Truyện:Đắm Chìm – Hòe Cố - Chương 39

Đắm Chìm – Hòe Cố
Trọn bộ 77 chương
Chương 39
0.00
(0 votes)


Chương (1-77)

Du Hề lại gặp ác mộng.

Trong mơ luôn là dãy hành lang dài đằng đẵng tưởng chừng không bao giờ có lối thoát, cùng với những cái bóng kỳ dị.

Phía sau là những tiếng bước chân đuổi theo, tiếng т𝖍*ở ♓ổ*𝐧 h*ể*𝖓, tiếng cười quái gở, lờ mờ thấp thoáng, là ma ư? Hay là kẻ ă_n 🌴ⓗ_ị_ⓣ 𝓃_𝐠_ư_ờ_ℹ️?

Cơn ác mộng lại diễn ra y như mọi lần.

Du Hề trốn vào một căn phòng, cuộn tròn ôm lấy đầu gối, nhìn những đôi giày da đi lại qua khe cửa.

"Cộc."

"Cộc cộc."

"Cộc cộc cộc."

Tiếng gõ cửa vang lên theo nhịp, ngày một gần hơn.

Bình thường đến đoạn này, giấc mơ của Du Hề sẽ kết thúc.

Nhưng lần này thì không.

Cánh cửa đó thực sự bị mở ra.

Toàn thân Du Hề hoảng loạn không ngừng, đồng tử hằn đầy tia Ⓜ️á*𝖚.

Cô sẽ bị kẻ ă-𝓃 т♓-ị-𝖙 ռ-ℊườ-❗, bị ma, hay bị những gã đàn ông còn đáng sợ hơn cả ma զⓤ·ỷ ăn tươi nuốt sống đây?

Tiếng bước chân của người bước vào rất nhẹ.

Cô được một đôi tay bế bổng lên, Du Hề hoảng sợ giãy giụa kịch liệt. Đập vào mắt cô là một người phụ nữ cao lớn, vạm vỡ trông giống vệ sĩ, giọng điệu điềm tĩnh an ủi cô: "Đừng sợ, tiểu thiếu gia sai tôi đến đưa cô ra ngoài."

Du Hề trong trạng thái ý thức mơ hồ được đưa lên xe.

Có một dáng người đứng bên ngoài, cứ chần chừ không tiến lại gần.

Du Hề ngẩng đầu, qua lớp cửa kính xe dày cộp, cô nhìn không rõ, chỉ lờ mờ nhận ra đó là một thiếu niên dáng vẻ gầy gò, 〽️.ả𝖓.𝖍 𝖐𝐡.ả.𝖓.𝐡, có lẽ còn chưa cao bằng cô.

Là cậu ấy đã cứu cô sao?

Du Hề gắng gượng chống đỡ cơ thể mỏi mệt nặng trĩu sau khi trải qua sự hoảng sợ tột độ và chạy trốn, gõ gõ vào cửa kính xe.

Cô muốn nhìn xem đó là ai. Cô muốn ghi nhớ cậu, cảm ơn cậu.

Khuôn mặt của thiếu niên rất mờ nhạt trong màn đêm.

Cậu ấy dường như đã dặn dò tài xế một câu, cửa kính xe hạ xuống.

Đột nhiên, trời đất quay cuồng, giấc mơ của Du Hề thay đổi.

Lại một cánh cửa bị đẩy ra.

Bùi Quan Ngọc đeo balo từ ngoài bước vào, ngồi xổm xuống ôm chầm lấy cô đầy lưu luyến, cọ cọ gò má vào cô.

Bùi Quan Ngọc pha trà bưởi mật ong cho cô, họ cùng ăn bữa tối tinh xảo, ăn xong anh đòi xem phim.

Cô ngồi cạnh huênh hoang về thời kỳ huy hoàng lúc nhỏ, Bùi Quan Ngọc thì ngồi bóc hạt óc chó cho cô.

Rồi đú*𝐭 phần nhân óc chó vừa bóc xong vào miệng cô.

Du Hề muốn đi ngủ nên không để ý đến anh.

Anh giận dỗi, phá tung khối rubik, rồi áp mặt vào bụng cô làm nũng trong im lặng, nài nỉ cô ở bên anh thêm một lát.

Giống hệt như mọi ngày bình dị họ ở bên nhau.

