| ← Ch.146 | Ch.148 → |
Lúc ấy người ở trong xe ngoại trừ Triệu Tú Phân thì còn có Tôn Hà Nhi cũng nhìn thấy.
Nàng ấy vô thức muốn gọi nương nhưng đúng lúc nhìn thấy bà bà quay đầu lại như không có chuyện gì xảy ra nên nàng ấy sợ đến mức không dám hé răng.
Xe vượt qua hai người đang đứng ngoài cửa hông quan nha, đi được một đoạn đường rồi dừng lại ở cửa sau.
Không lâu sau, Phúc Nhi nhận được tin tức và vội vã chạy tới.
"Nương, người đến rồi."
Triệu Tú Phân cười tủm tỉm nói: "Đã lớn như vậy rồi, sao suốt ngày còn nhớ nương?"
"Con không được nhớ người sao?"
Phúc Nhi lại chào đại tỷ và nhị tẩu.
Đứng ngoài cửa nói chuyện cũng không tiện nên Phúc Nhi phân phó hạ nhân mang hết hành lý vào rồi dẫn mọi người vào chính viện. Cùng lúc đó, lại cho người báo tin với Vệ Phó ở trước nha môn, còn có tỷ phu và cha.
Sau nhiều ngày không gặp, hiện giờ tiểu cô có tư thái của quan thái thái khiến Tôn Hà Nhi hâm mộ không thôi nhưng vừa nghe nói đến để hạ nhân đi báo với công công thì nàng ấy vô thức liếc nhìn bà bà.
Khi đến chính viện ngồi xuống, Triệu Tú Phân không nói gì mà ôm ⓗ.ô.𝓃 Đại Lang hồi lâu.
Dường như Đại Lang không còn nhớ rõ ngoại tổ mẫu nhưng lại cảm thấy quen thuộc, y nhíu mày nhìn một lúc.
"Sao vậy? Tiểu tử vô lương tâm này, lại quên mỗ mỗ rồi à?"
"Mỗ mỗ?"
"Mau gọi mỗ mỗ." Phúc Nhi thúc giục.
Đại Lang nghe lời nói: "Mỗ Mỗ."
"Ôi chao, Đại Lang của ta thật ngoan, mỗ mỗ nhớ con muốn c. h. ế. t."
Rồi lại ôm Đại Lang ♓-ô-n một hồi.
Đại Lang nhăn mặt, dáng vẻ như không muốn bị ♓-ô-𝖓 nhưng lại cố gắng hết sức để chịu đựng.
"Đã có dáng vẻ của tiểu đại nhân rồi." Vương Đại Nữu nhìn biểu cảm này của y thì cười nói.
Triệu Tú Phân nghe vậy thì cúi đầu nhìn, còn không phải sao!
"Tôn nhi ngoan ngoãn của ta đã trưởng thành trong chớp mắt."
Phúc Nhi ở bên đang quan sát ba huynh đệ Đại Mao và Mao Đản rồi lại kinh ngạc nhìn tiểu hài tử trong lòng nhị tẩu, lúc này mọi người mới dừng chuyện vụn vặt và tiến tới vấn đề chính là giải thích tại sao lại đến muộn và chuyện gì đã xảy ra trên đường.
"Nhị tẩu vất vả quá rồi." Phúc Nhi nghe xong thì thở dài.
Tôn Hà Nhi cười nói: "Vất vả gì chứ, ở An Quảng chúng ta ở khách đ**m, bà mụ cũng có đủ, hai người mà muội phái về rất có trách nhiệm, bọn họ đã giúp đỡ rất nhiều việc."
Phúc Nhi trêu chọc nói: "Vậy tẩu phải cảm ơn đại tỷ phu, đó đều là thủ hạ của đại tỷ phu. Vừa hay là Kiến Kinh, bọn họ cũng muốn về quê thăm nên đã nhờ mang theo bức thư."
Vương Đại Nữu bị trêu chọc mà hơi ngượng ngùng nói: "Tỷ phu của muội làm quan thật sao?"
Trước kia cũng là quan, còn là quan quân tầng áp chót, trong tay chỉ có vài thủ hạ, bình thường phải làm việc ở nhiều nơi và không khác gì nông dân chân lấm tay bùn.
Ai có thể ngờ đến Hắc Thành mới chỉ hơn nửa năm đã trở thành quan lớn.
Nghe nói quan hàm còn không nhỏ, là ngũ phẩm.
Dù không đề cập tới phẩm cấp thì có thể lên tới thủ quan thì cũng coi như trưởng quan.
Đang nói thì Lưu Trường Sơn đi tới.
Một thân quân phục thủ quan uy phong lẫm liệt nhìn khác hẳn với bình thường.
Vương Đại Nữu có hơi rụt rè nhưng Đại Mao, Nhị Mao và Tam Mao đã nhào tới, đứa ôm chân, đứa thì ôm eo.
"Cha!"
"Ôi chao, nhi tử ngoan của ta! Cha nhớ các con muốn c. h. ế. t."
"Chỉ nhớ nhi tử thôi sao?" Vương Đại Nữu không khỏi thương tâm.
