| ← Ch.32 | Ch.34 → |
Thế sự vô thường.
Bùi Quan Ngọc đột nhiên trở thành kẻ rảnh rỗi, còn Du Hề lại phải lê thân dậy đi học.
Sáng hôm sau, khi chuông báo thức vang lên lúc bảy giờ, cô đau khổ vùi mặt vào gối, tự dỗ dành bản thân đi học.
Bùi Quan Ngọc dậy còn sớm hơn, đã không thấy bóng dáng trên giường. Du Hề sửa soạn xong, đẩy cửa phòng ngủ bước ra, trên bàn ăn đã đặt sẵn hai bát mì trứng nước trong veo, tủ lạnh của cô chỉ còn trứng và mì không biết đã để quên từ bao thuở nào.
Trước đây anh cùng lắm chỉ pha đồ uống cho cô, chưa từng động đến bếp núc bao giờ.
Bùi Quan Ngọc vẫn đang dọn dẹp vệ sinh.
Du Hề cứ thế đứng nhìn anh, cọ nồi một lần, rửa tay một lần, lấy giẻ lau bếp một cái, lại rửa tay thêm một lần nữa.
Rửa đến tróc cả hai lớp da tay rồi mà cái bếp vẫn chưa dọn xong.
Đôi bàn tay mười ngón không dính nước mùa xuân nay lại làm những việc này, là để chuẩn bị cho cái "tương lai" mà anh đã hứa hẹn sao?
Đáy lòng Du Hề dâng lên một nỗi chua xót nghẹn ngào.
Cô khẽ gọi: "Bùi Bùi, anh ra ăn sáng trước đi."
Bùi Quan Ngọc đáp: "Anh cảm thấy vẫn chưa sạch."
Anh luôn lặp đi lặp lại từ "sạch" này.
Du Hề nói: "Sạch rồi."
"Anh rất sạch sẽ."
Lúc này anh mới khóa vòi nước, ngồi xuống đối diện cô.
"Anh làm mì theo video hướng dẫn đấy." Bùi Quan Ngọc nhỏ giọng nói, "Nhưng nhà không có cân tiểu ly, nên anh không đo chính xác được lượng gia vị cần nêm."
"Hề Hề, em nếm thử xem."
Du Hề ăn một ngụm mì, mùi vị này chỉ có thể dùng từ "healthy" để hình dung. Dẫu vậy, cô vẫn giơ ngón tay cái lên, bấm like cho anh một cái.
Biểu cảm của Bùi Quan Ngọc vẫn điềm nhiên, nhưng trong đáy mắt lại lưu chuyển những tia sáng nhạt, anh rủ rèm mi.
Du Hề nhanh chóng xì xụp ăn hết bát mì, lau miệng.
Cô đeo balo lên, liếc nhìn thời gian. Vừa khít giờ để điểm danh ở lớp.
"Ca tám giờ sáng, em phải đi học đây." Du Hề nói.
Theo tư duy quán tính, cô nghĩ Bùi Quan Ngọc sẽ có việc riêng và nơi cần đi, thời gian của anh luôn được sắp xếp kín mít, không cần cô phải bận tâm.
Ai ngờ vừa bước ra đến cửa.
Phía sau đã có cái đuôi lẽo đẽo bám theo.
Du Hề: "Anh..."
"Anh không có nơi nào để đi cả." Bùi Quan Ngọc nói, "Anh đi học cùng em."
Bùi Quan Ngọc trước nay luôn có xe đưa rước, anh không biết lái xe.
Du Hề chở anh, Bùi Quan Ngọc ngồi ghế phụ ngoan ngoãn thắt dây an toàn.
Du Hề cảm thấy dáng vẻ hiện tại của anh thực sự rất giống một chú cún con.
Lại gặp đúng lúc tắc đường, ông giáo sư bảo thủ kia cứ vào lớp là điểm danh, đi muộn về sớm đều tính là vắng mặt.
Du Hề gõ gõ ngón tay lên vô lăng, thở dài: "Xong đời, lại muộn rồi."
Bùi Quan Ngọc ngồi cạnh lên tiếng: "Cúp cua đi."
"?" Du Hề chầm chậm quay sang nhìn anh.
Mang một gương mặt ngoan ngoãn thế kia, vậy mà toàn làm dăm ba cái chuyện tồi tệ chẳng màng hậu quả.
Trùng hợp thay, cô chính là một học sinh hư, đã không muốn đi học từ lâu rồi.
"Vậy chúng ta đi đâu?"
Bùi Quan Ngọc ngẫm nghĩ một lát, đưa ra câu trả lời khiến cô vô cùng kinh ngạc.
