Truyện:Đông Cung Có Phúc – Giả Diện Đích Thịnh Yến - Chương 187

Đông Cung Có Phúc – Giả Diện Đích Thịnh Yến
Trọn bộ 251 chương
Chương 187
0.00
(0 votes)


Chương (1-251)

Phúc Nhi ra hiệu với Tiểu Hỉ Tử.

Hai người ngồi bên trong vẫn đang đánh đố và chưa đi vào chủ đề chính à?

Trước khi vị Thương Thành chủ đột nhiên đến thì cũng mua một chén cá viên giống như lúc trước Vệ Kỳ đến nhưng ông lão dùng nó trong quán ăn.

Vệ Phó thấy ông chủ Tôn đi cùng thì bảo Vệ Kỳ tiễn khách và đóng cửa.

Sau đó Vệ Phó mời ông lão vào phòng riêng duy nhất của quán ăn, ông lão cũng đi theo, đáng tiếc sau khi ngồi xuống, đầu tiên là hai người đánh Thái Cực một lúc, sau đó là đánh đố, dù sao thì nói đến nửa ngày nhưng không đi thẳng vào vấn đề.

Phúc Nhi nghe mà thấy đau tai nên không ở lại lâu, vừa rồi Tiểu Hỉ Tử lại đi thay trà nên Phúc Nhi mới dò hỏi hắn ta xem nói đến chỗ nào rồi?

Nhìn thấy Tiểu Hỉ Tử còn ủ rũ thì Phúc Nhi biết còn lâu mới kết thúc.

Lúc này đã quá giờ ăn chưa, cả nhà không thể đợi được hai người kia nên Phúc Nhi đứng dậy, gọi Vệ Kỳ và Bảo Bảo, ba người cùng nhau vào phòng bếp.

Hiện giờ Bảo Bảo đã trưởng thành hơn rất nhiều so với lúc mới gả tới đây, chỉ là gương mặt nhỏ nhắn ngày càng xinh đẹp, người bình thường cũng không dám nhìn thẳng vào.

Để làm cho nàng ấy trong bình thường hơn nên sau khi tới, nàng ấy đã bôi một loại thuốc lên mặt để làm cho màu da trở nên vàng hơn.

Nếu không có làn da trắng như tuyết đó thì dù dung nhan có xuất sắc đến đâu cũng sẽ nhợt nhạt khi so sánh với chiếc áo da trên người, đâu trông giống như viên minh châu trên thảo nguyên mà trông giống tiểu tức phụ bình thường hơn.

So với trước kia thì bây giờ nàng ấy cũng có thể làm một số việc.

Giúp Phúc Nhi rửa rau và thái thịt đâu vào đấy.

Phúc Nhi vừa nhìn Bảo Bảo thái thịt vừa nói: "Nếu tiếp tục học thêm một thời gian nữa thì dù muội không trở thành cao thủ thì việc nấu những món thông thường, tuyệt đối không thành vấn đề."

"Thật sao? Tẩu tử?"

"Dù sao cũng đủ cho hắn ăn rồi."

Hắn kia là ám chỉ Vệ Kỳ đang nhóm lửa ở sau bệ bếp.

Vệ Kỳ từ chối cho ý kiến với những lời này.

Cũng không thể vạch trần lời nói dối của thần giữ của, nói nàng cố ý dỗ tức phụ của hắn ta làm việc cho nàng.

Hơn nữa nếu vạch trần thì chắc chắn Bảo Bảo sẽ nản lòng, ảo não mấy ngày mà hắn ta lại phải dỗ dành. Tốt hơn hết là để nàng ấy vui vẻ, dù sao thì hắn ta cũng sẽ không ăn đồ ăn nàng ấy làm.

Không phải Vệ Kỳ kén ăn mà sau khi Bảo Bảo học được tay nghề thì tất nhiên sẽ làm cho phu quân nếm.

Hương vị kia nên nói thế nào nhỉ? Dù sao thì Vệ Kỳ cảm thấy bản thân không bị độc c. h. ế. t là do thể chất cường tráng.

