là sự thèm khát, tính chiếm đoạt và sự đê tiện.
Bùi Thiệu Chiêm không hề bất ngờ khi cô nhận ra. Anh ta lười biếng châm một điếu thuốc, híp mắt nhìn cô cười.
"Làm một cuộc giao dịch đi."
"Theo tôi nửa năm, đến hạn hợp đồng có hiệu lực, tự động thanh lý. Thấy sao?"
Du Hề xác nhận lại: "Cho nên là anh cố tình không cho tôi chấm dứt hợp đồng."
Bùi Thiệu Chiêm gõ nhẹ tàn thuốc: "Đi theo tôi không phải tốt hơn sao?" Anh ta đã phải dịu dàng, kiên nhẫn đi một vòng lớn như vậy, so với việc đe dọa é.𝓅 𝖇⛎ộ.𝐜 thẳng thừng thì đã đầy thành ý hơn nhiều rồi.
Nhìn vào đôi mắt xanh biếc đang rực lửa giận dữ và đôi môi đỏ mọng mím chặt của Du Hề, trong lòng anh ta bỗng ngứa ngáy. Ngay lúc tâm trí đang rạo rực nghĩ vẩn vơ, thì giây tiếp theo, xấp giấy hợp đồng đã quất thẳng vào mặt.
"..."
Bùi Thiệu Chiêm bị cú vả bạo lực này làm cho choáng váng. Đến khi định thần lại, Du Hề đã vươn tay kéo tay nắm cửa xe. Anh ta tức quá hóa cười: "Nghĩ cho kỹ đi, tôi mà không buông tha cô, cô đừng hòng bao giờ được hủy hợp đồng!"
Cửa xe đã khóa trong, Du Hề không mở được. Cô quay đầu lại: "Anh dựa vào cái gì?"
"Dựa vào việc tôi họ Bùi."
Thấy cô gái lai nhỏ bé này hoàn toàn không hiểu khái niệm của chữ "Bùi", anh ta vuốt cằm nói: "Chỉ cần cô còn ở Đại lục, thì không thể nào né tránh được cái họ này đâu."
Du Hề lạnh lùng nhìn chằm chằm anh ta: "Anh thì làm gì được tôi?"
Cái nhìn sắc lẹm ấy lại khiến Bùi Thiệu Chiêm tê dại cả người, đáy lòng dậy sóng.
Thời xưa có Chu U Vương đùa bỡn chư hầu chỉ để đổi lấy nụ cười của Bao Tự, giờ đây Bùi Thiệu Chiêm đã hiểu được sự u mê của Trụ Vương. Không phải anh ta không thể giăng bẫy cướp đoạt é●🅿️ b●ц●ộ●ⓒ, chỉ là làm vậy thì quá vô vị.
Du Hề có một loại 〽️●𝐚 👢●ự●𝐜, bị cô nhìn thêm vài lần là đầu óc anh ta lại 𝐧ó.n.🌀 𝐛ừ.𝖓.ɢ lên. Nếu chịu hạ mình một chút mà đổi lấy được sự tình nguyện của Du Hề, anh ta cũng sẵn sàng thử đi dỗ dành, bợ đỡ.
"Cici, từ nhỏ tôi đã thích em rồi. Nhan sắc cỡ em đi đâu cũng nguy hiểm rình rập, theo tôi, tôi còn có thể che chở cho em. Tôi sẵn sàng cho em..."
Bla bla bla.
Du Hề coi như gió thoảng bên tai, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, dòng xe cộ vẫn đang di chuyển về phía trước. Nơi này vừa nãy cô còn thấy rất đẹp đẽ, đột nhiên lại hóa thành một con cự thú trực chờ nuốt chửng người.
Nghĩ đến việc hủy hợp đồng không thành, một khi bị đuổi học, cô lại phải về quê dọn phân bò, vắt sữa cho trang trại của Daddy, nội tâm Du Hề lại gào thét bi thương.
Bùi Thiệu Chiêm ồn ào 🌜♓·ế·t đi được, miệng vẫn lải nhải hứa hẹn sẽ tặng cô nhà ở đâu, xe sang hãng nào.
Tất cả đều tại cái tên dê cụ này. Du Hề phiền phức đến mức hận không thể đánh ngất anh ta ngay lập tức.
Đúng lúc này, tài xế đánh lái tấp vào lề để nhường đường, Du Hề ngồi không vững vội bám vào cửa xe, bực dọc nhìn sang.
