Truyện:Đại Hoàn Dư – Cho Ta Khuynh Thất Giang San - Chương 019

Đại Hoàn Dư – Cho Ta Khuynh Thất Giang San
Trọn bộ 182 chương
Chương 019
Ngọc bội dành tặng người trong tim
0.00
(0 votes)


Chương (1-182)
Hot!!! Pi Network đã chính thức lên mainnet! Đừng bỏ lỡ cơ hội như bitcoin!


"Gì cơ? Hoàn Dư công chúa?" Ở sâu trong khu rừng trúc, giọng oang oang của Thanh Tụ vang lên khiến đám chim chóc trên cây sợ hãi bay tán loạn. Nhưng nếu so với giọng nói thì vẻ mặt khiếp sợ của nha đầu này càng khoa trương hơn.

Bị trận đòn lần trước đã khiến Thanh Tụ phiền muộn lắm rồi, không ngờ hôm nay còn nghe được việc kinh động thế này.

"Tiểu thư không phải định làm Hoàn Dư công chúa thật đấy chứ?" Thanh Tụ cố nén sự đau đớn trên người, đi tới trước mặt Sở Lăng Thường, khẩn trương cất tiếng hỏi.

Sau khi bãi triều, Sở Lăng Thường đã tới tận nơi sâu thẳm của khu rừng trúc này ngồi gảy cây đàn cổ cầm như thể những chuyện sáng nay trên triều không hề có chút liên quan nào tới mình vậy. Những lá trúc xanh biếc nhẹ nhàng lay động khi có cơn gió nhẹ thoảng qua, thỉnh thoảng còn có vài chiếc lá rớt xuống cây đàn của nàng. Khẽ ngẩng đầu, đôi mắt trong veo với con ngươi sáng lấp lánh như hội tụ hết thảy tinh hoa của nhật nguyệt, từ nơi thẳm sâu trong tâm hồn nàng tản ra khí chất thanh nhã u tĩnh khiến người thường không cách nào sánh kịp.

"Làm công chúa có gì không tốt chứ? Ít ra em sẽ không bị người khác khi dễ nữa." Thật khó tin là Sở Lăng Thường còn cất tiếng đùa lại.

"Tiểu thư...." Thanh Tụ kinh ngạc nhìn nàng rồi khó nhọc liếm cánh môi, "Tiểu thư sẽ không.... thích cái người...Tả hiền vương đó chứ? Có phải người đó thật sự rất anh tuấn hay không?"

"Hắn anh tuấn thế nào cũng đâu liên quan gì đến ta." Sở Lăng Thường hờ hững đáp lại, ngón tay trắng trẻo thanh mảnh hạ xuống cây huyền cầm, tiếng đàn trong trẻo vang lên réo rắt vọng khắp khu rừng trúc.

"Nhưng thái hậu đã phong tiểu thư làm công chúa, chẳng bao lâu nữa sẽ ban hôn. Vậy phải làm sao đây? Tiểu thư, không bằng người đi nói với thái hậu một tiếng, chúng ta lập tức xuất cung, ở đây thực sự một chút tự do cũng không có." Thanh Tụ nhăn mũi có chút làm nũng nói với Sở Lăng Thường.

Khẽ chớp mắt, đưa tay gẩy nhẹ một chút trên cây huyền cầm, Sở Lăng Thường mới chậm rãi trả lời, "Nơi này là hoàng cung, cũng chính là nơi khiến người ta không thể làm theo ý mình. Lúc nãy ta đã gieo một quẻ, quẻ thượng ba hào, dương quẻ càn là trời, quẻ hạ ba hào, âm quẻ khôn chỉ đất, dương khí cực kỳ mãnh liệt, quy luật hoạt động đều hướng về đích, địa âm khí tuy yếu nhưng quy luật hoạt động cũng hướng về đích. Quẻ đã chỉ ra trời đất không giao hoà, âm dương thiếu đi sự lưu chuyển."