"Đương nhiên cũng nhớ nàng."
Chờ nói xong lời này thì hắn ta mới nhận ra ở đây có rất nhiều người, có nhạc mẫu, thê muội và tức phụ của thê đệ.
Nhưng mà Lưu Trường Sơn đã quá quen thuộc với người Vương gia nên không hề đỏ mặt mà chào hỏi với nhạc mẫu và những người khác.
Trong khoảng thời gian này, Vệ Phó, Vương Thiết Xuyên, Vương Đa Thọ, Vệ Kỳ và còn có lão gia tử, Ngưu Đại Hoa đều tới.
Chỉ thiếu duy nhất Vương Hưng Học.
Nhưng mà hắn ta đến Cát Lâm nên không thể quay lại ngay được.
"Được rồi, các con đi đường mệt nhọc, trước tiên hãy sắp xếp nghỉ ngơi cho tốt, ngày mai lại nói tiếp." Lão gia tử nói.
Thế là mọi người về viện của mình.
Lúc này Phúc Nhi vẫn chưa biết, nương nàng vừa đến nơi đã nhìn thấy thứ mà lẽ ra không nên thấy.
Từ khi nhờ Vệ Phó cảnh cáo người gác cổng thì Phúc Nhi liền quên mất quả phụ tên Tang Lan, tất nhiên cũng quên kể với nương nàng chuyện đã xảy ra.
Mãi cho đến sáng hôm sau, khi thấy hai vết thương rỉ 〽️á_ц trên mặt cha nàng thì nàng mới biết được sau khi trở về ngày hôm qua thì hai phu thê đã động thủ.
"Chàng đi theo ta làm gì? Đi làm đại nhân của chàng đi! Ta và khuê nữ tâm sự chuyện riêng tư, chàng cũng muốn ở bên cạnh nghe?" Triệu Tú Phân xụ mặt trách mắng.
Cảnh tượng này có hơi xấu hổ.
Những gì Phúc Nhi nhìn thấy, Vệ Phó cũng không mù nên đương nhiên cũng thấy.
Hắn cũng không nói xen vào mà vội đứng lên nói: "Trước quan nha còn có chút công vụ, cha, ngài đi cùng ta đi."
Vương Thiết Xuyên đứng một bên không chịu đi.
Triệu Tú Phân lại nói: "Còn không đi? Không thấy hiền tế gọi chàng à?"
"Vậy chờ ta bận xong thì sẽ quay lại đón nàng." Tính tình Vương Thiết Xuyên rất tốt.
Nói xong thì liền đi theo hiền tế.
Chờ hai người rời đi.
Phúc Nhi không nhịn được nói: "Nương, cha còn phải gặp người khác, người xem người còn đánh cha như vậy!"
Nghe giọng điệu của Phúc Nhi thì hiển nhiên chuyện này không phải xảy ra lần đầu, Phúc Nhi đã lớn như vậy nhưng khi còn bé cũng từng thấy một lần.
Nàng không biết nguyên nhân cụ thể vì sao, khi đó nàng còn nhỏ không biết gì, nàng chỉ biết cha tuy là hán tử cao lớn thô kệch nhưng thực ra lại bị nương nàng điều khiển.
"Bây giờ con còn biết lên tiếng thay cho hắn à, khi hắn làm ra chuyện không biết xấu hổ, sao không thấy con nói?"
"Cha làm chuyện gì không biết xấu hổ? Có ta và Đa Thọ ở bên cạnh nhìn, cha có thể làm chuyện gì không biết xấu hổ? Chẳng lẽ vì ta nói có người nhìn trúng cha, người nghe phong phanh nên ra tay đánh cha?"
Triệu Tú Phân trợn mắt nói: "Ta là người vô lý như vậy sao? Đó là vì..."
Bà ấy kể lại chuyện nhìn thấy Vương Thiết Xuyên dây dưa với nữ tử ở ngoài cửa hôm qua.
Phúc Nhi không nghĩ tới sự việc lại xảy ra như vậy, nương nàng đã giấu kỹ đến nỗi hôm qua nàng không hề nhận ra bất kỳ manh mối nào.
"Có phải nữ nhân tên Tang Lan không? Ta đã dặn dò Tứ Hỉ để mắt tới cha, còn bảo Vệ Phó cảnh cáo người gác cổng, sau này không cho phép người kia vào quan nha nữa, có phải vì vậy mà nàng mới dây dưa với cha ở bên ngoài không? Nương, người đã hỏi cha sao lại như vậy chưa?"
Đúng là vì chuyện này.
Sau lần đó, qua hai ba ngày, Tang Lan lại định lấy cớ đưa táo ngâm tới, xem có thể tìm được cơ hội nói chuyện với Vương đại nhân hay không.
Ai ngờ quan nha không cho bà ta vào.
Nói là phía trên dặn dò, quan nha không phải chợ bán thức ăn, người không liên quan thì không được phép ra vào khi không có việc gì.
Không ngờ chỉ sau mấy ngày mà người gác cổng cũng thay đổi sắc mặt, bản thân bà ta lại trở thành người không liên quan?!
Tang Lan không thể hiểu nổi.
