Truyện:Đắm Chìm – Hòe Cố - Chương 22

Đắm Chìm – Hòe Cố
Trọn bộ 77 chương
Chương 22
0.00
(0 votes)


Chương (1-77)

Du Hề nhắm nghiền mắt.

Nỗi khiếp sợ tột độ khiến các cơ bắp trên toàn cơ thể cô căng cứng đến mức đau nhức. Du Hề tựa đầu vào cửa, cố gắng xoa dịu trái tim đang đập liên hồi.

Nhưng chẳng ích gì.

♓_ơ_❗ 𝖙♓_ở ◗_ồ_ռ 𝖉ậ_𝐩, 𝖒·á·𝐮 trong người như chảy ngược, bên tai chỉ còn là tiếng ong ong cùng nhịp đập thình thịch của chính trái tim cô.

Du Hề cảm thấy dường như l·ⓘⓝ·h ♓·ồ·ռ mình đã cⓗế*t lặng.

Xưa nay cô hiếm khi tuyệt vọng vì bất cứ chuyện gì.

Nhưng khi mọi tia hy vọng đều sụp đổ ngay trước mắt, cô như rơi thẳng xuống một vực thẳm đen tối, không thấy ánh mặt trời.

Nỗi sợ hãi song hành cùng sự tuyệt vọng.

Nước mắt Du Hề trào ra, cô khẽ bật khóc.

Hơi thở phía sau lạnh lẽo và u ám. Cằm cô bị bóp chặt, ép quay mặt lại phía sau.

Đầu lưỡi ấm nóng của Bùi Quan Ngọc l**m tới, cuốn đi những giọt nước mắt của cô, anh thì thầm: "Đừng khóc."

"Hôm nay em đẹp lắm."

Ngoài miệng buông lời khen ngợi, nhưng giọng điệu của anh lại lạnh lẽo, tĩnh mịch, không vương chút hơi ấm.

Bị anh l**m láp, sự bài xích từ sâu trong cơ thể Du Hề cuồn cuộn dâng lên.

Cô nghẹn ngào định lùi bước né tránh, nhưng Bùi Quan Ngọc dùng sức siết nhẹ những ngón tay quanh chiếc cổ 𝐦ả_n_h 𝖐♓ảп_♓ của cô, kề sát tai cô nói tiếp.

"Em ngoại tình rồi, em biết không."

"Bạn trai em có biết Cici ăn mặc thế này, chạy tới đây gặp fan nam không?"

Bàn tay còn lại của anh trượt xuống v**t v* thắt lưng cô.

Nhiệt độ lạnh ngắt truyền đến, những nơi trên chân cô bị anh chạm vào đều đồng loạt nổi da gà.

"Công chúa à, muốn nhờ fan giúp đỡ, " Bùi Quan Ngọc nhạt giọng cất lời, "Mà không có chút thành ý nào sao?"

Anh từ tốn nói: "Anh sẽ giữ bí mật, không để bạn trai em biết đâu."

Du Hề cảm thấy Bùi Quan Ngọc điên thật rồi.

"Bùi Bùi, anh đừng như vậy..." Cô rⓤ.п 𝖗.ẩ.🍸 nói, "Chúng ta có thể từ từ nói chuyện được không?"

Bùi Quan Ngọc nâng má cô lên, dùng đầu ngón tay dịu dàng lau đi những giọt nước mắt.

Anh ôm cô vào lòng, cúi đầu xót xa 𝒽ô-ռ lên mắt cô: "Tội nghiệp quá."

"Thẩm Tích Nguyệt có nói với em, muốn anh giúp thì phải có điều kiện trao đổi không."

Bùi Quan Ngọc: "Anh muốn l*m t*nh với công chúa ngay tại đây, để hiện thực hóa ước mơ hồi bé, được không."

Cơ thể hẫng lên, cô đã bị Bùi Quan Ngọc bế xốc bằng một tay đặt lên chiếc bàn làm việc ở ngay chính giữa phòng.

