Truyện:Đông Cung Có Phúc – Giả Diện Đích Thịnh Yến - Chương 139

Đông Cung Có Phúc – Giả Diện Đích Thịnh Yến
Trọn bộ 251 chương
Chương 139
0.00
(0 votes)


Chương (1-251)

Đại thúc công trên giường mở to mắt.

Vội vã trở về Hắc Thành?

Thủy Sinh không phải tới...

Lão gia tử lộ ra vẻ buồn cười.

Nhị thúc của ông lão thật sự cho rằng ông lão tới đây để cướp vị trí gia chủ sao?

Tuy Vệ Phó muốn nơi này để cân bằng gia tộc ở Giang Đông, đồng thời thiết lập tuyến phòng thủ ở Giang Đông để ngăn chặn người La Sát ngóc đầu trở lại.

Nhưng có Lý gia ở đây là đủ rồi.

Ông lão không hề có hứng thú với Vương gia và vị trí gia chủ của Vương gia.

Lão gia tử vỗ chân rồi đứng dậy.

"Nếu nhị thúc không còn gì để nói thì ta đi đây."

"Đợi đã..." Đại thúc công khó khăn vươn tay, gọi: "Đợi đã!"

Lão gia tử đứng đó, nhìn Đại thúc công trên giường.

"Đừng đi, vị trí gia chủ vốn là của ngươi." Nói xong câu đó thì tinh thần của Đại thúc công càng uể oải, tựa như chỉ còn lại một hơi thở.

"Ta không còn sống được bao lâu, không có cách nào trông coi Vương gia, Vương gia... Vương gia cần có người lãnh đạo... Cho dù không thể đạt lại vinh quang thì cũng không thể lụi bại như vậy, nếu không thì ta không còn mặt mũi nào đi xuống gặp lão nhân gia phụ thân ta..."

Đại thúc công mở to đôi mắt đục ngầu như thể nhìn ra sự từ chối im lặng của lão gia tử.

"... Cho dù ngươi không quan tâm đến người Vương gia nhưng phụ thân... tổ phụ của ngươi, thiết kỵ Liêu Đông, thiết kỵ của Vương gia..."

"Không phải nhị thúc đã từng nói thiết kỵ Liêu Đông đã là chuyện quá khứ và bảo ta buông bỏ sao?" Lão gia tử nói.

Đúng vậy.

Đại thúc công cười khổ.

Lúc ấy khi ông ấy khuyên Thủy Sinh, đúng là đã nói điều này.

Nhưng Vương gia vốn dĩ là dùng võ lập thế, nếu không có vũ lực hùng mạnh thì Vương gia sẽ chẳng là gì cả!

Ông ấy ho khan hai tiếng và nói: "Chẳng lẽ ngươi hy vọng truyền thừa của Vương gia bị chặt đứt như thế này sao?"

Lão gia tử nghe vậy thì chợt nhớ ra trước đó tôn nữ đã lén lút đến nói với ông lão, nói đã thương lượng với Vệ Phó xong, chờ sau này sinh hài tử, hài tử nào di truyền thể chất của nàng thì sẽ để hài tử đó mang họ Vương.

Nàng còn đắc ý nói không phải nàng nói mà là Vệ Phó chủ động nói.

Nghĩ đến dáng vẻ đắc ý của tôn nữ, lão gia tử không khỏi mỉm cười nói: "Tôn nữ của ta nói đợi nàng sinh hài tử, nếu có hài tử nào thừa kế huyết mạch của Vương gia thì sẽ cho hài tử đó mang họ Vương và kế thừa truyền thừa của Vương gia."

Tôn nữ sinh hài tử?

Ý là Vương gia nhiều nam đinh như vậy nhưng không ai có thể kế thừa thể chất của Vương gia mà lại là một nữ oa kế thừa? Đúng rồi đúng rồi, ở thế hệ của phụ thân cũng là phụ thân được di truyền lại.

Đại thúc công còn muốn nói thêm điều gì nữa nhưng bị lão gia tử ngắt lời.

"Nhị thúc, ngài cũng lớn tuổi như vậy rồi, sao còn không hiểu rõ, con cháu có phúc phận riêng của con cháu, ngài nhọc lòng cũng chỉ là làm việc vô ích thôi."

Lão gia tử bỏ lại lời này rồi rời đi.

Để lại Đại thúc công nằm trên giường, nhỏ những giọt nước mắt vẩn đục trong đau đớn.

...

Lão gia tử không ở lại pháo đài Vương gia lâu, thậm chí còn không đến gặp Vương Liên Sinh.

Trước khi tới, ông lão nghĩ nên hỏi Vương Liên Sinh một chút rằng lúc trước ra tay với ông lão thì có từng hối hận không? Nhưng sau khi gặp được Đại thúc công, nghe xong những lời ông ấy nói thì ông lão không còn muốn gặp nữa.

Ông lão cảm thấy bản thân buông bỏ là đúng, những người này không xứng đáng để ông lão lưu luyến.

Lý Thành Ngôn cố gắng thuyết phục ông lão ở lại nhưng không thành công.