"Hề Hề."

Anh thốt lên vài câu tình thoại hiếm hoi mà mình biết, vụng về khen cô: "Em đẹp lắm."

"Em đẹp lắm."

"Anh thật sự... rất thích em."

Khung cảnh thoắt cái thay đổi.

Lại là cảnh anh nắm chặt lấy bắp chân cô, cô hoảng sợ né tránh, trong mắt Bùi Quan Ngọc hằn lên sự thù hận tột độ. Anh cắn phập vào vai cô, cơn đau nhói ập đến.

"Anh đã nói rồi, cả đời này nhất định, nhất định sẽ không buông tha cho em."

"Anh hận em muốn 🌜𝐡-ế-ⓣ, anh phải dành cho em sự trừng phạt nghiêm khắc nhất."

"Em đáng bị anh giam lại, khóa chặt lại, không được đi đâu cả."

Khung cảnh lại thay đổi.

Cửa xe mở ra, Du Hề nhìn thấy đường nét non nớt, sạch sẽ của thiếu niên.

"Hy vọng cậu có thể tự do, vui vẻ giống như công chúa Cici."

"Cũng hy vọng nếu có ngày gặp lại, cậu sẽ nhớ ra mình."

"Mình thật sự... rất thích cậu."

Thiếu niên ngẩng đầu nhìn cô.

Một cơn đau buốt dữ dội ập đến đại não Du Hề, cô "ưm" một tiếng, yết hầu bật ra những âm thanh khàn đặc.

Mở mắt ra.

Du Hề nhìn thấy trần nhà bệnh viện, không biết từ lúc nào, cô đã giàn giụa nước mắt, ướt đẫm cả gối.

Thời tiết tháng Bảy, luôn thay đổi thất thường.

Bên ngoài trời mưa như trút nước.

Bách Linh vừa tan họp, nhận được tin Bùi Khôn nổi trận lôi đình với Bùi Quan Ngọc, tức đến mức ngất xỉu, liền vội vã chạy về, tà váy cũng dính đầy nước mưa.

Một lát sau, Bách Linh "sầm" một tiếng đóng sầm cửa lại.

Chỉ vừa mới bước ra khỏi phòng ngủ của Bùi Khôn, vẻ mặt lo lắng bà ta vừa cố tình nặn ra đã tan biến sạch sành sanh.

"Ông ta đập vỡ bát thuốc rồi, sắc bát khác đi."

Đổ cũng phải đổ vào miệng.

Bà ta lạnh lùng dặn dò người làm, giẫm giày cao gót rảo bước đi nhanh về phía trước.

Lão già không ↪️_♓ế_✞ đi cho rảnh, tính khí còn tệ như thế.

Bách Linh nhìn thêm một cái cũng thấy phiền.

Cái gọi là phòng tối cấm túc hiện tại, thực chất chẳng có quản gia nào trông coi.

Ở một khía cạnh nào đó, khả năng kiểm soát thuộc hạ của Bùi Khôn đã sớm không còn được như xưa.

Những kẻ thông minh đã dần nhận ra, cái nhà này sau này ai mới là người có quyền lên tiếng.

Không ai ngăn cản Bách Linh đẩy cửa bước vào.

Vừa vào trong, Bách Linh đã sốt sắng tiến lên.

Bà ta hít sâu một hơi, dùng hết sự kiên nhẫn: "Tiểu Ngọc, con không biết bây giờ là thời điểm nào sao?"

"Có bao nhiêu con mắt đang nhìn chằm chằm vào con?"

"Tại sao con vẫn còn làm ra những chuyện tùy hứng như vậy?"

Xin nghỉ việc khi dự án đã ở giai đoạn cuối, làm báo cáo xin ra nước ngoài, bao nhiêu tâm huyết trước đó sẽ đổ sông đổ bể hết.

Làm toàn những chuyện hoang đường mất trí.

Nhưng bất kể Bách Linh có nói gì, hao hết nước bọt, Bùi Quan Ngọc vẫn không có lấy một tia phản ứng, hệt như một con rối bị hút cạn tinh khí.

"Con vẫn chưa đạt đến mức có được quyền lên tiếng đó đâu." Bách Linh mất hết kiên nhẫn, "Dù là lý do gì, cho dù con nhãi đó 𝒸ⓗ*ế*🌴 đi chăng nữa, con vẫn không thể ra ngoài được."

