Truyện:Đông Cung Có Phúc – Giả Diện Đích Thịnh Yến - Chương 234

Đông Cung Có Phúc – Giả Diện Đích Thịnh Yến
Trọn bộ 251 chương
Chương 234
0.00
(0 votes)


Chương (1-251)

Năm Vĩnh Thái thứ mười.

Sau nhiều năm chăm lo việc nước của Vĩnh Thái đế, Đại Yến vào thời điểm này có thể nói là trời yên biển lặng, bốn bề thái bình.

Trên Thái Hòa điện lại có đại thần nhắc đến chuyện đại ♓_ô_𝐧 của Thái tử.

"Thần có bản tấu. Thái tử điện hạ đã tới tuổi thực hiện lễ đội mũ, đến nay vẫn chưa có ♓-ô-𝓃 phối, Thái tử là trụ cột của đất nước, trụ cột của đất nước chưa vững thì sao có thể ổn định được т·𝐫1·ề·ⓤ đ·ì·ⓝ·𝒽? Bệ hạ..."

Lễ đội mũ: thời xưa khi con trai đến 20 tuổi thì tiến hành lễ đội mũ cho biết người đó đã trưởng thành

Sau một loạt lời nói sáo rỗng, các cuộc thảo luận ở bên dưới bắt đầu nổ ra.

Có một số người ủng hộ đại thần dâng tấu, cũng có người im lặng tuy nhiên nhiều người lại chú ý đến Thái tử đứng bên phải bảo tọa và đứng trước hai bên đại thần.

Thái tử Vệ Tắc mặc lãnh bào màu vàng hoa mai có bốn con rồng, thắt lưng vàng khảm ngọc, đầu đội thiện quan có cánh trông ôn hòa nho nhã nhưng không thiếu tuấn tú.

Theo lý mà nói, bị người bức hô.𝐧 trên ✞rⓘề.𝐮 đ.ìⓝ.ⓗ, còn là khiển trách trước mặt thì lẽ ra y nên xấu hổ nhưng Vệ Tắc vẫn bất động như núi, đúng là bình tĩnh.

"ngụy đại nhân, bản quan không đồng ý với nhận định của ngài, vào Thái tử điện hạ mười bảy đã đến Hà Nam để chỉnh đốn và cải cách hệ thống sông ngòi ở địa phương, mấy năm nay điện hạ không ngừng thúc ngựa tới nam bắc, thời gian ở kinh thành chỉ được tính trên đầu ngón tay. Cưới thê tử sinh hài tử đúng là đại sự nhưng so với 🌴𝖗𝒾ề-⛎ đ-ì𝓃-𝖍 xã tắc, bên nặng bên nhẹ thì tất nhiên đã rõ. Điện hạ vừa mới từ Giang Nam trở về, ngài đã nhắc lại chuyện cũ, người không biết còn tưởng rằng trong nhà ngài có nữ nhi đang chờ gả đấy."

Người lên tiếng là Cấp sự trung Hoắc Kiên.

Chức quan Cấp sự trung này có nhiệm vụ duy trì trật tự của quan lại, giá·𝐦 💰·á·ⓣ lục bộ giống như ngự sử, đều là ngôn quan.

Không cần nhiều lời, chức quan ngôn quan này khiến người ta chán ghét nhất, bởi vì những người này có quyền nghe nói, dùng tục ngữ để nói thì chính là bắt được ai thì bôi người ấy, muốn bôi ai thì bôi và còn là được hoàng quyền cho phép.

"Nhãi ranh!"

Ngụy đại nhân bị nói trúng tim đen, tức giận đến đỏ bừng mặt, toàn thân 𝖗⛎-𝓃 rẩ-🍸: "Sao ngươi dám bôi nhọ bản quan! Bệ hạ, Cấp sự trung Hoắc Kiên kiêu căng phản nghịch, dám bôi vu khống mệnh quan 𝖙𝓇*ℹ️ề*ц đì*𝓃*𝖍..."