"Tiểu thư, vậy quẻ này có nghĩa gì?"

"Ý là sẽ có sự chuyển biến, chuyện này còn chưa tới mức lâm vào tuyệt cảnh, dựa theo quẻ tượng mà xem, không lâu sau sẽ có người mang đến sự thay đổi." Sở Lăng Thường thu lại tầm mắt, giọng nói nhẹ nhàng bình thản vừa dứt thì một chuỗi tiếng đàn lại ngân lên.

Thanh Tụ nghe xong liền cực kỳ cao hứng, nếu không phải vì trên người đang có thương tích thì đã hoa chân múa tay bày tỏ sự vui sướng rồi."Thì ra tiểu thư đã sớm định liệu mọi chuyện. Vậy là tốt rồi, nghe nói chỗ ở của người Hung Nô đó rất giá lạnh, chúng ta không qua đó thì tốt."

"Hoàng cung này là nơi lòng người khó dò. Lời nói của thái hậu, ngay hoàng thượng cũng không thể phản bác, ta công nhiên phản kháng thì có ích gì chứ." Nàng nhẹ nhàng nở nụ cười, khuôn mặt cũng cực kỳ bình thản. Thanh Tụ chỉ là chống đối Lật phi mà còn bị đánh cho trày da tróc thịt, thậm chí bị thái hậu dùng làm con tin để uy hiếp nàng, cho nên không cần nghĩ cũng biết nơi này không phải là nơi mà người ta có thể nói chuyện một cách thoải mái được. Nàng tuy rằng không có tâm hại người, nhưng cũng muốn bảo vệ cho tốt bản thân mình.

"Tiểu thư, em thật yêu tiểu thư đến chết luôn. Tiểu thư chờ em ở đây, em sẽ mang trà tới ngay." Sự sùng bái của Thanh Tụ đối với nàng lại tăng thêm một phần, cười cực kỳ rạng rỡ quay đi chuẩn bị trà.

Nơi sâu thẳm rừng trúc, tiếng đàn lại réo rắt vang lên như trước.

Sự chuyển biến khi nào mới xuất hiện, Sở Lăng Thường cũng không thể tính toán chuẩn xác, nhưng nàng biết rõ, sẽ rất nhanh thôi...

Khóe môi khẽ cong lên lộ rõ nụ cười thanh khiết hệt như cành hoa lê ngày xuân nhưng cũng đúng lúc này, Sở Lăng Thường cảm thấy nơi eo lưng mình dâng lên một cảm giác ấm áp, ngay sau đó, cả người nàng bị kéo nhào vào lồng ngực vạm vỡ của nam nhân.

Sở Lăng Thường thực sự kinh hoàng. Mùi xạ hương thoang thoảng cũng lập tức ùa tới, nàng không ngờ vừa quay đầu lại đã gặp ngay đôi mắt tràn ngập vẻ hứng thú của Hách Liên Ngự Thuấn. Đôi mắt của hắn cũng giống hệt tối qua, mang theo sự nóng bỏng cùng lớn mật. Ngoài ra, đôi môi mỏng cũng lộ rõ nụ cười đầy sủng ái.

"Đây là lần đầu tiên bản vương thấy nàng cười, thực sự đẹp khiến người ta phải kinh tâm động phách."

*****

Thanh âm trầm thấp tựa như vang lên từ phía chân trời, lại đầy mạnh mẽ tựa như bàn thạch hướng về phía Sở Lăng Thường áp xuống. Đây không phải là lần đầu tiên Sở Lăng Thường có cảm giác thế này. Nàng theo bản năng đưa tay đem hắn đẩy ra, lại bị hắn thuận thế giữ chặt hai cổ tay trắng trẻo lại, hơi dùng sức kéo cả người nàng lao thẳng vào ngực hắn.