"Tiểu Ngọc, bị nhốt lại, chính là hình phạt cho việc con không đủ mạnh mẽ."

"Căn phòng tối này đã không còn giam giữ được con nữa rồi, muốn ra thì cứ ra." Nói xong, Bách Linh rời đi, đóng cửa lại.

Bùi Quan Ngọc chầm chậm tựa đầu vào tường.

Hệt như một con robot bị tháo pin, một quân cờ domino mất đi điểm tựa, mềm nhũn như bùn nhão gục ngã trong bóng tối vô tận.

Trái tim từ đập chậm rãi, đến hoang vu, rồi tĩnh mịch như cõi ⓒ*ⓗ*ế*𝐭.

Nỗi đau thương và bi ai kịch liệt khiến cuống họng anh bật ra những tiếng khàn khàn tuyệt vọng, lạc điệu.

Sự sụp đổ ấy khiến cơn đau tựa như giông tố bão bùng cuốn phăng lấy anh, Bùi Quan Ngọc hoàn toàn luống cuống.

Tự sát.

Dựa vào đâu mà cô tự sát.

Cô có ↪️𝐡ế●т cũng phải ⓒ𝐡ế-t bên cạnh anh.

Hề Hề.

Hề Hề.

Tưởng c𝐡ế.🌴 rồi là anh hết cách sao.

Bùi Quan Ngọc xoay xoay lọ thuốc, hai má bỗng ửng đỏ vì cơn hưng phấn đột ngột, trong đôi mắt tĩnh mịch hiện lên tia sáng b*nh h**n và cố chấp.

Anh quá hận cô, bình thường luôn chẳng thể ngủ ngon.

Bây giờ cuối cùng cũng có thể ngủ ngon hơn một chút rồi.

Không ngờ tới đúng không.

Anh có thành ma cũng sẽ không tha cho cô. Dù phải 𝒸●ⓗ●ế●𝖙, anh cũng sẽ theo cô, tóm chặt lấy cô.

Bùi Quan Ngọc nuốt một viên thuốc an thần.

Chậm chạp, vô thức, nuốt thêm một viên nữa.

Lại thêm một viên.

Trong sách nói, uống thuốc an thần tự sát, sẽ là một trong những cách 𝒸·𝖍·ế·🌴 đau đớn nhất.

Sẽ nôn mửa, đau thắt, ý thức vẫn tỉnh táo để cảm nhận các cơ quan trong cơ thể dần suy kiệt.

Hề Hề đúng là kẻ mù chữ.

Lẽ nào cô thật sự nghĩ rằng uống thuốc an thần rồi là có thể chìm vào giấc ngủ như Người đẹp ngủ trong rừng sao?

Bùi Quan Ngọc tưởng tượng ra dáng vẻ đau đớn của cô sau khi uống thuốc, anh day trán bật cười, tầm nhìn nhòe đi bởi một làn nước mắt.

Nỗi đau đớn quá mức, không thể chống đỡ nổi, cuối cùng cũng được xoa dịu đôi chút dưới tác dụng của thuốc.

Anh bình thản nhắm mắt lại, cuối cùng cũng có thể dùng giấc ngủ để xoa dịu cơn đau dữ dội của dây thần kinh.

Cứ ăn vài viên trước.

Đợi xác định cô thật sự đã cⓗế-𝐭.

Anh sẽ bá.Ⓜ️ 💲á.✝️ theo sau tóm lấy cô.

"Tỉnh rồi!"

Thấy Du Hề mở mắt, daddy và Trần Tá Y lập tức lao đến bên giường.

Daddy rơi nước mắt nhìn cô, vành mắt Trần Tá Y cũng đỏ hoe, che mặt nấc lên từng hồi.

Bắt gặp ánh mắt lo lắng của họ, Du Hề nở nụ cười trấn an: "Con chỉ bị ngã thôi mà, đâu có chuyện gì to tát đâu."

Kết quả chẩn đoán: chấn động não nhẹ, trật khớp mắt cá chân phải, cần nằm liệt giường nghỉ ngơi một thời gian.

Daddy đã lo lắng không ngủ suốt một ngày một đêm, bèn đi nghỉ ngơi.

