| ← Ch.219 | Ch.221 → |
Phúc Nhi không biết những chuyện xảy ra ở đây.
Lúc này ở bên ngoài hoàng trướng, Vệ Phó và Phúc Nhi bị mấy hài tử vây quanh.
"Mẫu hậu, người sao vậy?"
Vệ Phó ho khan: "Mẫu hậu các con không cẩn thận bị trẹo chân."
Phúc Nhi đang nằm ghé vào vai hắn trừng mắt với hắn.
Đứng bên ngoài nói chuyện không hay ho gì nên nhóm người bước vào trong trướng. Phúc Nhi bị trẹo chân vừa được Vệ Phó đặt 🦵·ê·п 🌀·ïườ·𝐧·𝖌 thì mấy hài tử liền xông tới.
"Nương, ta cho người đi mời thái y." Đại Lang nói.
Vốn dĩ trẹo chân chỉ là cái cớ, mời thái y tới chẳng phải sẽ bị lộ sao?
Phúc Nhi vội vàng nói: "Không cần đâu, vết thương của nương không nghiêm trọng, chỉ cần nghỉ ngơi một lát là được rồi."
"Thật sự chỉ cần nghỉ ngơi một lát là được sao?" Rõ ràng Đại Lang không tin.
"Vẫn nên mời thái y đến xem đi." Nhị Lang nói.
Tam Lang: "Có cần chút rượu thuốc để lau chỗ bị thương không?"
Viên Viên nhíu mày, vừa nhìn đã thấy không được vui.
"Nương, người có đau không? Viên Viên thổi cho người nhé?"
Nói xong thì nàng ấy cẩn thận nắm lấy tay Phúc Nhi lên thổi, dáng vẻ vô cùng đau lòng!
Tam Lang không nỡ nhìn thẳng nói: "Hài tử ngốc này, nương bị thương ở chân, muội thổi vào tay thì có tác dụng gì?"
Viên Viên bị cười nhạo mím môi, đang định nói gì đó thì được nương kéo vào lòng.
Phúc Nhi giận dỗi nói: "Không được cười nhạo muội muội, muội muội cũng có ý tốt." Vừa nói nàng vừa liếc Vệ Phó: "Cha đã xem qua cho nương, nương thật sự không sao, nghỉ ngơi một lát là được rồi."
Nếu cả cha và nương đều nói không sao thì mấy hài tử liền tin.
Khi dùng bữa tới, mấy hài tử chăm sóc nương rất chu đáo, thậm chí Viên Viên còn gắp miếng thịt mình thích nhất cho nương.
Đãi ngộ như vậy làm Vệ Phó ghen tị đỏ mắt.
Là chàng nói ta bị trẹo chân, Phúc Nhi dùng ánh mắt ra hiệu, đáng đời chàng!
Nàng rất đắc ý.
Cùng với sự xuất hiện của bộ tộc Sa Hắc Lý thì bộ tộc Cách Lạp Đồ Hãn cũng đã đến, doanh trại càng trở nên sôi động hơn.
Trong nhiều ngày, Phúc Nhi bận rộn triệu kiến các nữ quyến từ các bộ tộc.
Lần này Tề Mã Hách Hách cũng đi theo Ba Cổn tới. Bảo Bảo rất vui mừng, Tề Mã Hách Hách cũng vô cùng vui mừng khi thấy nữ nhi sống tốt ở Đại Yến.
Phúc Nhi cũng gặp Cách Căn Tháp Na, tỉ cát mới của Kỳ Hắc Mã.
Cách Căn Tháp Na là tiểu nữ nhi của thủ lĩnh bộ tộc Ông Ngưu Đặc, so với bộ tộc Sa Hắc Lý thì bộ tộc Ông Ngưu Đặc được coi là bộ tộc nhỏ, lãnh thổ cũng không phong phú như bộ tộc Sa Hắc Lý nhưng Cách Căn Tháp Na vô cùng xinh đẹp, nghe nói cũng hiền huệ, năm thứ hai gả đến đây đã sinh một hài tử cho Kỳ Hắc Mã, lần này cũng dẫn theo Mãn Đô và Kỳ Cách tới cùng.
Phúc Nhi thấy Cách Căn Tháp Na đoan trang xinh đẹp, đối xử với hai hài tử cũng coi như khá tốt.