Hàng lông mày rậm hơi nhướng lên đầy mạnh mẽ, đôi mắt với con ngươi màu hổ phách sáng lên tựa vì sao trong đêm tối, đem theo sự mê hoặc đủ khiến nữ nhân cuồng loạn, vừa có chút dịu dàng lại đẹp đẽ đầy quyến rũ, đôi môi mỏng hơi nhếch lên mang theo ý hài hước. Hắn nhìn qua vẫn nguy hiểm như vậy, rõ ràng là nhìn nàng nở nụ cười nhưng vẫn khiến nàng có một cảm giác áp lực vô hình hệt như trước.

"Bản vương đáng sợ đến vậy sao?" Hắn mở miệng trước, ánh mắt sắc bén lộ rõ sự nhẫn nại. Nữ tử này thực sự thú vị. Các công chúa trong cung đều muốn nhanh chóng gả cho hắn, chỉ có mình nàng nhìn thấy hắn lại chẳng khác nào nhìn thấy mãnh hổ dã thú. Nhưng cũng chính vì dáng vẻ này của nàng lại càng khiến hắn nảy sinh hứng thú cao độ.

Sở Lăng Thường thấy giãy giụa không ích gì nên cũng ngừng lại. Bởi hắn từ trên cao nhìn xuống nàng, nên nàng cũng không hề chớp mắt mà nhìn thẳng lại hắn, nét mặt cực kỳ băng lãnh, thanh âm cũng vô cùng lạnh nhạt, "Toàn thân vương gia đều toát lên sát khí cùng mùi máu tanh, những thứ đó...đủ khiến người khác phải sợ hãi."

"Vậy sao?" Hách Liên Ngự Thuấn nở nụ cười tà mị, "Bản vương thực sự có hứng thú nghe lý do thoái thác của nàng." Hắn lại tiếp tục nở nụ cười rạng rỡ trông cực kỳ vô hại.

Nàng rốt cục cũng ngước mắt lẳng lặng nhìn hắn, tựa như bị dáng vẻ cùng nụ cười của hắn mê hoặc, nhưng rốt cuộc cũng chỉ than nhẹ một tiếng, "Máu tươi chính là cái giá cao phải trả khi tranh đoạt giang sơn, tuy rằng vương gia có khí chất vương giả nhưng không ngừng toan tính mưu kế như vậy trong lòng sao có được sự bình thản đây?"

"Vạn vật trên thế gian đều có số mệnh của nó, số mạng đã định thì sẽ không có cách nào sửa đổi, sát khí của vương gia không phải ở trên khuôn mặt, mà là ở trong tâm." Khẽ chớp nhẹ đôi mắt tựa hồ nhìn thấu vạn vật khắp nhân thế, đôi môi đỏ mọng của Sở Lăng Thường lại hé mở, "Tiếng tiêu đêm đó của vương gia tràn ngập sự thù hận tích tụ lâu ngày, mặc dù du dương nhưng lại lộ ra cảm giác cô tịch, lại có chút dã tâm do tình thế bắt buộc. Cũng bởi câu "ánh mắt thể hiện tâm trạng" cho nên dã tâm đã xuyên thấu ánh mắt của vương gia mà nói cho tôi biết."

"Nói như vậy thực khiến bản vương có hứng thú thỉnh giáo nàng." Ý cười trong mắt Hách Liên Ngự Thuấn vẫn không tan đi, con ngươi màu hổ phách tựa như viên dạ minh châu ngời sáng không gì sánh được.

Nàng chỉ lẳng lặng nhìn hắn, không nói tiếp nữa.

"Trên đời này chẳng ai dám nói bản vương có dã tâm. Nếu nàng đã nhìn thấu, vậy việc bản vương muốn có cả giang san có phải sẽ dễ như trở bàn tay hay không? Liệu có bao nhiêu khả năng để tranh đoạt?"