"Bản quan vu khống ngươi cái gì? Có phải Ngụy gia có nữ nhi không, có phải năm nay đã hơn mười tám, có phải đến nay vẫn chưa gả hay không..."

"Ngụy đại nhân, nghe lời bản quan, đừng cãi nữa..."

"Thật ra Hoắc đại nhân nói cũng không phải là không có lý..."

Bên dưới cãi vã đến túi bụi, Vệ Phó ngồi trên long ỷ xoa mày, liếc mắt nhìn Tống Hỉ.

Tống Hỉ vội vàng đứng thẳng lưng, hét một hơi dài.

"Bãi triều -----"

Vệ Phó đứng dậy, rời khỏi Thái Hòa điện.

Còn các đại thần cãi nhau thì cứ để mặc cho bọn họ cãi nhau.

Vệ Tắc nhìn phụ hoàng rời đi thì nhân lúc dại điện hỗn loạn mà rời đi.

Đi ra ngoài Thái Hòa điện, phụ tử hai người tình cờ gặp nhau.

Vệ Phó không nói gì mà chỉ ho nhẹ một tiếng, Vệ Tắc đi theo hắn.

Đợi đến lúc trở lại Tử Thần điện, Tống Hỉ cho tiểu thái giám bưng trà, biết phụ tử hai người muốn nói chuyện nên tự mình lui ra ngoài điện chờ hầu hạ.

Vệ Phó ngồi trên giường đất, chỉ vào vị trí đối diện.

Vệ Tắc đi tới ngồi xuống.

"Con cũng đến lúc thành thân rồi."

...

Đúng là nên thành thân rồi, đã hai mươi rồi.

Nam nhân bình thường ở dân gian qua hai mươi tuổi chưa thành thân đã là điều hiếm thấy chứ đừng nói đến hoàng gia.

Nhưng mà Vệ Tắc cũng thực sự bận rộn.

Hiện giờ thiên hạ Đại Yến thái bình, các bộ tộc ℳ.ô.ⓝ.𝖌 Cổ đã đầu hàng tư lâu, trong mấy năm gần đây La Sát quốc ở xa hơn về phía bắc vẫn duy trì mối 🍳·⛎🅰️·𝓃 h·ệ hữu nghị với Đại Yến.

Hai nước thường xuyên giao thương, mỗi năm đều phái người tới nước đối phương để giao lưu và tỏ vẻ coi trọng.

Về phần Vê-lát ở Tây Bắc, mặc dù không tránh khỏi nhòm ngó Đại Yến nhưng vì tình hữu nghị hòa bình giữa La Sát quốc và Đại Yến nên không thể không cúi đầu.

Dù sao cũng bị kẹt giữa hai nước, hắn ta sợ hai nước hợp lực tấn công hắn ta.

Những năm đầu đều cử sứ giả đến gọi là cống nạp nhưng thực tế là hiểu rõ mà không nói ra, hai năm gần đây càng cung kính hơn, thậm chí năm trước còn mang đến cống phẩm cao nhất là "cửu bạch chi cống".

Nếu mọi thứ bên ngoài đã ổn định thì cũng đến lúc quét dọn sâu mọt trong nội bộ.

Sông ngòi, muối, dệt đã xuất hiện ngay từ khi Thái Thượng Hoàng c·ầ·m 🍳ⓤ·🍸ề·𝐧 nhưng do tình hình bốn bề chưa ổn định nên Thái Thượng Hoàng vẫn chưa bắt đầu chấn chỉnh.

Mấy năm trước Vệ Phó đăng cơ đã bận rộn ổn định nhiều nơi và mở cửa hải quan, giờ đây thương mại hàng hải đã đi đúng hướng, bước kế tiếp chính là dọn dẹp những sơ suất trong nội bộ.

Mấy năm nay Vệ Tắc cũng bận rộn với vấn đề này.

Nhưng dù bận rộn đến đâu cũng không thể sơ sẩy những vấn đề quan trọng như 𝐡ô*𝖓 nhân.

"Phụ hoàng nói phải."

Chỉ vậy?

Không phản đối?