Tất nhiên nàng sẽ không chỉ xem vẻ bề ngoài.
Nhưng nàng là Hoàng hậu, không thể làm ra chuyện lén dò hỏi hai hài tử rằng di nương có khắc nghiệt hay không mà chỉ dặn dò người phía dưới để bọn họ chú ý tới doanh trại của bộ tộc Sa Hắc Lý.
Sau đó lại giao việc cho đại nhi tử, để Đại Lang tìm cơ hội hỏi thăm khi đưa Mãn Đô ra ngoài cưỡi ngựa, săn b. ắ. n.
Hài tử trên thảo nguyên có thể dong duổi trên lưng ngựa từ lúc bảy tám tuổi, sau khi ba huynh đệ Đại Lang đến bãi săn, chuyện làm nhiều nhất mỗi ngày chính là cưỡi ngựa ra ngoài săn bắt cùng với nhóm đường huynh đệ và các con cháu gia tộc cùng lứa tuổi.
Đây cũng có thể coi là một cách để các hoàng tử kết giao với con cháu các gia tộc, trong đó không chỉ có con cháu của các đại thần huân quý trong kinh mà còn có các thế tử và đài cát nhỏ tuổi của các bộ tộc Ⓜô𝖓-🌀 Cổ.
Năm đó Vệ Phó cũng như vậy.
Ở độ tuổi của nhóm Đại Lang, săn con mồi lớn còn khá khó khăn những điều đó không ngăn cản bọn họ săn được những con mồi nhỏ, gần như ngày nào huynh đệ mấy người ra ngoài cũng có thể săn được không ít gà rừng, thỏ hoang, thỉnh thoảng cũng có thể săn được, dê, hươu là con mồi cỡ trung.
Bởi vì mỗi khi ra ngoài đều có rất nhiều hộ vệ bảo vệ nên không cần phải lo lắng về sự an toàn của bọn họ.
Cứ như vậy, vài ngày nữa lại trôi qua, điểm nhấn của vở kịch bãi săn lần này ------ Thu tiển, cuối cùng cũng bắt đầu.
Thu tiển: săn b. ắ. n mùa thu
Nếu nói trước kia tổ chức thu tiễn là vì người Yến không quên truyền thống và lời răn dạy của tổ tiên thì về sau đã dần dần phát triển thành sự việc để đe dọa các bộ tộc M_ô_𝓃_🌀 Cổ và luyện binh.
Toàn bộ thu tiển kéo dài khoảng hai mươi ngày, mỗi đội ngũ diễu hành ra ngoài ít thì mấy trăm người, nhiều thì mấy nghìn người được các tướng lĩnh kiêu dũng và các dũng sĩ của các bộ tộc dẫn đầu, đương nhiên người làm vua của một nước, là Hoàng đế cũng không thể ngoại lệ, lúc này mới thể hiện được tinh thần thượng võ của người Đại Yến.
Diễu hành được chia thành vòng lớn và vòng nhỏ, thông thường mỗi lần thu tiển sẽ có hai hoặc ba lần vòng lớn và một số vòng nhỏ, vòng lớn thường do Hoàng đế chủ trì và dùng để kiểm tra mọi người mà các vòng nhỏ còn lại là để các đội ngũ tranh giành.
Sau mỗi vòng lớn đều có yến thưởng công, biểu hiện tốt thì không phân biệt là người Yến hay người ℳôп·𝖌 Cổ thì đều được Hoàng đế khen thưởng.
Đây cũng là nguyên nhân chính khiến con cháu các gia tộc hăng hái biểu diễn, chưa biết chừng sẽ vì sự hăng hái nên sẽ lọt vào mắt xanh của đế vương, thành công trong tương lai sẽ không còn là giấc mơ nữa.
Vào ngày này, Vệ Phó đã rời doanh trại ba ngày để điều hành vòng lớn cuối cùng đã trở lại.
Và ở doanh trại này đã chuẩn bị một bữa tiệc thưởng công.
Buổi tối, lửa trại được đốt lên, Vương gia của các bộ tộc, dũng sĩ cùng với vương đại thân của Đại Yến tụ tập lại, còn có không ít nữ quyến cũng tới để chúc mừng các dũng sĩ có biểu hiện xuất sắc.
