| ← Ch.453 | Ch.455 → |
Ⴓ𝐮-ỷ: Mày 🌀●𝐢●ế●✝️ tao đi 2
Tiếng q𝖚.ỷ khóc từ trước đến này đều rất khó nghe, mà tiếng khóc còn có thể ảnh hưởng đến người bình thường. Sau khi nghe được nửa phút, Tô Cẩm hoàn toàn mất kiên nhẫn, lúc cô vừa định đưa tay chơi ⓒ●𝒽ế●𝖙 nó thì nghe thấy Nguyên Tinh Nhị gọi một tiếng: "Chị Tô."
Tô Cẩm ngạc nhiên quay lại: "Chẳng lẽ em muốn chị bỏ qua cho nó à?"
Nguyên Tinh Nhị sửng sốt: "Đương nhiên không phải!" Làm sao mà cô ấy có thể có ý nghĩ như vậy được? Cô ấy cũng không phải đồ ngốc.
Cô ấy ngượng ngùng nhìn Tô Cẩm, khẽ ấp úng hỏi một câu: "Chị Tô, em cũng muốn đánh nó...Không biết em có cơ hội không?"
Tô Cẩm nghe vậy liền hiểu ra, thậm chí còn nhìn Nguyên Tinh Nhị với ánh mắt hài lòng: "Rất tốt, nếu bị bắt nạt thì phải biết đánh trả."
Tô Cẩm điểm nhẹ mi tâm Nguyên Tinh Nhị rồi nhắc nhở: "Em có mười phút."
Được Tô Cẩm cho phép, trong mắt Nguyên Tinh Nhị tràn đầy ánh sáng.
Cô ấy chậm rãi bước xuống giường, sau đó đi tới cách lệ q⛎·ỷ không xa, có chút sợ hãi, mà dường như còn có chút lo lắng.
Tô Cẩm nói khẽ: "Yên tâm, bây giờ nó mặc cho em đánh chửi, nó không đánh lại được."
Lời này đối với Nguyên Tinh Nhị không khác gì một viên thuốc an thần, cô ấy bước tới, nhắm mắt đạp một phát vào con lệ 🍳*ⓤ*ỷ kia.
Vài giây sau, Nguyên Tinh Nhị mở mắt ra, nhìn thấy lệ 🍳.⛎.ỷ bị mình đá ra xa hai mét, cô ấy đột nhiên hưng phấn: "Aaaaa! Chị Tô, em đá nó rồi."
"Ừ, tiếp tục đi." Tô Cẩm mỉm cười đáp lại cô ấy.
Nguyên Tinh Nhị lấy hết can đảm, nghĩ đến sự †*г*𝐚 ⓣấ*n mà mình phải chịu mấy ngày qua, không chút do dự đánh cho con lệ 🍳⛎.ỷ kia một trận.
Mà đó còn là đơn phương đá𝓃.𝐡 đậ.🅿️.
Đúng như Tô Cẩm đã nói, con lệ ⓠ-ⓤ-ỷ không có sức đánh trả, mà nó căn bản không thể đánh trả được, trên đầu của nó vẫn luôn có bùa Thiên Lôi khống chế.
Về phương diện đánh nhau, quả thật Nguyên Tinh Nhị không phải là người chuyên nghiệp.
Bóp, véo, cào, nhổ, mấy loại phương thức cùng nhau ra trận!
Chưa tới vài phút, lệ q.𝖚.ỷ đã k** r*n thành tiếng.
Trong phòng khách ở lầu dưới, Phương Tri Hạc nghe thấy âm thanh không đúng liền lập tức đứng dậy. Anh ta vội vàng bước lên lầu, Nguyên Cảnh đi theo phía sau.
Lúc hai người đi tới, vừa gõ cửa, cửa liền tự động mở ra.
Sau đó bọn họ liền nhìn thấy một cảnh tượng khá kinh hoàng.
Đến mức hai người phải mất một lúc lâu vẫn không thể bình tĩnh lại được...
Nó khá...đáng sợ.
