| ← Ch.215 | Ch.217 → |
Thôi thị cúi đầu hỏi nhi tử: "Thịnh Ca Nhi có muốn đi không?"
Thịnh Ca Nhi do dự rồi gật đầu.
"Vậy thì đi đi."
Thôi thị buông tay ra.
Bên cạnh có người giống như bá vú, vô thức nói: "Phu nhân..."
Thôi thị không để ý bà ta.
Phúc Nhi nhìn sang đây nhưng không nói gì.
Thịnh Ca Nhi đi đến trước mặt Viên Viên, Viên Viên đột nhiên phát hiện ra củ cải nhỏ này còn cao hơn cả mình thì nàng ấy vòng quanh đối phương và đánh giá đối phương từ trên xuống dưới.
"Sao ta lại cảm thấy ngươi có hơi quen quen?"
Lời này khiến mấy người lớn bật cười.
Chắc chắn là quen rồi, đã gặp rất nhiều lần nhưng chưa từng chơi cùng nhau, trí nhớ của tiểu hài tử không tốt nên đương nhiên là không nhớ được.
"Đây là biểu ca của con." Triệu Tú Phân cười nói.
"Sao lại là ca ca? Tại sao không phải đệ đệ?" Viên Viên vô cùng ngạc nhiên nói.
Những lời này lại khiến mọi người bật cười.
Nhiều hài tử như vậy, Ngọc Ca Nhi là nhỏ nhất, Viên Viên là nhỏ thứ hai từ dưới lên, những hài tử khác đều lớn hơn nàng ấy.
Viên Viên quay đầu lôi kéo Ngọc Ca Nhi, có hơi tiếc nuối mà xoa đầu y.
"Ngọc Ca Nhi, Viên Viên chỉ có một đệ đệ là đệ thôi."
Ngọc Ca Nhi hiểu chuyện đáp: "Viên Viên tỷ tỷ tiểu công chúa."
"Đừng gọi tiểu công chúa nữa, gọi tỷ tỷ là được rồi, tỷ tỷ chỉ có một đệ đệ là đệ."
Thinh Ca Nhi ở một bên nhìn thấy Viên Viên thân thiết với Ngọc Ca Nhi như vậy thì tỏ ra hâm mộ mà thì thầm: "Ta cũng có thể gọi ngươi là tỷ tỷ..."
"Ngươi lớn hơn ta, ngươi gọi ta là tỷ tỷ thì nương sẽ đánh ta..."
Miệng thì nói như vậy nhưng Viên Viên vội vàng gọi mấy tiểu tử kia rời đi, bước đến bên ngoài còn có thể nghe thấy nàng ấy đang lén lút trao đổi với Thịnh Ca Nhi: "Ngươi có thể lén gọi ta là tỷ tỷ, đừng để cho nương ta nghe thấy là được."
Lại một tràng cười vang lên.
Đặc biệt là Triệu Tú Phân và Bảo Bảo, cười đến nỗi không thể duỗi thẳng eo.
Phúc Nhi sợ Thôi thị không vui nên đùa đùa thật thật nói: "Sao có thể bắt nạt ca ca như vậy chứ? Nha đầu này quay về phải dạy dỗ lại nàng." Triệu Tú Phân vội vàng nói: "Không được đánh tôn nữ ngoan của ta."
Thôi thị nói: "Thịnh Ca Nhi luôn sống nội tâm, thiếp thân hy vọng hắn có thể chơi đùa với huynh đệ tỷ muội nhiều hơn."
Thực ra trong vài lần gặp mặt gần đây, Phúc Nhi có thể nhìn ra Thôi thị đã thay đổi rất nhiều, biết sửa là được, chỉ sợ đụng phải tường nam còn không biết quay đầu thôi.
Thấy người lớn đang nói chuyện, Đại Lang nhìn về phía những người khác.
"Đi thôi, chúng ta cũng ra ngoài đi."
Một đám hài tử lớn nhỏ đi theo ra ngoài, Vương Ngọc Phượng không đi và vẫn đứng bên cạnh Ngưu Dung Nhi.
Ngưu Dung Nhi đẩy nàng ấy, thấp giọng nói: "Con cũng đi đi."
"Nương..."
Vương Ngọc Phượng không muốn đi lắm, các đệ muội đều nhỏ hơn nàng ấy rất nhiều, người duy nhất gần tuổi nàng ấy chỉ có đường đệ Vương Ngọc Đường. Còn là nam hài tử, một đại cô nương như nàng ấy đi theo thì ra thể thống gì.