Khi Vệ Phó phong thưởng những dũng sĩ có biểu hiện xuất sắc, bầu không khí đã dâng cao tới đỉnh điểm.
Lúc này, Ngạch Triết thân vương của bộ tộc A Lỗ Khoa Nhĩ Thấm bước ra, cung kính nói với Vệ Phó: "Bệ hạ, thần có nữ nhi rất giỏi múa, nhân dịp Gia Khánh này, thần đã lệnh nàng biểu diễn một điệu múa để chúc mừng."
Nghe thấy lời này, có rất nhiều người trên sân đều quay sang.
Đại Yến luôn có tập tục liên hô*ռ cùng các bộ tộc 〽️ôռ.g Cổ, đặc biệt là bộ tộc A Lỗ Khoa Nhĩ Thấm, nơi đã sinh ra không ít hậu phi và vương phi, Đại Yến cũng có nhiều công chúa gả tới bộ tộc này.
Mặc dù mấy năm gần đây hoàng gia đã cố ý hạn chế hậu phi có xuất thân 〽️ô*𝐧*g Cổ, cho dù nữ tử của 〽️ô𝖓.🌀 Cổ có vào hậu cung thì địa vị cũng sẽ không quá cao.
Nhưng dù sao cũng có tập tục cũ này, việc đưa nữ tử của bộ lạc vào cung đã trở thành thỏa thuận giữa hai bên.
Giống như hậu cung của Nguyên Phong đế năm đó cũng có một vị nữ tử của bộ tộc A Lỗ Khoa Nhĩ Thấm, chỉ tiếc là vị phi tần này c. h. ế. t sớm và không thể sinh con nối dõi.
Trước kia khi Thái Thượng Hoàng nắm quyền, bởi vì tính cách mạnh mẽ, không muốn mở rộng hậu cung nên sự việc này không được đề cập tới. Rõ ràng lần này Ngạch Triết thân vương muốn nhắc lại chuyện cũ, bệ hạ sẽ lựa chọn như thế nào?
Phải biết rằng hậu cung của vị bệ hạ này đến nay vẫn không có ai ngoài chủ nhân.
Không phải các đại thần không kiến nghị, vị này không mạnh mẽ như Thái Thượng Hoàng, trước nay luôn là ngươi nói, còn hắn ôn hòa lắng nghe, nghe xong thì vẫn đâu vào đấy, lần sau ngươi lại nói thì hắn vẫn nghe và vẫn vào tai này ra tai kia khiến người ta có cảm giác như đánh vào bông.
Đúng là rất ngột ngạt, nếu không thì lần này sẽ không có nhiều gia tộc đưa nữ nhi đến để tìm lối tắt như vậy.
Hiện giờ đúng là khen ngược, bọn họ còn chưa ngoi lên thì bộ tộc A Lỗ Khoa Nhĩ Thấm đã dẫn đầu ngoi lên.
Làm tốt lắm!
Nếu bộ tộc A Lỗ Khoa Nhĩ Thấm thành công thì có phải bọn họ cũng có thể đi theo không?
...
Trong lúc nhất thời, trong sân đột nhiên trở nên yên tĩnh, bầu không khí trở nên vô cùng kỳ quái.
Mọi người đều chờ xem phản ứng của bệ hạ, có người còn nhìn về phía Hoàng hậu đang ngồi ở một bên.
Bàn tay dưới áo của Phúc Nhi cứng đờ nhưng trên mặt vẫn giữ nụ cười.
Vốn dĩ Bảo Bảo đang ăn thịt nướng thì đột nhiên cảm thấy bầu không khí có gì đó không đúng nên mới phản ứng lại. Nàng ấy vô thức liếc nhìn trượng phu, Vệ Kỳ đang rũ mắt uống rượu, không nhìn ra được biểu cảm gì.
Đại Lang và các đệ muội đang ngồi dưới chỗ phụ hoàng, nghe vậy cũng vô thức nhìn về phía phụ hoàng và thấy phụ hoàng vẫn mỉm cười và thậm chí còn không nhíu mày chút nào.
"Ngạch Triết thân vương thật có tâm, vậy triệu lên đi."
Vệ Phó đặt chén rượu xuống, bình thản nói.