"Vạn sự có âm dương, nhân thế có ngũ hành, âm dương ngũ hành tương sinh tương khắc. Vương gia là người có hoài bão, sở dĩ có dã tâm như vậy cũng bởi suy nghĩ đó đã tiềm ẩn và phát triển từ lâu trong lòng những người thuộc gia đình đế vương rồi." Nàng nhìn hắn, nhẹ nhàng tiếp lời, "Biết quá khứ, đoán tương lai thực ra cũng chỉ là nắm được sự tuần hoàn của vạn vật âm dương, sự luân chuyển của ngũ hành mà thôi. Nếu số mạng đã sớm định sẵn, cần gì phải biết trước cho mệt? Người của Quỷ Cốc phái luôn có thông lệ này, thứ cho dân nữ không thể phụng bồi."

Trong rừng trúc, ánh mắt trời xen qua kẽ lã chiếu những tia nắng dịu nhẹ hắt bóng nghiêng nghiêng trên gương mặt của nàng khiến cho dung nhan mỹ lệ càng thêm mộng ảo, khiến người ta có cảm giác nàng giống như người trên nguyệt cung, có chút không thực đứng ở nơi này. Thanh âm của nàng cũng cực kỳ bình tĩnh, tâm tình cũng không có chút nào bấn loạn mặc cho thân thể nhỏ bé bị Hách Liên Ngự Thuấn giữ chặt, xiêm y thướt tha vẫn bay bay hòa cùng những chiếc lá trúc đang rơi rụng.

Nét cười trong mắt Hách Liên Ngự Thuấn càng lúc càng trở nên khó nắm bắt. Hắn đem vẻ lạnh lùng trên khuôn mặt xinh đẹp của nàng thu hết vào trong tầm mắt rồi nhẹ nhàng cong môi, "Hiện giờ không nói cũng không sao, chúng ta còn nhiều thời gian."

*****

Ngôn từ quá mức tự tin của hắn thực khiến Sở Lăng Thường hoảng sợ. Nàng cố nén sự lo lắng trong lòng, chậm rãi lên tiếng, "Ngài đường đường là một Tả hiền vương cao cao tại thượng, cần gì phải làm khó một dân nữ bình thường chứ?"

"Bản vương thương nàng còn chưa đủ, sao có thể làm khó nàng đây?" Hách Liên Ngự Thuấn vừa nói vừa vươn tay ra, áp lên gương mặt nàng, thanh âm cực kỳ dịu dàng tựa như dòng nước ấm áp chảy ra từ khe núi khiến người ta không kìm lòng được mà đắm chìm trong đó.

"Bản vương ôm hiện giờ cũng đâu phải một dân nữ bình thường, mà là dưỡng nữ của thái hậu - Hoàn Dư công chúa, không phải sao?"

Ánh mắt Sở Lăng Thường không khỏi hiện lên một tia ngạc nhiên.

"Không cần kinh ngạc như vậy, trong cung luôn không tồn tại cái gọi là bí mật." Hách Liên Ngự Thuấn thích thú ngắm nhìn đôi mắt đẹp của nàng, nữ nhân trong ngực thực giống một bức tranh thủy mặc dưới nét họa cua một danh gia, được điểm thêm những nét cực kỳ sống động khiến người ta nhìn vào cảm thấy cực kỳ thư thái. Có lẽ do sống lâu ở nơi sơn cốc, nên từng cử chỉ của nàng vô cùng nhàn nhã, lại thêm khí chất thanh nhã toát ra từ trong xương cốt thực không gì sánh kịp.

"Chỉ là thái hậu nương nương đã quá thương yêu mà thôi. Dân nữ đâu có tài đức gì mà dám nhận là Hoàn Dư công chúa. Xin vương gia tìm người khác thích hợp hơn." Sở Lăng Thường căn bản không muốn gả cho hắn, nàng với hắn chẳng qua chỉ là bèo nước gặp nhau nhưng không hiểu tại sao hắn luôn bức ép, bám lấy nàng không tha.