Ngưu Dung Nhi đưa mắt ra hiệu với bóng lưng của Đại Lang rồi lại đẩy Vương Ngọc Phượng và ra hiệu Vương Ngọc Kiều đi cùng.
"Hai con cũng đi đi, ở lại đây làm gì, đều là huynh đệ tỷ muội cả, đừng nói gì đến nam nữ đại phòng." Ngưu Dung Nhi nói được một nửa thì Vương Ngọc Kiều đã đi rồi.
Gương mặt Vương Ngọc Phượng đỏ bừng liếc nhìn nương, muốn nói gì đó nhưng lại do dự và chỉ có thể đi theo sau muội muội.
Phúc Nhi ngồi ở phía trên nhìn thấy cảnh này, hai mắt nàng lóe lên.
Viên Viên dẫn mấy tiểu tử kia đến Vân Sơn thắng địa xem thỏ con.
Nghĩ đến nơi này được xây dựng trên thạch nham và tòa nhà cũng cao nên Đại Lang không mấy yên tâm nên dẫn những người khác đến Vân Sơn thắng địa.
Hiện giờ Đại Lang, Nhị Lang và Tam Lang đều ở nơi này, toàn bộ Vân Sơn thắng địa có năm gian, hai tầng và được xây dựng bằng thạch nham trên sườn núi.
Trong số đó có rất nhiều tảng đá, cây cối xanh um, phía sau tòa nhà chính là khu vực hồ nước, đứng ở trên lầu có thể nhìn ra phía xa hồ, phong cảnh vô cùng tuyệt đẹp.
Mọi người vừa tới trước tòa nhà thì phía sau lan can lầu hai có một đầu chó ló ra.
Đúng là Tô Lặc.
Do thời tiết nắng nóng nên lông của Tô Lặc đã bị cắt rất ngắn, chỉ còn đầu chó là còn lông, trông kém oai phong hơn trước và thậm chí còn hơi xấu xí.
Thực tế thì Tô Lặc không có khả năng chịu nóng, Vệ Phó nói nó là giống chó xứ hàn nhưng đã nuôi nhiều năm như vậy nên không nỡ bỏ nó ở lại Hắc Thành, mấy hài tử cũng không nỡ nên đã đưa về kinh thành.
Sau khi tới kinh thành, Tô Lặc cũng quen dần với thời tiết ở kinh thành, tuy nhiên mùa hè thì không tốt lắm, phải cắt lông thật ngắn và thả trong phòng băng thì mới không cảm thấy khó chịu.
Năm trước cũng như vậy. Mùa hè năm nay tới Thừa Đức, vừa đến Vân Sơn thắng địa thì Tô Lặc đã bá chiếm lầu hai của Vân đài, phần lớn thời gian đều ở chỗ này hóng gió, đi dạo khắp nơi mãi đến trời tối mới về phòng.
Thực ra tính theo độ tuổi của chú chó thì Tô Lặc không còn nhỏ nữa, mấy hài tử cũng không giống như trước kia, đi đâu cũng phải gọi Tô Lặc theo nên cứ để nó đi bất cứ nơi nào nó muốn.
"Tô Lặc!"
Viên Viên ngẩng đầu gọi.
Đầu chó biến mất sau lan can, không lâu sau đã có một con chó từ đường đá non bộ đi xuống.
Đúng vậy, Vân Sơn thắng địa không có cầu thang, lên lầu thì trực tiếp dùng con đường đá non bộ ở bên ngoài, đây cũng là nguyên nhân Đại Lang không yên tâm để mấy tiểu tử kia tới đây.
Sau khi Tô Lặc đi xuống thì ngửi tay Viên Viên, vòng quanh nàng ấy hai vòng, xem ra rất vui vẻ.
Mấy hài tử khá quen thuộc với Tô Lặc và cũng không sợ nó nhưng Thịnh Ca Nhi lại chưa từng tiếp xúc với Tô Lặc, nhìn thấy con chó lớn như vậy chạy tới thì vô thức lùi lại và trông giống như sắp khóc.
"Ngươi đừng sợ, Tô Lặc không cắn người." Viên Viên vội vàng nói: "Không tin thì ta cho ngươi sờ nó?"
Thịnh Ca Nhi rớt hai giọt nước mắt trên mặt, dáng vẻ có hơi đáng thương.