Mấu chốt là sau khi Bảo Bảo học được tay nghề liền muốn tự mình thử cách nên thỉnh thoảng Vệ Kỳ lại bị "đ*ầ*⛎ độ*𝖈" một chút, còn nói tiếp thì phải là khóc lóc thảm thiết.

Ba người bên này vừa nói chuyện vừa nấu cơm.

Vệ Phó và Thương Thành chủ ở bên đó đã trò chuyện khắp trời nam đất bắc, từ thiên văn địa lý cho tới tứ thư ngũ kinh, từ phong tục dân tình đến thơ từ ca phú.

Nhưng chung quy là do Thương Thiên Xích đã già, thiếu sức lực mà có thể nói chuyện lâu như vậy đã là phá lệ rồi.

"Tướng quân thật khí phách, quả quyết và hiểu biết! Có thời gian..." Nói rồi thì Thương Thiên Xích lại cười hai tiếng: "Không cần có thời gian, kim lân đâu phải vật trong ao, gặp phong vân thì sẽ hóa rồng."

Vệ Phó sửng sốt, tự hỏi liệu người này có biết lai lịch của mình không?

Nhưng trên mặt hắn lại tỏ ra thắc mắc khó hiểu: "Thành chủ đang nói đến "Thuyết Nhạc Toàn Truyền" sao, thất ngôn tuyệt cú đã hóa rồng?"

Thương Thiên Xích nhìn hắn một cái, chung quy vẫn không vạch trần hắn.

Mà thay vào đó là thở dài: "Năm đó ta cũng là một tài tử của Giang Nam, đáng tiếc là sinh ra không gặp thời, bất đắc dĩ phải làm thương gia... Hiện giờ đã sắp c. h. ế. t, không có người nối nghiệp, thật là đáng tiếc!"

Vệ Phó trầm ngâm một lát rồi nói: "Sao Thương Thành chủ lại không có người nối nghiệp được, ngài có một nhi tử còn sống, gia tộc cũng thịnh vượng."

Nói xong thì hắn lại nói: "Lời này cũng không phải là đe dọa mà chỉ hy vọng lão Thành chủ có thể hiểu rõ, tuy ✝️_𝐫_ⓘ_ề_𝐮 đìⓝ_♓ có hứng thú với Băng Thành nhưng tuyệt đối không có ý định đoạt thành, chỉ là nơi này rất quan trọng, liên quan đến quốc chi xã tắc và sự an ổn của biên cương, nếu lão Thành chủ muốn để huyết mạch của mình thừa kế Băng Thành thì không phải không thể, chỉ cần bọn họ trung thành với Đại Yến là được."

Nghe thấy lời này, cũng không biết có phải do Thương Thiên Xích mệt mỏi hay không mà gương mặt càng thêm uể oải.

"Nếu ta muốn bọn họ tới thì cũng không tránh gặp nhiều năm như vậy, dù sao thì nơi này là nơi thị phi, người bình thường khó có thể khống chế được, cứ để bọn họ phú quý tầm thường thì ta đã cảm thấy mỹ mãn rồi."

"Ý của ✞_𝐫_iề_ⓤ đìⓝ_𝖍, ta đã hiểu, chỉ mong sau khi ta rời đi, tướng quân đừng làm khó thủ hạ của ta, nói cho cùng thì sự an bình hiện giờ của Băng Thành đều là dựa vào bọn họ."

Vệ Phó nói: "Lão Thành chủ cứ yên tâm về chuyện này, Vệ mỗ không có ý định thay đổi Băng Thành, thật ra Băng Thành là một thành phố buôn bán rất tốt, chỉ là thành có hơi nhỏ, nếu mở rộng thêm chút thì càng tốt, đội hộ vệ thủ thành vẫn sẽ giữ lại..."

Sau nửa canh giờ thì Phúc Nhi đã nấu xong cơm.

Vệ Phó và Thương lão Thành chủ cũng đã bàn xong.

Vốn dĩ Phúc Nhi còn nấu một vài món ăn để chiêu đãi Thương lão Thành chủ.

Tuy nhiên Thương Thiên Xích không ở lại lâu và rời đi với lý do không khỏe.

