| ← Ch.084 | Ch.086 → |
Thuận theo ý trời mà trường thi ở gần cổng Triều Dương.
Trường thi có lịch sử lâu đời này đã từng là địa điểm tổ chức kỳ thi hội của kinh thành ở tiền triều, đồng thời cũng là trường thi của kỳ thi hương của phủ Thuận Thiên, bố cục kiến trúc bên trong rất nghiêm ngặt cùng với tường vây bên ngoài cao ngất ngưởng, đương nhiên trường thi ở địa phương không thể so sánh được.
Lúc này ở bên ngoài trường thi vẫn có lực lượng canh gác nghiêm ngặt. Mà trong trường thi, khi các sĩ tử dần nộp bài, tất cả các quan bên ngoài rèm đều khua chiêng gõ mõ tới bận rộn.
Tại chỗ sao chép, quan in ấn và quan niêm phong vừa tiếp nhận một lô cuộn mực không tên cho quan phụ trách sao chép.
Bởi vì chỗ sao chép cũng có quan giá*m 𝖘*á*𝖙 nên hai bên không thể nói chuyện với nhau, sau khi quan sao chép nhận được cuộn mực thì phải điểm số và đối chiếu với quyển đỏ, sau khi xác minh xong thì phải ký tên giao cho quan in ấn mang đi mới là bắt đầu sao chép.
Khi sao chép, quan phụ trách sao chép không thể tùy ý đứng dậy đi lại, phải đảm bảo rằng mọi từ khi sao chép đều đúng, cho dù là sĩ tử viết sai thì cũng phải sao chép theo máy móc.
Sau khi sao chép xong thì quan sao chép vẫn cần phải kiểm tra với quan đối cuốn.
Xác nhận không đối cuốn sai thì lại chuyển đến chưởng cuốn để tiến hành đánh số, sau đó mới là tiến hành niêm phong cuộn mực, cuốn được đưa tới tay quan bên trong rèm rồi từ phòng giám khảo tiến hành chấm bài thi.
Lần này thi Tân Khoa, 𝐭·𝖗ïề·ц đ·ì·𝐧·h đã phái ra tổng cộng hai quan tổng chính phó và mười tám phòng giám khảo.
Lúc này, một đám quan bên trong rèm đang đứng ở rèm trong, quan bên ngoài rèm đứng ở ngoài rèm, tiến hành giao trực tiếp quyển đỏ vừa mới được sao chép còn nóng hổi thông qua hào quân.
Bài thi được chia đều thành mười tám phần, dưới sự giá.〽️ 𝐬.á.t của chính phó quan chỉ huy, quan giá*m 𝖘*á*𝖙 và đám người giá.m şá.𝐭, từng phòng giám khảo rút thăm quyết định chấm phần bài thi nào.
Mỗi một phòng ngoài phòng giám khảo thì còn có mấy quan chấm bài, mấy quan chấm bài này đều là quan viên cấp thấp đến từ lục bộ ngũ tự để hỗ trợ phòng giám khảo chấm bài thi.
Bởi vì bài thi hội quá nhiều nên nếu chỉ có một mình phòng giám khảo thì thật sự không thể chấm hết tất cả bài thi trong thời gian ngắn nên vai trò của quan chấm thi chính là chấm những lỗi chính tả, văn lý không thông hoặc là văn tự phạm phải điều cấm kỵ, sau khi sàng lọc một lần thì phần còn lại sẽ do phòng giám khảo chấm.
Lần nào cũng có không ít sĩ tử tham gia kỳ thi hội, trăm cay ngàn đắng tới kinh thành nhưng lại bất cẩn hoặc sơ sót trong quá trình thi nên bài thi thậm chí còn chưa đến tay phòng giám khảo mà bị thất lạc, thực sự rất đáng tiếc.
Cùng lúc đó, Vệ Phó đã về đến nhà, sau khi ngủ bù hai ngày thì cuối cùng cũng lấy lại tinh thần.
Đơn giản chẳng có chuyện gì xảy ra nên hắn dẫn Phúc Nhi, Đại Lang và Vệ Kỳ đi chơi ở kinh thành. Lần trước là xem hội chùa náo nhiệt, còn lần này là đi thăm những cảnh sắc nổi danh tuyệt đẹp ở trong kinh.
Trong thời gian này, Vệ Phó cũng tham dự hai bữa tiệc, cả hai đều do các cử nhân của Kiến Kinh tụ họp.
Cứ như vậy cuối cùng cũng tới mùng hai tháng ba, ngày mà công bố kết quả.
Mấy lần thi trước, Vệ Phó cũng không thèm nhìn kết quả.