Da đầu Du Hề như muốn п_ổ 🌴_𝖚𝓃_ⓖ, cô điên cuồng lắc đầu.

"Không."

Từng tế bào trên người Du Hề đều đang gào thét trong cõi sợ hãi tột cùng.

Cô không thể làm chuyện đó với Bùi Quan Ngọc lúc này được, cô sẽ 𝐜*ⓗế*𝐭 mất.

Ngay trước mặt cô là bức tranh xếp hình khổng lồ, hai bên bày la liệt sô cô la và các món đồ lưu niệm.

Vô số gương mặt của chính cô, những đôi mắt của chính cô, đang nhìn chòng chọc vào cô từ bốn phương tám hướng.

Khoảnh khắc Du Hề bị đặt xuống, tà váy bung xòe rộng, quét rơi một đống hàng hóa và sô cô la xuống đất.

Điều khiến Du Hề bất an nhất là chiếc camera giá.ɱ ş.á.𝖙 ở góc tường.

Có vẻ như nó đang nhấp nháy đèn đỏ.

Tại sao khắp nơi đều có camera thế này?

Du Hề không thể chịu đựng nổi sự ngột ngạt này, hoảng loạn dùng tay chống người ngồi dậy.

Bùi Quan Ngọc chằm chằm nhìn cô, chẳng rõ đang nghĩ gì, nhưng vẻ b*nh h**n trong ánh mắt anh khiến Du Hề sợ đến mất mật.

"Hề Hề, anh vẫn luôn nhớ em ở ngay tại nơi này."

"Đoán xem anh đang nghĩ gì nào?"

Bùi Quan Ngọc vừa nói vừa nhoài người tới, đầu lưỡi l**m lên mí mắt cô.

Du Hề r.υ.𝐧 👢ẩ.𝖞 𝒷.ẩ.🍸 né tránh.

Nhưng không thể nào thoát được.

Giống hệt như việc cô không có cách nào trốn thoát khỏi nơi đây.

Chỉ đành mặc cho anh như một con chó điên cuồng 𝖍·ô·n hít mình, cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng không lúc nào ngơi nghỉ.

Nhưng nỗi hoảng loạn ban đầu dần vơi đi, não bộ cô cũng từ từ khôi phục lại khả năng suy nghĩ.

Em họ của Thẩm Tích Nguyệt, chính là Bùi Quan Ngọc.

Hóa ra Bùi Quan Ngọc là fan lâu năm của cô, hay nói đúng hơn, là một fan cuồng si mộng tưởng thì hợp lý hơn.

Chẳng trách cô lại dễ dàng theo đuổi được anh đến thế.

Chẳng trách anh lại có h*m m**n chiếm hữu cực đoan, cùng một quan niệm tình yêu méo mó và đáng sợ đến vậy.

Yêu nhau bao lâu nay, thế mà anh chưa từng bộc lộ lấy nửa điểm.

Cô cứ ngỡ mình là thợ săn, nhưng thực chất lại là con mồi tội nghiệp sắp bị ăn tươi nuốt sống.

Sự tuyệt vọng bủa vây khiến da đầu Du Hề tê dại, rốt cuộc cô đã... vô tình trêu chọc phải một tên b**n th** nhường nào.

Giọng nói của Bùi Quan Ngọc vẫn đều đều văng vẳng bên tai.

Mang khuôn mặt trong sáng của một học sinh ngoan, nhưng lại thốt ra những lời lẽ đê tiện và đáng sợ nhất.

"Anh đang nghĩ xem làm thế nào để 𝒽ô*𝐧 em đến sưng tấy lên."

Bờ môi Du Hề bị anh c*n m*t với lực đạo không nặng cũng chẳng nhẹ.

Lòng bàn tay Bùi Quan Ngọc cảm nhận hơi ấm từ da thịt cô.

Trầm tĩnh nói tiếp: "Để nước bọt lấp đầy cuống họng em."

Bùi Quan Ngọc chậm rãi l**m từ gò má xuống đôi môi cô, trong cổ họng phát ra tiếng rầm rì như đang mớ ngủ.