Phía sau có một chiếc xe sedan màu đen chạy tới với dáng vẻ vô cùng phách lối. Chiếc xe này còn chưa kịp dừng hẳn trước cổng chính, người hầu ở cửa đã chạy chậm tới, khom lưng mở cửa.
Xung quanh nhiều siêu xe từ ngoài đến như vậy, nhưng chỉ duy nhất chiếc xe này mới có được đãi ngộ đó.
Cửa xe mở ra, một thiếu niên vóc người cao gầy bước xuống, Du Hề chỉ nhìn thấy một góc sườn mặt trắng trẻo và những ngọn tóc đen nhánh.
So với kiểu tuổi còn trẻ mà đã bóng bẩy chải chuốt như Bùi Thiệu Chiêm, thiếu niên này trông sạch sẽ thanh thuần hệt như một vũng nước trong.
Bên ngoài trời đang đổ mưa lất phất, mũi giày nam sinh vừa chạm đất, người hầu bên cạnh lập tức bung ô che, khom lưng cúi đầu, vây quanh hộ tống anh vào khu nhà chính.
Những giọt mưa như rơi thẳng vào chóp tim cô, làm gợn lên từng vòng sóng lăn tăn, cơn giận trong lòng Du Hề bỗng chốc vơi đi phần nào.
Đưa người xong, chiếc xe đen kia chuyển hướng lái tới. Lối xuống hầm đỗ xe là đường một chiều, tài xế của Bùi Thiệu Chiêm đành cài số lùi để nhường đường.
Lùi mãi cho đến khi toàn bộ thân chiếc xe kia đã đi hẳn vào hầm, tài xế mới tiếp tục lái xe chạy xuống. Sự phân cấp quyền lực và địa vị nghiêm ngặt, chiếc xe đã tự đưa ra câu trả lời.
Ánh mắt Du Hề trôi xa theo bóng lưng kia: "Cậu ta là ai?"
Bùi Thiệu Chiêm khinh khỉnh: "Đây không phải chuyện em nên quản."
"Anh và cậu ta ai lợi hại hơn?"
Bùi Thiệu Chiêm khựng lại: "Em có ý gì?"
"Tôi nhắm trúng cậu ta rồi." Chạm phải ánh nhìn muốn ℊ❗*ế*t người của Bùi Thiệu Chiêm, Du Hề nở một nụ cười vô tội: "Tôi thấy cậu ta đẹp trai hơn anh, quyền lực hơn anh, lại còn hợp gu tôi hơn. Nếu đằng nào cũng phải tìm một kim chủ, cớ sao tôi không tìm cậu ta mà lại tìm anh?"
"..." Bùi Thiệu Chiêm tức đến nghẹn họng, cười khẩy mấy tiếng trong cổ họng rồi mới gằn từng chữ: "Em biết cậu ta là ai không? Tự rước lấy nhục."
Du Hề nheo mắt, sự nổi loạn từ trong xương tủy bị kích phát: "Cá cược không?"
"Cá cược?"
"Cho tôi nửa năm, cá xem tôi có cưa đổ cậu ta không."
Vụ cá cược này quá đỗi hoang đường buồn cười, sự khinh miệt trong đáy mắt Bùi Thiệu Chiêm sắp tràn cả ra ngoài: "Tôi ném lời ở đây luôn, nếu em câu dẫn được Bùi Quan Ngọc, tôi không những lập tức buông tha em, mà còn quỳ xuống dập đầu với em mấy cái."
"Thành giao."
Bùi Thiệu Chiêm thu lại nụ cười, vô cảm nhìn chằm chằm cô: "Em đúng là muốn tìm cái 🌜𝐡ế*✞."
"Anh sợ à? Không dám cá với tôi?"
"Tôi mà sợ á?" Bùi Thiệu Chiêm lại bị chọc giận, "Tôi nói được làm được, nhưng lỡ em không làm được thì sao?"
Du Hề dửng dưng đáp: "Thì tôi sẽ đồng ý điều kiện của anh."
Thì tôi về nhà cho bò ăn.
"Thành giao."
Dù chẳng cần thiết phải tham gia một vụ cá cược nắm chắc phần thắng này, nhưng Bùi Thiệu Chiêm cứ nhất quyết mượn cơ hội này để đè bẹp bản tính hoang dã của Du Hề.