Lần này có lẽ khá quan trọng và lại có Phúc Nhi xúi giục nên cả nhà dự định cùng Vệ Phó đi xem kết quả.
Khi đến nơi thì nhóm người liền trợn tròn mắt, hiện trường không chỉ vây ba vòng trong ngoài mà còn chật kín người.
Vừa mới đến đường cái trường thi, còn chưa bước vào thì bên trong đã đông đúc đến mức không thể nhét vào được.
Bọn họ còn có Đại Lang, sao có thể chen vào đám người?
Cuối cùng Phúc Nhi quyết định tìm một chỗ đã uống trà và để Vệ Kỳ chen vào giúp ca ca hắn ta xem kết quả.
Vệ Kỳ coi thường không cần, hắn ta không cam lòng chỉ là một nô tài, sao cái gì cũng bảo hắn ta làm?
Phúc Nhi đưa ra một thỏi bạc và nếu nói hắn ta đi thì số bạc này có thể cho hắn ta mua pháo hoa phóng chơi.
Vệ Kỳ tích cóp bạc một thời gian dài, ở Kiến Kinh không nỡ tiêu nhưng cuối cùng đến kinh thành thì đều tiêu hết vào pháo hoa trước đó. Lần này hắn ta còn chưa chơi đã nên bảo Phúc Nhi mua cho hắn ta nhưng Phúc Nhi từ chối.
Lần này Phúc Nhi đã ra đòn 𝖘á●🌴 ✞♓●ủ nên hắn ta không thể không đi.
Phúc Nhi định tìm một trà lâu. Thật không may tất cả các trà lâu gần đó đều đã kín chỗ, lão gia tử nói chỉ cần tìm một quán trà nhỏ là được, dù sao cũng cần chỗ ngồi."
Đành như vậy.
Nhưng Phúc Nhi lại thì thầm với Vệ Phó: "Chàng nói xem nếu chàng lại giành được vị trí đầu bảng, chốc nữa có người báo tin vui chạy tới quán trà nhỏ để báo tin thì thật mất mặt người đường đường là Hội Nguyên."
Vệ Phó bất đắc dĩ lắc đầu nói: "Mỗi lần ✝️-𝓇-ℹ️-ề-⛎ đ-ìп-♓ đều tổ chức thi thì người khắp thiên hạ đều tụ tập về kinh thành, trong đó những người có tài văn chương xuất chúng nhiều không đếm xuể, ta cũng không dám tự nhận mình xuất sắc."
"Để ta nói, nếu không có ai giở trò զυ●ỷ thì chắc chắn chàng có thể đậu. Điều nên nghĩ bây giờ là sau khi đậu, chàng tính làm gì?"
Tính làm gì?
Cái này Vệ Phó chưa từng nghĩ tới, chỉ là trong đầu hắn có một hình ảnh, trong hoàng cung, Kim điện, hắn hiên ngang đứng phía trên Kim điện...
Vẫn nhớ khi còn nhỏ, hắn ngây thơ non nớt từng nói với mẫu hậu, nếu con không phải Thái tử thì chắc chắn sẽ là lục nguyên cập đệ, là Trạng Nguyên nổi tiếng thiên hạ, bởi vì thái phó khen ngợi tài năng của hắn.
Mẫu hậu mắng hắn nói nhảm, hắn không phải Thái tử thì ai là Thái tử?
Khi đó hắn và mẫu hậu còn chưa có rào cản, khi mẫu hậu mắng hắn trong mắt còn có ý cười và tỏ ra tự hào.
Cảnh tượng đó vẫn còn nguyên vẹn trong ký ức của hắn đến nay.
Vì vậy khi Phúc Nhi nói lão gia tử nói hắn có thể tham gia khoa cử thì hắn đã do dự một chút rồi vẫn tham gia.
Mới đầu trong lòng còn mờ mịt nhưng sau khi giành được từng cái hạng đầu thì mục tiêu trong lòng hắn dần trở nên rõ ràng, đúng là thử nhưng cũng là điều hắn mong muốn.
Hắn không nhịn được nghĩ đến một ngày nào đó, trong hoàng cung, trong Kim điện, hắn hiên ngang đứng phía trên Kim điện.
Chắc hẳn mẫu hậu sẽ thấy được cảnh đó.
Bởi vì quán trà bọn họ đang ngồi cách trường thi khá xa nên không biết chuyện gì đã xảy ra ở đó.
Nhưng khi nhìn thấy đám đông chen chúc như tổ ong về phía trước thì đều biết đã công bố kết quả.
Không khí tràn ngập sự bồn chồn mà sự bồn chồn này kéo dài rất lâu.
