| ← Ch.074 | Ch.076 → |
Ngày mùng tám tháng tám, đường trước trường thi đã được dọn sạch từ sáng sớm.
Nói là mùng 8 vào trường thi nhưng lịch thi chính thức là mùng chín, mùng 8 chỉ là ngày nhập học nên từ sáng sớm thì đường cái trước trường thi đã nhộn nhịp sĩ tử đến dự thi.
Nhìn thoáng qua dòng người chen chúc xô đẩy ở quảng trường trước cửa trường thi, phố bên cạnh trường thi cũng đông đúc người qua lại.
Tuy rằng có cả ngày đi vào nhưng nhiều người như vậy, còn phải kiểm tra từng người một nên ai cũng sợ đến muộn mà không thể vào trước khi trời tối.
Bởi vì trường thi này có quy định nếu không thể vào trước khi trời tối thì dù có đăng ký cũng coi như bỏ thi.
Nếu ngươi nói là do quan binh kiểm tra chậm? Thì các trường thi khắp thiên hạ đều phải như vậy, nếu không muốn thì đừng tới tham gia.
Vì thế những người đọc sách luôn treo cụm từ "thiếu văn minh" ở bên miệng chỉ có thể nhẫn nhịn chờ đợi trong đám đông.
Lời Phúc Nhi nghe được nhiều nhất hôm nay chính là "thiếu văn minh".
Đám đệ tử mặc đồng phục đi theo từng nhóm ở trên đường giờ lại giống như chú gà con bị nhóm nha dịch lật qua lật lại.
Bảo cởi búi tóc thì phải cởi búi tóc, bảo cởi giày tất thì phải nhanh chóng cởi ra ngay giữa ban ngày, vì vậy bọn họ không thể không nói là "thiếu văn minh".
Mới đầu Phúc Nhi cũng cảm thấy mấy thư sinh này đáng thương mà càng thương tiếc cho Vệ Phó phải chịu nhục nhã như vậy mới được vào phòng thi.
Nhưng ngay sau đó lại xảy ra một chuyện, nhóm nha dịch thực sự đã lục soát được một đống chữ nhỏ từ chỗ thư sinh trông yếu đuối, toàn bộ chữ được chép trên mảnh lụa chỉ bằng bàn tay và được khâu trong tay áo của thư sinh kia.
Nhóm nha dịch không nói lời nào liền lột y phục của người này đến khi chỉ còn lớp trung y rồi kéo tới một bên đeo gông đi thị chúng.
Kể từ đó Phúc Nhi không tỏ ra thông cảm nữa, nam nhân của nàng không mang theo tờ giấy gian lận nào vào, nếu những người này thật sự lén mang vào thì chẳng phải bất công đối với nam nhân của nàng sao?
Mà có ví dụ như vậy nên những sĩ tử kêu gào thiếu văn minh đều thành thật để nhóm nha dịch lục soát.
Lúc này có một số đồ vật bị hỏng hoặc là bị đập vỡ hoặc thất lạc cần được bổ sung.
Quan trọng nhất là phải có bút, nghiên mực nếu không thì đi vào cũng không thể viết được, vấn đề no bụng cũng rất quan trọng, nếu không thì đi vào thi ba ngày cũng không thể uống gió tây bắc mà chống đỡ nổi.
Vì thế một vài người bán hàng rong đang dựa vào một bên cổng lọt vào tầm mắt của mọi người.
Tuy nhiên trong số tất cả những gánh hàng rong nhỏ hôm nay không có quán đồ ăn nào nổi bật cả.
Những chiếc xe đẩy không khác gì một sạp bán đồ ăn thông thường, bên dưới là bếp lò, bên trên là nồi. Trong chiếc chảo sắt lớn có những sợi mì đã được chiên chín và đang chưng cách thủy.
Cái gọi là mì chưng thực ra là một món ăn địa phương.
Dùng phần thịt ba chỉ ngon nhất, cắt thành từng lát mỏng và xào cho đến khi chín vàng thì đổ thêm nước tương và hồi hương cho đến khi có mùi thơm, khi thịt chín thì mới cho đậu que vào rồi lại nấu cho đến khi đậu que phía dưới chín thì mì ở trên cũng chín.
Rồi sau đó xào lên và trộn đều để nước dùng dàn đều trên bề mặt, nếu thích mềm thì có thể ăn, muốn hơi cháy thì chỉ cần cho vào nồi xào một lúc, càng xào thì càng thơm và càng để được lâu.
Lúc này có quán bán loại mì chưng này.