Ngay sau đó có một nữ tử Ⓜ️ôn-ℊ Cổ mặc hồng y che mặt đi tới giữa sân. Ngoại trừ nàng thì còn có mười mấy nam tử M.ô.𝐧.𝖌 Cổ nhảy cùng nàng.
Với âm thanh của các loại nhạc cụ như trống da, đàn đầu ngựa, tứ hồ vang lên, một loạt tiếng nhạc đặc sắc của thảo nguyên vang lên trong sân.
Đàn đầu ngựa: nhạc cụ hai dây của Ⓜ●ô●ռ●🌀 Cổ, trên đầu cần đàn có chạm khắc hình đầu ngựa
Mọi người trong sân nhẹ nhàng nhảy múa.
Bởi vì nữ nhi của Ngạch Triết thân vương che mặt nên không thể nhìn ra diện mạo trông như thế nào nhưng tư thế khiêu vũ của nàng vô cùng duyên dáng, sự nam tính của các hán tử đã làm nổi bật sự 〽️●ề●ɱ ɱ●ạ●ℹ️ của dáng người, có thể nói là nhẹ nhàng như chim hồng bay, uyển chuyển như rồng lượn.
Ban đầu là do bầu không khí không phù hợp nên nhiều người không tập trung vào điệu nhảy nhưng có một số người cũng bị cuốn hút khi xem.
Sau khi dừng múa, Vệ Phó dẫn đầu vỗ tay khen ngợi: "Múa hay! Múa hay!"
Ngạch Triết thân vương lộ vẻ vui mừng, ở đây có rất nhiều người sửng sốt nhưng nhanh chóng đã làm theo động tác vỗ tay của Vệ Phó.
Lúc này Phúc Nhi không thể nói rõ cảm xúc trong lòng như thế nào, nàng chỉ cảm thấy một luồng khí ập vào trán và theo bản năng đi véo đùi người bên cạnh.
Vừa đưa tay ra đã bị một bàn tay to lớn bao phủ.
Nàng cực kỳ tức giận, cào tay hắn.
Bên dưới tấm che bàn, hắn duỗi tay bao chặt lấy tay nàng.
Sau khi bao chặt thì lại xoa xoa, nhéo nhéo như muốn an ủi nàng nhưng trên mặt vẫn mỉm cười: "Không hổ là nữ nhi của bộ tộc A Lỗ Khoa Nhĩ Thấm, dáng múa tuyệt đẹp. Đúng rồi, Ngạch Triết thân vương, nữ nhi này của ngươi đã có 𝒽ô*𝐧 phối chưa?"
Ngạch Triết thân vương nghe vậy tỏ ra vui mừng nói: "Hồi bệ hạ, tuy nữ nhi này của thần còn nhỏ nhưng mắt cao hơn đầu, thực sự không tốt, thần cũng không có cách nào với nàng."
Miệng thì nói không tốt nhưng thái độ là cưng chiều, hiển nhiên là Ngạch Triết thân vương vô cùng cưng chiều nữ nhi này.
Sự việc đã phát triển đến bước này, tất cả mọi người đều hiểu ra, xem ra nàng tiến cung là chắc chắn rồi, bọn họ đều nghĩ rằng kế tiếp bệ hạ sẽ nạp nàng vào hậu cung, ai ngờ lời nói của hắn lại thay đổi.
"Người ta đều nói mỹ nhân phải sánh đôi với anh hùng, người dẫn đầu vòng lớn lần này là Huệ quận vương thế tử, Vệ Chương, người này không chỉ dũng cảm mà còn là người bác học đa tài, hay là trẫm làm Nguyệt Lão, tứ 𝒽ô*𝓃 cho hai người?"
Lời vừa nói ra đã khiến tất cả mọi người chấn động.
Đừng nói đến Ngạch Triết thân vương, rất nhiều người có mặt đều phải ngạc nhiên.
Thấy Ngạch Triết thân vương thất thần và im lặng thì Vệ Phó cười nói: "Sao nào? Chẳng lẽ Ngạch Triết thân vương không muốn?"
Nhìn gương mặt tươi cười của bệ hạ, đủ loại suy nghĩ hiện lên trong đầu Ngạch Triết thân vương.