"Thật không?"
"Ngươi gọi ta là tỷ tỷ, sao ta có thể lừa ngươi được." Viên Viên lại nói với Tô Lặc: "Tô Lặc, ngươi ngồi xuống."
Tô Lặc liền ngồi xuống.
Viên Viên nắm tay Thịnh Ca Nhi xoa cái đầu xù lông của Tô Lặc và cũng ra vẻ dặn dò Tô Lặc: "Hắn là Thịnh Ca Nhi, là đệ đệ của Viên Viên, là người một nhà."
Tam Lang huých bả vai vào Nhị Lang: "Huynh nhìn bánh trôi của chúng ta đi, thật giỏi lừa gạt người khác."
"Nếu đệ để cho tiểu muội nghe thấy thì sẽ gây sự với đệ đấy."
Viên Viên ghét người khác gọi nàng ấy là bánh trôi, bánh trôi nhỏ nhất, thực ra cũng chỉ có Tam Lang mới gọi nàng ấy như vậy.
Tô Lặc ngửi tay Thịnh Ca Nhi.
Tuy Thịnh Ca Nhi rất sợ hãi nhưng thấy Ngọc Ca Nhi không sợ, nghĩ lại bản thân cũng đã bốn tuổi rồi nên cũng xấu hổ nếu tỏ ra sợ hãi. Y cảm nhận được hơi thở ấm áp phả lên tay y, ngay sau đó có thứ gì đó 〽️ề*ⓜ ɱ*ạ*❗ chạm vào tay y.
Là Tô Lặc đã dùng mũi chạm vào lòng bàn tay y.
"Ngươi xem, có phải nó không cắn người hay không?"
Thịnh Ca Nhi gật đầu nhìn lòng bàn tay mình có vẻ hơi thần kỳ rồi không nhịn được s* s**ng đầu Tô Lặc một chút.
Viên Viên buông tay ra, xoa đầu Tô Lặc.
"Tô Lặc, chúng ta đi xem thỏ con đi."
Tô Lặc lắc lắc cái đuôi, quay người dẫn đường ở phía trước.
Viên Viên vội vã dẫn những người khác theo kịp phía sau.
Thỏ con được nuôi dưỡng ở phòng tại lầu một, là Tô Lặc bắt được trên thảo nguyên trước khi tới Thừa Đức.
Có một con thỏ lớn, bốn con thỏ con và năm con thỏ xám nhỏ. Ban đầu Tô Lặc đào tổ thỏ là vì nghịch nhưng không ngờ Viên Viên lại vô cùng thích thú nên đã đưa tới Thừa Đức.
"Con thỏ này thật nhỏ."
Mấy con thỏ được đặt trong chiếc giỏ hình vuông, bên trên có lót một lớp vải bông màu trắng, phía dưới vải bông lót rất nhiều cỏ khô, bốn chú thỏ con giống như bông hoa màu xám, cuộn tròn ở chỗ đó vô cùng đáng yêu.
Thỏ mẹ cũng ở đó, là một bông hoa lớn màu xám.
Dường như suy xét đến việc Viên Viên thường xuyên đến đây xem thỏ con nên thành giỏ không cao, vừa vặn với hài tử ba bốn tuổi có thể với tới, xung quanh được mài nhẵn bóng.
Thấy mấy hài tử đứng vây quanh một chỗ xem thỏ con, Đại Lang ra hiệu cho cung nữ và nhũ mẫu chăm sóc mấy hài tử rồi dẫn những người khác ra ngoài.
"Chúng ta vào trong uống trà nhé? Nếu không muốn uống trà thì có thể ngắm phong cảnh khắp nơi hoặc là đi dạo ven hồ ở phía sau."
Đây không phải lần đầu tiên Đại Lang tiếp khách nên y rất bài bản.
Năm nay y đã mười một tuổi, cũng được coi như thiếu niên, vốn dĩ tử nhỏ đã trưởng thành và đã hơn một năm sống trong kiếp cung đình, được phụ thân sắp xếp lão sư dạy dỗ nên y học hỏi được rất nhiều và càng có tư cách của hoàng trưởng tử.
Giống như Vương Ngọc Đường, rõ ràng còn lớn hơn y mấy tuổi nhưng lại coi y như thiên lôi sai đâu đánh đó.
