Truyện:Đăng Ký Kết Hôn Trễ - Chương 137

Đăng Ký Kết Hôn Trễ
Trọn bộ 154 chương
Chương 137
Chuyện không phải một sớm một chiều
0.00
(0 votes)


Chương (1-154)
Hot!!! Pi Network đã chính thức lên mainnet! Đừng bỏ lỡ cơ hội như bitcoin!


Bệnh viện St. Katon

Buổi sáng sớm trong lành, bệnh viện St. Katon vẫn đầy người đến khám như từ trước đến giờ, nơi đây là một bệnh viện hoàn cảnh trị liệu được xếp bậc trung, chuyên dành trị liệu cho tầng lớp đi làm công ăn lương, thu nhập vừa phải.

Cửa phòng khám chuyên khoa tim nửa khép nửa nở, bên trong ngoại trừ một vị bác sĩ tuổi trung niên còn có một cô gái mi thanh mục tú diện mạo xinh đẹp nhưng trên mặt cô gái không dấu được nét buồn bã và lo lắng, ánh mắt dõi theo tấm phim X quang trên tay bác sĩ.

'Bác sĩ, bệnh của cha tôi... ' Giọng cô gái có chút run rẩy, hô hấp cũng khó khăn.

Bác sĩ chỉ tay lên tấm phim X quang, giọng trầm ngâm nói: 'Khương tiểu thư, tôi có thể nghiêm túc nói với cô, bệnh tim của cha cô chẳng những không thuyên giảm mà hiện giờ đã bắt đầu biến chứng thành một loại bệnh phổi mãn tính.

'Cái gì chứ? Sao lại như thế được?' Cô gái trong phòng bệnh không phải người xa lạ mà chính là Khương Tĩnh Nghiên, cô đến gặp bác sĩ về tình hình sức khỏe của cha mình, người đang được chữa trị trong bệnh viện này.

Khi nghe được những lời này từ miệng bác sĩ, cả người cô lảo đảo như sắp đổ, toàn thân không còn chút sức lực nào chỉ như một cái xác không hồn.

Vị bác sĩ này là bác sĩ điều trị chính cho ông Khương, nghe cô hỏi vậy, ông chậm rãi đứng dậy, bước tới bước lui trong phòng, thoạt nhìn cũng biết ông đang nghiền ngẫm một vấn đề gì đó.

'Khương tiểu thư, thực ra cha cô có loại biến chứng này đã có thể xem như là may mắn trong cái bất hạnh rồi. Cô cũng biết đó, cha của cô bị chứng bị tim cực kỳ hiếm có đó là rối loạn tĩnh mạch phổi TAPVR, người bị chứng bệnh này bởi vì máu giàu oxy trở về từ phổi đến tâm nhĩ phải hoặc tĩnh mạch chảy sai vị trí khiến cho vòng chảy máu đến và đi từ phổi và không bao giờ được thoát ra khỏi cơ thể chính vì vậy một khi bị chứng bệnh này sẽ rất nhanh gây nguy hiểm cho phổi. Trước mắt chúng tôi phải khống chế những biến chứng trước. Nhưng nếu không lập tức trị liệu thì căn bệnh này sẽ khiến cho các tĩnh mạch bị thu hẹp lại và có thể gây tử vong rất nhanh nếu không được tìm thấy và can thiệp bằng phẫu thuật kịp thời.

Khương Tĩnh Nghiên thấy đầu càng lúc càng choáng váng, tay cũn run dữ dội, gương mặt vốn xanh xao giờ đã trở nên trắng bệch không còn chút huyết sắc nào. Cô chống hai tay lên bàn gượng đứng dậy mà cũng là để giữ cho mình khỏi đột ngột ngất đi...

'Bác sĩ, cầu xin ông, xin ông cứu lấy cha tôi. Bất kể là dùng thuốc hay phải phẫu thuật, chỉ cần cứu được tính mạng của cha tôi là được. Bác sĩ, cầu xin ông!'

Giọng cô đứt quãng nghẹn ngào, trong mắt đã tràn ngập bất lực và sợ hãi.