Nở nụ cười nhẹ, ánh mắt rực lửa cực kỳ lớn mật của hắn vẫn tỉ mỉ quan sát gương mặt của nàng, "Thiên hạ có quá nhiều nam nhân nguyện bỏ ra ngàn vàng chỉ để đổi lấy nụ cười mỹ nhân..." Nói đến đây, hắn liền cúi xuống, gương mặt càng lúc càng gần lại đủ để ngửi được mùi hương thơm ngát từ trên người nàng, "Bản vương cũng vậy!"

Lời nói cực kỳ táo bạo của hắn khiến Sở Lăng Thường không khỏi muốn lui về phía sau, nhưng vẫn không cách nào tránh khỏi sự áp bức mạnh mẽ của hắn khiến nàng chỉ có thể ngẩng đầu đối diện với ánh mắt tà mị kia.

Bộ dáng của nàng dường như đã chọc cười Hách Liên Ngự Thuấn. Hắn lấy từ trên người mình ra một miếng ngọc bội, sắc trắng của miếng ngọc bội dưới sự phản chiếu của ánh mặt trời lại càng trở nên sáng chói và trong suốt. Sở Lăng Thường chỉ cảm thấy lòng bàn tay của mình hơi mát lạnh thì miếng ngọc bội kia đã đặt vào bàn tay nàng.

"Đây là vật tùy thân của bản vương, hôm nay tặng cho nàng. Thấy ngọc bội này như nhìn thấy bản vương, chỉ cần mang miếng ngọc bội này, không kẻ nào dám làm tổn thương nàng dù chỉ một chút."

Miếng ngọc bội này được chế tác từ một khối bạch ngọc thuộc hàng tuyệt phẩm. Trên mặt ngọc bội không có lấy chút tỳ vết, dưới ánh mặt trời tỏa ra thứ ánh sánh lấp lánh cùng với sự mát lạnh như khảm nhập vào thân thể. Hình khắc trên mặt ngọc bội là hình rồng phượng. Rồng mạnh mẽ hữu lực, phượng thướt tha quấn quít. Kiểu điêu khắc này người Trung Nguyên thường không sử dụng mà chỉ thuộc về người phương Bắc, mang ý nghĩa may mắn.

"Ngọc bội này là vật tùy thân của vương gia, xin đừng tùy ý tặng cho người khác." Sở Lăng Thường đương nhiên không nhận món quà này của hắn.

Thế nhưng hắn lại mạnh mẽ đem ngọc bội nhét vào đai lưng của nàng, khóe môi vẫn nhếch lên nụ cười đầy hàm ý, "Đậu thái hậu có lòng ban nàng cho bản vương, nàng đã là người của bản vương thì cần gì phải vội vàng phân định giới hạn như vậy? Bản vương bất quá cũng chỉ là đem ngọc bội tặng cho người trong tim mình mà thôi."

Tặng cho người trong tim mình?

Sở Lăng Thường thực không ngờ lời nói của hắn lại có thể lớn mật đến như vậy, nhưng còn chưa kịp phản ứng gì nhiều, chỉ thấy hắn cúi đầu xuống, lần thứ hai hôn lên đôi môi đỏ mọng của nàng...

Sự đụng chạm đầy bá đạo khiến nàng lại lần nữa nhớ đến đêm trong đại điện hôm đó. Hai mắt của Sở Lăng Thường mở lớn, nhìn gương mặt anh tuấn hiện ra gần trong gang tấc, cảm thấy làn môi hắn cực kỳ nóng bỏng, tựa như muốn cắn nuốt hết thảy con người nàng.

Hách Liên Ngự Thuấn thừa dịp nàng sững sờ, liền đưa lưỡi tiến vào khoang miệng của nàng dò xét, chạm khẽ vào đầu lưỡi nàng sau đó trêu chọc cuốn lấy đầu lưỡi nàng, rồi lại lùi ra quấn lấy làn môi mềm mại, lôi kéo nàng cùng hắn triền miên.