Năm lên mười, trong căn phòng sách luôn nhuốm màu vàng vọt và tẻ nhạt.

Giáo viên ngoại ngữ mới tới không hiểu quy củ, đã mở cho anh xem bộ phim tiếng Anh nổi tiếng nhất lúc bấy giờ.

Anh chưa từng xem phim.

Quỹ thời gian của anh rất ít ỏi, phải học vô số các khóa học.

Chiều hoàng hô.ⓝ ngày hôm đó, lần đầu tiên Bùi Quan Ngọc được nhìn thấy nàng công chúa trong truyền thuyết.

Khoác lên mình chiếc váy màu vàng cam, chỉ cần lật mở cuốn sách phép thuật là có thể đánh bại mọi cái ác trên thế gian.

Anh từng ảo tưởng, công chúa Cici biết phép thuật và có khả năng làm mọi thứ, liệu có thể đến cứu rỗi anh một lần không.

Nhưng ngay ngày hôm sau, giáo viên đó đã bị quản gia sa thải với lý do lơ là trách nhiệm.

Từ đó anh chẳng bao giờ được nhìn thấy cô ấy nữa.

Bùi Quan Ngọc vẫn luôn thầm thì với cô, giọng nói như vọng lại từ một cõi xa xăm.

Đôi môi nhấp nháy, đầu lưỡi cũng ve vuốt trên gò má cô.

Anh nói.

Anh được sinh ra từ ✞_𝖍_â_𝓃 ✞𝒽_ể mẹ ruột mình một cách dơ bẩn biết chừng nào.

"Hồi bé, anh luôn muốn được chui vào t* c*ng của Cici."

"Tại sao người sinh ra anh không phải là Cici cơ chứ."

Não bộ Du Hề trống rỗng, cô cảm giác như mình không còn hiểu tiếng Trung nữa.

Cơ thể cô 𝓇●υ●𝐧 𝐥ẩ●🍸 ⓑẩ●ÿ không thể kiểm soát nổi.

Cô sợ quá.

"Khi lớn lên một chút, anh đã hiểu rồi."

Bùi Quan Ngọc l**m mạnh lên mắt cô một cái, khẽ nói: "Thì ra anh chỉ muốn được sống chung với công chúa Cici theo cách này."

Du Hề bị kéo ngồi sụp xuống đùi anh.

Tà váy rộng thùng thình trĩu xuống theo trọng lực, sống lưng cô căng cứng, tiếng thét chói tai bị kìm nén trong lồng 𝓃*ℊ*ự*𝒸 biến thành tiếng nức nở trầm thấp.

Chiếc váy được chuẩn bị tỉ mỉ tuột xuống sàn nhà.

Bùi Quan Ngọc mải miết c*n m*t, l**m láp cô không ngừng.

Cảm giác kinh tởm ớn lạnh đã không đủ để diễn tả cảm xúc lúc này nữa.

Từng tấc da thịt trên người Du Hề đều trở nên dính dấp. Lần đầu tiên cô cảm thấy mối 🍳.𝐮🔼.ռ ♓.ệ t♓.â.ⓝ 〽️.ậ.✞ với cường độ quá mức như thế này lại mang đến sự kinh tởm và bài xích về mặt sinh lý, cứ như thể đang bị ngâm mình trong một bồn keo dính.

Du Hề không chịu nổi nữa, mắng anh: "Bùi Quan Ngọc, anh bẩn thỉu quá."

"Cút xuống ngay!"

Bùi Quan Ngọc chợt khựng lại.

Lặng lẽ liếc nhìn cô một cái, bỗng nhiên anh mỉm cười dịu dàng.

Đột ngột ném một vật gì đó văng ra thật xa.

Du Hề nhận ra đó là lọ thuốc màu trắng, nó lăn lông lốc trên thảm rồi khuất dạng ở một góc không nhìn thấy.

Ngay giây phút ấy, trái tim cô thót lên hoảng loạn.