"Đại ca, ta không vào, chúng ta đến bên hồ chơi." Tam Lang nói. Y gọi Nhị Lang nhưng Nhị Lang không muốn đi, nói muốn chơi cờ với Gia Bảo, Vương Ngọc Đường muốn đi cùng Đại Lang nên cuối cùng Tam Lang đã gọi Vương Ngọc Long, hai người cùng nhau đi đến bên hồ.
Không cần Đại Lang phân phó thì cũng có người đi theo Tam Lang để đề phòng hai hài tử gặp phải nguy hiểm.
Đại Lang dẫn những người còn lại vào tòa nhà, Nhị Lang và Vương Ngọc Chu mang bàn cờ ra cửa sổ chơi cờ, Đại Lang và Vương Ngọc Đường uống trà nói chuyện, chỉ còn lại hai nữ hài tử Vương Ngọc Phượng và Vương Ngọc Kiều nên có hơi xấu hổ.
"Biểu tỷ, nếu cảm thấy nhàm chán thì ta cho người dẫn hai người đi dạo công viên?" Đại Lang nói.
Vương Ngọc Phương xoa xoa khăn tay, dường như đang do dự điều gì đó nhưng Vương Ngọc Kiều lại rất vui vẻ nói: "Ta đi tìm đám tiểu đệ chơi cùng."
Nói xong thì Vương Ngọc Kiều định rời đi nhưng lại bị Vương Ngọc Phượng kéo lại.
"Bọn hắn là nam hài tử, muội đi làm gì?"
"Nam hài tử thì sao?" Vương Ngọc Kiều hồn nhiên không để ý nói: "Chơi cùng với đám tiểu đệ, cùng đi dạo công viên."
Vương Ngọc Phượng liếc nhìn Đại Lang, chung quy là cảm thấy ở lại quá xấu hổ nên cũng đi theo muội muội rời đi.
Chờ đến khi những người lớn gọi mấy hài tử thì đã là chuyện của hai canh giờ sau.
Lúc gần đi, mấy hài tử lưu luyến không rời.
Viên Viên an ủi bọn họ: "Ngày mai mấy người lại đến tìm ta chơi."
Triệu Tú Phân nói: "Ở ngay trong hành cung này, khi nào muốn tới thì tới, ngày mai các con lại đến cũng được."
"Đúng vậy, ngày mai còn tới chơi nữa." Phúc Nhi cười nói.
Mấy hài tử hẹn ước ngày mai lại chơi cùng nhau, Thịnh Ca Nhi cũng hào hứng hứa hẹn ngày mai lại đến rồi mới từng người rời đi.
Trên đường trở về, Thôi thị hỏi nhi tử: "Hôm nay Thịnh Ca Nhi chơi có vui không?"
Thịnh Ca Nhi hưng phấn gật đầu: "Chúng ta chơi với thỏ con, chơi với chó lớn, Viên Viên còn mang điểm tâm cho ta ăn, còn có đá bào..."
Nói đến đá bào thì dường như Thịnh Ca Nhi đã nhận ra bản thân lỡ miệng nên vội vàng im lặng.
Bà vú ở bên nói: "Sao Thịnh Ca Nhi có thể ăn đá bào được, thứ đồ đó quá lạnh, ăn nhiều sẽ bị tiêu chảy..."
Thịnh Ca Nhi nhỏ giọng nói: "Ta không bị tiêu chảy, Viên Viên cũng ăn."
"Tiểu công chúa ăn là vì nàng thường xuyên ăn, sao ngài có thể so sánh với người khác..."
"Được rồi, chỉ là chút đá bào thôi, ăn rồi thì thôi." Thôi thị đột nhiên ngắt lời.
"Nhưng mà..."
Bà vú ngập ngừng nhưng vẻ mặt rõ ràng là không đồng ý.
Thôi thị nhìn sắc mặt của bà vũ, trong đầu lại chợt hiện lên những gì trượng phu đã nói với nàng ấy.
Ngay từ đầu, nàng ấy không nghĩ bản thân có vấn đề gì nhưng sau đó mới cảm thấy bản thân không hòa hợp với tập thể, tựa như không hòa nhập được với gia đình, mỗi lần đến phủ Định Quốc công thì đều có cảm giác như mình là người của thế giới khác.
Còn có Thịnh Ca Nhi.
Đây là nhi tử duy nhất của nàng ấy nên nàng ấy không khỏi để ý.
