Truyện:Đông Cung Có Phúc – Giả Diện Đích Thịnh Yến - Chương 135

Đông Cung Có Phúc – Giả Diện Đích Thịnh Yến
Trọn bộ 251 chương
Chương 135
0.00
(0 votes)


Chương (1-251)

Hắc Thành, Diễn Võ trường.

Phúc Nhi buông bàn tay bịt tai xuống.

"Âm thanh của khẩu súng hỏa mai này quá lớn, uy lực thật đáng kinh ngạc."

Vệ Phó đặt khẩu súng hỏa mai vẫn còn vương khói từ nòng súng xuống và nhíu mày nói: "Đúng là uy lực thật đáng kinh ngạc mà khiên của chúng ta cũng chỉ thể bảo vệ trong khoảng mười lăm bước, nếu gần quá thì vẫn có khả năng bị xuyên thủng."

Kể từ khi chiếm được súng hỏa mai của người La Sát thì lão gia tử và Vệ Phó đã thử nghiệm nhiều lần ở nhiều góc độ và khoảng cách khác nhau, độ hiệu quả nhất của tấm khiên là khoảng cách hơn mười lăm bước, trong vòng mười lăm bước vẫn có khả năng bị xuyên thủng.

Đương nhiên khả năng rất siêu nhiên, có lúc có thể xuyên thủng, có lúc không thể xuyên thủng ở cự ly gần nhưng có lúc lại có thể xuyên thủng ở nơi xa hơn.

Nói tóm lại là không có tác dụng bảo vệ tuyệt đối.

"Nhưng vậy đã là không tệ rồi, chàng đừng cảm thấy bất mãn. Trước kia chỉ có thể một mình 𝖈h·𝐢·ế·n đấ·⛎ với người La Sát, bây giờ ít nhất cũng có khiên, hơn nữa chẳng phải gia gia đã nói những chiếc khiên này được chế tạo vội vàng, nếu được lót bằng bông và da trâu thì khả năng phòng thủ có thể được cải thiện sao?"

"Không phải ta cảm thấy bất mãn, ta chỉ cảm thấy uy lực của khẩu súng này quá mạnh mà súng ống của chúng ta lại kém quá xa." Vệ Phó thở dài.

"Lạc hậu thì cải thiện, bây giờ sốt ruột cũng không làm được gì, ta cũng không tin người Đại Yến có thể làm ra hoa từ pháo hoa thì không thể cải tiến được loại súng đơn thuần này? Nếu vô ích thì nơi này của chúng ta cũng gần La Sát quốc, nếu cướp mấy thợ thủ công của bọn họ đến chế tạo cho chúng ta cũng không phải không được."

Thấy nàng nói đến việc cướp người một cách cô đọng thì như thể là bá vương trên núi.

Vệ Phó không khỏi bật cười: "Nàng nói có lý."

...

Bên kia, theo mấy người trở về còn có tin tức ở Hắc Thành có một tấm khiên có thể chặn được súng hỏa mai của 🍳⛎●ỷ La Sát lén lút truyền trong các truân trang.

Đồng thời Hắc Thành sẵn sàng bảo vệ người già, nữ nhân và hài tử nhưng điều kiện tiên quyết là các truân trang phải tuân theo mệnh lệnh của Hắc Thành khi tiến hành bao vây và trấn áp người La Sát, tin tức này cũng được truyền đi.

Hai tin tức gộp lại thực sự làm nhiều người động tâm.

Tuy nhiên số lương thực mà các tộc trưởng, truân trưởng ăn mấy chục năm cũng không phải vô ích, nghe thấy thì tất nhiên sẽ không hoàn toàn tin tưởng và vẫn muốn thấy tận mắt.

Vì vậy trong vài ngày liên tục có rất nhiều đợt người đến Hắc Thành.

Đều là đến trong sự nghi ngờ và rời đi trong sự tán thưởng.