Nhưng đã quá muộn.

Ý thức của Du Hề sau đó đã không còn tỉnh táo nữa.

Cô không thể ngờ rằng mọi chuyện lại có thể điên rồ và vô độ đến mức này.

Khắp cơ thể Du Hề phủ đầy những lớp chất lỏng nhớp nháp mà cô chẳng thể phân biệt nổi.

Cả người cô gai ốc nổi đầy, mọi tế bào đều đang gào thét đòi sụp đổ và trốn chạy.

Nước bọt.

Mồ hôi.

Dịch thể.

Không còn rõ khái niệm không gian hay thời gian nữa, mãi cho đến khi nghe thấy tiếng gõ cửa từ bên ngoài vọng vào.

Ý thức của Du Hề mới miễn cưỡng bị kéo về.

Là giọng nói cáu kỉnh của Thẩm Tích Nguyệt vang lên: "Đừng có cản tôi! Sao lại nhốt tôi ở ngoài này!"

"Đã bao lâu rồi, rốt cuộc bọn họ đang nói cái quái gì cơ chứ?"

Cho dù Thẩm Tích Nguyệt có yên tâm về Bùi Quan Ngọc, cho rằng anh không đời nào làm bậy bạ gì với nữ thần ngay lần đầu gặp mặt, nhưng chính cô nàng đã đưa Du Hề tới đây, nên nhất định phải đảm bảo an toàn cho bạn mình.

Nhốt một cô gái xinh đẹp cùng một chàng trai lạ mặt, dù người đó là em họ cô nàng, cô nàng cũng chẳng thể hoàn toàn an tâm được.

"Hề Hề! Cậu ở trong đó không? Nghe thấy thì trả lời tớ một tiếng đi."

"Cả Bùi Quan Ngọc nữa! Em mở cửa ra! Đang làm cái trò gì vậy hả?"

Lúc này đây, Du Hề chỉ cách cô nàng một cánh cửa mỏng manh.

Cô bị Bùi Quan Ngọc bế xốc trong tư thế chân dạng ra, "tham quan" từng dãy giá sách chất đầy đồ lưu niệm khắp căn phòng.

Dưới ánh mắt cô, Bùi Quan Ngọc không chút 🅱𝒾ể.υ t.ì𝐧.𝖍 thì thầm vào tai cô: "Có cần anh trả lời là, đang chơi nữ thần không."

Hiện tại Thẩm Tích Nguyệt đã đứng ngay sát cửa lớn.

Dù cửa cách âm rất tốt, Thẩm Tích Nguyệt chẳng thể nghe được động tĩnh bên trong, nhưng nét nhục nhã vẫn hiện rõ trên gương mặt Du Hề.

"Hề Hề?"

Du Hề cố gắng điều chỉnh lại giọng nói: "Tớ đây."

Thẩm Tích Nguyệt thở phào: "Hai người nói chuyện sao rồi... Sao không cho tớ vào vậy."

"Bùi Quan Ngọc! Em mau mở cửa cho chị!" Cô nàng bực tức cao giọng, "Sao em không trả lời? Đang trốn ở xó nào rồi!"

"Em ở bên trong." Bùi Quan Ngọc đáp lời.

Thẩm Tích Nguyệt: "Chị lại không biết mày ở bên trong chắc? Mau mở cửa ra!"

"Làm thế này là mất phong độ lắm đấy biết không hả?"

Bùi Quan Ngọc v**t v* khuôn mặt Du Hề: "Đuổi chị ta đi."

"Đừng làm phiền Hề Hề của chúng ta ngủ với fan."

Chính Du Hề cũng không muốn để Thẩm Tích Nguyệt chứng kiến bộ dạng thảm hại của mình lúc này.

Mọi chuyện thật quá đỗi hoang đường.

Còn cô thì quá đỗi ngu ngốc và hồ đồ.

Bị Bùi Quan Ngọc trêu đùa như một con cừu non chờ làm thịt suốt bấy lâu nay.