Lúc này, Nguyên Tinh Nhị đang đuổi theo đánh lệ q⛎*ỷ, lệ զ·ц·ỷ bị đánh k** r*n bỏ chạy tứ phía.
Tô Cẩm vẫy tay với hai người đứng ở cửa rồi hỏi: "Hai người cũng muốn đánh à?"
Phương Tri Hạc và Nguyên Cảnh cùng lắc đầu.
Bọn họ không hề có chấp niệm muốn đánh lệ qⓤ·ỷ, chỉ đơn giản là bọn họ kinh ngạc mà thôi...
Một lúc lâu sau, lệ 𝐪*ц*ỷ điên cuồng nhìn Tô Cẩm: "Ⴓ●𝐮●ỷ có thể cⓗ●ế●✝️ nhưng không thể nhục! Cô g**t ch*t tôi đi!"
Nó đường đường là một lệ 𝐪●ц●ỷ, sao có thể bị một người bình thường đánh cho phải bỏ chạy như vậy chứ!
Mà cô gái này ra tay cũng rất hung ác, đánh mệt liền bứt tóc nó. Tóc nó sắp bị nhổ trọc rồi, cho dù nó chỉ là một 🅿️_𝐡_â_n ✞ⓗâ_ⓝ thì nó cũng có tôn nghiêm!
Tô Cẩm lạnh nhạt liếc nhìn nó, nhất thời trong lòng cảm thấy rất vui: "Mi chỉ là một cái 𝖕♓â·𝖓 𝐭♓·â·n, ta ɢ*❗*ế*𝐭 mi làm gì?"
Lệ զ-υ-ỷ hét lên: "A a a! Tôi liều mạng với cô!"
Vừa thả xong mấy lời đe dọa, Nguyên Tinh Nhị liền tát nó một cái: "A cái gì mà a! Ồn ào quá!"Cửa hàng xăm hình 1
Lệ qυ.ỷ bụm mặt, ngồi xổm co ro trên mặt đất, khóc vừa thảm vừa đáng thương.
Đáng tiếc, Nguyên Tinh Nhị không hề thương hại nó, mặt không đổi sắc lại tung một cú đá. Nếu không phải cô ấy gặp được Tô Cẩm thì nói không chừng bây giờ mạng nhỏ của mình đã không còn.
Đối với loại lệ 𝐪𝐮·ỷ muốn lấy mạng của mình, Nguyên Tinh Nhị nhất định sẽ không lãng phí bất kỳ sự thương cảm nào cả.
Cô dạy dỗ lệ զ⛎.ỷ xong, hứng thú bừng bừng chạy đến bên cạnh Tô Cẩm: "Chị Tô, có phải em rất giỏi không?"
Tô Cẩm phối hợp khích lệ: "Đúng thế, Tinh Nhị giỏi lắm."
"Đúng rồi, vậy thì hình xăm trên người em có phải tìm được nó là có thể xóa đi rồi không?" Nguyên Tinh Nhị chỉ vào lệ զ𝐮_ỷ đang khóc thút thít hỏi.
Tô Cẩm lắc đầu: "Nó chỉ là một cái 𝓅_𝒽â_ռ ✞♓_â_ռ thôi, còn phải tìm tới bản thể của nó cùng với người xăm hình cho em nữa."
Cho nên lúc mới gặp nhau, cô mới nói là có hơi phiền phức.
Có điều cũng chỉ là mất thêm một chút thời gian thôi, cũng không phải là vấn đề lớn.
Tô Cẩm vừa dứt lời liền nhìn thấy con lệ ⓠ*⛎*ỷ kia động đậy, cô nhanh chóng khống chế lại lệ 🍳ⓤ●ỷ, không cho nó nhúc nhích nữa!
Phương Tri Hạc đi tới kiểm tra một chút, anh ta kinh ngạc nói: "Con lệ qu·ỷ này thế mà lại muốn tự hủy 𝐩𝖍.â.𝓃 🌴h.â.𝖓 sao?"
Tô Cẩm chậc một tiếng: "Nó đang sợ chúng ta dùng 𝓅♓.â.𝓃 т𝒽.â.𝖓 tìm được tới chỗ bản thể của nó."
