Truyện:Đông Cung Có Phúc – Giả Diện Đích Thịnh Yến - Chương 209

Đông Cung Có Phúc – Giả Diện Đích Thịnh Yến
Trọn bộ 251 chương
Chương 209
0.00
(0 votes)


Chương (1-251)

Trong mấy ngày này, trong cung vô cùng náo nhiệt.

Hầu như ngày nào cũng có yến tiệc, ngoài yến tiệc trong nước thì còn có yến tiệc dành cho chư hầu nước ngoài.

Hàng năm trong đại triều hội đều có sứ thần của chư hầu nước ngoài đến kinh thành, đặc biệt năm nay còn là năm đầu tiên Tân đế đăng cơ nên có rất nhiều sứ thần nước ngoài tụ tập để thể hiện sự tôn trọng của bọn họ với nước lớn.

Các tiểu quốc xung quanh như Giao Chỉ, Lưu Cầu, Xiêm la sẽ tới "cống nạp" cho kinh thành hàng năm. Bởi vì hành trình đến kinh thành xa xôi nên việc cử hai đội ngũ đến bái yết hàng năm gần như là thông lệ.

Đội này vẫn chưa trở về thì một đội khác đã lên đường để đảm bảo sẽ không bỏ lỡ các ngày hội quan trọng của Đại Yến nhưng là lễ vạn thọ của Hoàng đế, tiết thiên thu của Hoàng hậu cùng với Tết Nguyên Đán, Tết Nguyên Tiêu... để thể hiện sự tôn trọng và kính sợ.

Tất nhiên công sức bọn họ bỏ ra không phải không có phần thường, mỗi lần đến cống nạp, Hoàng đế Đại Yến đều sẽ ban thưởng cho bọn họ tứ có giá trị gấp mấy lần giá trị cống phẩm dựa trên cống phẩm của bọn họ.

Ngoài ra bọn họ cũng mang sản phẩm của nước mình đến Đại Yến để bán.

Đó vừa là cống nạp vừa là thông thương.

Bởi vì hiệp định thông thương lúc trước định ra với La Sát quốc nên hiện giờ hai nước cũng có ⓠ·ц🅰️·𝖓 𝐡·ệ hữu nghị. Cho nên lần này La Sát quốc cũng cử sứ giả đến đây.

Ngoài La Sát quốc thì Vê-lát ở Mạc Tây cũng cử sứ thần đến và còn có sứ thần do các bộ tộc ở Mạc Nam và Mạc Bắc cử đến.

Có thể nói là một mảnh thịnh vượng, vạn quốc tới thăm.

Sứ thần được Hãn quốc Vê-lát cử đến lần này là Vệ Phan, có lẽ Ô Cách cũng có cân nhắc gì đó trong lòng thì mới phái hắn ta đến.

Người đã từng là Tam Hoàng tử đột nhiên trở thành sứ thần của Mạc Tây đã khiến rất nhiều quan viên của Đại Yến phải ngạc nhiên.

Khi đó Mạc Tây và Đại Yến hợp tác để đánh bại phiến quân phản bội của Mạc Tây, cụ thể chuyện hợp tác này là như thế nào thì có rất ít người ở Đại Yến biết chi tiết.

Lúc này nhìn thấy Vệ Phan, người từng là Tam Hoàng tử trở thành quốc sư của Vê-lát ở Mạc Tây và còn là sứ thần phái đến lần này thì mọi chuyện dường như đã sáng tỏ.

Bởi vì lần này có nhiều sứ thần ngoài nước đến nên sau vài lần mở tiệc thì Vệ Phó cũng không tìm được cơ hội nói chuyện với Vệ Phan.

Hôm nay, mượn lý do tổ chức một bữa tiệc riêng cho sứ thần Vê-lát thì cả hai người mới có cơ hội.

Khi đơn độc đối mặt với Vệ Phó, Vệ Phan không giấu được vẻ mặt tối tăm.

Suy cho cùng thì mọi chuyện không còn như xưa nữa, cả hai đã trưởng thành, sau cuộc chia tay không vui đó, rõ ràng Vệ Phan đã có những trải nghiệm khác hoặc có lẽ do trước khi đến Ô Cách đã dặn dò gì đó nên hắn ta không nói những lời không thích hợp.