Chỉ là mì này có vẻ khác với mì thông thường, sau khi hỏi qua bà chủ thì mới biết đây là loại mì ống của phương nam, mì chưng làm từ loại mì này không dễ bị vón, không dễ hỏng mà có thể lưu trữ trong vài ngày, hương vị thơm ngon.
Có sĩ tử lần đầu tham gia kỳ thi hương không có kinh nghiệm đã mang theo một đống màn thầu bánh bao, bây giờ bị nha dịch bẻ ra xem từng cái một, cuối cùng ngay cả sĩ tử cũng không muốn nhưng lại sợ sau khi vào trường thi không có gì để ăn bởi vì trước đó đã hỏi thăm rằng trường thi chỉ cung cấp nước sạch còn những thứ khác đều phải tự mang.
Hiện giờ cầm những chiếc màn thầu bị bẻ vụn trên tay giống như khỉ nhặt miếng gừng, vứt đi thì không nỡ nhưng ăn vào lại cay miệng.
Một số người có gia cảnh không tốt sẽ phủi lớp bụi bẩn trên màn thầu, bóc lớp da rồi ghép lại, định dùng để làm dịu cơn đói khi vào trường thi.
Một số người có gia cảnh tốt thì không thể không quan tâm.
Cũng chính mùi thơm tỏa ra từ gian hàng này đã khiến nhiều người phải thèm thuồng.
...
Tới từ sáng sớm, có người đã ăn sáng, có người chưa ăn, thấy đã gần trưa mà còn chưa đến lượt mình nhưng lại không dám đi mà chỉ biết chờ đợi dù đói khát.
Bên ngoài quảng trường này cũng bị quan binh chặn rào ở ngoài phố có mấy gánh hàng rong bán đồ ăn. Nhưng người bán hàng rong không phải kẻ ngốc nên sẽ không bỏ lỡ cơ hội kiếm tiền tốt này.
Nhưng đáng tiếc vị trí không được tốt, các sĩ tử chen chúc chờ điểm danh sẽ không chen ra khỏi đám đông để mua đồ ăn phía sau vì sợ sẽ bị người khác chiếm vị trí mà những người bán hàng rong lại không thể vượt qua hàng rào nên cũng chỉ có một số sĩ tử ở ngoài có thể mua một ít để lấp bụng.
Về phần những người khác thì chỉ có thể lực bất tòng tâm hoặc là ăn màn thầu bánh bao tự mình mang đến.
Lúc này có mấy hán tử đi trong đám người, bắt gặp một nhóm sĩ tử thì liền hỏi có muốn ăn không?
Mỳ chưng nóng hổi, canh trứng gà và bánh sốt thịt?
Bánh sốt thịt đứng thứ hai, mì chưng và canh cũng được.
Súp canh thực chất là ý tưởng đột ngột của Phúc Nhi, ban đầu nàng dự định bán đồ ăn cho những sĩ tử chuẩn bị vào trường thi giống như Lý Tứ. Sau khi đến thì thấy có nhiều người chờ được vào trường thi, có lẽ đến tận trời tối cũng chưa thể vào trường thi.
Có tiền mà không kiếm thì là kẻ ngốc!
Thế là nàng nhờ nhị ca mua một cái nồi đất lớn, mua chút rau xanh, trứng gà rồi trực tiếp làm súp trứng gà ở đây rồi bán kèm mì chưng.
Nếu sĩ tử muốn ăn thì sao?
Một phần là 50 văn, đưa tiền rồi sẽ đưa cho ngươi một tờ giấy, đợt một lát sẽ có người trực tiếp đưa đến cho ngươi. Đồng thời cũng sẽ lấy ống trúc mà ngươi dùng để đựng nước sau khi vào trường thi để đựng canh cho ngươi.
Chỉ từ điểm này đến điểm khác, những nha dịch đó bận rộn đến khí thế ngất trời thì quầy nhỏ này cũng bận rộn đến khí thế ngất trời.
Một phần, mười phần, năm mươi phần...
Có một số sĩ tử ngơ ngác nhìn thấy thức ăn nóng ở trước mặt thì mới hỏi đối phương lấy thức ăn nóng từ đâu đến?
Đối phương sẽ chỉ vào một hán tử đầu đội khăn hoa trong đám đông và nói với hắn hãy đi tìm người đó.
Còn vì sao lại đội khăn hoa?
Chuyện này thật sự không thể trách Phúc Nhi, nàng nghĩ đám ca ca phải chào hàng trong đám đông nên chắc chắn phải thật bắt mắt nên nhờ đại ca đi mua một mảnh vải sáng.