Trần Tá Y ở lại chăm sóc, nắm tay cô, liên tục cảm thán: "Mày thật sự làm tao sợ ↪️ⓗ●ế●🌴 khiếp."

"Làm tất cả mọi người đều sợ ↪️𝖍*ế*† khiếp."

Cái đám đồng đội heo lan truyền tin tức bậy bạ kia, chỉ có thể nói may mà chưa lan rộng ầm ĩ lên, nếu không chẳng biết chừng cư dân mạng lại kiếm chuyện, mắng Du Hề không chịu nổi những lời bình luận ác ý, mang chuyện tự sát ra làm trò đùa để câu view.

Biết được sự nhầm lẫn này, Du Hề cạn lời nhắm mắt: "Tin đồn hoang đường."

Lần trước lấy mảnh vỡ dọa Bùi Quan Ngọc, mới cứa rách chút da thôi đã làm chính cô sợ hú vía.

Một người sợ đau sợ 𝐜𝐡ế-✝️ như cô, làm sao có gan tự sát.

Căn phòng trở lại vẻ yên tĩnh.

Trần Tá Y ngẫm nghĩ hồi lâu, cuối cùng khẽ hỏi cô, dự định sắp tới là gì.

Du Hề với khuôn mặt tái nhợt nói: "Hết cách rồi, về nhà cho bò ăn thôi."

Trần Tá Y đau xót nhìn cô thẫn thờ.

Du Hề phì cười, chọc chọc tay bạn: "Trêu mày thôi, đương nhiên tao vẫn sẽ đóng phim, tao đâu phải là người dễ bị đánh gục như vậy?"

Trần Tá Y nhìn nụ cười đã lâu không thấy trên mặt cô, rơi vào thẫn thờ: "Hề Hề, đã lâu lắm rồi không thấy mày cười như vậy."

Đầu Du Hề thực ra vẫn còn hơi đau, sờ thử thì thấy sau gáy sưng một cục to. Cô khẽ nói: "Mày cứ coi như tao bị ngã một cú, ném luôn cả đám ma q.𝐮.ỷ xui xẻo bám theo mình đi."

Con người quả là một sinh vật kỳ lạ.

Khi sở hữu quá nhiều, kỳ vọng quá nhiều, sẽ luôn nơm nớp lo sợ, bất an thấp thỏm.

Nhưng đến lúc sẩy chân rơi xuống, sợi dây thần kinh cuối cùng trong não đứt phựt, kết quả tồi tệ và đáng sợ nhất rốt cuộc cũng xảy ra, thì những áp lực, gánh nặng đè lên cô, cùng những tiếng ồn ào bên tai, dường như cũng đột ngột biến mất toàn bộ.

Cũng chẳng có gì đáng sợ đến thế, cuộc đời cũng không vì thế mà tàn lụi.

Tệ nhất thì có thể tệ đến mức nào nữa?

Bắt đầu lại từ con số không, ngược lại còn thấy nhẹ nhõm.

Giống như cơn ác mộng ám ảnh cô nhiều năm, cánh cửa nơi ẩn nấp bị đẩy ra.

Không phải ma.

Không phải kẻ ă_𝐧 ✞𝐡ị_т ռ🌀_ư_ờ_1.

Không phải những gã đàn ông đáng sợ.

Chỉ là một cái ôm nhẹ nhàng nâng cô lên.

Là "Cỗ xe bí ngô" đưa cô rời khỏi cơn ác mộng.

Là một cậu fan nhỏ bé sau bao năm vẫn cứng miệng giả vờ không quen biết.

Là... một người mà cô có chút nhớ nhung.

Hàng mi Du Hề ươn ướt, cô khẽ mím môi.

Muôn vàn cảm xúc không biết tỏ cùng ai, chỉ có thể cất giấu vào khu vườn bí mật duy nhất của cô.

[Thực ra em hơi nhớ anh. Cảm ơn anh. ]

Bên dưới còn kèm theo một bức ảnh meme người ôm chó, trên cổ chú chó đó, vẫn được photoshop thêm một chiếc cà vạt.

"Nhận tiền mà không chịu làm việc à?"

Bách Linh lớn tiếng quát tháo, đôi tay vẫn không ngừng 𝓇*⛎*ռ ⓡẩ*γ vì sợ hãi, lần đầu tiên bà ta thất thái trước mặt mọi người, bộc lộ bộ mặt lạnh lùng và tàn nhẫn, "Nếu không phải tôi kịp thời vào tìm nó, thì bao giờ các người mới phát hiện ra nó uống thuốc an thần hả?"