Vệ Phó nhướng mày.

Vệ Tắc để lộ nụ cười khổ: "Cũng không phải nhi thần không muốn đại hô●п●, chỉ là mấy năm nay thật sự không có thời gian rảnh rỗi, hơn nữa ngài và mẫu hậu cũng không nhắc tới nên nhi thần..."

Tại sao Phúc Nhi và Vệ Phó không thúc giục Vệ Tắc thành hôn?

Vì một khi nhắc đến đại ♓ô●𝖓 của Thái tử thì chắc chắn sẽ nảy sinh nhiều rắc rối.

Lời đề nghị về chuyện đại ⓗô.ⓝ của Thái tử cũng không phải hôm nay mới đề cập đến trên ✝️·ⓡℹ️ề·𝐮 đìⓝ·𝒽 mà từ khi Vệ Tắc bước qua tuổi mười sáu đã nhắc đến không ngừng.

Chỉ là Vệ Phó cố ý phớt lờ, không muốn tiếp tục nên đã kéo dài mấy năm.

Đương nhiên có thể giải thích bằng việc Thái tử quả thực bận rộn nhưng hiển nhiên là trị ngọn mà không trị gốc, bằng không thì ⓣ-𝐫-𝖎-ề-𝖚 đ-ì-𝐧-𝐡 hôm nay cũng không thế này.

Một khi trong cung nhắc tới hô_ⓝ sự của Thái tử thì tất cả người của các tầng lớp đều đổ xô đến.

Đến lúc đó, những đại thần sẽ có vô số đạo lý muốn nói với Hoàng đế, Hoàng hậu và thậm chí là Thái tử rằng là Thái tử là trụ cột của đất nước, phải xây dựng hậu cung thì mới có lợi cho việc sinh sản con nối dõi, mới không vi phạm gia pháp của tổ tông, mới không làm Thái tổ Hoàng đế thất vọng và xứng đáng với giang sơn Đại Yến.

Không chỉ Vệ Phó mà ngay cả Vệ Tắc cũng nghe mấy đạo lý lớn này đến chai tai.

Bởi vì ngay trước khi các chúng thần nhắm vào Thái tử thì Vĩnh Thái đế Vệ Phó chính là tấm gương điển hình, cuộc sống mấy năm nay của hắn chính là như vậy.

Mấu chốt là đánh cũng không thể đánh, ɢïế*† cũng không thể 𝖌ï_ế_✝️ mấy người này, người ta cũng không làm điều gì sai trái hay phá hoạt pháp luật mà chỉ đề xuất mở rộng hậu cung, đây cũng là vì khai chi tán diệp cho hoàng gia Đại Yến của ngươi.

Khai chi tán diệp: ý chỉ việc con đàn cháu đống, nối dõi tông đường

Nếu thật sự đánh ɢ_i_ế_t thì chính là bạo quân, sẽ bị ghi vào sử sách để lại tiếng xấu muôn đời.

Chỉ có thể chịu đựng, chỉ có thể không khen người khác tụng kinh.

Còn nhắc đến thì lại là một hồi chua xót.

"Con thực sự không ái mộ nữ tử nào sao?" Vệ Phó hỏi.

Gương mặt tuấn tú của Vệ Tắc cứng đờ, lắc đầu.

Thật sự là không.

Bận rộn việc triều chính như vậy, làm gì có thời gian rảnh rỗi để nói chuyện yêu đương?

Hơn nữa bên cạnh y toàn là thái giám, cung nữ không có mấy người, đi ra ngoài cũng bị thái giám thị vệ vây quanh, làm gì có ái mộ nữ tử nào.

Và bây giờ y cũng không quan tâm đến cái gọi là chuyện nam nữ.

Vệ Phó thở dài một tiếng.

Vệ Tắc nhìn phụ hoàng và nói: "Nếu phụ hoàng thật sự khó xử thì cứ đáp ứng tâm nguyện của những người đó, nhi thần có lòng tin, cho dù bọn họ thật sự đưa người tới thì cũng vô dụng. Và..."