Vị bác sĩ hơi xoay người lại nhìn vào gương mặt đầy lo lắng của cô, trầm giọng nói: 'Khương tiểu thư, tôi đương nhiên hiểu rõ tâm trạng của cô, là bác sĩ đương nhiên chúng tôi sẽ cố gắng hết sức nhưng... '

Ông hơi ngưng lại, thở dài một tiếng rồi nói tiếp: 'Mong là cô chuẩn bị tâm lý sẵn bởi vì trị liệu loại bệnh này không chỉ cần phải khẩn cấp tiến hành phẫu thuât mà còn phải tiêu tốn rất nhiều tiền cho các loại thuốc quý bởi vậy chi phí chữa bệnh là một con số rất khó tưởng tượng. '

Hô hấp của Tĩnh Nghiên càng lúc càng khó khăn, cô gian nan gật đầu: 'Bác sĩ, tôi biết, bất kể là phải tiêu tốn bao nhiêu tiền cũng xin ông nhất định phải cứu lấy cha tôi!'

Vị bác sĩ hơi lộ vẻ xúc động, ông đang định mở lời thì lúc này một y tá đã vội vã chạy đến, gấp đến độ quên cả gõ cửa: 'Bệnh nhân phòng số 3 bắt đầu có hiện tượng khó thở!'

Trong mắt vị bác sĩ thoáng qua một tia lo lắng, ông vội nói: 'Nhanh, mau chóng đưa vào phòng cấp cứu!'

Nhất thời cả người Khương Tĩnh Nghiên mềm nhũn ngã ngồi xuống ghế. Phòng bệnh số 3! Bệnh nhân trong phòng bệnh số 3 chính là cha cô.

Một tay cô áp chặt lên ngực như muốn chặn xuống nỗi hoảng loạn trong lòng nhưng trên mặt không dấu được vẻ kinh hoàng luống cuống.

'Khương tiểu thư, bệnh nhân ở phòng bệnh số 3 là cha cô phải không? Vậy cô nhanh chóng đi làm những thủ tục cần thiết đi, trong quá trình cấp cứu cô phải luôn ở bên cạnh phòng cấp cứu để tiện cho chúng tôi nếu có việc sẽ dễ dàng tìm được cô!' Vị bác sĩ nói xong liền vội vàng rời đi bắt đầu chuẩn bị cấp cứu.

Khương Tĩnh Nghiên cũng không biết mình rời khỏi văn phòng của vị bác sĩ kia, chỉ đến khi nhìn thấy cha mình được các y tác đẩy đến phòng cấp cứu khoảnh khắc đó toàn thân cô run rẩy, đôi chân mềm nhũn không đỡ được thân người...

Ngay lúc đó một đôi tay vươn ra kịp thời đỡ lấy người cô khiến cô may mắn không ngã nhào trên đất. Vội vàng quay đầu lại nhìn thì tầm mắt cô rơi vào một đôi mắt nhu hòa tràn đầy quan tâm...

'Cô... '

Giọng Khương Tĩnh Nghiên đứt quãng ngập ngừng nhưng chỉ trong chớp mắt, gương mặt lại trở nên lạnh như băng.

Người vừa đỡ cô chính là Sầm Tử Tranh.

'Tĩnh Nghiên, bác trai không sao chứ? Bác... Không phải bác vẫn luôn khỏe mạnh sao?' Sầm Tử Tranh cũng lộ vẻ lo lắng và đau lòng nhìn Khương Tĩnh Nghiên hỏi.

Tĩnh Nghiên ngay lập tức hất tay Sầm Tử Tranh ra, giọng lạnh lùng và sắc bén nói: 'Cô đến đây làm gì? Còn muốn tiếp tục hại người sao? Hay là đến cười nhạo chúng tôi? Cô hại anh trai tôi chưa đủ lại hại đến mẹ tôi, giờ ngay cả cha tôi cô cũng muốn hại? Thấy chúng tôi thế này chắc là cô vui lắm rồi phải không?'

'Tĩnh Nghiên!'

Sầm Tử Tranh nghe cô nói vậy mặt cũng trở nên tái mét, 'Sao bạn lại hiểu lầm mình như thế được. Mà bác gái thế nào rồi?'

'Hừm!'

Khương Tĩnh Nghiên cười lạnh một tiếng nhưng trong tiếng cười không dấu được sự bi ai: 'Cung phu nhân, nơi đây không phải là chỗ những người giàu sang phú quý như cô đến đây. Xin cô sau này đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa!'