"Không phải hắn rất thích đồ ăn ta làm à, sao lại không ở lại dùng bữa?" Đợi người đi rồi thì Phúc Nhi thắc mắc.

Vệ Phó cười khổ.

Nếu hắn bị buộc phải giao ra tâm huyết nhiều năm của bản thân thì e rằng tâm trạng cũng không tốt, làm gì còn tâm tình để ăn cơm.

Chỉ là có một số việc bị đại cục é.🅿️ 🅱️𝐮ộ.c nên mới phải như thế, hy vọng Thương lão Thành chủ sẽ không trách hắn.

...

Bên trong xe trượt tuyết.

Lai Phúc nói: "Chẳng lẽ chủ nhân định giao Băng Thành ra thật sao?"

"Hắn nhất định phải có được Băng Thành, nếu không cũng không âm thầm tập trung quân đội gần đó, một mình đưa cả nhà vào Băng Thành, đây vừa là thiện chí, vừa là đe dọa, chiến thuật mềm cứng này đúng là thủ đoạn tuyệt vời. Trước khi đến đây, ta có thể hiểu được kế hoạch dự phòng của hắn không chỉ có thể, quả nhiên là hắn biết Hoành Kiến ở đâu..."

Hoành Kiến được Thương Thiên Xích nhắc đến chính là nhi tử độc nhất của ông lão.

Năm đó ông lão vì chiến tranh mà không thể trở về Trung Nguyên, thực ra có để lại thê nhi ở Giang Nam, chờ đến khi 𝐭𝐫❗ề-ц đì-𝖓-ⓗ thay đổi, chiến tranh bình ổn thì cũng là bảy, tám năm sau.

Ông lão đi nhiều năm không về, thê tử tưởng ông lão đã c. h. ế. t ở ngoài, chờ đến khi ông lão vượt qua trăm ngàn đắng cay về quê thì thê tử đã dẫn nhi tử gả đi.

Người đó đối với nàng khá tốt, tuy cuộc sống không tính là giàu có nhưng người một nhà cũng coi như hòa thuận.

Thương Thiên Xích không trách thê tử tái giá, ông lão là một nam nhân có thể sống trong cảnh nghèo khó vì chiến tranh, không thể không tham sống mà sợ c. h. ế. t, huống hồ thê tử chỉ là nữ nhân và còn dẫn theo một hài tử, nếu không tái giá thì làm sao có thể sống sót ở thế giới loạn lạc này?

Sau đó lại suy nghĩ mãi, ông lão không để thê tử biết ông lão chưa c. h. ế. t mà quay về Băng Thành.

Sau vài chục năm, ông lão chỉ trở về một lần chính là lúc thê tử mất, lúc đó ông lão đã gặp nhi tử, để lại cho nhi tử rất nhiều tiền tài rồi lại rời đi.

Về việc của Băng Thành, ông lão không hề nhắc đến một chữ.

Bởi vì Thương Thiên Xích biết được sớm muộn gì Băng Thành này cũng sẽ trở thành vòng xoáy, ông lão không muốn hậu thế của bản thân bị cuốn vào đó, cho nên cứ bình an trở thành phú quý tầm thường là được.

Thương Thiên Xích không sợ c. h. ế. t, không sợ người khác đe dọa nhưng con cháu ở lại Giang Nam chính là điểm yếu duy nhất của ông lão.

Điểm yếu này không có mấy người biết được.

Lúc trước Vệ Phó nhắc đến việc này chưa chắc đã không có ý đe dọa, Thương Thiên Xích hiểu và Vệ Phó cũng hiểu.

Chỉ là hắn đe dọa mà giống như 𝒹●ụ 🅓●ỗ mà không khiến ông lão tức giận mà ngược lại còn làm ông lão thấy bất lực.

Chung quy là già rồi.

Nếu như sớm hơn mười năm thì chưa chắc ông lão đã không dám đối đầu với đối phương.

Hiện giờ thì thôi!

Thế thôi!

Trong im lặng, Băng Thành đã đổi chủ.

Dưới sự yểm hộ của đội hộ vệ Băng Thành, quân đóng ở trấn nhỏ lặng lẽ tiến vào Băng Thành.