Nói tới đây thì y dừng một chút.

"Và cái gì?"

"Nếu những người này đạt được điều mong muốn từ ta thì sau này bọn họ cũng sẽ không nhìn chằm chằm vào nhi thần hoặc là phụ hoàng nữa, như vậy sẽ tránh được rất nhiều phiền phức."

Hiển nhiên những lời này của Vệ Tắc không phải xúc động nhất thời mà đã được cân nhắc.

Nghe vậy, lông mày Vệ Phó giật giật.

"Vậy mẫu hậu con..."

Vệ Tắc lập tức nghẹn lời.

Mặc dù mẫu hậu không nói rõ ràng về chuyện này nhưng tâm tư của nàng rất rõ ràng, rõ ràng đến mức hai phụ tử đều hiểu rõ.

Hai phụ tử ngồi im lặng một lúc.

"Bỏ đi, tạm thời không đề cập đến chuyện này, ta và mẫu hậu con sẽ thương lượng rồi tính tiếp." Vệ Phó nói.

Vệ Tắc gật đầu đứng dậy.

"Vậy nhi thần cáo lui trước."

Chuyện xảy ra trên triều không thể giấu được Phúc Nhi.

Đặc biệt là những vấn đề có liên quan đến Thái tử, nhất là khi ✝️*𝓇ïề*ц đ*ì*n*♓ còn ồn ào như vậy.

Gần như trước khi bãi triều thì Phúc Nhi đã nhận được tin tức.

"Đám đại thần này đúng là ăn no rửng mỡ, không làm chính sự mà chỉ quan tâm đến chuyện nhà người ta!"

Thấy Hoàng hậu nương nương tức giận, các cung nữ phía dưới không khỏi nín thở, không dám nói gì.

Mộng Trúc nhìn sắc mặt nương nương rồi ra hiệu cho các cung nữ để các nàng đi xuống.

Chờ các cung nữ lui xuống thì nàng ấy mới đến bên cạnh Phúc Nhi nói: "Nương nương đừng tức giận, không phải lúc nào các đại thần đó cũng như vậy."

Đúng là luôn như vậy, Phúc Nhi đã quen rồi, một ngày nào đó các đại thần không nhân cơ hội lên án Hoàng đế độc sủng Hoàng hậu hai câu thì nàng liền có cảm giác mặt trời mọc từ phía tây.

Nàng không chỉ tức giận chuyện các đại thần bức Thái tử đại h●ô●𝐧 trên triều mà cũng thực sự đau đầu về ♓·ô·ռ sự của Thái tử.

Dù sao Đại Lang cũng đã hai mươi, nhi tử vẫn chưa thành thân, chẳng lẽ nàng không lo lắng sao?

Đương nhiên nàng cũng lo lắng, chỉ là...

"Thái tử cũng thật là, chạy từ nam ra bắc nhưng chưa gặp được đối tượng mình ái mộ sao? Mỗi lần hỏi hắn thì đều là không, gì cũng được. Đó là người sống chung cả đời, sao có thể ai cũng được?"

Phúc Nhi lẩm bẩm, vừa tức vừa sầu.

Lúc này có một cung nữ tới báo.

"Nương nương, Thụy Vương phi tới."

"Truyền."

Không lâu sau, Bảo Bảo đã tới.

Lúc này, nàng ấy đang ở thời kỳ đỉnh cao.

Mặc một thân xiêm y màu hồng thêu trăm hoa bước, chân váy mã diện có diềm xếp màu chàm. Búi tóc hình con bướm với nguyên bộ trang sức vàng ròng giống như đóa phù dung diễm sắc tuyệt thế trên ngọn núi xa.

Trông không giống nương của mấy hài tử mà trông chỉ mới hai mươi.

"Hoàng tẩu, sao vậy?"

Tất nhiên Bảo Bảo cũng nhận ra điều khác lạ, khi không có chuyện gì thì sẽ không cho hết cung nữ ra ngoài điện.

"Không có gì..."

Phúc Nhi kể lại chuyện xảy ra hôm nay trên triều.