Sầm Tử Tranh nhìn vẻ lạnh lùng trên mặt Khương Tĩnh Nghiên, lòng lại bắt đầu ẩn ẩn đau, hai người đã từng là bạn thân nhất của nhau sao giờ lại thành ra thế này chứ?

'Tĩnh Nghiên, nơi đây không phải là nơi tranh cãi. Bạn nói cho mình biết vừa nãy bạn nhắc đến bác gái, rốt cuộc bác làm sao? Còn bác trai thì bị bệnh gì? Mình nghe Quý Dương nói bác trai sinh bệnh hiện đang điều trị ở bệnh viện này nên mình mới vội chạy đến đây vừa hay nhìn thấy bác trai bị đẩy vào phòng cấp cứu... '

'À... ' Khương Tĩnh Nghiên liếc mắt nhìn cô, bên môi nhếch lên một nụ cười châm chọc: 'Thì ra là định kể công với tôi! Cũng đúng thôi, đúng là nên cám ơn Cung phu nhnân, nếu như không phải cô kịp thời chạy đến đây thì cho dù cha tôi chết chắc cũng không ai hay biết!'

Sầm Tử Tranh sốt ruột lắc đầu giải thích: 'Không phải, Tĩnh Nghiên, bạn hiểu lầm rồi, mình không có ý gì khác. Mình... '

'Tôi mặc kệ cô có ý gì!' Khương Tĩnh Nghiên không chút khách khí ngắt lời Sầm Tử Tranh, cô nói rành mạch từng chữ một: 'Xin cô sau này đừng xen vào chuyện nhà tôi nữa. Tôi... gánh không nổi!'

*****

Sầm Tử Tranh như vừa bị tạt một gáo nước lạnh, cô đứng ngây người nhìn Khương Tĩnh Nghiên định nói gì đó nhưng môi mấp máy mãi vẫn nói không nên lời.

Tĩnh Nghiên hận cô đến vậy sao? Giữa họ thật sự đã không thể trở lại như trước đây rồi sao?

'Tĩnh Nghiên à... ' Thật lâu Sầm Tử Tranh mới rầu rĩ thốt lên mấy tiếng.

'Đủ rồi Sầm Tử Tranh! Xin cô rời khỏi đây ngay bởi vì hễ tôi nhìn thấy cô là sẽ nghĩ đến anh trai tôi, nghĩ đến mẹ tôi. Cô đi đi! Đi ngay!'

Khương Tĩnh Nghiên quay đầu nhìn Sầm Tử Tranh hung hăng xua đuổi, sau đó ánh mắt đăm đăm nhìn về phía phòng cấp cứu, không thèm nhìn đến Sầm Tử Tranh nữa.

Điều cô quan tâm lúc này là sự sống còn của cha mình.

Sầm Tử Tranh thấy cả người càng thêm lạnh.

Đúng lúc đó bác sĩ chủ trị đã đẩy cửa phòng cấp cứu bước ra, thấy bóng ông Khương Tĩnh Nghiên chạy vội đến nắm chặt lấy áo ông...

'Bác sĩ, cha tôi thế nào rồi?'

Sầm Tử Tranh cũng vội vàng bước đến gần, cô cũng lộ vẻ khẩn trương chờ bác sĩ trả lời. Tuy cô không kết hôn với Khương Ngự Kình nhưng ít nhiều gì cũng đã từng tiếp xúc với hai ông bà, đương nhiên cô rất quan tâm, hơn nữa trước đây hai ông bà đối xử với cô cũng rất tốt.

Bác sĩ nhìn Khương Tĩnh Nghiên, biểu tình trên mặt cực kỳ phức tạp...

'Khương tiểu thư, bệnh của cha cô đã rất nghiêm trọng rồi, chúng tôi sẽ lập tức sắp xếp đợt trị liệu đầu tiên cho ông ấy nhưng trước tiên phải được gia đình ký vào đơn này đã!'

'Tôi đồng ý, đồng ý, xin bác sĩ lập tức cứu lấy ba tôi!' Khương Tĩnh Nghiên không cần suy nghĩ lập tức trả lời.