Bác sĩ tư tấp nập ra vào, người thanh niên nằm trên giường, nét mặt bình thản, giống như đang ngủ say, không có chút sinh khí nào.

Nghe bác sĩ tư báo cáo liều lượng thuốc Bùi Quan Ngọc uống chỉ vượt mức một chút, vẫn trong giới hạn ngủ an thần bình thường, những ngón tay của Bách Linh mới nới lỏng, đặt chén trà xuống.

"Trông chừng nó." Bách Linh day trán, "Lúc nào tỉnh lại thì báo cho tôi."

Xem ra bà ta thực sự cần phải nói chuyện lại với cô gái ở bên kia bờ đại dương rồi.

Sina: [Nhầm rồi nhầm rồi]

Sina: [Cô ấy không phải tự sát, chỉ là gặp ác mộng rồi ngã cầu thang thôi, đã tỉnh lại rồi]

Sina: [He he]

Sina: [Làm anh mừng hụt một phen rồi]

......

Bùi Quan Ngọc nhìn thấy tin nhắn, bắt đầu nghi ngờ thuốc an thần vẫn chưa hết tác dụng.

Anh dúi đầu vào gối, hít một hơi thật sâu, trên đó vẫn thoang thoảng mùi nước hoa cô hay dùng, xác định khứu giác vẫn còn, anh vẫn còn sống.

Nhiệt độ cơ thể dần dần ấm lại, hai má cũng khôi phục lại sắc hồng.

Bùi Quan Ngọc bật cười.

Hahaha

Lại cười rộ lên mấy tiếng, cười đến mức phải ôm ⓝⓖ·ự·ⓒ ho sặc sụa.

Thật nguy hiểm.

Suýt chút nữa thì bị lừa đi 𝖈_♓ế_🌴 rồi.

May mà chưa 𝐜♓*ế*🌴.

Nếu có lần sau, anh phải tận mắt nhìn thấy cô chui vào quan tài, rồi mới nằm vào cùng cô.

Điện thoại lại rung lên một tiếng, là từ một ứng dụng đã im lìm từ lâu.

Du Hề nhìn thấy tài khoản vc đột ngột xuất hiện.

Từ sau lần cãi vã đó, họ đã rất lâu không nhắn tin cho nhau.

Cô còn tưởng vc đã thoát fan, không còn theo dõi cô nữa.

Thỉnh thoảng nhớ lại, Du Hề sẽ thấy bực bội, khó chịu, nhưng rất nhanh cô sẽ lấy việc mình đã có nhiều fan hơn để tự an ủi bản thân.

vc: [Em hơi nhớ ai thế. ]

Du Hề gõ phím: [Liên quan gì đến anh]

Cô vẫn còn giận vì anh phủ nhận cô, cho dù bây giờ cô đã phải thừa nhận, sự mỉa mai của anh dành cho cô đã trở thành sự thật.

Cô hoàn toàn không có kỹ năng diễn xuất xuất sắc như mình tưởng, cũng không có đủ khả năng thấu hiểu để diễn tốt kịch bản.

Bên kia đột nhiên gửi đến một câu: [Là nhớ bạn trai của em sao. ]

Du Hề: [Bây giờ tôi không có bạn trai, chia tay lâu rồi]

Cô thắc mắc, chẳng lẽ anh không thấy mấy bài đăng trên Instagram chửi bới bạn trai cũ của cô sao?

vc dường như không thấy thật.

[Em nhớ cậu ta rồi. ]

Du Hề có cảm giác xấu hổ và bực bội khi bị chọc trúng tim đen, không trả lời nữa.

vc lại đột nhiên hỏi: [Gã đàn ông dơ bẩn trong đoạn video lần trước là ai]

Du Hề ghét bỏ: [Đừng nhắc đến tên kinh tởm đó, anh ta và bạn gái anh ta là một cặp thần kinh] vc lại im lặng hồi lâu.

[Tôi sẽ đi điều tra. ]

Sau đó chậm rãi, cứng nhắc gửi một tin: [Dạo này em thế nào]

Du Hề: [Đương nhiên là tôi rất ổn rồi~]

Cô không đời nào chịu để lộ chút xui xẻo hay sự yếu đuối nào trước mặt người từng là fan, giờ là antifan này.