Cuối cùng có người chen ra khỏi đám đông, đám đông dần dần giãn ra. Có người chen vào, có người len ra, có người cãi vã tới đánh nhau, lão gia tử nhìn thấy cảnh tượng này thì không khỏi lắc đầu.
Có người hét lên người này người kia đã trúng, có người thất hồn lạc phách, khóc lóc thảm thiết sau khi chen ra khỏi đám người. Từ xa truyền đến tiếng khua chiêng gõ trống, tiếng pháo ầm ĩ, chắc hẳn là có người báo tin vui tới báo với người đậu.
"Sao Vệ Kỳ vẫn chưa về?" Phúc Nhi không khỏi lo lắng.
"Nhiều người như vậy chắc không chen vào được, " lão gia tử vừa nói vừa không khỏi phàn nàn: "Cũng không biết chen vào làm gì, bảng vàng ở ngay đó không thể nào chạy mất, đậu chính là đậu, không đậu chính là không đậu, cũng không bởi vì ngươi chen vào trước là có thể thay đổi được kết quả."
Vệ Phó cười nói: "Gia gia thật ổn định!"
Lão gia tử cười thản nhiên: "Không phải lão nhân ổn định mà lão nhân biết việc này không liên quan đến mình nên mới bình thản. Không giống người trẻ tuổi như các con, biết chuyện liên quan đến mình nên tất nhiên không thể bình tĩnh được."
Vừa nói thì Phúc Nhi tinh mắt nhìn thấy Vệ Kỳ đang chen qua đám đông ở phía xa và đi về hướng này.
Tiểu tử này chật vật đến mức tuột mất một cái giày, chắc không tìm thấy nên khập khiễng đi về phía này.
"Sao lại tuột cả giày thế?"
Vệ Kỳ tức giận liếc nhìn nàng: "Nhiều người như vậy, tẩu có biết ta sắp bị kẹp thành bánh nướng áp chảo không hả, đổi thành tẩu thì cũng bị rớt giày thôi."
"Được rồi, được rồi, lát nữa ta sẽ tặng đệ đôi giày mới. Thấy chưa? Ca ca của đệ đỗ không?"
Vệ Kỳ không nói gì.
Phúc Nhi nhìn biểu cảm của hắn ta, không đỗ sao?
Hiếm khi Vệ Kỳ lộ ra vẻ thấp thỏm, nhìn về phía Vệ Phó: "Cái kia, ta xem đi xem lại bảng vàng mấy lần nhưng không tìm thấy tên của huynh, lúc đó giày của ta bị rơi, " hắn ta lại lải nhải với Phúc Nhi: "Tẩu nói tẩu mua giày cho ta, lát nữa nhớ mua đó, nếu không ta cũng không thể trở về mà vớ cũng bẩn mất..."
Hắn ta vừa lẩm bẩm vừa nhìn sắc mặt của Phúc Nhi và Vệ Phó rồi dần dần không thể dong dài được nữa.
Thật ra hắn ta đâu muốn mua giày, chỉ là muốn lảng tránh mà thôi.
Phúc Nhi cười nói: "Không đỗ thì không đỗ thôi, đi thôi, chúng ta về đi. Lần này không đỗ thì lần sau lại tới."
"Lần sau phải đợi ba năm nữa." Vệ Kỳ lúng ta lúng túng nói.
"Đệ không nói được thì đừng nói, không ai bảo đệ là người câm!"
Thấy hai người lại cãi nhau, Vệ Phó không nhịn được nói: "Được rồi được rồi, ta không sao, đi thôi."
Phúc Nhi do dự nói: "Hay là đi vào nhìn lại xem, có lẽ quá nhiều người nên hắn bỏ lỡ thì sao?"
Thực ra Phúc Nhi không muốn tin rằng Vệ Phó không đỗ, trong suy nghĩ của nàng thì chắc chắn hắn sẽ đỗ.
"Ta đi xem, chắc chắn là bỏ sót hoặc là có người giở trò 𝐪⛎-ỷ."
Nàng không nói nữa mà nhét Đại Lang vào lòng cha y rồi rời đi.
Vệ Phó ở phía sau gọi cũng không dừng lại.
"Để nàng đi đi, nàng không xem thì sẽ không từ bỏ." Lão gia tử nói.
Thật ra đừng nói là Phúc Nhi, có lẽ Vệ Phó cũng sẽ không từ bỏ, chỉ là làm trò sợ người trong nhà lo lắng cho hắn nên không để lộ ra ngoài mà thôi.
Bởi vì đám người đầu tiên đến xem bảng đã bỏ đi nên đám người không còn đông nữa, rất nhiều người xem náo nhiệt đổ xô tới nhà sĩ tử sinh sống chẳng hạn như Trạng Nguyên lâu hay Anh lâu linh tinh.