"Hề Hề, anh muốn đi công viên giải trí."
"KTV."
"Khu vui chơi điện tử."
"Còn có..." Bùi Quan Ngọc nhẹ giọng tiếp lời, "Lễ hội âm nhạc."
"Lần trước Hề Hề bảo vui lắm, muốn đi cùng anh."
Anh vậy mà vẫn còn nhớ.
Nơi cuống họng Du Hề nghẹn đắng, cô im lặng một lát, dứt khoát bẻ lái quay đầu, thiết lập định vị đến công viên giải trí lớn nhất thành phố.
Bùi Quan Ngọc đột nhiên bật một bài hát.
Giai điệu vô cùng quen thuộc, chính là bản nhạc phim mà Du Hề đã hát hồi nhỏ.
《Brave heart》.
Đoạn điệp khúc dịch sang tiếng Trung là:
"Ban cho ta 𝐥❗●ⓝ●h 𝒽ồ●𝐧 tự do"
"Phá tan màn sương mù"
"Ban cho ta trái tim dũng cảm"
"Tỏa sáng rực rỡ"
Du Hề nhẩm hát theo: "Anh biết hát không?"
Bùi Quan Ngọc rủ mi mắt: "Anh không biết hát."
Du Hề tặc lưỡi lắc đầu: "Đến bài này mà cũng không biết, vậy anh bị khai trừ khỏi fandom rồi."
Giọng điệu của Bùi Quan Ngọc hơi kỳ lạ: "Thế nên Hề Hề thích người biết hát sao."
"Cái gã lăng nhăng lần trước..."
Thấy anh sắp sửa lên cơn, mí mắt Du Hề giật giật: "Dừng, dừng ngay!"
Nhạc vẫn đang mở.
Trong xe tĩnh lặng một lát, bỗng nhiên, bên cạnh truyền đến một giọng nam trầm thấp, có vẻ không được tự nhiên cho lắm, chậm rãi hừ hừ hát theo.
Chẳng có câu nào đúng nhịp cả.
Chắc có lẽ khi ông trời nhào nặn ra Bùi Quan Ngọc.
Đã ban cho anh gia thế, nhan sắc và chỉ số IQ tràn trề, đi kèm với một cảm thụ âm nhạc âm vô cực.
Du Hề nhịn không được, "phụt" một tiếng, bật ra chút tiếng cười nhạo.
Tiếng của Bùi Quan Ngọc bặt nghỉ.
Anh quay đầu lại, im lặng nhìn cô.
Du Hề vội vàng căng mặt, nghiêm trang nói: "Không có, hay lắm, thật sự rất hay, anh nên hát to lên chút nữa."
"Thật sao."
Bùi Quan Ngọc vậy mà lại dám tin lời cô.
Anh lại bị những lời tâng bốc của cô đánh lừa, quả thực đã hát to hơn một chút.
Du Hề lén lút ấn nút ghi âm.
Sau đó, cô mở đoạn ghi âm vừa rồi lặp đi lặp lại trong xe.
Nghe từng câu hát lệch nhịp của anh, cô cười ngặt nghẽo, tay suýt nữa không giữ nổi vô lăng.
Bùi Quan Ngọc khựng lại, chồm sang cướp điện thoại của cô.
"Đang lái xe! Đang lái xe đấy!" Du Hề cố tình đánh lái, "Không được rồi! Sắp đụng xe rồi! Em sợ quá!"
Bùi Quan Ngọc nhìn về phía trước, đành ngồi lùi lại.
Du Hề còn cố tình vặn volume to hơn, tiếp tục cười uốn éo vô cùng ngông cuồng.
Trêu chọc người ta chán chê rồi, cô mới len lén liếc mắt sang nhìn.
Vừa nhìn, Du Hề chợt sững sờ, Bùi Quan Ngọc đang ngồi im lìm, hốc mắt đã ươn ướt.
Cô có nằm mơ cũng không ngờ, chỉ trêu đùa một chút mà đã chọc anh khóc rồi, làm cô bây giờ tiến thoái lưỡng nan.
Vừa hay đến ngã tư đèn đỏ, Du Hề dừng xe, rút khăn giấy.
Cô thở dài: "Thế này mà cũng khóc cơ à."
Khi cô nhoài người sang lau mắt cho anh, Bùi Quan Ngọc nắm chặt lấy cổ tay Du Hề, khàn giọng nói: "Em có thể đừng lừa gạt anh nữa được không."
Du Hề sững lại: "Em chỉ đùa chút thôi mà..."
"Đùa cũng không được."
Trái tim Du Hề bỗng co rút kịch liệt, các ngón tay cũng cuộn lại như bị ong đốt.