Thương Thiên Xích dự định quay trở lại Giang Nam, nơi ông lão sinh ra và lớn lên trước khi c. h. ế. t.

Lai Phúc và Tôn Đạt đã cố gắng ngăn cản nhưng Thương Thiên Xích kiên trì, có c. h. ế. t cũng muốn c. h. ế. t ở quê nhà, ở bên cạnh nhi tử.

Vệ Phó đã có được tòa thành của người ta nên lúc này không thể không phát huy hết khả năng.

Vì thế đã viết một phong thư tay và đóng thêm quan ấn của mình.

Dựa vào cái này thì trên đường trở về quê hương, Thương Thiên Xích có thể sử dụng trạm nghỉ và đường núi của ✝️𝐫·❗·ề·𝐮 đì·ռ·♓ hay thậm chí là thuyền quan để có thể trở về quê nhà một cách suôn sẻ, nhanh chóng và thuận tiện nhất có thể.

Đồng thời, Vệ Phó cũng hứa với Thương Thiên Xích sẽ báo cáo việc này với ✞𝓇·ℹ️·ề·𝐮 đ·ì𝖓·♓, 🌴г*❗*ề*⛎ đ*ì𝓃*♓ sẽ phong cho hậu bối của ông lão một chức quan ấm.

Chỉ dựa vào thân phận phú quý liệu có đủ lập thế?

Có một chức quan ấm thì có tên tuổi trong triều và sẽ là sự bảo đảm suốt đời cho hậu bối nối dõi của thương gia. Chỉ cần bọn họ không tìm đường c. h. ế. t là có thể bảo đảm yên bình hàng trăm năm.

Đến nước này thì Thương Thiên Xích không còn bất cứ tiếc nuối hay bất bình nào nữa mà lên đường trở về quê nhà.

Mà vào lúc này, cuối cùng Vệ Phan cũng tới.

Bản thân hắn ta không xuất hiện mà cử người tới nơi có đánh dấu.

Sau đó là kiểm tra lẫn nhau và ngày hôm sau mới gặp Vệ Phó.

Kể từ lần cuối gặp mặt thì hiện giờ Vệ Phan đã khí phách hơn rất nhiều.

Khí phách hăng hái này không ám chỉ vẻ bề ngoài mà là ám chỉ tinh thần.

Sau khi hắn ta đến nơi, nhìn xung quanh rồi mới đưa ra một kết luận đáng kinh ngạc.

"Ngươi khống chế Băng Thành?"

Nếu không phải thì Vệ Phó sẽ không hẹn gặp hắn ta ở nơi phố xá sầm uất như vậy.

Vệ Phó không bày tỏ ý kiến.

Mới đầu Vệ Phan vô thức nhíu mày nhưng sau đó lại nhanh chóng thả lỏng.

"Sao không nói sớm? Làm hại ta trước đó sợ bị lộ tin tức nên dùng chút thủ đoạn che mắt mà bị người ta chê cười."

Hắn ta nói đến chuyện trước đó phái thủ hạ đến nơi đánh dấu, sau đó vì an toàn mà còn làm rất nhiều hành động.

Vệ Phó vẫn không bày tỏ ý kiến.

Hắn biết rõ tính cách của Vệ Phan, nếu trước đó hắn tiết lộ bản thân đã khống chế Băng Thành, hắn ta cũng sẽ tiết kiệm được một số thủ đoạn thăm dò, chỉ biết có nên đổi nơi gặp hay không hay là âm thầm suy đoán liệu hắn có đặt bẫy gì không.

Một tính cách đã tồn tại hàng chục năm không thể thay đổi trong một sớm một chiều được.

Lúc trước Vệ Phan ở lại Hắc Thành làm việc cho hắn có lẽ là thành thật nhưng chưa chắc đã không có nguyên nhân lên kế hoạch cho tương lai của mình, hơn nữa mọi thứ bây giờ đã khác, Vệ Phan cũng có sự nghiệp của mình và cũng biết cẩn thận hơn.