Tuy nhiên trước mắt mọi người không có nhiều thời gian để suy nghĩ về chuyện đó nên thế cục hiện giờ là sau khi người La Sát tấn công Tạ gia, rồi đánh Vương gia thì gần như xâm chiếm.

Điều này có nghĩa là tất cả truân trang ở Giang Đông đều không còn an toàn nữa.

Đạo lý 𝖒_á_𝖚 chảy ruột mềm không được giác ngộ cho đến khi cơn khủng hoảng xảy đến ngay dưới mí mắt bọn họ. Hôm nay 𝐭_𝒾ê_⛎ ⓓ𝐢ệ_🌴 ngươi, cho dù ta tạm thời trốn thoát thì ai biết ngày mai có thể đến hay không?

Việc hợp lực để phòng thủ chống lại kẻ thù là điều phải làm.

Nhưng hợp lực cần có người lãnh đạo, nếu không thì sẽ không ai tuân theo ai, mọi chuyện sẽ chỉ trở nên lộn xộn. Hiện giờ Hắc Thành không chỉ cung cấp nơi bảo vệ nữ nhân và hài tử mà còn cung cấp khiến chắn không sợ súng hỏa mai và dường như cũng chỉ có thể Hắc Thành.

Ai có thể ngờ rằng có một ngày các gia tộc ở Giang Đông sẽ nghe lệnh từ quan viên 𝖙.𝖗.ⓘề.⛎ đì.ⓝ.𝐡 mà bọn họ coi thường nhất?

Chỉ có thể đổ cho thời thế, cho số mệnh.

Nếu đã quyết định thì không hề do dự nữa, lập tức có người đưa gia quyến rời khỏi pháo đài Vương gia tới Hắc Thành, trước đây mỗi nhà đều từng đi nhưng lần này có lẽ có cùng một đích đến nên có rất nhiều nhà kết giao cùng đi.

Mà tiếp theo là pháo đài của Vương gia đột nhiên trở trống rỗng.

Bây giờ pháo đài Vương gia đã an tĩnh, không còn tiếng hài tử khóc lóc, người cãi vã, cũng không còn chen chúc nữa nhưng người trong pháo đài lại bắt đầu không quen, thậm chí còn có chút khủng hoảng.

Lúc trước còn nghĩ rằng những người đột ngột chuyển vào là một phiền toái và rất chán ghét bọn họ nhưng giờ người đi rồi. Người ta không chỉ rời đi mà còn đến một nơi an toàn hơn.

Ngược lại là pháo đài vẫn đang hỗn loạn.

Hai bên vẫn đang giao tranh, người Trương gia canh tường thành đã lâu nhưng cũng oán than không muốn rời đi nên mỗi ngày chỉ có vài người canh giữ tường thành.

Cũng may là người La Sát không nhân cơ hội tấn công, nếu không thì chắc chắn là tặng không.

Những người trong pháo đài đều hoảng sợ, khó tránh người hỏi thăm khắp nơi, gia chủ có ý định chuyển người già, nữ nhân và hài tử tới Hắc Thành không? Gia chủ có ý định hợp lực với Hắc Thành không?

Vương Liên Sinh có thể liên thủ với Hắc Thành không?

Đằng sau trấn an sử kia chính là kẻ thù lớn nhất trong cuộc đời ông ta, nếu không vì mục đích đánh đổ Hắc Thành thì ông ta cũng không cùng Tạ gia dẫn sói vào nhà.

Vương Liên Sinh chỉ có thể trầm mặc, cho nên người phía dưới đầu tiên là khó hiểu, rồi nghi ngờ và bất mãn, sau đó lại chuyển thành oán hận.

Ngày càng có nhiều lén oán trách, nói gia chủ tự vác đá nện vào chân mình, sự biến mất của gia chủ và trưởng tử Lý gia thoạt nhìn không hề đơn giản, chẳng trách người Lý gia không muốn cống hiến, nếu ta là người Lý gia thì đã sớm rời đi rồi.