'Nhưng... ' Bác sĩ nhìn Tĩnh Nghiên, ngập ngừng muốn nói lại thôi.

Sầm Tử Tranh nhìn thấy như vậy chừng như trong lòng cũng đã hiểu, cô vội bước đến gần hơn hỏi bác sĩ: 'Bác sĩ, chúng tôi cần chuẩn bị những gì?'

Vị bác sĩ thở dài một tiếng, 'Riêng về việc trị liệu căn bệnh này, chi phí tiêu tốn cũng không nhỏ, đợt phẫu thuật đầu tiên sẽ cần khoảng một triệu, lại thêm quá trình trị liệu sau phẫu thuật cũng cần một khoảng tiền nữa, nếu không đủ năm trăm nghìn thì cũng không đủ chi phí thuốc thang đắt đỏ đâu!'

'Gì chứ? Chi phí ban đầu đã phải tốn đến một triệu nhiều như vậy sao?'

Khương Tĩnh Nghiên vừa nghe báo chi phí liền ngây người tại chỗ, trên mặt càng lộ vẻ bất lực.

Vì cha mẹ cô đã gần như dùng hết tiền bạc trong nhà, từ khi anh trai mất đi, thu nhập của gia đình cũng chẳng còn bao nhiêu, ngay cả căn biệt thự sang trọng cũng đã bán đi để chữa bệnh cho mẹ, tạm thời cô đã từ bỏ công việc đang làm để toàn tâm toàn ý chăm sóc cho cha. Giờ biết lấy đâu ra số tiền lớn như vậy đây?

'Bác sĩ... '

Tĩnh Nghiên gian nan cất lời: 'Xin ông giúp đỡ cứu lấy cha tôi trước, tiền tôi sẽ lập tức xoay sở được, xin ông... '

Trên mặt vị bác sĩ lộ vẻ khó xử: 'Khương tiểu thư, tôi quả thực không thể giúp... '

'Bác sĩ, ông cứ sắp xếp phẫu thuật, giờ tôi sẽ đi làm những thủ tục cần thiết!'

Sầm Tử Tranh vội ngắt lời vị bác sĩ, cô cũng không nhìn về Tĩnh Nghiên mà vội vàng chạy đến khu thủ tục hành chính.

Một triệu đối với Khương Tĩnh Nghiên mà nói lúc này là một con số lớn nhưng đối với Sầm Tử Tranh mà nói thì chỉ hoàn toàn không phải là vấn đề.

Vị bác sĩ nhẹ vỗ vai Tĩnh Nghiên: 'Yên tâm đi, chỉ cần có đủ thuốc để hỗ trợ cho quá trình điều trị còn những chuyện khác đội ngũ bác sĩ của chúng tôi sẽ cố hết sức. Với lại, người bạn này của cô cũng tốt quá chứ, vừa nãy nếu như không phải cô ấy sớm phát hiện cha cô có vấn đề thì có lẽ... sớm đã hết hy vọng rồi!'

Nói dứt lời vị bác sĩ rời đi tất bật chuẩn bị cho cuộc phẫu thuật sắp đến.

Khương Tĩnh Nghiên sững sờ nhìn về phía hành lang bệnh viện dài thăm thẳm nơi sớm đã mất hút bóng Sầm Tử Tranh, tâm tư cực kỳ phức tạp...

***

'Bác sĩ, tôi muốn biết quý bệnh viện liệu có đảm bảo sẽ chữa khỏi căn bệnh này không?'

Kết thúc ca cấp cứu, trong phòng làm việc của bác sĩ, Sầm Tử Tranh ngồi trước mặt vị bác sĩ, nghiêm túc hỏi.

Ánh mặt trời yếu ớt chiếu xuyên qua khung cửa sổ nhưng lại chẳng mang đếcho Sầm Tử Tranh chút ấm áp nào.

Vị bác sĩ thở dài một tiếng, thẳng thắn trả lời cô: 'Thực ra, bệnh tình của Khương tiên sinh có thể duy trì được đến hôm nay đã là một kỳ tích rồi. Trước nhất là vì điều kiện chữa bệnh ở bệnh viện chúng tôi hữu hạn, thứ hai là căn bệnh mà Khương tiên sinh bị rất hiếm thấy, lại rất khó chữa trị, chỉ riêng chi phí chữa bệnh đã là con số trên trời, huống gì loại thuốc dùng để chữa lại rất hiếm và đắt đỏ!'