Cô suy nghĩ xem phản ứng thế nào cho giống đang diễn nhất, đáp: "Em biết rồi."
Trong xe nhất thời chỉ còn lại tiếng nhạc.
Bùi Quan Ngọc áp tay cô lên má mình, bỗng nhiên há miệng cắn mạnh vào tay cô một cái như để trả thù.
Giọng hậm hực: "Xóa đoạn ghi âm đi."
Du Hề nhướng mày: "Không xóa."
Đèn đỏ đã chuyển xanh, Bùi Quan Ngọc lại định sáp tới, cô rút tay về: "Người không biết lái xe đừng có quấy rầy người đang lái xe."
"Động đậy nữa là đụng xe đấy!"
"Vậy thì đụng đi."
Du Hề ái chà một tiếng: "Giữ lại làm kỷ niệm cũng không được sao?"
"Tại sao phải giữ làm kỷ niệm?"
Trong lòng Du Hề đánh thịch một cái: "Bởi vì đây là lần đầu tiên em nghe anh hát mà."
Bùi Quan Ngọc hậm hực sầm mặt xuống, nhưng cũng không cướp điện thoại nữa.
Chỉ giận dỗi tắt ngúm đài phát nhạc trong xe.
Vé vào cửa công viên giải trí do Du Hề mua.
Bùi Quan Ngọc đi theo cô vào trong.
Trước kia bọn họ đi đến đâu cũng có xe đưa rước, đồ ăn cũng gọi từ khách sạn năm sao giao đến.
Các khoản chi tiêu sinh hoạt, quà cáp hằng ngày, Bùi Quan Ngọc chẳng cần động ngón tay thì những người xung quanh đã thanh toán xong xuôi.
Bầu không khí có phần chùng xuống.
Du Hề quay đầu lại, bắt gặp anh đang nhìn mình cực kỳ nghiêm túc: "Hề Hề, anh vẫn có thể nuôi em."
Bỏ qua mớ quỹ tín thác gia tộc hay cổ phần của nhà họ Bách, từ lúc vào đại học, khi vừa có thể thoát ly một chút khỏi sự kiểm soát của nhà chính, anh đã bắt đầu chơi quyền chọn, đánh future. Bây giờ số tiền ấy đã nhân lên cả trăm lần, được cất giữ trong tài khoản nước ngoài.
Du Hề thuận miệng đáp: "Tiền em kiếm được cũng đủ để nuôi cả hai chúng ta mà."
Daddy mỗi tháng đều gửi sinh hoạt phí cho cô, hơn nữa số tiền cô kiếm được hồi bé tuy không phải là con số khổng lồ, nhưng cũng đủ để cô sống dư dả cả đời nếu không tiêu xài hoang phí.
Đồng tử Bùi Quan Ngọc khẽ động, hàng mi dài khẽ chớp rồi rủ xuống.
Anh kéo tay cô lại, ôm chặt lấy cô.
Những cảm xúc vụn vỡ rơi rớt từ phía Bách Linh, Hề Hề lại một lần nữa nhặt nhạnh gom góp lại.
Tất cả mọi người đều đang lợi dụng anh, vắt kiệt anh.
Nhưng chỉ có Hề Hề mới sẵn lòng đón nhận một kẻ trắng tay như anh.
Du Hề xoa xoa mái tóc 𝖒●ề●Ⓜ️ Ⓜ️ạ●❗ của anh: "Đi thôi Bùi Bùi, dẫn anh đi chơi nào."
Kỳ nghỉ hè vừa kết thúc, công viên giải trí cũng không còn quá đông đúc.
Du Hề mua trà sữa, cầm tấm bản đồ, hỏi anh muốn chơi trò nào.
Vừa ngẩng đầu lên, cô thấy Bùi Quan Ngọc đang chậm rãi đờ đẫn ngắm nhìn các thiết bị trong công viên, biểu cảm giống hệt một đứa trẻ lần đầu tiên được đi dã ngoại.
Du Hề đưa tay búng "tách" một cái trước mặt anh.
Bùi Quan Ngọc hoàn hồn.
"Đồ uống lạnh anh không uống à? Lát nữa đá tan hết là mất ngon đấy."
Bùi Quan Ngọc cúi đầu, hút một ngụm.
"Có ngon không?"
Chiếc lưỡi đã quen với những nguyên liệu thanh đạm vốn không thể quen ngay với thứ đồ uống ngập ngụa đường hóa học và hương liệu công nghiệp.
Cảm giác k*ch th*ch tột độ nơi đầu lưỡi thế này, dẫu không tốt cho sức khỏe nhưng lại rất dễ gây nghiện.
Bùi Quan Ngọc nuốt xuống: "Ngon."