Lời bàn luận và phàn nàn ngày càng nhiều, lời nói truyền đến tai Đại thúc công, Đại thúc công cũng chỉ có thể thở dài một tiếng, không nói được lời nào.

Nhưng nhiều người còn nhìn ông lão như vậy, chỉ trỏ ông lão thì sao ông lão có thể giả c. h. ế. t?

Ông lão chỉ có thể yêu cầu mọi người quay về để ông lão đi nói với gia chủ.

Đại thúc công đi vào tổ trạch, hai thúc chất khóa cửa lại, cũng không biết nói gì.

Hạ nhân và đám tiểu bổi của Vương gia chỉ nghe thấy tiếng gầm thét cuồng loạn của gia chủ truyền ra từ bên trong.

Đây là lần đầu tiên bọn họ nghe thấy gia chủ vốn luôn điềm tĩnh lại 🅿️-♓-á-т 𝐫-🔼 â-𝐦 𝐭-𝒽-🅰️-ռ-𝖍 như vậy.

Điều đó khiến bọn họ kinh hồn khiếp vía và càng hoảng sợ hơn.

Cuối cùng Đại thúc công kiệt sức rời khỏi tổ trạch, sau khi trở về liền đổ bệnh.

Mà đúng lúc này, trưởng tử mất tích của Lý gia đã trở lại và dẫn theo một người không ngờ tới.

...

Một nhóm người tới kênh Dã Lang.

Vẫn là nhóm người do Tát Luân Sơn dẫn đầu, ngoại trừ việc cung cấp vật tư cho người trong kênh thì còn chuyển tin tức cho bọn họ.

Vệ Kỳ dẫn người 𝐩_𝐡_ụ_c k_í↪️_𝐡 ở đây nhiều ngày nhưng chỉ 𝐩♓*ụ*𝒸 κ*í*𝖈*ⓗ được hai nhóm người La Sát.

Nhóm đầu tiên thì không cần phải nói chi tiết, nhóm thứ hai thì dứt khoát không động thủ.

Người La Sát tìm người Tạ gia dẫn đội trực tiếp đi vào từ con đường phía trước, bọn Vệ Kỳ nhận được tin tức thì sẵn sàng dàn trận đón địch, ai ngờ hai bên còn chưa đối mặt thì một đội gồm hơn năm mươi người ngựa đã bị bẫy giải quyết.

Đúng vậy, những người ngồi xổm trong con kênh này thực sự không có việc gì làm nên đã nghiên cứu bẫy để lừa người.

Các loại bẫy 𝐪ⓤ.á.𝐢 𝒹.ị được bố trí dày đặc trên đường, chỉ có một con đường riêng đi vào mà không gặp rắc rối gì chính là con đường mà Tát Luân Sơn dẫn người tới.

Một khi đi nhầm thì sẽ đối mặt với trời đất theo bốn phương tám hướng, trời cao không có đường, xuống đất không có cửa.

Sau khi Tát Luân Sơn đến, thấy Vệ Kỳ đang lẳng lặng đưa mắt tới thì vội vã đưa tay nải vuông cho hắn ta.

"Đại nhân nói các ngươi ở lại mấy ngày nữa là có thể trở về. Người La Sát sắp không chịu nổi nữa mà muốn cùng chúng ta quyết chiến."

Vệ Kỳ căn bản không nghe lời hắn ta nói mà xách tay nải vào phòng.

Vệ Phan đi theo, Bùi Dương cũng như vô tình mà thật ra cố ý đi theo.

Vệ Kỳ cảnh giác nhìn bọn họ: "Các ngươi muốn làm gì?"

"Không làm gì cả."

"Không làm gì thì các ngươi đi vào làm gì?"

"Bên ngoài lạnh cóng, chúng ta không vào thì ở bên ngoài bị gió lạnh thổi à?"

Vệ Kỳ không phản bác mà ấn chặt tay vào tay nải.