Cô đành lấy cớ, nói với Thẩm Tích Nguyệt rằng có một vài chi tiết không tiện để nhiều người biết, lát về sẽ kể cho cô nàng nghe sau.

Thẩm Tích Nguyệt im lặng một lát, tâm trạng dường như hơi chùng xuống, đáp một tiếng "Ừm": "Vậy tớ về trước nhé Hề Hề."

Nhưng vẫn không yên tâm dặn dò: "Em trai, nhớ tiếp đãi khách cho đàng hoàng đấy! Tém bớt cái tính khí dở hơi của mày lại!"

Bên ngoài rơi vào tĩnh mịch, Thẩm Tích Nguyệt đã rời đi.

Người cuối cùng có khả năng kéo cô khỏi vực thẳm cũng đã bỏ đi.

Du Hề không còn cách nào để cầu cứu bất kỳ ai nữa.

Nỗi tuyệt vọng khổng lồ bủa vây, cô nhắm mắt lại, từng giọt nước mắt lăn dài trên gò má.

Cơn giận dữ không thể kìm nén khiến cô đỏ hoe mắt, dùng những lời cay độc nhất có thể nghĩ ra để công kích người trước mặt: "Bùi Quan Ngọc."

"Anh như thế này thì có khác gì loài cầm thú?"

"Anh thật sự rất dơ bẩn, thật sự rất tởm lợm."

Bùi Quan Ngọc rũ mi, thần sắc điềm nhiên cất lời bên tai cô.

"Em cũng bẩn thỉu lắm."

"Du Hề."

"Celia."

"Em có nghe thấy không."

"Em cũng dơ bẩn lắm."

Anh lặp đi lặp lại bên tai cô hết lần này đến lần khác.

"Miệng bị ♓*ô*n cho sưng tấy cả lên rồi."

"Lại còn đang ch** n**c ròng ròng nữa kìa."

Lần đầu tiên Du Hề dùng hết sức lực, không chút lưu tình tát thẳng vào mặt Bùi Quan Ngọc.

Các ngón tay của Du Hề chấn động đến tê rần.

Anh không né không tránh, hứng trọn cái tát này.

Bùi Quan Ngọc ⓚ𝐡é●𝓅 𝒽●ờ mắt: "Anh xin lỗi."

Du Hề nhìn anh.

Đáy lòng chợt dâng lên cõi lạnh lẽo.

Cô không biết liệu người tên Bùi Quan Ngọc từng nâng niu trân trọng cô lúc trước, có phải sẽ vĩnh viễn biến mất không.

Sau này anh cũng sẽ giống như những gã đàn ông mà cô chán ghét, khiến cô sinh ra nỗi sợ hãi và bài xích tột độ về mặt sinh lý.

Trái tim Du Hề trống rỗng mất một nhịp, ánh sáng trong đôi mắt vụt tắt, sức lực toàn thân như bị rút cạn.

Cơ thể vô lực tựa vào cánh cửa.

Cô không thể nghĩ ra còn cách nào có thể thoát khỏi cơn ác mộng này.

Ngay khoảnh khắc này, trong đầu Du Hề chợt nhớ lại mấy lá bài Tarot mà Trần Tá Y đã lật trước khi cô về đại lục.

Hình ảnh nhân vật hoảng loạn, những bóng đen bủa vây không sao xua tan nổi.

Cứ như thể vận mệnh đã an bài, cuối cùng cô vẫn bước tới kết cục này.

.....................

Du Hề không còn nhớ rõ ngày hôm nay họ đã làm bao lâu nữa.

Lâu đến mức từ hơi thở, cuống họng, cho đến làn da trên cơ thể, dường như đều vương vấn mùi vị của Bùi Quan Ngọc.

Cô giống hệt như đã bị nhai nát tươm rồi nuốt chửng vào bụng.

Lúc tỉnh lại thì đang ở trong phòng ngủ.

Du Hề khẽ cử động chân, cả người vẫn đau nhức, eo mỏi nhừ.