Du Hề: [Sao thế, anh không ổn à] vc: [Đương nhiên là tôi cũng rất ổn~]

Du Hề khó hiểu nhìn dấu ngã bắt chước mình kia.

Chủ đề nói chuyện đến đây, cơ bản là cũng kết thúc rồi.

Một người fan từng rất đỗi thân thiết, nay cũng trở nên xa cách đến thế.

Rốt cuộc là bắt đầu từ khi nào?

Du Hề không nhớ rõ nữa, đầu lại bắt đầu hơi choáng váng, trước khi tắt máy, cô thấy vc gửi tin nhắn cuối cùng.

[Thực ra tôi cũng hơi nhớ anh]

He he.

Cuộc sống không thuận lợi hay là gia đình có chuyện rồi, lúc này mới biết dựa dẫm vào chị gái.

Du Hề vừa định giữ giá mà trả lời, đối phương đã thu hồi tin nhắn.

[Diễn xuất của em vẫn rất tệ. ]

Du Hề tức giận ném điện thoại xuống cuối giường.

Bùi Quan Ngọc thì ôm khư khư điện thoại, áp má vào màn hình vẫn còn nóng rực, cọ cọ.

Nhịp thở của anh ⓡ*⛎*𝐧 𝖗*ẩ*🍸, Ⓜ️·á·⛎ trong người cũng sục sôi vì sự thật "cô hơi nhớ anh".

Hốc mắt lại trào dâng cảm giác nóng rát, Bùi Quan Ngọc nhắm mắt lại.

Anh cố nhớ lại cảm giác hận cô.

Hồi tưởng lại những hình phạt khi bắt được cô.

Nhưng trí nhớ siêu phàm ấy, bây giờ lại mất linh.

Có phải là thời gian quá dài rồi, quá lâu không gặp được kẻ thù rồi.

Anh hình như hơi quên mất cách hận cô rồi.

Nếu cô chịu lại gần ô*𝐦 ấ*🅿️ anh, anh thậm chí có thể miễn cưỡng làm hòa với cô.

Không.

Sắc mặt Bùi Quan Ngọc lại biến đổi méo mó.

Anh hoàn toàn chưa tha thứ cho cô.

Anh sẽ mãi mãi không ngu ngốc như trước kia nữa.

Những ngày Du Hề nằm viện, Sina vẫn luôn quan tâm cô.

Thậm chí còn chu đáo hơn cả Trần Tá Y, cất công đến nhà hàng Trung Quốc nổi tiếng phải xếp hàng rất lâu để mua đồ ăn Trung Quốc cho cô, có món canh gà hầm thơm ngon, có món măng khô đã lâu cô chưa được ăn. Du Hề sốc nhất là Sina còn mang theo hạt óc chó mà cô thích ăn.

"Nghe nói hạt óc chó bổ não." Sina ân cần bóc sẵn hạt óc chó cho cô.

Du Hề chân thành cảm ơn: "Cảm ơn cô."

Sina còn muốn cảm ơn cô hơn.

Tiền tiết kiệm của cô ấy sắp đủ mua nhà đến nơi rồi.

Trong lúc nằm viện, Du Hề cũng không để bản thân rảnh rỗi.

Cô chính thức bắt đầu xem lại 《Thành Phố Tội Ác》, mấy ngày nay, Du Hề đã xem đi xem lại không biết bao nhiêu lần.

Những chỗ chưa hiểu về bối cảnh thời đại và lịch sử, Du Hề cũng mua sách về để ở đầu giường, thỉnh thoảng lại giở ra xem.

Bộ phim này, vì muốn trốn tránh hiện thực nên Du Hề thực ra chưa từng xem trọn vẹn.

Lần đầu tiên nhìn thấy ống kính chuyển từ màn bùng nổ diễn xuất xuất thần của Ảnh hậu, sang diễn xuất kiểu trợn tròn mắt của mình, cô xấu hổ che kín mặt.

Thức đêm thức hôm xem nguyên tác, đọc sách lịch sử, đọc sách diễn xuất, rồi lại xem lại phim gốc, Du Hề nghiền ngẫm xem mỗi cảnh quay nên diễn thế nào, ngay cả lúc ăn cũng suy nghĩ.