Khi đó, bộ tộc A Lỗ Khoa Nhĩ Thấm ỷ vào là những người đầu tiên gia nhập Đại Yến và sau khi Đại Yến vào biên quan thành công, chiếm được vùng đất tốt nhất ở Mạc Nam thì trong tộc có không ít hậu phi của Đại Yến.
Nhưng trong những năm gần đây, có vẻ như Đại Yến đã đàn áp các bộ tộc ở Mạc Nam nên tình hình của bộ tộc A Lỗ Khoa Nhĩ Thấm không còn tốt như trước, chỉ dựa vào vinh quanh năm xưa mới giữ được danh tiếng là bộ tộc đệ nhất Mạc Nam.
Nhìn bề ngoài thì khung cảnh vẫn như cũ nhưng thực tế chỉ có Ngạch Triết thân vương mới biết rõ nội bộ của bộ tộc như thế nào.
Người dân trên thảo nguyên hâm mộ sự giàu có của người Trung Nguyên mà khi bọn họ cũng sống trong cuộc sống giàu có như vậy thì bản chất hiếu chiến độc nhất của dũng sĩ thảo nguyên đã bị ăn mòn từ lâu, các dũng sĩ trong bộ tộc hiện giờ còn không dũng cảm thiện chiến bằng quan binh tướng sĩ của Đại Yến.
Thuở đầu liên 𝖍ô●п với Đại Yến là đôi bên cùng có lợi, là dệt hoa trên gấm và liên ♓.ô.ⓝ mấy năm gần đây lại trở thành cọng rơm cứu mạng A Lỗ Khoa Nhĩ Thấm.
Để duy trì vinh quang bộ tộc đệ nhất mà bộ tộc A Lỗ Khoa Nhĩ Thẩm luôn cố gắng hết sức để duy trì sự thân thiết với Đại Yến.
Ông ta có thể nói không được sao?
Đại Yến đã không còn là Đại Yến của năm đó còn cần bộ tộc A Lỗ Khoa Nhĩ Thẩm để ngăn chặn các bộ tộc Mạc Nam mà bộ tộc A Lỗ Khoa Nhĩ Thẩm cũng không còn là A Lỗ Khoa Nhĩ Thẩm của năm đó.
"Sao thần lại không muốn được?"
Ngạch Triết thân vương giấu đi nụ cười gượng gạo: "Thần, rất sẵn lòng."
"Rất tốt."
Vệ Phó gật đầu.
Nhìn thấy cảnh này, ánh mắt của tất cả mọi người ở đây đều lóe lên, trong số đó không chỉ có vương công đại thần của Đại Yến mà còn có thủ lĩnh các bộ tộc của Mạc Nam, Mạc Bắc.
Những người khác nhau có thể ngửi thấy những thứ khác nhau từ vụ việc này.
Mà lúc này lại có ca hát khiêu vũ, tiếng ồn ào trong sân lúc trước lại được khôi phục như thể mọi chuyện trước đó chưa từng xảy ra.
Cho đến khi yến tiệc kết thúc, Đế Hậu rời khỏi bàn, Vệ Phó vẫn tiếp tục nắm tay Phúc Nhi.
Sau khi tới chỗ không người thì Vệ Phó mới nói: "Bây giờ còn tức giận không?"
Phúc Nhi đã hết tức giận nhưng hắn hỏi như vậy thì nàng không dễ trả lời nên chỉ có thể hừ một tiếng rồi quay mặt đi.
"Ta chưa bao giờ quên những gì đã hứa với nàng."
Không hiểu sao nàng lại hiểu hắn đang nói đến điều gì.
"Thật sao?" Nàng không nhịn được quay đầu lại hỏi.
Hắn bật lực nhìn nàng, dùng tay gõ mũi nàng một cái.
"Đương nhiên là thật rồi."
...
Cách đó không xa, Đại Lang dẫn theo các đệ muội lẳng lặng đi tới.
Tiểu Hỉ Tử dẫn những người khác đi theo.
Dường như mọi người đều quan tâm đến việc chừa không gian cho đế hậu hai người nói chuyện.
Tam Lang liếc nhìn cha nương đang ở cạnh nhau cách đó không xa, y không dám gọi đại ca ở phía trước mà lén dùng khuỷu tay thúc vào nhị ca, bảo y nhanh chóng nhìn.
Nhị Lang nhìn y một cái và nói: "Đệ giữ chặt Viên Viên đi."