Thực ra đây là lần đầu tiên Du Hề thấy Bùi Quan Ngọc ăn uống mấy thứ này cùng cô.
Lúc trước đi dạo phố, những món cô ăn uống anh đều không bao giờ đụng tới.
Ban đầu Du Hề còn tưởng anh đang làm giá tỏ vẻ thanh cao, sau đó lại nghĩ chắc anh không ham hố chuyện ăn uống, nhưng bây giờ cô như chợt hiểu ra.
Bởi vì có người theo dõi.
Bởi vì bóng đen tâm lý.
Ăn bậy bạ đồ bên ngoài, sẽ bị trừng phạt.
Họ xếp hàng chơi vài trò không phải chờ đợi lâu, chơi xong, Du Hề cảm thấy nhạt nhẽo như nước ốc.
Cô muốn chơi mấy trò mạo hiểm cảm giác mạnh, trong lòng lóe lên một ý nghĩ xấu xa, muốn xem dáng vẻ hoảng hốt sợ hãi đến mất khống chế của Bùi Quan Ngọc.
Tàu lượn siêu tốc hình chữ U, Du Hề la hét đến khản cả cổ, người bên cạnh vẫn cứ im thin thít.
Bùi Quan Ngọc bình tĩnh đến mức nhịp tim cũng chẳng thèm đập nhanh hơn.
Ngược lại sắc mặt Du Hề đã tái nhợt: "Anh không sợ sao?"
Bùi Quan Ngọc khó hiểu: "Sợ gì chứ."
Sợ 𝒸·ⓗế·✞ chứ gì!
Du Hề sực nhớ tới sự điên rồ của anh lúc cầm bật lửa định đốt bình xăng.
Anh hoàn toàn không sợ 𝐜·𝒽ế·🌴.
Nhưng Du Hề không ngờ tới, Bùi Quan Ngọc không sợ ⓒ*𝐡*ế*t, vậy mà lại sợ ma.
Trò cuối cùng họ chơi là nhà ma.
Du Hề ở nước ngoài đã từng đi những nhà ma ⓜá·ⓤ me kinh dị hơn nhiều, cơ sở vật chất ở đây chẳng tính là tinh xảo cho lắm.
Cô thiếu hứng thú hòa vào dòng người bước vào trong, xem hoa cưỡi ngựa lướt qua.
Bùi Quan Ngọc lại nắm chặt tay cô.
Du Hề rút tay ra.
Anh lại nắm lấy.
Du Hề: "Anh không thấy nóng à?"
Bùi Quan Ngọc lắc đầu.
Vừa rẽ vào một căn phòng, đập thẳng vào mặt là một con ma nữ lao bổ tới, đôi mắt đỏ ngầu như 〽️á_⛎, khóe miệng rách toạc, lè ra chiếc lưỡi đứt lìa.
Du Hề ngoảnh lại phàn nàn: "Màu Ⓜ️á.ц giả trân."
Trong thứ ánh sáng mờ ảo 🍳u_ỷ dị, sắc mặt Bùi Quan Ngọc trắng bệch đến chói mắt.
Cô đi nhanh quá, bị lạc mất Bùi Quan Ngọc rồi.
Du Hề quay lại tìm anh.
Ở một mật thất trên tường khắc đầy những con mắt màu đỏ, trên trần nhà thỉnh thoảng còn thả xuống một con ma nữ nhảy xổ vào mặt làm bằng chất liệu rẻ tiền, Du Hề đã nhìn thấy Bùi Quan Ngọc.
Anh co rúm trong một góc tường như một đứa trẻ, lấy cánh tay che mắt, những khớp ngón tay lộ ra tái nhợt.
Tim Du Hề hẫng đi một nhịp, vội vàng lao tới.
"Bùi Bùi!" Du Hề nâng khuôn mặt anh lên, "Anh sao vậy?"
Bùi Quan Ngọc chầm chậm ngẩng mặt lên, đồng tử giãn ra mất tiêu cự, sắc mặt trắng bệch chẳng còn lấy một giọt ɱ.á.⛎.
"Cici."
"Mắt."
"Nhiều mắt quá."
Trạng thái của anh thực sự rất tệ, Du Hề có chút hoảng loạn ôm chầm lấy anh: "Không sao đâu, đừng sợ, em đến rồi, em ở đây."
"Trong những con mắt kia anh nhìn thấy ông nội và mẹ..."
Bùi Quan Ngọc nhíu mày, ôm bụng nôn khan, "Dơ bẩn quá."
"Anh dơ bẩn quá."
Du Hề nghe mà hoảng hốt xen lẫn nghi hoặc.