Ai ngờ đại ca lại tưởng nàng cần nên mua một mảnh vải hoa.
Vậy là đại ca đã tự hố mình, nhân tiện còn hố hai đệ đệ và Vệ Kỳ.
Mấy nam nhân tới giúp đỡ, ngoại trừ Vệ Phó thì mỗi người đều nhận được một chiếc khăn hoa trùm đầu. Phúc Nhi nói bọn họ phải đội nó lên đầu vì rất dễ thấy.
Vệ Kỳ phản đối cũng vô ích, nếu nói không đội thì buổi tối về sẽ không có gì để ăn. Vì thế Vệ Kỳ chỉ có thể quàng chiếc khăn hoa lố bịch, chỉ hở ra hai mắt và lén lút đi tới đi lui trong đám người mà cũng không chào hàng.
May mắn là đại ca, nhị ca và Đa Thọ kinh doanh không quan tâm đến thể diện, mọi người biết là tìm hán tử đội khăn hoa để mua thức ăn nên Vệ Kỳ cũng dần trở nên bận rộn.
...
Hầu hết những ai từng ăn qua đều biết mì chưng của nhà này cực kỳ ngon. Chờ đến khi vào trường thi, thức ăn của mình đã bị giày vò đến mức không thể ăn được nữa hoặc là không muốn đi vào phải gặm màn thầu thì phải làm sao bây giờ?
Mấu chốt là Phúc Nhi vẫn đang bán đồ ăn, khẩu hiệu là có thể mang vào trường thi mà không lo đồ ăn mang vào bị kiểm tra.
Thực ra có mười mấy tên lính canh gác quanh quầy hàng rong nhỏ chỉ để ngăn cản người bán mang đồ đến cho sĩ tử, chỉ cần vượt qua nhóm nha dịch, sau đó mua bất cứ thứ gì ở quầy hàng cũng đều phải qua tay của nhóm nha dịch.
Có người nghe Phúc Nhi rao bán thì nghi ngờ nên đã mua thử một phần.
Chỉ thấy bà chủ này trải một tấm giấy dầu lên thớt, dùng đũa gắp mì chưng đã chín đặt lên tờ giấy dầu. Sau đó rải bột trên giấy dầu, nhìn thoáng qua là có thể thấy rõ bên trong không có đồ gì bí mật.
Để cho nha dịch nhìn qua, nha dịch gật đầu thì nàng vội vàng gói lại và đưa cho sĩ tử.
Sĩ tử nhét túi giấy vào giỏ, khi đi vào trường thi lại không bị ngăn cản, kết quả là tiếp đó không cần đến Phúc Nhi rao hàng mà sĩ tử lũ lượt kéo tới trước sạp.
Tất nhiên đám nha dịch và lính dễ nói chuyện như vậy là có nguyên nhân.
Trước bình minh đã bắt đầu điểm danh và những người bán hàng rong như Phúc Nhi cũng bước vào từ lúc này.
Nhóm nha dịch cũng vất vả nên để ngăn chặn nha dịch tỏ ra thiên vị nên một sĩ tử cần phải có hai nha dịch lục soát, ở bên còn có người phụ trách giá*ⓜ 𝐬*á*т.
Thỉnh thoảng lại thay đổi nha dịch và những nha dịch không phụ trách soát người liên tục.
Cứ đi tới đi lui như vậy, không hề uống ngụm trà hay miếng cơm nào. Phúc Nhi nhờ nhị ca nhân cơ hội nói chuyện với nhóm nha dịch và dùng bếp lò của mình để pha trà cho bọn họ.
Món mì chưng ở quầy hàng được chính nhóm nha dịch ăn đầu tiên.
Mỗi người một chén, ngay cả đũa và lát thịt cũng lọt vào tầm mắt của người ta.
Ăn cơm của người ta, uống trà người ta pha, phía trên cũng dặn dò nhà này là họ hàng của đại nhân nên không cần phá lệ nhưng cũng không được bắt nạt nên tất nhiên cả hai bên vô cùng hòa hợp.
Mấy quán hàng rong nhỏ trả nhiều tiền để vào trường thi đều tỏ ra ảo não vì không nghĩ tới chuyện bán đồ ăn.
Thực tế thì bọn họ đã nghĩ đến nhưng những thức ăn bọn họ có thể bán thì nhiều sĩ tử có thể tự mang theo hoặc là không thể mang vào hoặc là bị giày xéo.
Hơn nữa làm thức ăn phải đặt bếp lò, đến lúc làm cũng kịp mà chỉ có thể trơ mắt nhìn bạc của sĩ tử chảy vào quán bán đồ ăn của Phúc Nhi như thể không cần tiền.