Cho nên Phúc Nhi đi nhanh và trở về cũng nhanh.
Thấy vẻ mặt của nàng thì không cần hỏi cũng biết chắc chắn không tìm thấy tên Vệ Phó.
"Ta đã nói sao ta có thể nhìn lầm chứ." Vệ Kỳ hậm hực nói.
"Đi thôi, đi về trước. Mấy người về đi, ta tới Lễ Bộ một chuyến." Vệ Phó đứng lên.
"Chàng đến Lễ Bộ làm gì?"
Sau khi Vệ Phó giải thích thì Phúc Nhi mới biết tại sao.
Thì ra †_𝖗_𝒾_ề_⛎ đ_ì_ⓝ_♓ có quy củ như vậy ----- phát lại lạc cuốn. Nghĩa là bài thi của cử nhân thi trượt có thể tự nhận lại để kiểm tra, thứ nhất là để thể hiện sự công bằng, thứ hai là để tránh việc giám khảo chấm bài qua loa hoặc bỏ sót.
Nói cung là có thể phúc khảo trong vòng mười ngày, sau thời gian đó thì không được phép phúc khảo.
Và nếu người không đỗ không hài lòng với việc chấm bài thì được phép gửi khiếu nại.
Tuy nhiên để ngăn chặn có người khiếu nại bừa bãi, lòe thiên hạ và lãng phí sức người sức của của tⓡ_ⓘ_ề_ⓤ đì𝖓_♓ nên nếu sau khi xác minh không đúng với thực tế thì sĩ tử khiếu nại sẽ bị đình chỉ kỳ thi hội từ một đến ba khoa tùy theo tình huống có nghiêm trọng hay không, ai cố tình gây rối sẽ bị cắt công danh.
"Chúng ta đi cùng chàng."
Không lâu sau, nhóm người đến Lễ Bộ, sau khi hỏi thăm mới biết lạc cuốn được phát lại hiện giờ không ở Lễ Bộ mà ở nha môn của phủ Thuận Thiên.
Trước và sau khi công bố kết quả đều là Lễ Bộ bận rộn nhất, không thể rảnh rỗi để quản lý những việc này, phủ Thuận Thiên vốn quản lý kỳ thi hương sẽ cho phát lại lạc cuốn nên cũng quen cửa quen nẻo, việc phụ trách phát lại lạc cuốn sau kỳ thi hội cũng là do phủ Thuận Thiên quản lý.
Lại tới Thuận Thiên phủ nha, đám người Vệ Phó đến đó đã có rất nhiều sĩ tử chờ phát lại lạc cuốn, cũng bởi vậy mà bọn họ phải đợi gần một canh giờ mới đến lượt.
Đầu tiên là báo danh, sau đó thông báo cho lại dịch cuốn phiếu mà quan nhận cuốn sau khi kiểm tra, lại dịch phụ trách tìm bài thi sẽ bước vào gian phòng ở phía sau.
Đại khái qua nửa nén nhang thì lại dịch mới bước ra, ném một cuộn gì đó cho Vệ Phó với vẻ mặt khinh thường.
Bên ngoài bó bài thi có một chữ X màu đỏ rất lớn.
Nếu là sĩ tử không có kinh nghiệm thì sẽ không rõ nguyên nhân nhưng Vệ Phó biết chỉ có bài thi bị bỏ trước khi chấm bài mới bị xử lý theo cách này.
Mà chỉ có hai loại mới bị xử lý như thế.
Một loại là thuộc danh sách xanh, nói cách khác là phía trên bài thi có ký hiệu rõ ràng, có vết bẩn, vết nước hoặc là bài thi bị xé rách hoặc hư hỏng một phần, sau khi xác minh thì những bài thi này sẽ ảnh hưởng đến việc chấm bài nên sẽ bị quan sao chép bằng bút xanh nên được gọi là thuộc danh sách xanh.
Bài thi thuộc danh sách xanh là bị loại trực tiếp mà không cần chấm.
Ngoài ra còn có trường hợp là văn phong kém hoặc mắc nhiều lỗi chính tả hay viết phải những điều cấm kỵ rõ ràng cũng sẽ bị loại trực tiếp.
Lúc ấy khi nộp bài thi, bài thi của Vệ Phó không có vấn đề gì nên khi quan in ấn đã đưa cho hắn cuốn phiếu theo quy củ để sau này có thể kiểm tra bài thi.
Cho nên không lọt vào danh sách xanh thì nguyên nhân khiến bài thi bị bỏ sót là gì?
, , vn, live
, vn
| ← Ch. 084 | Ch. 086 → |