Lời này là có ý gì? Anh lại đang gặp ác mộng sao?
Nhưng cô đã chẳng còn tâm trí đâu để suy nghĩ thêm nữa, cô cảm nhận được tiếng nấc nghẹn đau đớn phát ra từ sự sụp đổ tinh thần của Bùi Quan Ngọc. Anh dường như lại bước vào một nơi chốn vô cùng kinh hoàng, cứ lặp đi lặp lại những lời "dơ bẩn quá".
Đôi mắt mất tiêu cự của Bùi Quan Ngọc hướng lên trần nhà, Du Hề cũng nương theo ánh mắt anh nhìn lên, nơi đó chỉ có một đạo cụ "ma nữ" rẻ tiền với cái đầu đẫm 𝖒-á-ⓤ giả.
Giọng anh 𝐫ц-ⓝ 𝓇ẩ-γ bần bật: "Bà nội."
"Biến thành quái vật, bà muốn ⓖ❗ế.✝️ anh."
"Cici." Bùi Quan Ngọc 💲ℹ️*ế*✝️ 𝒸𝖍ặ*ⓣ cô đến phát đau cả xương tủy, "Em cứu anh với."
Du Hề nghe không hiểu.
Nhưng nước mắt cô vẫn lã chã tuôn rơi, lồng п🌀·ự·🌜 như bị ai bóp nghẹt không thở nổi.
Cô không cứu được anh.
Cô thậm chí còn là kẻ xấu xa hãm hại anh.
Du Hề vòng tay ôm chặt lấy anh, dùng cái ôm không mấy rộng lớn của mình, sưởi ấm cho anh.
Cô suy nghĩ một chút, dùng tiếng Anh, thốt lên những câu thoại trong bộ phim năm xưa.
"Đừng sợ."
"Bùi Bùi."
"Ta là công chúa Cici, ta có phép thuật."
"Để ta mở sách phép thuật của ta ra xem nào."
Nhiệt độ cơ thể lạnh lẽo của Bùi Quan Ngọc dần dần ấm trở lại, anh chầm chậm chớp mắt, đồng tử cũng gom lại tiêu cự.
Anh quấn chặt lấy cô như một sợi dây leo, nơi cuống họng phát ra tiếng nỉ non vỡ vụn: "Hề Hề."
"Cuối cùng em cũng đến bảo vệ anh rồi."
Du Hề nhắm mắt lại.
Trong màn đêm đen đặc, nước mắt cô tuôn rơi, tan biến vào nền đất lạnh lẽo.
Lịch trình của họ rất dày đặc.
Du Hề đã trốn vô số những tiết học nhàm chán, cùng Bùi Quan Ngọc đang tuổi "nổi loạn" đi đến mọi nơi anh muốn.
Họ đến khu vui chơi điện tử.
Năng khiếu chơi game của Bùi Quan Ngọc cũng là con số âm, chơi trò gì cũng bị cô đánh cho tơi bời hoa lá.
Du Hề cười ngặt nghẽo bảo anh là tay mơ, chỉ có nước bị cô đè bẹp dí xát xuống đất mà thôi.
Bùi Quan Ngọc lúc đó chỉ nhạt nhẽo liếc cô một cái.
Tối về, anh không uống thuốc, đè thẳng cô xuống giường.
"Hề Hề. Nói cho anh nghe, ai đè bẹp ai xát xuống đất hả?"
"......"
Du Hề sắp phát điên rồi.
Họ còn đi KTV.
Du Hề cực kỳ kiên nhẫn dạy anh hát từng câu từng chữ hệt như vẹt học nói, cùng nhau song ca bản 《Brave heart》.
Hát xong, cô còn nhảy cẫng lên vỗ tay tán thưởng: "Em xin tuyên bố, anh là cậu học trò xuất sắc nhất mà em từng dạy."
Ngay tối hôm đó, Bùi Quan Ngọc đã cực kỳ khiêm tốn gọi cô ở trên giường: "Cô giáo Hề Hề."
"Học trò không tìm thấy vị trí rồi."
"Cô giáo chỉ dạy một chút đi."
Du Hề dường như đã khám phá ra sở thích t*nh d*c b**n th** và dung tục của Bùi Quan Ngọc.
Từ fanboy, cho đến cậu học trò nhỏ, anh có vẻ rất chuộng trò nhập vai.
Du Hề còn săn được vé lễ hội âm nhạc, dẫn Bùi Quan Ngọc đi chơi.
Bầu không khí vô cùng sôi động, xung quanh ngập tràn tiếng nói cười hân hoan.
Bùi Quan Ngọc giống hệt vị tiên tử lầm lỡ bước xuống trần gian, đứng thẳng tắp giữa biển người, trên người toát ra một luồng tiên khí thanh tao, sạch sẽ vô ngần.