Lão gia tử chỉ để lại một câu cho dù 🅱.á.𝖔 𝐭𝒽.ù cũng đừng liên lụy đến người vô tội rồi rời khỏi pháo đài Vương gia. Về phần chuyện nội bộ của pháo đài Vương gia, thù hận của Lý gia và Vương gia thì ông lão không muốn quan tâm và cũng không hỏi đến.

...

Ở bên kia, Vương Liên Sinh nghe nói ông lão trở về thì luôn chờ ông lão đến.

Nhưng chờ từ lúc bình minh cho đến hoàng ♓●ô𝖓●, rồi từ hoàng ♓_ô_ռ đến bình minh cũng không chờ được người kia tới chất vấn mình.

Ông ta đã nghĩ kỹ rồi, nếu ông lão tới chất vấn mình thì ông ta sẽ nói một cách chắc chắn và tự tin rằng nếu có làm lại thì ông ta vẫn sẽ làm như vậy.

Nhưng ông ta không chờ được đối phương.

Cho đến khi ông ta c. h. ế. t cũng không chờ được.

...

Sau khi chiến tranh kết thúc, đương nhiên không phải lúc để nghỉ ngơi.

Có nhiều việc phải làm hơn trước khi bắt đầu 𝒸*ⓗ*𝐢ế*n đấ*ⓤ, bởi vì mọi thứ cần phải được sắp xếp và dọn dẹp.

Dù sao Vệ Phó cũng không được ngủ một giấc.

Sau khi Phúc Nhi trở về đã ngủ một giấc ngon lành, đang định đưa Đại Lang đi tìm cha y thì Vương Thiết Xuyên đột nhiên tới.

Hỏi xong thì mới biết được thì ra nãi nãi nghe đâu đó nói rằng lão gia tử trở về pháo đài Vương gia nên không ngồi yên nổi, làm ầm ĩ muốn đi theo.

Bà lão không thể làm ầm với người khác nên chỉ có thể làm loạn với nhi tử ruột của mình.

Ôi không, thân nhi tử biết lão nương sẽ không đến sân Phúc Nhi nên đã trốn ở chính viện.

"Nãi nãi con nói gia gia con có bà nương ở bên kia, lần này trở về bị bà nương và hài tử ở bên kia lôi kéo, không cho hắn về."

Lần đầu tiên Phúc Nhi nghe thấy cách nói này nên không khỏi chớp mắt.

Vương Thiết Xuyên lau mặt: "Nãi nãi con luôn cho rằng gia gia con có bà nương ở chỗ này nên trước đó mới làm loạn nhất quyết muốn đến Hắc Thành."

"Vậy gia gia có chính thê hay không?" Phúc Nhi tò mò hỏi.

Vương Thiết Xuyên thấy nữ nhi đang bàn luận với mình về chuyện riêng tư của thế hệ trước thì trách mắng: "Con nói bậy gì đó, gia gia con không có... Ta cũng không biết có hay không."

Lão gia tử chưa bao giờ kể cho bọn họ nghe chuyện quá khứ, cũng chưa bao giờ nhắc đến thân thế của mình, những năm đầu tiên còn ra ngoài mỗi năm một lần nhưng đều nói là ra ngoài hộ tống, chưa từng nói là tới Hắc Thành.

Nếu không phải lần này Vệ Phó tới Hắc Thành nhậm chức thì bọn họ còn không biết lão gia tử có lai lịch và thân thế ly kỳ như vậy.

Vương Thiết Xuyên không nghĩ rằng lão cha của ông ấy có thể gây ra phiền toái lớn như vậy nhưng ông ấy cũng không thể giải thích rõ những năm đầu tiên sao phải ra ngoài mỗi năm một lần.

Hai phụ tử đang nói thì Ô Châu tới.

"Lão thái thái tìm đại lão gia."

Nãi nãi của nàng đã tìm tới nơi này của nàng!

Thấy vậy thì Vương Thiết Xuyên không thể ở lại nữa, ông ấy dự định đi nói chuyện với lão nương, cho dù có sốt ruột thì ít nhất cũng phải chờ hai ngày nữa, lão gia tử không trở lại thì mới đi tìm, bây giờ mới có một ngày, có gì phải sốt ruột.

Bây giờ chiến tranh đã kết thúc, mọi thứ vẫn hỗn loạn, đến cửa thành còn chưa ra được.

Bảo ông ấy đưa lão nương ngồi sọt trẻ rời khỏi thành sao? Vương Thiết Xuyên vừa nghĩ tới liền lắc đầu.

Sau khi Vương Thiết Xuyên rời đi thì Phúc Nhi ôm Đại Lang định ra ngoài.

"Đi thôi, chúng ta đi tìm cha con."

Khi đi ra ngoài viên lại thấy nãi nãi nàng và cha nàng đang cãi vã ở ngoài cửa viện.

Trong trường hợp này thì Phúc Nhi luôn cách xa, đang định rời đi thì có người nói lão gia tử đã trở lại.

Lão gia tử trông rất mệt mỏi, thấy nhi tử và bà lão trông có vẻ kỳ lạ thì không khỏi hỏi một câu, có chuyện gì vậy?