Sina ngày nào cũng đến ăn cơm cùng cô.

Du Hề đưa tiền nhờ mua cơm, Sina liền ngồi ăn cùng cô.

Vào ngày thứ ba Du Hề nằm viện, Trần Tá Y vội vã chạy đến, vừa đến đã báo cho cô một tin vui.

"Đúng là trời cao có mắt, cặp đôi Sverre đó cuối cùng cũng xảy ra chuyện rồi!"

Du Hề vừa xem, từ khóa tìm kiếm về hai người này đang treo trên khắp các mặt báo mạng.

Đoạn ghi âm cuộc gọi cãi vã của họ không biết bị ai tung lên mạng, trong đó còn nhắc đến Du Hề.

Đại khái là Sverre lại trêu hoa ghẹo nguyệt bên ngoài bị bạn gái phát hiện, đoạn ghi âm phơi bày sự thật, hóa ra cô bạn gái từ đầu đến cuối đều biết Sverre lăng nhăng, trước đây từng nhiều lần ngoại tình, lần này chỉ muốn mượn độ nổi tiếng của Du Hề để khẳng định chủ quyền với cả thế giới mạng.

[Chà, nhìn vào thì thấy, Celia ngoài diễn xuất kém ra thì chẳng có vấn đề gì khác. ]

[Trong chuyện này, Celia thật sự rất vô tội]

[Xin lỗi, trước đây trong lúc bốc đồng đã mắng cô, vì tôi cũng từng bị loại tra nam và tiểu tam như vậy làm tổn thương]

Du Hề cứ như vậy được ông trời phù hộ rửa sạch mọi tiếng xấu ngoại trừ cái mác diễn xuất kém.

Trần Tá Y vỗ vai cô an ủi: "Trước đây có rất nhiều ngôi sao bị tiểu nhân gài bẫy, rất lâu sau mới được giải oan, nhưng tâm sức đã sớm hao mòn, tổn thương phải chịu đựng cũng không thể cứu vãn được."

"Nên là Hề Hề, nữ thần may mắn đang chiếu cố mày đấy, mày nhất định có thể đông sơn tái khởi."

Ừ.

Du Hề cũng tin rằng, cô có thần may mắn phù hộ.

Vào ngày thứ tư nằm viện, cô nhận được một cuộc gọi từ đại lục.

Nghe thấy giọng nói êm ái của Bách Linh, những ký ức gần như bị liệt vào vùng cấm địa bị chạm đến, tim Du Hề thắt lại.

Bách Linh nhỏ nhẹ hỏi thăm tình hình gần đây của cô.

Du Hề tiện miệng nói: "Cháu rất khỏe, cuộc sống bình đạm, suôn sẻ."

Bách Linh mỉm cười chúc mừng cô.

Du Hề im lặng một lát, hỏi bà ta có chuyện gì.

Trong lòng cô nảy sinh cảm giác giằng xé kỳ lạ, lý trí mách bảo cô nên tránh né tin tức về người đó, nhưng lại vô cùng nóng lòng, khao khát đến mức chực chờ Bách Linh sẽ nhắc đến anh.

"Tình hình của Tiểu Ngọc không tốt lắm, uống thuốc an thần bừa bãi, nó còn muốn ra nước ngoài gặp cháu."

Tim Du Hề như bị ai vặn xoắn một cái thật mạnh, cảm giác đau đớn biến thành cay xè tràn lên hốc mắt.

Nhưng rất nhanh, cô nhớ lại lần gặp cuối cùng, ánh mắt hận thù nồng đậm của Bùi Quan Ngọc, sống lưng lại ớn lạnh.

Du Hề nghĩ rằng cái việc muốn đến gặp cô này, rất có khả năng là muốn trả thù cô.

Sau đó, Bách Linh lại hỏi han đời sống tình cảm của cô, ẩn ý trong lời nói vô cùng rõ ràng.

Ám chỉ cô nếu thấy thích hợp thì hãy tìm bạn trai mới, để Bùi Quan Ngọc triệt để từ bỏ hy vọng.

"Nếu cô Du làm thành công, " Bách Linh mỉm cười nói, "Bộ phim mới mà đạo diễn Weinberg đang chuẩn bị, tôi sẽ đầu tư cho các người."