Bởi vì nhan sắc quá mức nổi bật, màn hình lớn đã lia trúng bọn họ, đám đông ồ lên "Oa" một tiếng đầy phấn khích.
Bùi Quan Ngọc vẫn chưa quen, lấy quạt che nửa mặt.
Du Hề lại thản nhiên trước ống kính, vòng tay ôm cổ anh, in một nụ ♓·ô·ⓝ lên má anh.
Du Hề chớp chớp mắt: "Đây là nụ 𝒽_ô_ⓝ màn bạc đầu tiên thực sự của chúng ta. Tặng cho anh đấy."
Bùi Quan Ngọc ngẩn ra, đôi mắt nhìn cô đăm đăm.
Chiếc quạt vẫn che khuất nửa khuôn mặt, giữa bầu không khí tự do và tiếng người huyên náo sục sôi, anh cúi đầu trao cô một nụ ⓗ_ô_ⓝ_.
"Hề Hề." Giọng anh lơ lửng sương khói, "Anh có cảm giác như đang nằm mơ."
Hạnh phúc dồn dập ập đến quá nhiều trong một thời gian ngắn.
Bùi Quan Ngọc thậm chí còn thấy hoang mang lo sợ, hy vọng ông trời hãy ban phát ít đi một chút.
Kẻo không lại tiêu xài hết phần của cả nửa đời sau mất.
Du Hề thì thầm đáp lại: "Không phải mơ đâu."
"Bùi Bùi, đây là sự thật."
Chúng ta thực sự đã từng yêu nhau.
Du Hề đếm ngược từng ngày, khoảng cách đến Trung thu chỉ còn lại nửa tháng.
Ở nước ngoài không có thói quen đón Trung thu, nhưng ở đại lục, đây dường như là một ngày lễ vô cùng quan trọng, tượng trưng cho sự đoàn tụ của gia đình.
Đã đến lúc cô mở lời với Bùi Quan Ngọc về chuyện quay lại Los Angeles.
"Tết Trung thu, em muốn về thăm Daddy. Đã quá lâu rồi em không được gặp ông."
"Anh có muốn về cùng em không?"
Lực tay Bùi Quan Ngọc ôm cô bỗng 𝐬❗·ế·✝️ ↪️♓·ặ·🌴 hơn một chút.
Anh nói: "Anh phải làm báo cáo đã, nhưng chưa chắc đã được duyệt."
Du Hề nghiêng đầu đi, cố kìm nén tiếng nấc nghẹn.
"Không sao đâu. Lần này không được thì chúng ta đợi thêm chút nữa."
Cô biết, Bùi Quan Ngọc sẽ nhận được một "Món quà Trung thu" đã được chuẩn bị vô cùng chu đáo.
Báo cáo của anh nhất định sẽ được phê duyệt.
Bách Linh nói, sự tùy hứng bướng bỉnh của Bùi Quan Ngọc không chỉ chọc giận nhà họ Bùi, mà còn có cả nhà họ Lâu, bao gồm cả vị nhân vật lớn đã đích thân chỉ định anh.
Thiên la địa võng giăng sẵn thế này, sức lực của một mình anh làm sao có thể vùng vẫy thoát ra được.
Cái đêm nhận được thông báo phê duyệt, Bùi Quan Ngọc đã nhìn chằm chằm vào màn hình rất lâu, rất lâu.
Về mặt lý trí, anh không nghĩ mọi chuyện lại có thể suôn sẻ đến thế.
Anh đã chuẩn bị sẵn tâm lý đón nhận hình phạt nghiêm khắc nhất từ lâu rồi.
Trong cuộc điện thoại với Lâu Tẫn Triều ngày hôm đó.
Đầu dây bên kia, người nọ vừa cười vừa thô bạo đá văng cái ghế, giọng điệu âm u lạnh lẽo: "Ha, cậu sẽ c·𝖍·ế·𝐭 thảm lắm đấy."
Nhưng 𝖈♓ế-t thì đã sao.
Nếu có thể dùng cái 𝐜.𝒽.ế.† để đánh cược lấy tự do và tình yêu, tại sao lại không cược.
Anh có thể cảm nhận được, Hề Hề đã bắt đầu yêu anh lại một chút rồi.
"Hề Hề."
Màn đêm buông xuống, vạn dặm không mây.
Ngày mai chính là Tết Trung thu.
Vầng trăng tròn vành vạnh treo lơ lửng trên bầu trời, ngàn vì sao lấp lánh.
Du Hề ngồi trên chiếc xích đu ngoài ban công.