Viên Viên đã ghé vào vai tam cả ngủ say, gương mặt nhỏ đầy đặn vì bị đè nên càng thêm mũm mĩm, cái miệng chúm chím như thể đã gặp được chuyện gì tốt trong mộng.
Mà ánh trăng lúc này rất đẹp.
Cùng lúc đó, ở Tô Châu cách mấy ngàn dặm, bên trong một tòa vườn Giang Nam điển hình.
Trong phòng ngủ, Vệ Trăn đang thảo luận với nữ nhi.
"Dao Dao, con đã là đại cô nương rồi, sao còn muốn ngủ với mẫu hậu?"
Diễm Dao mở to đôi mắt ngây thơ nhìn cha, lúc này nàng ấy vẫn chưa hiểu đại cô nương có ý gì mà chỉ biết hình như cha không muốn nàng ấy ngủ cùng nương.
Thấy vậy, nàng ấy vội vàng bò vào lòng nương, ôm lấy cánh tay nương và nhỏ giọng nói: "Dao Dao ngủ rồi."
"Dao Dao ngủ rồi à?" Lê Oanh cười hỏi.
"Ngủ rồi, ngủ rồi, Dao Dao ngủ rồi."
Lê Oanh thấy vậy thì vỗ về nữ nhi trong lòng rồi liếc vẻ mặt bất đắc dĩ của ông, ra hiệu ông đừng quấy rầy, đêm nay cứ như vậy đi.
Vệ Trăn tức giận đến 𝐧.🌀.hⓘế.𝓃 r.ă.ռ.🌀 nghiến lợi.
Nhưng nữ nhi là nữ nhi của ông, cũng không thể cứ vứt ra ngoài không nhận nên chỉ có thể nằm ở bên ngoài giường, cách nữ nhi mà nhìn bà với ánh mắt ai oán.
Lê Oanh không ngờ ông vẫn còn một mặt như vậy, bình thường ông rất cưng chiều nữ nhi nhưng bây giờ lại không làm gì được tiểu gia hỏa? Đúng là đáng đời.
Bà nhẹ nhàng vỗ về ru nữ nhi ngủ, gương mặt mang theo ý cười dịu dàng.
Bà như thế này toát ra vẻ 🍳⛎-𝓎-ế-n r-ũ mê người khiến Vệ trăn không khỏi ngẩn ra.
Một lúc sau, dường như Diễm Dao đã ngủ thiếp đi.
Vệ Trăn nói: "Nếu ta đoán không sai thì năm nay Phó Nhi sẽ đến Thừa Đức và bây giờ chắc hẳn là thu tiển?"
Lê Oanh nhướng mày, tại sao ông lại nhắc đến điều này?
"Chúng ta rời kinh thành đã gần hai năm rồi, Dao Dao cũng sắp ba tuổi nhưng huynh mội hai người còn chưa gặp mặt. Ta nghĩ chúng ta nên hồi kinh một chuyến để huynh muội gặp nhau, không phải nàng vẫn luôn nhớ đám Đại Lang và Viên Viên sao, trở về nhìn xem?"
Hả, sao ông lại muốn trở về?
Trước đó, ông chưa bao giờ tỏ ra muốn trở về.
Lời nói có lý nhưng vì ông từng có tiền án nên Lê Oanh luôn cảm thấy ông lại đang có chủ ý gì đó không tốt.
Chỉ cần nhìn vẻ mặt của bà thì Vệ Trăn liền biết bà đang nghĩ gì và vội vàng nòi: "Nàng nghĩ đi, chúng ta luôn đi trước Dao Dao, sau này Dao Dao còn phải nhờ Phó Nhi chăm sóc, huynh muội có tình cảm hay không có tình cảm không giống nhau nên phải để hai người gặp nhau thường xuyên hơn."
Lý do này thực sự có lý, hơn nữa Lê Oanh cũng rất nhớ nhi tử, tức nhi và các tôn nhi.
"Vậy khi nào chúng ta quay về?"
"Qua mấy ngày nữa sẽ lên đường, đến lúc đó bọn họ từ Thừa Đức hồi kinh thì chúng ta cũng vừa tới nơi."
, , vn, live
, vn
| ← Ch. 219 | Ch. 221 → |