Bà ta tưởng quan nha thay đổi quy củ nên không cho bà ta vào.
Tuy nhiên việc xác minh hộ tịch ở Hắc Hà truân và một số truân xung quanh đã xong, hộ quan đã chuyển đi nơi khác để tiếp tục xác minh, hiện giờ Tang Lan muốn gặp Vương Thiết Xuyên đã trở nên khó khăn không nhỏ.
Bà ta đợi bên ngoài quan nha rất nhiều lần nhưng không gặp được Vương Thiết Xuyên.
Chắc là do có người trong truân trang tới Hắc Thành làm việc, nhìn thấy bà ta đang đợi bên ngoài quan nha mà không thể vào thì sau khi bà ta trở về, trong truân đã có đủ loại tin đồn nhảm nhí.
Những tin đồn nhảm nhí này làm cuộc sống của Tang Lan cực kỳ khổ sở, người trong nhà cũng phàn nàn rất nhiều.
Lần này Tang Lan vất vả lắm mới gặp được Vương Thiết Xuyên ở ngoài cửa, bà ta muốn giải thích rõ ràng sự việc với ông ấy, ai ngờ lại tình cờ bị Triệu Tú Phân gặp phải.
Vương Thiết Xuyên oan uổng muốn c. h. ế. t, ông ấy cãi nhau với thê tử thì mới biết Tang Lan không có ý tốt với mình, nữ nhi lại bán cha, báo nương mau chóng chạy tới để ngương bắt được quả tang.
Nhưng có thể trách ai?
Trách nữ nhi hay trách thê tử?
Thà tự trách mình không biết cách tránh khỏi nghi ngờ.
Ở bên này, người làm nữ nhi đang đảm bảo với nương rằng luôn để mắt đến cha và cha tuyệt đối không làm những chuyện gì có lỗi với nương.
Trên thực tế thì Triệu Tú Phân đã sớm hết giận.
Bà ấy vẫn tin những gì trượng phu nói, dù gì cũng là phu thê mấy chục năm, không thể nào vì một cảnh tượng hời hợt mà nghi ngờ nhân phẩm của trượng phu.
Ở một bên khác, Vương Thiết Xuyên cũng không khỏi xấu hổ.
Chỉ là thấy hiền tế xấu hổ mà chính mình cũng không khỏi có chút xấu hổ.
Để xoa dịu tình hình mà ông ấy giả bộ không thèm để ý nói: "Đây có là chuyện gì chứ, con cứ nhìn vào thôn ta xem, có hán tử nhà ai là chưa từng bị bà nương của mình cào vào mặt? Cuộc sống, khó khăn là điều khó tránh khỏi, bình thường nương con rất hiền huệ, ôn nhu."
Vệ Phó không ngờ tới nhạc mẫu lại cứng rắn như thế!
Người Vương gia đều khí thế, hắn vẫn luôn cảm thấy tính tình đanh đá của Phúc Nhi có hơi giống nãi nãi của nàng nhưng cũng không hẳn, chính là điểm gay gắt kia.
Hiện giờ mới phát thì ra là giống nhạc mẫu ôn nhu hiền huệ.
"Cha, nếu không thì ngài ở nhà nghỉ hai ngày giúp nương?"
Vương Thiết Xuyên ho khan một tiếng: "Việc này sao có thể được?"
"Sao lại không được, ngài là nông quan, nếu không bận hộ phòng thì thật ra ngài không cần phải đi."
"Vậy được rồi, ta sẽ xin nghỉ phép hai ngày để ở bên cạnh nương của con, nàng ở nhà lo liệu mọi việc rồi lại ngàn dặm xa xôi đến đây, cũng vất vả rồi."
Thế là hai người lại trở về.
Nghe nói hộ phòng không có việc gì, hôm nay cha có thể nghỉ phép nên Phúc Nhi liếc qua Vệ Phó.
Triệu Tú Phân có vẻ bất đắc dĩ nhưng Vương Thiết Xuyên vẫn luôn ở bên cạnh không đi, sợ ảnh hưởng tới nữ nhi và hiền tế nên bà ấy bất đắc dĩ rời đi với Vương Thiết Xuyên.
Sau khi hai người rời đi, phu thê son nhìn nhau.
Vệ Phó nói: "Ta nghe cha nói, hán tử trong thôn nàng đều bị bà nương nhà mình cào mặt sao?"
Sao hắn lại hỏi điều này, Phúc Nhi không cần động não cũng biết cảnh tượng lúc đó thế nào, cha nói như vậy để giải vây cho mình mà hắn cũng tin.
Nàng bật cười: "Yên tâm, cho dù chàng chọc ta tức giận thì ta cũng sẽ không cào mặt chàng."
Vệ Phó có hơi xấu hổ.
"Nàng nỡ cào mặt ta sao?"
"Sao ta lại không nỡ?" Nàng không phục nhìn hắn.
Vệ Phó gõ nhẹ chóp mũi nàng, đừng tưởng hắn không biết nàng yêu thích gương mặt của hắn thế nào.
, , vn, live
, vn
| ← Ch. 146 | Ch. 148 → |