Lý Tứ cũng hối hận nhưng dù sao cũng là bằng hữu kinh doanh nên gã vẫn có thể giữ bình tĩnh mà thở dài hai câu.
Vương Hưng Học thấy giày và mũ của Lý Tứ bán không chạy nên đã thương lượng với Phúc Nhi để gã chào hàng giày, mũ và thuận tiện chào hàng thức ăn, một phần sẽ đưa cho hắn ta 30 văn, bán một phần gã có thể kiếm được 20 văn.
Lý Tứ vui mừng, rải rác cũng bán được hơn hai mươi phần.
Trong khoảng thời gian này, mì chưng trên quầy hàng đã gần hết, may mắn Phúc Nhi đã chuẩn bị trước để lão gia tử và Vương Thiết Xuyên bận rộn đưa tới nồi thứ hai và nồi thứ ba mà mấy phụ nhân đã làm ở nhà.
Một số người không chỉ muốn mua mì chưng nên bánh trứng mà Phúc Nhi làm liền có tác dụng.
Múc một thìa bột được chuẩn bị trước, thêm một quả trứng gà có giá mười văn.
Với một tầng mỏng, nhóm nha dịch đều cảm thán sự trung thực của quán thức ăn này, đồ ăn bán không thể kẹp được thứ gì, mà ngươi không cần động tay mà chỉ cần nhìn là có thể biết được.
Vì vậy có sĩ tử mua tám cái, mười cái, đến lúc đó đi vào trường thi chỉ cần nấu ít cháo ăn cùng.
Thế là thịt bò xé và nước sốt thịt bò cũng lên sàn.
Thịt bò xé được bán trong túi giấy dầu, to bằng bàn tay nữ nhân có giá một lượng bạc.
Đắt thì đắt nhưng nó là đồ ăn mà còn làm từ thịt bò.
Mặc dù từ khi vương triều Đại Yến thành lập thì nam bắc đã thông nhau, việc ăn thịt bò không còn khó khăn với người dân nhưng thịt bò vẫn đắt hơn thịt heo rất nhiều.
Nơi này còn là Liêu Ninh, bên cạnh chính là thảo nguyên của M-ô𝖓-🌀 Cổ nên so với giá dê bò ở trong biên giới còn tốt hơn chút, nếu ở trong biên giới thì giá còn đắt hơn nhiều.
Có người muốn mua nên Phúc Nhi cho người ta nếm thử một chút.
Còn chưa cho vào miệng thì một tên lính ở bên đã nói, đắt thì hơi đắt nhưng thật sự rất ngon, còn bảo Phúc Nhi để lại cho hắn một ít, chờ đến khi đóng cửa hàng thì sẽ mang bạc đến mua.
Sao Phúc Nhi có thể để người ta chi bạc, nói đến lúc đó sẽ đưa tới cho quan gia, ai cũng có phần nên đã giữ trước nhưng số lượng thì không nhiều vì giá thịt rất đắt nên bọn họ làm quầy bán hàng rong cũng không hề dễ dàng.
Nhưng mà việc này mang lại thể diện cho hai bên mà cả hai bên đều hài lòng, ánh mắt của nhóm nha dịnh nhìn quầy hàng cũng hiền lành hơn, ngay cả khi có người ghen tị vì làm ăn phát đạt thì cũng không tìm được cớ để nổi giận.
Còn những người muốn mua mà không thiếu bạc thì đương nhiên sẽ mua.
Nếu ít tiền thì mua một phần còn nhiều tiền hơn thì mua nhiều hơn.
Nó vẫn được đặt trong giấy dầu như cũ, để người ta liếc mắt có thể thấy bên trong không có gì rồi mới gói lại. Thịt bò xé như vậy và nước sốt thịt bò cũng thế.
Mặc dù doanh số của hai mặt hàng này tương đối chậm nhưng Phúc Nhi ước tính rằng có thể bán hết xong trước khi trời tối.
Khi Phúc Nhi mệt mỏi thì đổi thành Vệ Phó.
Về phần Đại Lang, cha nương đều tới nên y cũng chỉ có thể theo tới, bị nương quấn trong tã lót dày và buộc sau lưng bằng một chiếc khăn vải.
Bận rộn được một lúc thì không có ai rảnh rỗi tới ôm y.
Cha nương thay phiên nghỉ ngơi ôm y.
Tiểu gia hỏa đói bụng thì ăn, ăn rồi ngồi nhìn người xung quanh, nhìn mệt thì ngủ trên lưng nương hoặc trong vòng tay của cha.