"Có câu nói chọn ngày không bằng đụng ngày, nếu như đã bắt được nó ở đây rồi thì đánh thẳng qua luôn." Tránh cho tên chuyên gia xăm hình kia phát hiện ra điều gì đó không ổn rồi lại chạy trốn.
Nói xong những lời này, Tô Cẩm liền vươn tay tóm lấy p𝐡â-𝓃 𝖙-𝖍-â-𝐧 của lệ ⓠ-𝖚-ỷ.
Cô tiện tay dán một lá bùa trên người nó, một khoảnh khắc tiếp theo, liền thấy lá bùa chỉ về một hướng cho Tô Cẩm.
Tô Cẩm vẫy tay với Nguyên Tinh Nhị: "Tới đứng bên cạnh chị, nhắm mắt lại, đừng lên tiếng."
Nói xong, cô lại nhìn Nguyên Cảnh.
Một tay Tô Cẩm đang tóm lấy q·𝐮·ỷ, một tay khác dắt Nguyên Tinh Nhị, không còn rảnh tay. Mà Phương Tri Hạc khi dịch chuyển cũng chỉ có thể lo cho bản thân mình, Nguyên Cảnh thức thời nói: "Tôi ở chỗ này đợi mọi người về."
"Được." Tô Cẩm đáp lại, sau đó dẫn theo một người một զ·u·ỷ đi về phía lá bùa chỉ dẫn, Phương Tri Hạc theo sát phía sau.
Nguyên Cảnh đứng tại chỗ, khẽ thở dài một tiếng.
Tranh thủ lúc ở đây không còn ai, anh lặng lẽ lấy ra một lá bùa, bắt chước theo mấy động tác của Tô Cẩm.
A, quả nhiên không có tác dụng gì.
Chỉ là, Nguyên Cảnh không hề chú ý, trong nháy mắt khi cất lá bùa kia đi, có một tia sáng nhàn nhạt tràn ra, chỉ thoáng qua liền biến mất, giống như là xuất hiện ảo giác.
Tô Cẩm đi theo chỉ dẫn của lá bùa, quả nhiên tìm được vị trí bản thể của lệ 🍳_𝖚_ỷ.
Cô đứng ở cách đó không xa, nhìn tấm bảng hiệu ở chỗ đó, quay đầu nhìn 𝐩●ⓗâ●𝓃 t𝐡●â●𝓃 của lệ զ_u_ỷ với vẻ kinh ngạc: "Mấy lệ 🍳⛎*ỷ tụi mi đều ngu xuẩn như thế à? Thế mà lại giấu ở trong cửa hàng xăm hình? Uổng cho ta còn tưởng rằng chỗ ẩn thân của mi khó tìm lắm nữa chứ..."
Thật là...lãng phí cảm xúc của cô.
Nếu sớm biết ở chỗ này thì cô đã hỏi thẳng Nguyên Tinh Nhị địa chỉ cửa hàng xăm hình rồi.
Nguyên Tinh Nhị ở bên cạnh cũng có chút không nói nên lời.
Con lệ 🍳ⓤ-ỷ này hình như không được thông minh cho lắm...
Lệ զ⛎*ỷ r*n r* hai tiếng, ánh mắt căm hận.
Một tia lạnh lùng lướt qua trong mắt Tô Cẩm, dưới ánh mắt phẫn hận của nó, cô trực tiếp hủy diệt nó.
Cùng lúc đó, một người đàn ông trung niên trong cửa hàng xăm hình đột nhiên cảm thấy trong lòng đau nhói, ánh mắt tối sầm, chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì sao?
Ông ta theo bản năng đi tìm con lệ 🍳ⓤ●ỷ kia nhưng con 🍳υ●ỷ toàn thân đen như mực kia vẫn không hề có động tĩnh gì, dường như đã chìm vào giấc ngủ say.
Vậy là kế hoạch vẫn thuận lợi à? Hay là xảy ra sai sót gì rồi?
| ← Ch. 453 | Ch. 455 → |