Lại ngắm nhìn ngôi sao sáng nhất, đang lấp lánh ánh sáng xanh kia.
Bùi Quan Ngọc v**t v* mái tóc mượt mà như lụa của thiếu nữ, cúi đầu ♓ô_𝖓 lên mắt cô: "Ngày mai anh sẽ cùng em về nhà."
Du Hề ngước nhìn bầu trời đêm: "Vâng."
Vé máy bay của bọn họ đã đặt xong xuôi.
Du Hề nhìn mã chuyến bay, mái nhà hằng khao khát suốt mấy tháng qua, giờ đã gần ngay trước mắt, chỉ vài chục tiếng đồng hồ nữa là có thể đặt chân đến, nhưng cô lại chẳng hề thấy phấn khích hay kích động như tưởng tượng.
Du Hề không ngủ được, cô ngồi thẳng lên người Bùi Quan Ngọc, thẳng thừng đề nghị: "Làm đi."
Bốn mắt chạm nhau, ngọn lửa tình bốc cháy bừng bừng.
Bùi Quan Ngọc không uống thuốc, nhưng khi anh l**m m*t, cắn xé, Du Hề cũng không hề ngăn cản.
Cô thì thầm vào tai anh: "Cắn mạnh hơn một chút đi."
"Anh không muốn lưu lại lâu hơn một chút sao?"
Cả một đêm thức trắng, mơ mơ màng màng, bọn họ gần như quấn lấy nhau cho đến lúc bình minh hé rạng.
Gần sáng, Bùi Quan Ngọc thu xếp xong hành lý.
Du Hề liếc nhìn qua, đồ đạc không nhiều lắm, bởi vì ăn tết xong vẫn phải quay về.
Cuối cùng, cô đảo mắt nhìn quanh căn hộ mình đã gắn bó suốt một năm trời.
Sau khi yêu nhau, Bùi Quan Ngọc đã thanh toán luôn số tiền thuê nhà còn lại trong hợp đồng cho cô, tính ra thời hạn vẫn còn những ba năm nữa.
Vẫn còn rất nhiều thứ chưa mang đi.
Ví dụ như.
Du Hề vội vàng chạy vào phòng ngủ, mở ngăn kéo bàn trang điểm.
Lấy viên kim cương kia ra, dưới ánh nhìn khó hiểu của Bùi Quan Ngọc, cô dán nó lên móng tay mình.
Cô giơ ngón tay ra khoe với anh: "Em mang về để khoe khoang với bạn bè."
Bùi Quan Ngọc: "Nếu Hề Hề thích, mỗi ngày anh có thể tặng em một viên."
Du Hề khoác tay anh, nói nhỏ: "Không cần đâu, em chỉ cần viên này là đủ rồi."
Vẫn là Du Hề lái xe, tới nơi thì đỗ xe ở bãi đỗ của sân bay.
Lúc mua chiếc xe Mini này, Du Huyên cũng bỏ ra một nửa số tiền, Du Hề thầm nghĩ, đợi khi cô đi rồi, cứ để bà ấy lái về dùng vậy.
Hôm nay trời râm mát, trên đường đi còn lất phất mưa.
Bùi Quan Ngọc lại mở bài hát của cô, khẽ ngâm nga theo hai câu.
Ánh mắt anh cũng hướng về phía cô, ngượng ngùng phát tín hiệu mời song ca.
Du Hề mỉm cười hát hòa cùng anh.
Do cần gạt nước quét quá chậm hay tại hạt mưa rơi quá rát, Du Hề bỗng thấy phía trước nhòe đi không rõ lối, nhưng cô vẫn mong con đường này dài thêm một chút, dài thêm một chút nữa cũng chẳng sao.
Đến sân bay, một lần nữa nhìn thấy bảng tên Sân bay Thủ đô, Du Hề ngỡ như đã cách một đời, cô vẫn nhớ như in sự hưng phấn và kỳ vọng ngập tràn khi đến đây lần trước, cùng sự tuyệt vọng và đớn đau tột cùng khi bị buộc phải rời đi.
Hiện tại mọi cảm xúc ấy đều đã phai mờ lắng đọng, Du Hề thầm đếm ngược thời gian trong lòng.
Hoặc có lẽ sự trả thù của cô mới thực sự là triệt để nhất.
Anh dùng quyền lực chặn đường cô.
Vậy cô dùng sự phản bội, cũng vĩnh viễn giam cầm anh ở lại mảnh đất này.
Chuẩn bị vào cửa hải quan.
Bùi Quan Ngọc gọi cô lại: "Hề Hề."
"Dạ?"