Cô vùi đầu vào gối.

Vòng tay Bùi Quan Ngọc vẫn ôm chặt cô từ phía sau, siết lấy cô như dây leo ⓠ·⛎·ấ·ռ զ·𝐮·ý·†. Việc đụռ-ⓖ ⓒ-𝐡ạ-〽️ thể xác với anh giờ đây đã biến từ một điều ngọt ngào thành một gánh nặng trĩu vai.

Bùi Quan Ngọc có bệnh.

Anh không chỉ có bệnh về tinh thần. Mà còn cả ở cơ thể.

Người bình thường không thể nào đáng sợ đến thế.

Nghĩ đến lọ thuốc bị anh ném đi ban nãy, tấm lưng mỏng manh của Du Hề khẽ run lên.

Thứ đó rốt cuộc là thuốc gì?

Không uống thuốc, Bùi Quan Ngọc sẽ biến thành bộ dạng đáng sợ như thế này sao?

Du Hề mở mắt ra, xung quanh là màn đêm tăm tối tĩnh lặng tựa mặt hồ, nhìn không thấy một tia hy vọng phía trước.

Dù có không sợ gian khó đến đâu, thì cô còn cách nào để thoát khỏi vũng lầy bế tắc này đây?

Hốc mắt Du Hề hoe đỏ, cô khe khẽ sụt sịt mũi.

Chút động tĩnh cực nhỏ ấy truyền đến, bàn tay ôm quanh bụng cô 💲ı*ế*ⓣ 🌜ⓗ*ặ*† hơn.

Du Hề nhắm mắt, khàn giọng cất lời: "Không còn ai có thể giúp em nữa, dồn ép em đến bước đường này, đây chính là sự trừng phạt của anh sao?"

Ngập ngừng một lát, một giọng nói nhạt nhòa từ phía sau vang lên: "Như thế này mà gọi là trừng phạt sao."

Du Hề quay lại nhìn anh, tất thảy hoảng loạn, sợ hãi, uất ức trong phút chốc ngưng tụ thành một vực sâu thăm thẳm.

Những cảm xúc kìm nén bấy lâu nay hoàn toàn vỡ đê.

Cô nghẹn ngào xoay người lại, đôi mắt đẫm lệ mờ ảo mếu máo nói: "Bùi Quan Ngọc, hình phạt này đã đủ nặng rồi, em thật sự không chịu nổi nữa đâu."

"Em muốn về Los Angeles, cho em về đi."

"Em xin anh đấy Bùi Bùi." Nước mắt lã chã tuôn rơi, cô khóc lóc nói năng lộn xộn, "Không phải chuyện gì anh cũng đồng ý với em sao?"

Nỗi đau xé rát từ lồng n𝐠-ự-𝐜 lan tràn ra khắp tứ chi bách hài.

Bùi Quan Ngọc ngoảnh mặt đi, quay lưng lại với cô, cơ thể cuộn tròn vào nhau.

Hai hàm răng anh va vào nhau lập cập, cả người nóng lạnh thất thường, não bộ như bị bơm đầy loại thủy ngân kịch độc.

Sao lại đau đến thế này.

"Đừng nói nữa..." Bùi Quan Ngọc ôm chặt lấy ռⓖự-↪️ trái, khó nhọc rặn ra từng chữ từ trong cuống họng, "Hề Hề."

"Đừng nói nữa."

Du Hề chẳng hề nghe lọt tai.

Cô hệt như một đứa trẻ phải chịu muôn vàn ấm ức, không ngừng làm loạn.

Bùi Quan Ngọc đã không còn khóc được nữa, hốc mắt khô khốc, cay xè.

Có vẻ như sau này, không một tác nhân nào có thể làm dịu đi nỗi đau đớn này.

Đột nhiên Du Hề bị anh đè ngược lại, những ngón tay của Bùi Quan Ngọc 💰𝒾·ế·ⓣ ⓒⓗ·ặ·𝖙 lấy chiếc cổ cô, đáy mắt anh là một mảng tối tăm mờ mịt.