Những đạo lý mà bà vú hết lòng tin tưởng từng là những thứ nàng ấy hết lòng tin tưởng. Không được tùy tiện chạy lung tung kẻo bị ngã, đừng ăn quá nhiều đồ lạnh để tránh bị tiêu chảy, đừng ăn quá nhiều đồ nóng để tránh bị nhiệt.
Nuôi Thịnh Ca Nhi đến năm bốn tuổi, tưởng chừng như không khác gì hài tử nhà khác nhưng đưa tới Vương gia thì có thể nhận ra sự khác biệt.
Có vẻ như Thịnh Ca Nhi không quá hòa hợp với tập thể, không hay chơi cùng đám đường huynh đệ tỷ muội, sức khỏe cũng không khỏe mạnh như những hài tử đó. Sống nội tâm và ít nói.
Nàng ấy khó gần khiến nhi tử của nàng ấy cũng khó gần, phải biết rằng Thịnh Ca Nhi cũng là tôn tử của Vương gia nhưng không được cưng chiều bằng mấy hài tử khác.
Nhìn bá vú lúc này, Thôi thị đột nhiên cảm nhận được tâm tình của trượng phu khi nhìn thấy nàng ấy trước đây.
Có phải cũng cảm thấy vô lý, không thể chịu nổi không?
May mắn là nàng ấy vẫn có thể thay đổi.
"Vậy ngày mai Thịnh Ca Nhi còn muốn tới tìm tiểu công chúa chơi cùng không?"
Thịnh Ca Nhi vội vàng gật đầu: "Muốn."
"Ngày mai chúng ta lại đến nữa."
Ở trước mặt gia gia nãi nãi nên Vương Ngọc Phương luôn chịu đựng.
Khi trở về phòng mình thì nàng ấy liền òa khóc.
"Không hiểu nổi mà, con khóc cái gì? Ta còn chưa hỏi con, con đi ra ngoài có nói chuyện với Đại Hoàng tử không?" Ngưu Dung Nhi nói.
Không đề cập tới thì còn đỡ, vừa nhắc tới thì Vương Ngọc Phượng càng khóc đến ấm ức.
Khóc đến mức khiến Ngưu Dung Nhi đau đầu không thôi.
"Con nói đi, con cứ khóc khóc, con khóc cái gì chứ..."
Vương Ngọc Kiều ở một bên lạnh nhạt nhìn một lát, thấy đại tỷ không muốn nói thì nương càng bực bội, nàng ấy không nhịn được nói: "Đai tỷ có thể khóc vì cái gì được chứ, còn không phải vì người bảo nàng nói chuyện với Đại Hoàng tử sao."
Ngưu Dung Nhi tỏ ra kinh ngạc: "Ta bảo nàng nói chuyện với Đại Hoàng tử thì sao? Không phải vì tốt cho nàng sao..."
"Người đâu phải vì tốt cho ta?" Vương Ngọc Phượng khóc lóc.
"Sao lại không phải vì tốt cho con? Con nghĩ đi, đó chính là Đại Hoàng tử, sau này sẽ làm Hoàng đế, còn con là biểu tỷ thân thiết nhất, nếu con có thể gả cho Đại Hoàng tử thì nhà ta sẽ có thêm Hoàng hậu. Chẳng lẽ con không thấy cô cô con làm Hoàng hậu à?"
"Sao người không nhìn xem Đại Hoàng tử bao nhiêu tuổi, ta bao nhiêu tuổi?"
Một người mười sáu, một người mười một, kém tới năm tuổi.
"Kém năm tuổi thì làm sao? Nữ hơn ba ôm gạch vàng, nữ hơn bốn là phúc trường thọ. Hơn nữa, ta đã hỏi thăm khắp nơi, các hoàng tử đều thành thân sớm, nhà ta với nhà cô cô con có 𝐪ⓤ·🅰️·n 𝐡·ệ gì chứ, chỉ cần hai con tình đầu ý hợp thì ⓗ-ô-𝓃 sự sẽ suôn sẻ!"
Vương Ngọc Phượng vốn là người ăn nói vụng về, thấy nương ngụy biện như vậy thì không khỏi vừa tức giận, vừa bực bội, vừa xấu hổ và giận dữ.
Nhịn hồi lâu mới nghẹn ra một câu: "Dù sao ta cũng không muốn, nương, sau này người đừng để ta làm vậy nữa?"
, , vn, live
, vn
| ← Ch. 215 | Ch. 217 → |