Sầm Tử Tranh hiểu ý ông nói, cô gật đầu sau đó hỏi tiếp: 'Nếu như muốn chữa dứt hoàn toàn thì tốn khoảng bao nhiêu tiền?'

'Bởi vì bệnh của Khương tiên sinh là bệnh mãn tính vì vậy cần phải tiến hành trị liệu trường kỳ, ít nhất là cần phải qua năm đợt phẫu thuật cùng phối hợp với điều trị bằng thuốc, chi phí đại khái cũng phải hơn một triệu!' Vị bác sĩ nói một cách nghiêm túc.

Sầm Tử Tranh suy nghĩ một chút rồi gật đầu.

Trong vườn hoa bệnh viện có từng nhóm hai, ba người bệnh lặng lẽ tản bộ, chừng như họ đang hưởng thụ ánh nắng mặt trời hiếm hoi của mùa đông hoặc là hưởng thụ sinh mệnh quý giá.

'Sầm Tử Tranh... '

Khi Sầm Tử Tranh chậm rãi bước trên lối nhỏ trong vườn hoa thì bên tai vọng đến tiếng kêu của Tĩnh Nghiên, nghe gọi cô liền ngừng bước quay đầu lại.

'Tĩnh Nghiên!'

Vừa định hỏi về bệnh tình của ông Khương thì Sầm Tử Tranh đã thấy Tĩnh Nghiên bước đến, nhét một tờ giấy vào tay cô.

'Tĩnh Nghiên, đây là gì vậy?' Sầm Tử Tranh nghi hoặc hỏi lại.

'Giấy nợ!'

Giọng lạnh lùng mà nghiêm túc của Khương Tĩnh Nghiên cất lên: 'Đây là giấy nợ khoản tiền một triệu mà cô vừa mới nộp vào bệnh viện. Tôi sẽ cố gắng trả lại cho cô trong thời gian sớm nhất!'

'Tĩnh Nghiên à, bạn cần gì phải khổ thế chứ? Khoản tiền này mình không định lấy về... ' Ánh mắt Sầm Tử Tranh không khỏi tối lại, trên mặt lộ vẻ khó xử.

'Tôi biết khoản tiền này đối với Cung phu nhân mà nói chỉ là chín trâu mất một sợi lông nhưng tôi không muốn nhận nó. Cô cứ cầm lấy giấy nợ, tôi không muốn nợ cô cái gì cả!' Trên mặt Khương Tĩnh Nghiên không lộ chút biểu tình nào khác ngoài vẻ lạnh nhạt.

'Tĩnh Nghiên!'

Sầm Tử Tranh lúc này quả thực có chút tức giận, giọng nói bất giác cao lên mấy phần: 'Bạn nhất định phải xa lạ với mình như thế sao? Mình biết bạn hận mình ghét mình nhưng có phải là bất kể mình làm thế nào thì bạn cũng sẽ không tha thứ cho mình phải không?'

*****

Khương Tĩnh Nghiên cũng không lộ vẻ gì trước sự kích động của Sầm Tử Tranh, cô chỉ nhàn nhạt nói: 'Nếu như cô giết người rồi nói xin lỗi thì người ta có tha thứ cho cô không? Có ích lợi gì không?'

Câu nói này đủ sức chấn động khiến cả người Sầm Tử Tranh phát run, cô sửng sờ nhìn Khương Tĩnh Nghiên. Chẳng lẽ... Thì ra trong mắt Tĩnh Nghiên cô chính là hung thủ giết người!

Mất một lúc lâu Sầm Tử Tranh mới hoàn hồn lại, cánh môi cô không ngừng mấp máy nhưng mãi mới nói được một câu: 'Tĩnh Nghiên, mình biết bạn tức giận vì mình là người hủy hôn ước trước nhưng mình không phải cố tình muốn lừa gạt tình cảm của anh trai bạn, mình... '

'Đủ rồi!'

Khương Tĩnh Nghiên lạnh lùng ngắt lời Sầm Tử Tranh, ánh mắt càng lúc càng sắc bén, 'Cô sai rồi. Không phải tôi tức giận vì cô hủy hôn ước mà tôi hận cô, hận cô rõ ràng không yêu anh trai tôi mà lại còn cho anh ấy hy vọng, đến cuối cùng lại hại anh ấy tuổi trẻ qua đời!'