"Đừng...." Sở Lăng Thường thực sự kinh hoàng. Nơi này là rừng trúc, Thanh Tụ lúc nào cũng có thể quay lại, mà cũng dễ dàng bị cung nữ đi ngang qua nhìn thấy...

*****

Cách đó không xa truyền tới tiếng bước chân, thấp thoáng phía bên rìa rừng trúc xanh biếc cũng xuất hiện mấy bóng dáng mặc y phục màu hồng của cung nữ. Sở Lăng Thường kinh hoàng muốn giãy giụa thoát khỏi Hách Liên Ngự Thuấn nhưng lại bị cánh tay mạnh mẽ của hắn siết lại càng chặt hơn. Dường như hắn càng lúc càng mê luyến mùi hương của nàng. Mặc dù đã buông tha cho làn môi đỏ mọng như nàng mong muốn nhưng hắn lại vùi khuôn mặt vào mái tóc nàng, đem hơi thở nóng bỏng lướt qua từng sợi tóc, thân hình cao lớn cũng dán sát lại như muốn miêu tả từng đường cong yêu kiều trên thân thể mềm mại của nàng...

Những chiếc lá trúc nhẹ nhàng rơi rụng dần xóa đi bóng dáng mấy cô cung nữ phía xa lại có chút như hòa cùng những cánh hoa đào màu phấn hồng tạo thành một cảnh tượng cực kỳ đẹp mắt khiến Sở Lăng Thường càng thêm hoảng loạn.

Tiếng cười khẽ nhẹ nhàng bật ra từ yết hầu Hách Liên Ngự Thuấn. Dường như hắn rất thích nhìn thấy vẻ hoảng loạn của nàng, trong ánh mắt hắn còn mang theo chút ý đùa bỡn cùng ranh mãnh nhìn nàng chăm chú, khuôn mặt tà mị cũng chỉ cách làn môi nàng một khoảng rất nhỏ.

Tiếng cười trầm khàn của hắn càng khiến Sở Lăng Thường thêm sợ hãi. Nàng rất sợ mấy cung nữ đi qua đây phát hiện ra. Vô thức quên luôn chuyện nam nữ thụ thụ bất thân, nàng giơ bàn tay nhỏ bé che miệng hắn lại.

Một hành động vô tình trong chớp mắt biến thành một tiếng sét đánh thẳng vào nội tâm của hai người họ.

Sở Lăng Thường chỉ cảm thấy lòng bàn tay mình áp vào môi hắn trở nên nóng bừng, lại có chút cảm giác nhột nhột của những sợi râu mới nhú đâm vào lòng bàn tay. Đây là một cảm giác xa lạ thuộc về nam nhân mà nàng chưa từng trải qua bao giờ. Mà hắn, chỉ trong nháy mắt cũng cảm nhận được một cảm giác cực kỳ mềm mại, bàn tay nhỏ nhắn của giai nhân ấm áp như một miếng noãn ngọc áp vào làn môi hắn, mùi hương thanh nhã nhẹ nhàng tỏa ra khiến trái tim hắn không khỏi đập loạn lên. Thấy nàng muốn rút lại bàn tay nhỏ bé, hắn liền nhanh nhẹn túm lấy cổ tay trắng trẻo của nàng.

Nụ cười của hắn cũng giống như cánh hoa đào phiêu lãng đêm đó nhẹ nhàng ẩn hiện trong đôi mắt hắn, mang theo ý trêu cợt nhẹ nhàng. Bầu không khí lúc này rất quái lạ, người tỉnh táo bình tĩnh tới cỡ nào đối diện với tình cảnh thế này cũng sẽ cảm thấy hốt hoảng. Thấy hắn nắm chặt lấy cổ tay mình không buông, Sở Lăng Thường trở nên có chút sốt ruột, thấp giọng kêu lên, "Buông tôi ra!"