Mã hiệp lĩnh đã tới từ sớm.
Nhưng ông ta đứng xa xa ở đầu bên kia và không đi về hướng này.
Tất nhiên ông ta cũng nhìn thấy gian hàng này.
Nhìn Thái tử bị phế truất thành thục gói đồ ăn cho người ta, thu bạc, ôm hài tử, dỗ hài tử... thì không khỏi dụi mắt vài lần, tự hỏi bản thân có nhận nhầm người không?
Và đó không phải điều duy nhất khiến ông ta ngạc nhiên -----
Sắp thấy buổi chiều, không còn quá nhiều sĩ tử chờ được gọi vào thì vị Thái tử bị phế truất này lau tay, ⓒở.i á.𝖔 choàng bên ngoài và để lộ bộ y phục thư sinh sạch sẽ gọn gàng...
Rồi mang giỏ và một tay nải lớn đến chỗ nha dịch soát người.
"Không ngờ ngươi cũng là sĩ tử lần này?"
Nhóm nha dịch đã rất quen thuộc với Vệ Phó, không thể tin được lại ngạc nhiên nói.
Vệ Phó mỉm cười: "Đúng vậy."
Nha dịch giơ ngón tay cái lên khen: "Không thể tin được, không thể tin được, nhất định lần này ngươi có thể trúng. Ta thấy những sĩ tử như ngươi biết thực tế không giống mấy người chỉ biết khoe chữ, nếu ngươi có thể bày quán, dựng sạp bán đồ ăn thì mấy cái khoa cử chắc chắn không khó với ngươi."
Lời nói này của nha dịch không phải mỉa mai mà là thật sự nghĩ như vậy.
Tại sao nha dịch không tử tế với mấy sĩ tử kia?
Không chỉ vì trách nhiệm mà còn vì sự đối lập giữa văn võ xưa nay, từ xa xưa người đọc sách luôn coi thường quân lính, cho rằng bọn họ thô lỗ, bẩn thỉu và thiếu văn minh.
Bọn quân lính bị người đọc sách kỳ thị lâu ngày nên giờ đến lượt các ngươi rơi vào thay chúng ta nên đương nhiên muốn làm khó thế nào thì làm khó thế ấy.
Lục soát người chính là một ví dụ.
Trong suy nghĩ của họ, thư sinh kiêu ngạo, lại còn nghèo kiết xác và chua ngoa, rõ ràng nghèo đến mức chỉ còn một bộ xiêm y nhưng vẫn vênh mặt hất hàm sai khiến bọn họ khắp nơi.
Nhưng sĩ tử trước mặt lại không có tật xấu này, trước đó thậm chí còn mời bọn hắn uống trà, cuộc trò chuyện giữa hai bên cũng dễ chịu như tắm mình trong gió xuân.
Bọn quân lính cũng không biết nói lời khen nên chỉ nói sự thật.
Vệ Phó nghe vậy thì mỉm cười nói: "Mượn lời tốt của ngươi."
Vừa lúc cũng lục soát người hắn xong nên liền chắp tay với đối phương, đi tới một bên chỉnh trang lại xiêm y, giày và buộc lại búi tóc, thu dọn đồ đạc lộn xộn rồi đeo tay nải và giỏ, bước vào cửa trường thi.
Mà Mã hiệp lĩnh nhìn thấy cảnh tượng này thì khiếp sợ đến mức đứng không vững.
Thái tử bị phế truất tham gia kỳ thi hương?
Ông ta vô thức muốn đổi hướng và bẩm báo lên quan trên.
Nhưng bẩm báo cho ai?
Nếu bẩm báo, tra ra và tra được khối thẻ bài kia thì có thể tra ra ông ta không?
Nơi này là Kiến Kinh xa xôi, thật sự có rất ít người chân chính được gặp qua Thái tử bị phế truất mà Thái tử bị phế truất bày quán trước cửa trường thi suốt một ngày mà không gây náo loạn chính là bằng chứng tốt nhất.
Những người chân chính có thể nhận ra Thái tử bị phế truất chỉ có những quan văn ngồi bên trong trường thi.
Cứ để cho hắn đi vào và ông ta giả vờ như không nhìn thấy.
Đúng vậy, cứ để cho hắn đi vào.
Bên trong có nhận ra thì đó là chuyện của bên trong, không liên quan gì đến ông ta.
Nghĩ tới đây, Mã hiệp lĩnh quay người nói: "Bản quan đi một lúc, các ngươi hãy để mắt đấy."
"Vâng."
, , vn, live
, vn
| ← Ch. 074 | Ch. 076 → |