'Mình... '

'Sầm Tử Tranh, tôi với cô đúng là bạn tốt không sai, tâm tư của cô tôi đương nhiên hiểu rõ hơn ai hết rằng từ đầu đến cuối cô chỉ yêu mỗi Cung Quý Dương. Tôi sớm đã nhắc nhở cô, nhắc cô phải thận trọng suy nghĩ rồi hãy quyết định. Nếu như không phải vì sự ích kỷ của cô, nếu như lúc đó cô dứt khoát cự tuyệt anh trai tôi thì tôi cũng sẽ không trách cô mà ngược lại càng thêm hiểu rõ và trân trọng. Nhưng cô không làm gì cả, chẳng những vậy còn mang đến cho anh tôi sự tổn thương khôn cùng. Từ đầu đến cuối cũng chỉ bởi vì Cung Quý Dương? Cô vì một người đàn ông mà làm tổn thương một người bạn và một người đàn ông khác. Đây... đây là chuyện mà một người bạn tốt nên làm đó sao?' Khương Tĩnh Nghiên nắm chặt bàn tay nghiến răng nói.

'Tĩnh Nghiên, đúng là mình có lỗi với nhà bạn. Bấy nhiêu năm qua mình vẫn luôn mong có được cơ hội để bù đắp cho mọi người. Mình tìm mọi người đã rất lâu rồi cuối cùng ông Trời cũng để mình tìm được. Mong bạn cho mình một cơ hội!' Vì để giảm bớt cảm giác áy náy trong lòng, Sầm Tử Tranh tận lực nói hết những lời dễ nghe.

'Bù đắp?'

Khương Tĩnh Nghiên chừng như nghe được chuyện cười, 'Cô muốn bù đắp cho nhà họ Khương chúng tôi thế nào? Anh trai tôi mất rồi, mẹ tôi cũng mất rồi. Giờ ngay cả cha tôi cũng chưa biết có thể duy trì được bao lâu. Chỉ còn mình tôi, cho dù cô muốn bù đắp thì thế nào chứ?'

'Bạn vừa nói gì?'

Sầm Tử Tranh vừa nghe liền biến sắc mặt, cô vội kéo tay Tĩnh Nghiên hỏi: 'Bạn vừa nói gì vậy? Bác gái... bác gái... sao lại... '

Sự lạnh lùng trong mắt Khương Tĩnh Nghiên bị thay thế bằng một nỗi bi thương, cô hất tay Sầm Tử Tranh ra, giọng cực kỳ kích động nói: 'Cô chắc vui lắm khi nhìn thấy những điều này đúng không? Tất cả đều do một tay cô gây ra mà thôi! Năm đó sau khi anh tôi đi rồi mẹ tôi chịu không nổi đả kích lớn như vậy, khóc đêm khóc ngày. Bi thương quá độ cộng thêm bệnh tim có sẵn khiến mẹ tôi không chịu nổi, có một đêm mẹ tôi đến phòng anh trai rồi ngất luôn ở đó không tỉnh lại được... '

Nước mắt chầm chậm lăn trên đôi gò má xanh xao của Khương Tĩnh Nghiên, cả người cô vì kích động mà run khẽ, tâm tình bởi vì bức xúc với những chuyện cũ mà cực kỳ kích động.

Sầm Tử Tranh cũng ngây người tại chỗ, trong đầu chỉ là một mảnh trống rỗng, không suy nghĩ được gì nữa.

Bác Khương gái... đã mất rồi sao?

Khương Tĩnh Nghiên quét mắt về phía Sầm Tử Tranh đang đứng ngẩn người ra đó, lạnh lùng quát: 'Sầm Tử Tranh, tình bạn giữa tôi và cô đã đi theo cái chết của anh và mẹ tôi. Cả đời này tôi cũng sẽ không tha thứ cho cô. Không bao giờ!'

Nói dứt lời, Tĩnh Nghiên phẫn hận xoay lưng rời đi bỏ mặc Sầm Tử Tranh cô độc đứng yên nơi đó, gương mặt thất thần.