Du Hề im lặng, không đồng ý cũng không từ chối, nói qua loa vài câu rồi cúp máy.

Khỏi bệnh xong, thời gian đã bước sang tháng Tám.

Du Hề trở lại công ty, nói chuyện với người quản lý. Cô nói mong muốn nhận thêm nhiều kịch bản chất lượng để rèn luyện, dù là vai diễn nhỏ thế nào cũng được, mong công ty vẫn cho cô cơ hội.

"Dù là vai diễn nhỏ thế nào cũng được sao?" Quản lý tỏ vẻ ngạc nhiên.

Du Hề gật đầu.

Ở đại lục có một câu gọi là chiến thuật biển đề, câu này vẫn là do vc nói, bao gồm cả... Bùi Quan Ngọc cũng từng nói như vậy.

Mỗi lần Du Hề vật lộn với các kỳ thi, bị hành hạ đến mức không biết làm thế nào.

Bọn họ cứ như thể chung một bộ não vậy, bảo cô làm nhiều bài tập, làm nhiều thì bộ nhớ cơ bắp sẽ tự động hình thành.

Vì vậy lúc thi vào đại học A, Du Hề đã cắn răng làm hết ngân hàng đề thi mà vc đưa.

Đồng thời Du Hề cũng đăng ký các lớp học diễn xuất, từ tháng Bảy, cô bắt đầu chuỗi ngày không ngừng đi học, vào đoàn phim, học hỏi các bậc tiền bối trên phim trường, rồi về nhà xem lại và phân tích các cảnh quay.

Cô ghi chép thành những cuốn sổ dày cộp.

Cúi đầu, bên ngoài là nắng hạ, ngẩng đầu lên, lại một mùa Giáng sinh nữa.

Du Hề gần như biến mất một nửa khỏi tầm nhìn của khán giả.

Cô cũng không còn giống như trước, điên cuồng tìm kiếm tên mình trên mạng, theo dõi số lượng người hâm mộ tăng lên, xem lượt thích và bình luận ở mỗi bài đăng, đắc ý nhìn fan chia sẻ những bức ảnh xinh đẹp của mình.

Bây giờ, sức nóng như bong bóng của cô cũng đã giống như đóa hoa quỳnh nở chớp nhoáng, tan biến giữa chốn Hollywood mà các ngôi sao thay nhau tỏa sáng.

vc: [Giáng sinh an lành. ]

Đêm Giáng sinh, Du Hề không nghỉ phép, vai diễn lần này của cô là một nữ thợ săn nơi hoang dã, đang cùng đoàn phim ở hồ Tahoe, Bắc California.

Những ngọn núi tuyết ở đây quanh năm phủ băng, với những khu rừng lá kim nguyên sinh rậm rạp.

Du Hề đã lăn lộn trên tuyết suốt hai tiếng đồng hồ, tay không 𝐜𝖍1ế*𝓃 đ*ấ*ⓤ với con "quái vật ngoài hành tinh" do kỹ xảo tạo ra, nhưng vẫn chưa đạt yêu cầu của đạo diễn.

Đến khi ông ấy cuối cùng cũng hài lòng, giơ ngón tay cái tán thưởng cô, Du Hề mới 𝖗ц_п 𝓇_ẩ_ⓨ phủi tuyết trên tóc và trên người, khoác chiếc áo bông dày và uống một ngụm nước nóng.

Du Hề trả lời: [Anh cũng vui vẻ nhé]

Không biết từ khi nào, vc dường như đã chủ động kết thúc "chiến tranh lạnh" với cô, thỉnh thoảng lại online tìm cô.

[Lâu lắm rồi không thấy em đăng bài trên tài khoản công khai. ]

Du Hề: [Vì tôi rất bận]

Cô tự hào nói: [Khoảng thời gian này tôi đã tham gia mười đoàn phim rồi]

Mặc dù đều là những vai phụ chỉ xuất hiện vài phút, mười mấy phút.

vc: [Có mệt không. ]

Du Hề dùng ngón tay tím tái vì lạnh lau đi dòng nước mũi sắp chảy ra: [Không mệt]

Những việc cảm thấy mệt mỏi, không còn ai làm thay cô nữa, và cô cũng sẽ không giao cho người khác nữa.

Du Hề đã học được cách tự gánh vác mọi chuyện.

, , vn, live

, vn

Chương (1-77)