Anh ta phải để cho cô gái lai nhỏ bé này nhận ra thế nào là bức tường đồng vách sắt thực sự, được đi theo anh ta vốn dĩ đã là vinh hạnh lớn bằng trời rồi.
"Cici, em sẽ hối hận đấy. Lúc thua cược quay lại tìm tôi, tôi sẽ không dễ nói chuyện như hôm nay đâu."
Du Hề ký tên mình vào phần cuối hợp đồng. Lật xem đi xem lại vài lần, xác nhận bản hợp đồng giam cầm cô ròng rã suốt hai mươi năm cứ thế kết thúc như một trò đùa, không còn bất kỳ sự ràng buộc pháp lý nào nữa, đôi vai cô mới buông thõng xuống thư giãn.
Mục đích đã đạt được, trước khi xách túi rời đi, Du Hề hất cằm nhướng mày: "Đừng quên anh còn nợ tôi mấy cái dập đầu đấy nhé."
Cô đã thành công chứng kiến sắc mặt Bùi Thiệu Chiêm tím tái như gan lợn.
Phù, 𝐬*ư*ớ*𝖓*🌀 thật.
Du Hề từng nghĩ Bùi Thiệu Chiêm sẽ còn dùng đủ mọi thủ đoạn lôi hợp đồng ra để chèn ép cô.
May mà anh ta thực sự rất kiêng dè Bùi Quan Ngọc. Suốt thời gian qua, Du Hề nửa đùa nửa thật cáo mượn oai hùm để đe dọa, thế nên việc hủy hợp đồng mới diễn ra suôn sẻ đến bất ngờ. Thực tế thì Bùi Quan Ngọc từ đầu đến cuối hoàn toàn chẳng biết tí gì về chuyện này.
Bầu không khí quanh người Bùi Thiệu Chiêm vẫn tiếp tục duy trì áp suất thấp thảm hại.
Điều anh ta hối hận nhất chính là đã cá cược với cô, bằng không nhất định sẽ không từ thủ đoạn để cướp đoạt cô vào tay. Giờ đây Du Hề lại thực sự bám được vào Bùi Quan Ngọc...
Nhưng sao có thể chứ? Bùi Thiệu Chiêm vắt óc mãi vẫn không tài nào hiểu nổi. Trong trường hợp bình thường, Du Hề chưa kịp nói hết một câu đã bị người bên cạnh Bùi Quan Ngọc tống cổ đi rồi.
Ở bên ngoài anh ta cũng được coi là có gia thế hiển hách, nhưng trong nội bộ gia tộc họ Bùi gốc rễ chằng chịt, anh ta chỉ thuộc nhánh phụ, đến chính anh ta còn chẳng thể tiếp cận được Bùi Quan Ngọc.
Bùi Quan Ngọc là đứa cháu nội được gia chủ coi trọng nhất, là thiên tài thời niên thiếu, nhìn qua là nhớ, từ nhỏ đã được nuôi dưỡng ở nhà chính và được gia sư kèm cặp một kèm một.
Lão gia tử họ Bùi dốc toàn bộ tài nguyên trải đường cho Bùi Quan Ngọc. Mười ba tuổi anh đã vào phòng thí nghiệm X tuyệt mật của Đại học A, hợp tác với quân khu, phạm vi nghiên cứu liên quan đến công nghiệp quân sự và an ninh quốc gia. Đây chính là ngành công nghiệp trụ cột ngầm của nhà họ Bùi, tương lai chẳng biết có bao nhiêu dự án khổng lồ sẽ bắt nguồn từ đây.
Hồi bé, chỉ vì ăn viên socola do người hầu mới đến đưa, mà anh bị phạt cấm túc ba ngày vì tội ăn uống lung tung đồ bên ngoài.
Bùi Quan Ngọc không thể nào không rõ, việc lén lút dây dưa với một cô gái lai xuất thân là người mẫu là một sự chệch hướng nghiêm trọng đến nhường nào, và sẽ phải trả cái giá đắt ra sao.
Huống hồ Du Hề đối với anh lại có mấy phần chân tâm.
Không lâu sau khi xác lập ⓠц𝖆●ⓝ ♓●ệ, Du Hề đã gửi ảnh tới, là một bức ảnh nắm tay, để khoe khoang rằng cô đã thắng cược, yêu cầu anh ta lập tức hủy hợp đồng.