Mối q⛎.𝒶.ռ 𝐡.ệ của hai người vẫn luôn thân thiết, có chuyện gì cũng không giấu nhau, hơn nữa chuyện Hoàng hậu đau đầu về ♓ô*п sự của Thái tử cũng không phải ngày một ngày hai, Bảo Bảo vẫn luôn biết.

Đúng như dự đoán, Bảo Bảo nghe xong cũng giúp mắng các đại thần nhiều chuyện đó một hồi.

Điều này cũng khiến Phúc Nhi bật cười.

"Thực ra ta có chủ ý này."

"Hả?" Phúc Nhi nhướng mày.

"Chủ ý này là do lần trước ta và Ngũ ca ca nói đến hô·ռ sự của Thái tử, Ngũ ca ca đã đưa ra một câu."

"Chủ ý gì?"

Phúc Nhi hứng thú, liệu Vệ Kỳ có thể nghĩ ra ý kiến gì hay ho không?"

"Bọn họ nói nhiều đạo lý lớn như vậy chẳng phải là muốn gả nữ nhi nhà mình tới Đông Cung sao? Hay là hoàng tẩu cứ làm theo ý muốn của bọn họ mà tổ chức tuyển tú nhưng chỉ tuyển nữ tử có xuất thân bên dưới quan tứ phẩm là có thể vừa chặn miệng bọn họ, vừa khiến bọn họ trộm gà không thành còn mất nắm gạo."

Ánh mắt Phúc Nhi sáng lên.

Ý kiến rất hay!

Cuộc cãi vã trong ⓣ-г-ı-ề-ⓤ đì-𝓃-♓ ngày ấy vẫn chưa kết thúc mà ngược lại còn gây náo loạn nhiều ngày về việc đại 𝒽·ô·ⓝ của Thái tử.

Nhân dịp này, Vĩnh Thái đế đã tuyên bố chuyện tuyển tú trên triều.

Lệnh Lễ Bộ lựa chọn nữ tử ở kinh thành có phẩm hạnh tốt đẹp, diện mạo xuất chúng, thân phận trong sạch, có độ tuổi từ mười lăm đến hai mươi, không hạn chế quê quán, không hạn chế xuất thân, chỉ cần có xuất thân trong sạch và là nữ tử đàng hoàng.

Để ngăn cản ngoại thích, nếu là nữ nhi của quan lại thì chỉ chọn xuất th*n d*** tứ phẩm.

Thánh dụ được ban hành đã gây ra tranh cái trong triều.

Nhưng nhìn vào sử sách, đề phòng ngoại thích chuyên quyền là chuyện mà các triều đại đều đã và đang làm và là chuyện mà mỗi vị Hoàng đế đều phải cân nhắc.

Các ngươi nói nếu Thái tử không đại 𝖍-ô-ռ thì sẽ cản trở hoàng gia khai chi tán diệp?

Bây giờ trong cung đã quyết định, chỉ là không chọn nữ nhi xuất thân trong gia đình có quan viên từ tứ phẩm trở lên, chẳng là ngươi muốn làm ngoại thích, ngươi muốn chuyên quyền sao?

Cho dù thực sự muốn thì cũng không có ai dám nói.

Mấy năm nay không chỉ có Vệ Phó và Vệ Tắc cũng có một số tâm phúc trong triều, chính là vị Cấp sự trung Hoắc Kiên kia đã ngăn chặn miệng lưỡi thế gian trong triều.

Không những vậy, thánh dụ còn nói không hạn chế xuất thân và chỉ cần là nữ tử đàng hoàng, nói cách khác là bất kể có phải nữ nhi thế gia, quan lại hoặc là nữ nhi của bá tánh bình thường cũng chỉ cần đủ điều kiện là có thể tham gia tuyển tú.

Tin tức nhanh chóng lan truyền từ †𝓇ℹ️·ề·ⓤ đì·𝐧·ⓗ đến từng nhà và cũng nhanh chóng lan rộng ra toàn bộ kinh thành.