Hắn vẫn mỉm cười như trước, không những không buông ra, trái lại, còn đem khuôn mặt anh tuấn của mình kề sát gương mặt nàng hơn, thanh âm trầm trầm cũng nén xuống, "Bản vương sẽ không làm thương tổn nàng!" Thấy Sở Lăng Thường lại muốn phản kháng, hắn liền ghé miệng sát vành tai nhỏ xinh của nàng thì thầm, "Yên nào, để mấy cung nữ kia nhìn thấy sẽ không hay đâu!"

Sở Lăng Thường không có cách nào trốn tránh, chỉ cảm thấy luồng khí nóng rực phả lên vành tai mình, vừa có chút cảm giác nhột nhột lại có chút xấu hổ. Nàng chỉ có thể quay mặt tránh sang một bên, nhíu mày, "Vương gia, xin thả tôi ra!"

Đối với chuyện tình yêu nam nữ, Sở Lăng Thường là một người vô cùng đơn thuần. Nàng căn bản không biết việc cầu xin như vậy sẽ chỉ càng khiến nam nhân trở nên cuồng dã, huống hồ nàng còn sợ bị đám cung nữ kia phát hiện ra cho nên thanh âm của nàng chỉ có thể yếu ớt hệt một chú mèo con, lộ rõ sự đè nén. Dáng vẻ nàng lúc này rơi vào trong mắt Hách Liên Ngự Thuấn chẳng khác nào một loại mê dược, giống như chiếc lông vũ khẽ trêu trọc trái tim hắn. Ở vị trí cao cao tại thượng, hắn đã sớm hình thành thói quen có được mọi thứ mình muốn, đương nhiên lại càng khó kìm lòng được.

"Lăng Thường, cả ngày nay bản vương chỉ toàn nghĩ tới nàng!" Hắn lại lần nữa kề gương mặt sát làn môi nàng, dịu dàng khẽ gọi tên nàng, thanh âm có chút khàn khàn. Mà nàng lại không hề biết giọng nói của mình lúc này dễ nghe đến thế nào, càng không biết dáng vẻ của mình mê người đến chừng nào...

"Không..." Sở Lăng Thường có thể nhìn ra từ trong ánh mắt hắn sự u ám đầy nguy hiểm nên càng cố sức đẩy hắn ra, hàng lông mày thanh tú cũng khẽ chau lại.

Hách Liên Ngự Thuấn trời sinh đã có bản tính thích chinh phục, con mồi càng phản kháng mạnh mẽ, hắn lại càng muốn có được. Thấy Sở Lăng Thường như vậy, một tay hắn siết lấy vòng eo nhỏ nhắn, một tay nâng gáy nàng lên, một lần nữa xâm chiếm cánh môi nàng. Nụ hôn này lúc đầu còn dịu dàng nhưng dần trở nên kịch liệt, đầu lưỡi bá đạo của hắn như muốn tuyên bố chủ quyền, không ngừng đảo trong khoang miệng nhỏ của nàng, xâm chiếm từng chút không gian, sau đó quấn lấy cái lưỡi đinh hương của nàng, đưa vào trong miệng mình, không ngừng mút lấy, điên cuồng dây dưa...

Hô hấp của Sở Lăng Thường đã trở nên hỗn loạn, chỉ cảm thấy khí lực toàn thân hoàn toàn tiêu tán. Cùng lúc đó một cảm giác hốt hoảng dâng lên khi nàng cảm nhận được bàn tay của hắn luồn vào trong y phục của mình, nhẹ nhàng vuốt ve phần da thịt nơi chiếc cổ thon trắng mịn...

Anh vương gia bắt đầu ăn đậu hũ nàng Lăng Thường rồi, bợn cat có nên đặt 16 dần không nhỉ, hay đợi lúc hot hơn?

Crypto.com Exchange

Chương (1-182)