"Một khi đã như vậy thì không cần chần chừ gì nữa, ta và Ô Cách hiện đã cắt đứt đường lui về phía tây của Cam Đan nhưng hắn có liên hệ với người La Sát thì tất nhiên sẽ cầu xin người La Sát giúp đỡ mà tập trung thế lực ở biên giới phía Mạc Tây..."

Vệ Phan đưa ra một cái nhìn tổng quan về tình hình hiện tại rồi nói thêm: "Hiện giờ mấy bộ tộc Mạc Tây đang âm thầm bàn luận, có người đề nghị cầu cứu Đại Yến nhưng vấn đề này bị ta và Ô Cách ngăn cản, Ô Cách và ngươi cũng có q⛎ⓐ·ռ h·ệ, thứ hai là ngươi từng cứu ta..."

Cho nên Vệ Phan muốn trao công lao này cho Vệ Phó.

Nếu thực sự có thể thành lập liên minh với Mạc Tây thì có thể mượn đao ⓖ*1*ế*𝖙 người dọn sạch đám tàn quân của Cam Đan ở Mạc Bắc và đồng thời có thể ⓒ-h❗-ế-𝐧 đ-ấ-𝖚 với người La Sát.

Đây chắc chắn là một hòn đá trúng mấy con chim và cũng là một thành tích huy hoàng.

Tất nhiên, mục đích của Vệ Phan không chỉ như vậy.

Ít nhất đó là những gì đôi mắt hắn ta nói lên.

Điều này khiến hai người không khỏi nhớ lại lần hai người nói chuyện trước khi Vệ Phan rời khỏi Hắc Thành.

...

Không ai biết lần đó hai người đã nói chuyện gì, đại khái cũng chỉ có Phúc Nhi biết được chút gì đó thông qua phỏng đoán.

Ngày hôm đó Vệ Phan đã nhắc tới chữ "phản" và Vệ Phó trả lời là chưa đủ.

Thế nào là chưa đủ?

Chưa đủ năng lực, chưa đủ lực lượng hay chưa đủ binh lính.

Hiện giờ đã nhiều năm trôi qua, Vệ Phan không còn như trước nữa và Vệ Phó cũng đã trải qua những thay đổi nghiêng trời lệch đất.

Từ một trấn an sử nho nhỏ quản lý Hắc Thành tới tướng quân Hắc Long Giang và hiện giờ là tướng quân kiêm Mạc Bắc và quân chính ở Ô Tô Đài.

Nếu lần này thành công, hai người liên thủ, tập hợp từ Hắc Long Giang đến toàn bộ Mạc Bắc và Mạc Tây thì sức mạnh khổng lồ này đủ để thắng Trung Nguyên.

"Bây giờ nói điều này còn quá sớm. Việc cấp bách là phía Mạc Tây đang đối mặt với kẻ thù hùng mạnh, Ô Cách vẫn chưa chỉ huy toàn bộ Mạc Tây. Và ở đây, ngoài mối đe dọa từ ngoài Cam Đan thì người La Sát cũng như hổ rình mồi."

"Ta chỉ hy vọng chờ sau khi gỡ bỏ chướng ngại vật này thì ngươi có thể nghiêm túc cân nhắc chuyện này chứ không phải co vòi, như vậy làm ta quá thất vọng rồi."

Trước khi rời đi, Vệ Phan có nói như vậy.

Vệ Phó cười khổ.

Hắn co vòi sao?

Chỉ là hắn không coi thường vị hoàng thúc kia của mình.

Cho đến nay, Vệ Phó vẫn có một loại cảm giác rằng mọi việc đều nằm trong sự kiểm soát của vị hoàng thúc kia của hắn. Cho dù hắn có đạt tới trình độ có thể phong ấn lãnh thổ, chia cắt đất đai thì cái bóng này vẫn còn đọng lại.

Dường như mỗi bước đi của hắn đều nằm trong dự kiến của vị hoàng thúc kia. Đối phương không hề ngạc nhiên về điều này và cũng không bận tâm hiện giờ hắn đã có được sức mạnh to lớn như thế.

Một người như vậy, hắn phải làm thế nào để đánh bại?

Và nếu chiến tranh thì bá tánh sẽ ra sao?

, , vn, live

, vn

Chương (1-251)