Phúc Nhi nhìn Ngưu Đại Hoa không được tự nhiên thì cười nói: "Nãi nãi nói gia gia mãi không về nên định đi tìm ngài."

Tuy tôn nữ nói không rõ nhưng lão gia tử cũng biết bà lão lại làm loạn.

Ông lão liếc Ngưu Đại Hoa một cái, Ngưu Đại Hoa lập tức rụt cổ lại.

Lão gia tử nói với Phúc Nhi: "Phụ tử các con đi làm việc của mình đi, ta về phòng thay xiêm y đã."

Sau đó lão phu thê rời đi.

Từ xa Phúc Nhi đã nghe thấy lão phu thê nói gì đó, gia gia nàng nói một câu: "Chính thê ở đâu ra", "Sau này không đi nữa"...

Không đi nữa?

Thật tốt!

Nàng còn đang suy nghĩ, nếu gia gia nàng về Vương gia thì không phải cha sẽ trở thành nhi tử của gia chủ, nàng trở thành tôn nữ của gia chủ sao?

Chưa nói đến việc nàng có quen được hay không, có lẽ cha nàng còn không quen được và hơn nữa nàng không thích những người đó nên cũng không muốn giao tiếp với đối phương.

Đến quan nha, Vệ Phó vẫn bận rộn như dự kiến nhưng cũng không có chuyện gì quan trọng.

Phúc Nhi đã nói chuyện này với hắn.

"Chẳng lẽ nàng không muốn gia gia quay về Vương gia sao?"

"Ta muốn gia gia quay về Vương gia làm gì?"

"Nếu trở về thì ít nhất cũng có thể lấy lại gia nghiệp, hơn nữa cũng có thể thay đổi thân phận..." Nói tới đây, Vệ Phó cũng nhận ra mình nói sai rồi.

Nếu lão gia tử thực sự là người để ý đến thân phận thì cũng sẽ không ở thôn Hắc Sơn nhiều năm như vậy, người có năng lực thì có thể trở nên nổi bật ở bất cứ đâu.

Thậm chí hồi trẻ không nghĩ đến thì lớn tuổi càng không nghĩ đến.

"Nhưng mà cha ta nói cũng đúng, nếu gia gia ta không có chính thê thì tại sao năm nào cũng phải trở về một chuyến?" Nói rồi Phúc Nhi lại tò mò chuyện chính thê.

Vệ Phó bật cười: "Nàng thật đúng như cha nói, tò mò chuyện riêng tư của trưởng bối. Nếu gia gia trở về thì tất nhiên sẽ có ý của mình."

Cái dụng này kéo dài mãi cho đến một lần Phúc Nhi không nhịn được nữa, hỏi lão gia tử thì mới được giải đáp.

Hóa ra là một văn tiền làm khó anh hùng hảo hán, năm đó lão gia tử lẻ loi một mình lưu lạc tha hương, làm gì có cắc bạc nào trên người. Nhưng sống trên đời, không có bạc thì khó đi, lại còn phải nuôi gia đình.

Nhưng lão gia tử đã ở trong quân mấy chục năm, không thể nói là không biết phân biệt ngũ cốc và gia súc nhưng cũng chưa từng tự tay kiếm bạc.

Cưới thê tử phải bỏ tiền, mua đất xây nhà phải bỏ tiền, nuôi hài tử cũng phải tốn tiền.

Trồng trọt chỉ có thể là phụ, nếu chỉ trông chờ vào trồng trọt thì khi gặp phải thiên tai, người một nhà sẽ c. h. ế. t đói.

Lão gia tử không nghĩ ra cách nào để kiếm tiền nhưng ông lão biết lông chồn ở Hắc Thành có giá nên mỗi khi hết tiền, ông lão sẽ đến Hắc Thành săn chồn để đổi lấy ngân lượng.

Đương nhiên nhiều hay ít thì vẫn có chút khó hiểu, nếu không thì tại sao nhất quyết phải đến Hắc Thành.

Bí ẩn về chuyện lão gia tử hộ tống cuối cùng cũng được giải đáp nhưng tất nhiên chuyện này sẽ để lúc khác.

...

Vệ Kỳ cũng đã trở lại.

Sau khi trở về, hắn ta có dáng vẻ như càng vất vả thì công lao càng lớn, yêu cầu Phúc Nhi nấu món ăn hắn ta thích ăn.

Phúc Nhi nghĩ hắn ta thật sự vật vả, sau đó mọi người ngồi lại với nhau và nói hai nhiệm vụ mà Vệ Lỳ dẫn đầu là nguy hiểm nhất. Nên nàng rất khoan dung, hắn ta muốn ăn gì thì sẽ nấu cho hắn ta.

Cứ như vậy hai ngày thì Vệ Kỳ càng lên mặt, thậm chí lần nào cũng gọi món, sau đó Phúc Nhi tỏ ra không vui nên lập tức trở lại dáng vẻ trước đây.

Nhìn hai người thường xuyên nói chuyện đến cãi vã, Vệ Phó cũng rất bất lực.

Vào lúc này đã xảy ra một chuyện.

Người của Long Giang Thành tới.

, , vn, live

, vn

Chương (1-251)