"Hề Hề, tốt nhất em đừng nói nữa."

Anh ấn mạnh vào đầu, gân xanh nổi lên trên thái dương giật liên hồi vì đau đớn.

Du Hề luôn rất nhạy bén trong việc đánh hơi thấy nguy hiểm, cô nhẫn nhịn ngậm miệng lại.

Tốc độ nói của Bùi Quan Ngọc rất nhanh.

"Những lời này, coi như anh chưa từng nghe thấy."

"Mọi chuyện xảy ra trước kia, anh đều có thể coi như chưa từng có gì."

Bùi Quan Ngọc nhắm mắt lại.

Anh không biết bản thân mình lúc này trông ra sao nữa, là một con chó vẫy đuôi mừng chủ xót thương, hay là tên ăn mày quỳ gối xin ăn bên đường.

Nhưng trước mặt Hề Hề, anh sớm đã chẳng còn lại tư tôn gì nữa.

Bùi Quan Ngọc nghe thấy giọng nói không gợn chút thăng trầm của chính mình: "Hề Hề, em cứ tiếp tục lừa gạt anh đi."

"Chúng ta vẫn cứ như trước kia."

Tầm nhìn của cả hai đều nhòe đi, không thể nhìn rõ nét mặt của đối phương.

Cuộc trò chuyện này lại rơi vào ngõ cụt.

Du Hề ngoảnh mặt sang một bên, ánh mắt 𝖈.𝒽.ế.✞ lặng, sự mệt mỏi và tuyệt vọng bủa vây tận sâu trong cõi lòng.

Cô buông xuôi sức lực, lại một lần nữa bị Bùi Quan Ngọc ôm trọn vào lòng.

"Hề Hề, sao cứ nhất thiết phải trở về cơ chứ."

Du Hề khẽ đáp: "Em từng nói với anh rồi mà."

Lúc đó cô vẫn còn ôm mộng mong anh thấu hiểu, nhưng anh lại chẳng hiểu lấy một phân.

Người nhà, bạn bè, fan hâm mộ.

Tình yêu của Hề Hề, lại bị cắt nhỏ ra ban phát cho những kẻ chẳng quan trọng kia.

Tại sao không thể chỉ dành riêng cho một mình anh.

Bùi Quan Ngọc nhíu chặt lông mày.

"Hề Hề."

"Nói thích anh đi, ngày nào cũng phải nói."

Du Hề hé môi, không muốn thốt ra, không muốn nói thêm với anh một lời nào nữa.

"Đồng ý với anh, anh sẽ để Daddy qua đây thăm em."

Cổ họng Du Hề nghẹn ứ.

Mũi cô cay xè, lời từ chối cứng cỏi kẹt cứng nơi cuống họng chẳng thể nói ra, cô lại phải thỏa hiệp rồi.

Cô thực sự vô cùng nhớ Daddy.

Chuỗi ngày từng bị cô coi là tẻ nhạt và chán chường nhất, giờ đây lại trở thành khoảng thời gian chẳng bao giờ quay về được nữa.

Du Hề cất lời: "Em thích anh."

Dẫu đã đến nước xé rách mặt nhau, công kích lẫn nhau, phô bày hết thảy mọi xấu xa tồi tệ nhất, đến cái mức đường cùng này rồi, cô vẫn phải nói tiếng yêu anh.

Sự căm hận sục sôi trong tim Du Hề.

Bùi Quan Ngọc vùi đầu xuống.

Lời nói dối trá nhất, sáo rỗng nhất, chẳng chứa đựng chút thật lòng nào, lại trở thành liều thuốc duy nhất cứu rỗi anh.

"Hề Hề, nói thêm đi em, nói là thích anh nhất."

Du Hề không muốn nói nữa.

Bùi Quan Ngọc nhạt giọng ◗·ụ 🅓·ỗ: "Nói thêm vài câu nữa, anh sẽ cho bạn bè đến thăm em."

Du Hề đưa tay che mắt.