***

Cung Viên

Tuyết vẫn bay đầy trời chừng như muốn dìm cả Cung Viên trong màn tuyết, vườn hoa đẹp đẽ giờ đã tàn tạ trong cái lạnh của mùa đông. Giữa màn tuyết trắng xóa chừng như chỉ thấy được gian nhà kính khổng lồ ở giữa vườn hoa, chỉ có những loại hoa trong đó là còn có thể khoe sắc, không bị ảnh hưởng bởi thời tiết khắc nghiệt mùa đông.

Sầm Tử Tranh đang ngồi trong nhà kính, xoay lưng về một phía vách bằng thủy tinh trong suốt nhưng lúc này đã bị tuyết làm cho mờ mịt. Ánh mắt cô nhìn xa xăm vào màn tuyết trắng, những người làm ở Cung Viên đang bận rộn quét tuyết, dù cho lúc này tuyết đang rơi mạnh nhưng vẫn chăm chỉ không chút xao nhãng.

Khẽ thở dài một tiếng, Sầm Tử Tranh chậm rãi đứng lên bước ra khỏi nhà kính.

'Thiếu phu nhân!' Người làm thấy cô liền cung kính cúi chào.

Sầm Tử Tranh hơi gật đầu, 'Nơi đây tạm thời không cần quét, mọi người đi lo việc khác đi!'

'Dạ, thiếu phu nhân!' Người làm lại cung kính cúi chào lần nữa rồi mới rời đi.

Vườn hoa rất nhanh đã yên tĩnh trở lại, lúc này chỉ còn có mỗi Sầm Tử Tranh, cô chậm rãi bước đi, những bông tuyết bay lả tả trên đôi vai mảnh khảnh của cô khiến cả người cô toát ra một vẻ yếu đuối và bất lực.

Trong một ngày thời tiết khắc nghiệt như thế này, Sầm Tử Tranh chợt nghĩ đến hai cha con Khương Tĩnh Nghiên. Không biết bác sĩ đã tìm được cách chữa bệnh cho bác Khương hay chưa? Trải qua mấy lần phẫu thuật không biết sức khỏe ông sẽ như thế nào? Còn... Tĩnh Nghiên, liệu cô có thu xếp được khoản tiền thuốc thang đắt đỏ kia không?

Lúc Khương Ngự Kình còn sống, bất luận là danh tiếng hay địa vị đều mang đến một nguồn thu dồi dào cho nhà họ Khương, gia cảnh sung túc đương nhiên Tĩnh Nghiên không cần lo nghĩ gì cả, chắc cũng không ai ngờ lại có một ngày chỗ dựa nào lại mất đi.

Nếu như hai người già còn khỏe mạnh hoặc chỉ đơn giản là mắc những chứng bệnh thông thường thì chắc rằng số tiền mà Khương Ngự Kình để lại cũng đủ cho họ sống no đủ cả đời. Chỉ tiếc là bác Khương trai lại mắc phải chứng bệnh hiếm có như vậy, lại còn bị biến chứng sang loại bệnh mãn tính khác, mỗi tháng số tiền thuốc thang quả thật không nhỏ mà với hoàn cảnh của Khương Tĩnh Nghiên lúc này, chắc rằng cũng chỉ đủ giật gấu vá vai.

Sầm Tử Tranh lại thở dài một tiếng. Cô thật lòng muốn giúp Tĩnh Nghiên nhưng đồng thời cũng không muốn bị cô hiểu lầm là đang thương hại hay bố thí.

Tuyết vẫn rơi đều, những bông tuyết lả tả rơi trên chiếc váy trắng tinh mà cô mặc khiến bóng dáng cô như hòa tan trong màn tuyết chỉ còn lại mỗi mái tóc dài đen nhánh nổi bật trong màn tuyết trắng.

Bước chân nhỏ nhắn của Sầm Tử Tranh lưu lại trên đất rất nhanh lại bị tuyết lấp mất giống như chưa từng có ai bước qua. Người chết là hết, chỉ là... nếu như thật sự đợi được đến khi chết mới được Khương Tĩnh Nghiên tha thứ vậy chẳng phải cả đời này cô phải sống trong áy náy và dằn vặt sao?

Crypto.com Exchange

Chương (1-154)