"Nếu ngươi muốn trở về thì vẫn có thể trở về." Vệ Phó có hơi thở dài.

Trước khi Thái Thượng Hoàng rời đi đã tặng cho Vệ Phó một món quà lớn.

Lúc rời đi, hắn đã để lại hai chiếu thư, một chiếu thư truyền ngôi và một chiếu thư khôi phục niên hiệu của Nguyên Phong đế.

Trong chiếu thư đó, ông đã nói sơ qua như là nếu ông ta bất nhân thì ta không thể bất công, ta đoạt lại ngôi vị Hoàng đế là vì thực hiện di nguyện cuối cùng của hoàng khảo, bây giờ đã 𝖇á*ⓞ ⓣ*𝐡*ù xong nên tất cả đã hóa thành cát bụi.

Trên thực tế thì Thái Thượng Hoàng không cần phải để lại tấm chiếu thư này, chỉ cần ai sáng suốt đều có thể thấy được những lời ông nói trong chiếu thư đều là dối trá và mục đích cơ bản chẳng qua là không muốn làm người thừa kế Vệ Phó phải khó xử.

Cũng không muốn Vệ Phó có xuất thân bất chính.

Phải biết rằng nếu làm Hoàng đế thì điều quan trọng nhất chính là tính hợp pháp và chính thống. Nếu tính chính thống bị nghi ngờ thì bất cứ ai trong thiên hạ cũng có thể tạo phản dưới danh nghĩa ủng hộ chính thống.

Giả thuyết về nhi tử ruột thịt chính là vô lý, cho dù Chính Võ đế muốn thừa nhận thì e rằng Vệ Phó cũng không bằng lòng và điều đó cũng làm tổn hại đến danh dự của Lê Hoàng hậu.

Gả cho đệ phu và có dính líu với đệ phu khi trượng phu chưa c. h. ế. t là khác biệt rất lớn.

Bên trong tin đồn riêng tư và việc để lại bằng chứng trong sử sách cũng có khác biệt rất lớn.

Có lẽ Thái Thượng Hoàng cũng cân nhắc sợ sau khi Vệ Phó lên ngôi Hoàng đế sẽ khôi phục lại niên hiệu cho cha ruột, cho dù không phải vì tình nghĩa phụ tử thì cũng vì tính chính thống của bản thân?

Tốt nhất là làm trước để tránh sự xấu hổ về sau.

Tóm lại, Thái Thượng Hoàng đã giải quyết một vấn đề lớn cho Vệ Phó.

Bây giờ quay lại chủ đề chính.

Nếu niên hiệu của Nguyên Phong đế được khôi phục thì nhi nữ của ông ấy tất nhiên cũng được khôi phục thân phận trước kia và đây chính là cơ sở kết hợp với quân công của Vệ Kỳ lúc trước để phong hắn ta làm thân vương và mang vương hào một cách danh chính ngôn thuận.

Vệ Phan cũng là huynh đệ của Vệ Phó, hắn ta cũng có tư cách.

Không đề cập đến chuyện này còn đỡ, vừa nhắc đến thì sắc mặt Vệ Phó liền tối sầm.

"Ngươi cảm thấy ta sẽ nhận sao?" Vệ Phan 𝖘·ℹ️·ế·🌴 ⓒ·♓ặ·т chén rượu: "Vệ Phó, chúng ta là huynh đệ, những lời không ăn của xin được này không phải ta nhằm vào ngươi. Ta hiểu ý của ngươi nhưng ta không muốn nói nhiều nữa."

Sao Vệ Phó lại không hiểu?

Nói trắng ra là Vệ Phan vẫn chưa buông bỏ thù hận trong lòng, hắn cũng không có tư cách khuyên Vệ Phan buông bỏ thù hận, đừng khuyên người khác tử tế khi không làm người khác đau khổ.

Sở dĩ hiện giờ Vệ Phan không thể ⓑá·𝑜 t·ⓗ·ù là vì ngại thực lực và xu thế chung.

Có lẽ hắn ta cũng không ngờ Chính Võ đế lại đột ngột truyền ngôi vị Hoàng đế cho Vệ Phó nên lúc này hắn ta cũng rất rối rắm.

Thực sự nhiều năm trôi qua, quay lại nhìn quá khứ.