Bùi Thiệu Chiêm chẳng tin lấy nửa lời, anh ta bảo Du Hề cứ đợi đấy, rồi lén lút phái người đi điều tra.
Bên phía Bùi Quan Ngọc thì bặt vô âm tín, chẳng tra ra được thứ gì. Nhưng ở bên cạnh Du Hề, anh ta lại thực sự chụp được ảnh vệ sĩ mặc thường phục của Bùi Quan Ngọc đang bá*𝐦 💲*á*𝖙 theo sau bảo vệ.
Mấy tháng nay, Bùi Thiệu Chiêm luôn sống trong sự kinh hãi và hoài nghi. Anh ta thực sự nghiêm túc suy nghĩ xem có phải Du Hề đã học được 𝒷_ù_🅰️ ⓝ🌀ả_𝖎 gì không, mới có thể làm Bùi Quan Ngọc u mê đầu óc hỏng bét đến nông nỗi này.
Hơn nữa... Bùi Thiệu Chiêm đứng dậy, gọi giật Du Hề lại: "Đợi đã."
Du Hề không thèm đếm xỉa, Bùi Thiệu Chiêm bèn cao giọng: "Bùi Quan Ngọc có biết chuyện em mang cậu ta ra cá cược không?"
Du Hề đã bước tới tận cửa, đột nhiên rùng mình, quay ngoắt lại nhìn anh ta đầy cảnh giác: "Anh định làm gì?"
Thấy phản ứng hoảng hốt theo bản năng của cô, Bùi Thiệu Chiêm nở nụ cười đầy ẩn ý.
Anh ta chợt nhớ tới vài lời đồn đại khá thú vị. Vài năm trước tại khu săn bắn Lan Thành, Bùi Quan Ngọc từng bắn hạ một con nai sao.
Săn bắn thì chẳng có gì lạ lẫm, nhưng người ở trường săn kể lại rằng, con nai sao này từng được Bùi Quan Ngọc tha mạng dưới nòng súng, hoa văn trên lưng nó rất đặc biệt, có hình một trái tim.
Bùi Quan Ngọc sai người chữa trị vết thương cho con nai, nhưng sau đó con nai này lại thân thiết với em trai của Bùi Quan Ngọc hơn và trở thành thú cưng của cậu ta.
Về sau, con nai đó đi lạc vào bãi săn, Bùi Quan Ngọc không chút do dự, nổ súng bắn hạ nó bằng một phát đoạt mạng.
Ngoài ra, những năm gần đây, người hầu và vệ sĩ bên cạnh Bùi Quan Ngọc cũng bị thay đổi liên tục. Trước kia thỉnh thoảng còn rò rỉ tung tích và tin tức của anh ra ngoài, nhưng bây giờ thì chẳng khác nào thành đồng vách sắt, kín như bưng. Bên cạnh Bùi Quan Ngọc tuyệt đối không chừa chỗ cho những người hay vật không thuần túy.
"Em đã nghĩ đến hậu quả khi cậu ta biết chuyện chưa?"
Du Hề nheo mắt: "Anh định lấy cái này ra uy h**p tôi đấy à?"
"Tôi chỉ nhắc nhở em thôi, đừng có quá ngông cuồng."
"Vậy tôi cũng nhắc nhở anh luôn, tôi hoàn toàn có thể đem chuyện anh dùng hợp đồng ép tôi ⅼê·𝓃 ⓖ·ıư·ờ·𝐧·🌀 nói cho anh ấy biết. Tôi có bị chia tay hay không thì chưa biết, nhưng anh chắc chắn sẽ ăn đủ xui xẻo đấy."
Trơ mắt nhìn sắc mặt Bùi Thiệu Chiêm trở nên vô cùng khó coi, khóe môi Du Hề nhếch lên: "Đừng làm trò ngu ngốc."
Khi Du Hề sắp sửa bước ra khỏi cửa, Bùi Thiệu Chiêm п🌀♓𝒾ế●ⓝ 𝓇●ăռ●ⓖ gằn từng chữ: "Em tốt nhất là nên cầu nguyện cậu ta vĩnh viễn không tra ra đi."
Những ngón tay của Du Hề khẽ cuộn lại."Rầm" một tiếng, cô dùng sức đóng sầm cửa lại.
, , vn, live
, vn
| ← Ch. 04 | Ch. 06 → |