Bùi Quan Ngọc hỏi: "Nếu có sự cố ngoài ý muốn, em có bằng lòng ở lại bên cạnh anh không?"
Nhịp tim Du Hề tăng tốc: "Sao có thể xảy ra chuyện gì được chứ? Chẳng phải đã được phê duyệt rồi sao..."
Bùi Quan Ngọc rủ rèm mi, giọng trầm thấp: "Anh cũng hy vọng là không có."
Anh nắm lấy tay cô: "Đi thôi."
Du Hề nín thở tập trung tinh thần, đi tới cửa kiểm tra hải quan.
Cuốn hộ chiếu cháy sém một góc của cô không vấp phải bất cứ sự cản trở nào, quyền lực đã bật đèn xanh thông đường cho cô.
Du Hề nóng ruột đứng chờ ở phía trước.
Nhìn thấy sau khi Bùi Quan Ngọc xuất trình giấy tờ, nhân viên hải quan đã nói gì đó với anh.
Vẻ mặt anh vẫn dửng dưng như không, chỉ chậm rãi đưa mắt nhìn cô một cái.
Tiếp đó có những người mặc đồng phục, trông có vẻ giống người của cấp quản lý đi tới, Du Hề liếc nhìn quân hàm trên vai, có mấy ngôi sao lận.
Bùi Quan Ngọc cất tiếng gọi: "Bác Phùng."
Người đàn ông giơ thẻ công tác ra.
Du Hề nghe thấy Bùi Quan Ngọc lập tức đổi xưng hô: "Cục trưởng Phùng."
"Cậu Bùi, tổ chuyên án cần mời cậu đi một chuyến."
"Tại sao, tôi đã nộp báo cáo rồi."
"Dự án mà cậu tham gia bị tình nghi làm rò rỉ bí mật quốc gia nghiêm trọng. Cậu Bùi, xin mời đi theo chúng tôi một chuyến ngay bây giờ."
Bùi Quan Ngọc: "Bằng chứng đâu."
"Bằng chứng chính là tổ chuyên án đã điều tra ra địa chỉ IP phát tán tài liệu mật xuất phát từ máy tính và tài khoản cá nhân của cậu Bùi."
"Cái thủ đoạn trò trẻ con."
Bùi Quan Ngọc bật cười giễu cợt: "Ai có thể động vào máy tính của tôi được chứ."
"Cái này thì phải hỏi chính cậu Bùi rồi."
Giữa bầu không khí tĩnh lặng như tờ, Bùi Quan Ngọc trầm mặc.
Anh cúi gầm mặt xuống.
Hàng mi khẽ chớp động, đôi ba lần muốn ngẩng đầu lên, nhưng đều không thể ngẩng lên nổi.
Anh nhắm mắt lại, đưa tay ôm chặt nℊự*c, dồn dập hít thở vài hơi, dường như cuối cùng cũng khôi phục lại chút sức lực.
Anh chậm rãi quay đầu, đưa mắt nhìn về phía cô.
Đôi mắt đã đỏ quạch hoàn toàn.
Các ngón tay Du Hề ⓢℹ️ế*𝖙 𝐜𝖍*ặ*🌴, cuốn hộ chiếu trong tay gần như cắm ngập vào lòng bàn tay.
Bùi Quan Ngọc vẫn cố duy trì chất giọng dịu dàng nói với cô: "Hề Hề, có chút hiểu lầm, em qua đây đi, hôm nay chúng ta tạm thời không về nữa."
"Lần sau anh sẽ đi cùng em gặp Daddy nhé."
Du Hề không hề nhúc nhích.
Bùi Quan Ngọc lặp lại thêm lần nữa: "Hề Hề, qua đây đi."
Du Hề không nhìn vào mắt anh, cố gắng giữ giọng điệu thật bình tĩnh: "Bùi Quan Ngọc, tôi phải đi rồi."
Bùi Quan Ngọc rủ rèm mi xuống, ngữ điệu đã lạnh thấu xương, để lộ ra sự âm u tối tăm tận cùng.
Anh gằn từng chữ một: "Du Hề."
"Nếu bây giờ em bước qua đây, anh vẫn có thể tha thứ cho em."
Du Hề mỉm cười nhẹ bẫng, đè nén mọi xúc cảm ngổn ngang, lãnh đạm ngẩng đầu nhìn thẳng vào anh.
"Vậy tôi cũng muốn nói cho anh biết, tôi không cần sự tha thứ của anh."
"Bùi Quan Ngọc, bây giờ tôi chính thức thông báo cho anh biết, tôi muốn chia tay với anh."
"Từ nay về sau, vĩnh viễn không còn liên quan."
, , vn, live
, vn
| ← Ch. 32 | Ch. 34 → |