Chính Võ đế đoạt vị là để trả thù cho việc đoạt vị và đoạt thê tử, hành động và quan điểm của ông không hề sai nhưng vì hành động của ông đã liên lụy tới rất nhiều người vô tội.

Người vô tội nhất trong đó đương nhiên là các hoàng tử như Vệ Phan và các phi tần đó.

Vì sự việc này mà mẫu phi của Vệ Phan và Vệ Triệu qua đời, hai người mất đi thân phận hoàng tử, trải qua nhiều gian khổ mới lấy lại được cuộc sống.

Bây giờ bảo bọn họ vứt bỏ mối hận thù trong quá khứ và trở lại hoàng tử thân vương thì chẳng khác nào bảo bọn họ cúi đầu trước kẻ thù và ăn thức ăn do kẻ thù cung cấp.

Với tính cách của hai người, trước khi Vệ Phó lên tiếng thì hắn đã biết điều này là không thể.

Nhưng hắn phải mở miệng.

Việc hắn ngồi vào vị trí này tương đương với việc thừa hưởng ân đức của Chính Võ đế. Làm người không thể chỉ tiếp nhận những điều tốt đẹp mà không chấp nhận những điều xấu xa thế nên tất nhiên hắn sẽ thu dọn cục diện hỗn độn mà Chính Võ đế để lại.

"Vậy sau này ngươi có dự định gì?"

Dừng lại một chút rồi Vệ Phó lại nói: "Cho dù ngươi muốn làm gì thì ta hy vọng ngươi có thể cân nhắc đến Đại Yến và bá tánh."

Vệ phan cười lạnh, bực bội nói: "Ngươi có thể đừng dùng mấy thứ này để bắt cóc ta không? Ngươi đã bắt cóc chính mình, từ bỏ trả thù, hiện giờ có thể ngồi lên vị trí này là do ngươi may mắn, bây giờ lại tới bắt cóc ta?"

Vệ Phó cũng không cảm thấy bất mãn: "Ta chỉ hy vọng ngươi có thể hiểu được đạo lý này."

Câu này không chỉ là lời khuyên nhủ mà còn là lời đe dọa.

Nếu Vệ Phan thật sự không nghe lời khuyên, không màng tới lợi ích của bá tánh mà muốn châm ngòi chiến tranh thì cũng đừng trách hắn không màng tình cảm.

Bảo Vệ Phan trở về là thiện ý của hắn với tư cách là huynh đệ, không còn thiện ý và đến lúc cần tỏ thái độ thì Vệ Phó cũng sẽ không khách khí.

Nhìn đôi mắt trong veo của Vệ Phó, ánh sáng trong mắt Vệ Phan chợt lóe lên.

Hắn ta uống một hơi cạn sạch rượu trong chén, rót một chén khác cho mình rồi cầm trên tay.

Nhân cơ hội này, dường như hắn ta đang suy nghĩ điều gì đó.

"Mạc Tây ռ-ộ-ı 𝖈-♓-iế-п nhiều năm, lại chinh chiến khắp nơi, sinh lực bị hao tổn nghiêm trọng, tạm thời Ô Cách không có ý định chống lại Đại Yến mà dự định nghỉ ngơi lấy lại sức."

Cho nên mới phái sứ giả đến Đại Yến để thể hiện sự thiện chí và thái độ của mình.

"Mặc dù trong Hãn quốc có những người khác ngo ngoe rục rịch nhưng đều không thành công, trong vòng năm năm ngươi không cần phải lo lắng. Về phần sau năm năm thì ta cũng không dám đảm bảo."

Vệ Phan chậm rãi nói: "Lần này sau khi trở về, ta dự định đi về phía tây, sa mạc phía tây có mấy tiểu quốc là kẻ thù truyền kiếp với Vê-lát, Ô Cách bằng lòng cho ta mượn binh mã đi chinh chiến với các tiểu quốc đó."

Nói tới đây rồi hắn ta đặt chén rượu lên bàn rồi đứng dậy.

"Đương nhiên, ngươi đừng cho rằng ta đang nhận thua, chờ ta tập hợp đủ lực lượng thì ta sẽ trở về!"

Trước khi rời đi, hắn ta còn để lại lời nói "tàn nhẫn" này.

, , vn, live

, vn

Chương (1-251)