"Em thích anh, thích anh nhất."

Bùi Quan Ngọc: "Gọi tên anh đi."

"Bùi Quan Ngọc, em thích anh, thích anh nhất."

Bùi Quan Ngọc dán sát lại cọ cọ cô.

"Hề Hề."

"Sau này ngày nào em cũng phải nói."

"Làm hòa nhé."

Du Hề quay lưng về phía anh, nhắm nghiền mắt lại.

Bùi Quan Ngọc không cho cô về lại chung cư nữa.

Khi Du Hề mở miệng nhắc, anh hô●ⓝ chụt một cái lên người cô: "Anh xin lỗi."

"Mình ở luôn đây nhé Hề Hề."

"Chỗ đó chật hẹp quá, sẽ bị người ta nghe thấy mất."

Chung cư trên tầng quả thực thi thoảng vẫn truyền xuống tiếng động, bọn họ cũng từng nghe thấy vài lần.

Cho nên lúc ở bên đó, Du Hề ngại ngùng chẳng dám rên lên tiếng nào.

Nhưng Du Hề thừa hiểu, đây là Bùi Quan Ngọc đang gián tiếp cấm cô quay về đó.

Du Hề rảo mắt ngắm nhìn căn phòng chất đầy đồ lưu niệm của mình.

Ánh mắt lại dời về bốn phương tám hướng, nơi có những thứ quản gia gọi là trí tuệ nhân tạo, nhưng cô luôn có dự cảm đó là camera giá-Ⓜ️ 𝐬-á-🌴.

"Hôm ở phòng sách..." Sắc mặt cô trắng nhợt đi, sực nhớ ra một chuyện khiến cô khó thốt nên lời, "Có phải camera đã ghi lại hết rồi không."

Bùi Quan Ngọc: "Hôm đó không bật."

Du Hề ráng nuốt trôi câu chửi thề chực trào ra cửa miệng, cô hận không thể chửi thẳng mặt anh bị bệnh phải không, tại sao phải lắp hàng tá camera giá·ɱ sá·✞ như thế.

Nhưng cô bỗng chốc nhớ lại lời Thẩm Tích Nguyệt từng nói về cậu em họ, từ nhỏ đã lớn lên dưới sự giá.𝐦 💲á.𝐭 nghiêm ngặt.

Trái tim cô run lên bần bật, bao nhiêu lời định nói đều nghẹn ứ dội ngược vào trong.

Bàn ăn yên tĩnh tới mức chỉ còn văng vẳng tiếng bát đũa va chạm lách cách.

Nuốt không vô nữa, Du Hề đành buông bát đũa.

Bùi Quan Ngọc nhổm dậy đi tới, bón cho cô ăn: "Em ăn ít quá."

Du Hề thẳng tay hất tay anh ra: "Em không muốn ăn."

Chiếc thìa rơi vỡ toang dưới nền nhà.

Bùi Quan Ngọc liếc mắt nhìn, quản gia lập tức đi tới dọn dẹp, rồi đưa lên một chiếc thìa mới.

Du Hề phát hỏa: "Em nói là em không muốn ăn."

Bùi Quan Ngọc cúi đầu thổi hơi cho nguội bớt: "Thìa với bát nhà anh còn nhiều lắm, đủ cho em ném mỏi tay."

Anh đưa thìa cháo đến sát môi cô.

Du Hề cảm giác như bị bịt chặt cả miệng mũi ngột ngạt khó thở, cô không muốn lãng phí thời gian dây dưa với anh thêm, há miệng nuốt xuống.

"Khi nào thì anh cho Daddy em qua đây."

Bùi Quan Ngọc đáp: "Hề Hề muốn lúc nào thì lúc đó."

Người nhà.

Bạn bè.

Fan hâm mộ.

Tại sao trong lòng Hề Hề lúc nào cũng chứa đầy những kẻ không thuần khiết, chẳng hề quan trọng tới vậy cơ chứ.

, , vn, live

, vn

Chương (1-77)