Mấy ngày này, ngưỡng cửa của Lễ Bộ phụ trách việc này đã bị người giẫm nát.

Tất cả đều xác định chuyện tuyển tú này có đúng sự thật hay không.

Vì lý do này, lần đầu tiên Lễ Bộ đã dán thông cáo bên ngoài cửa Lễ Bộ, thậm chí còn dán thông cáo ở cửa ra vào các chợ bán rau, gạo để bá tánh quan sát.

Có một thời gian, các bà mối ở kinh thành không còn mối làm ăn nữa.

Nhà nào nữ nhi đợi gả đi đều nghĩ tới chuyện tuyển tú. Ai mà không muốn làm Thái tử phi chứ, một khi được chọn làm Thái tử phi thì sẽ giống như gà chó lên trời.

Tin tức nhanh chóng lan truyền đến các tỉnh khác.

Lúc đầu một số người không tin việc này nhưng ngay sau đó tất cả các phủ bộ nha môn đều đăng thông cáo, tin tức nhanh chóng lan truyền trong dân chúng.

Những gia đình có thực lực và đủ điều kiện đều bận rộn thu xếp cho nữ nhi trong nhà vào kinh. Bởi vì †ⓡ.ℹ️ề.⛎ đ.ì𝓃.♓ chỉ cho hạn hai tháng và sẽ không đợi đến ngày quá hạn.

Thậm chí tin tức còn truyền đến Tế Ninh.

Lúc này Thái Thượng Hoàng và Thái Hậu đang ở Sơn Đông.

"Có vẻ như hắn cũng bị ép đến mức phải làm thế này." Thái Thượng Hoàng bật cười.

Nhưng không thể không nói, biện pháp này rất tốt.

Cung đấu xưa nay luôn là mượn sức đám này đánh đám kia.

Trong lịch sử hoàng gia tuyển phi của các triều đại đều là chọn từ chỗ quan cao huân quý, căn bản không tới lượt quan viên tầng dưới chót, nhiều lắm là các quan viên tầng lớp giữa có thể nhận được chút cơm thừa canh cặn.

Hiện giờ nhóm người trên cùng đã được loại trừ và sẽ thu hút được nhiều người hơn.

Ở trong triều, quan lớn nhiều hơn hay quan viên cấp trung và cấp thấp nhiều hơn?

Không còn nghi ngờ gì nữa, đương nhiên là quan viên cấp trung và cấp thấp chiếm đại đa số.

Mà lần này còn tính cả bá tánh bình thường.

Nếu có người thực sự phản đối thì không chỉ có quan viên cấp dưới và cấp trung mắng ngươi mà còn cả bá tánh.

Ai dám phản đối?

Trừ khi muốn từ bỏ thanh danh gìn giữ nhiều năm.

Thấy ông cười vui vẻ, Thái hậu nhìn ông bằng ánh mắt giận dữ và luôn cảm thấy ông đang vui mừng trước sự bất hạnh của người khác.

Ông ném ngôi vị Hoàng đế cho Phó Nhi để thoải mái xem kịch, ngược lại là Phó Nhi phải đấu trí đấu dũng với đám cẩu đại thần đó mỗi ngày.

"Hay là chúng ta cũng hồi kinh một chuyến nhé? Đã nửa năm không hồi kinh rồi."

Nghe được lời này, Thái Thượng Hoàng đột nhiên có cảm giác như vác đá nện vào chân mình.

"Nửa năm đâu ra, qua tết Thượng Nguyên thì chúng ta mới đi, cũng chỉ hơn ba tháng?"

Thái Hậu mỉm cười vô cùng dịu dàng: "Chẳng lẽ chàng không nhớ Dao Dao sao? Hơn nữa Đại Lang tuyển phu, chúng ta là tổ phụ tổ mẫu vẫn nên quay về nhìn xem."

Thái Thượng Hoàng ⓝ·𝐠·ⓗ·1ế·𝐧 г·ă·п·🌀 nói: "Nàng nói rất đúng."

, , vn, live

, vn

Chương (1-251)