"Lão Ngũ, ngươi có cần nhỏ mọn như vậy không? Chỉ là một chút đồ ăn thôi, không phải nói mấy ngày nữa có thể về sao?" Vệ Phan vừa đi tới vừa tức giận nói.

"Chẳng qua chỉ là chút đồ ăn thôi, ngươi để ta ăn một mình."

"Ta nói cần nữ đầu bếp, ngươi còn ghét bỏ nữ nhân phiền toái vướng bận, nhưng đồ ăn những người đó làm có thể ăn sao?

Nhóm hán tử Ô Cách đó chỉ biết làm một loại thức ăn chính là nướng thịt.

Về phần ba người Vệ Kỳ, Vệ Phan và Bùi Dương căn bản không biết làm, Vệ Kỳ có biết, hắn ta chỉ biết nhóm lửa.

Hơn nữa trong thế giới băng tuyết này, bọn họ luôn phải đề phòng người La Sát tới nên thực sự không thể làm bất cứ điều gì vụn vặt nên nướng thịt vừa đơn giản vừa tiện lợi.

Nhưng trong thời tiết lạnh giá này, ăn quá nhiều thịt nướng thực sự khiến người ta chán ngấy đến phát hoảng.

Cho nên mới nói con người chính là vậy, từ nghèo thành giàu thì dễ nhưng từ giàu về nghèo thì khó, phải biết cách đây không lâu, hai người ngay cả màn thầu cũng không có mà gặm nhưng bây giờ lại chán ngấy thịt.

"Để ta xem, tẩu tử đưa cho ngươi cái gì?"

Vệ Kỳ giữ tay nải, xụ mặt: "Đó là tẩu tử của ta! Không phải ngươi không nhận ca ca, không nhận tẩu tử à?"

Vệ Phan không hề đỏ mặt, vốn dĩ hắn ta định dỗ Lão Ngũ để chia cho hắn ta một ít, không ngờ lời nói mơ hồ của hắn ta lại bị vạch trần.

"Được rồi ngươi là đại lão gia, sao lại keo kiệt như vậy?"

Hắn ta giật lấy tay nải.

Mở ra xem thì thấy bên trong thực sự có rất nhiều hộp đựng thức ăn được xếp chồng lên nhau.

Hộp thức ăn không lớn, dài khoảng một thước, rộng khoảng bốn tấc và cao hai tấc.

Bởi vì loại hộp đựng thức ăn này không thể đựng được nước canh nên thức ăn bên trong không có canh.

Có hai hộp thịt bò xé cay, một hộp gà om cắt thành từng miếng, lạp xưởng thái lát, cá chiên giòn thơm, đậu hoa lan và thịt heo giòn, sườn om.

Có bánh xèo nhân trứng, bánh xèo được cuộn với giá đỗ và rau hẹ xào trứng.

Có món mì chưng được làm từ miếng thịt ba chỉ và cọng hoa tỏi, hộp thức ăn này là lớn nhất, gần như bằng cái chậu nhỏ. Ngoài ra còn có một số loại điểm tâm được đóng gói riêng trong từng hộp đồ ăn.

Có rất nhiều món ăn ngon và đầy màu sắc, nó đơn giản là một sự cám dỗ tột độ ở nơi chỉ có băng tuyết.

Vệ Phan duỗi tay tới nhét hai miếng thịt bò xé vào miệng.

Lần trước hắn ta đã ăn đồ ăn mà tức phụ của Vệ Phó đưa cho Vệ Kỳ, đặc biệt là món thịt bò xé này, cay cay, hương vị vẫn còn tươi mới trong ký ức của hắn ta.

Hai tay của Vệ Kỳ không thể chặn được bốn tay, cả người sắp dựng lông.

"Mau đậy lại cho ta, đậy lại!"

"Keo kiệt cái gì!"

Vệ Phan lấy trước, Bùi Dương theo sau sờ một cái, một lát sau hai người đã ăn đến miệng bóng loáng.

Vệ Kỳ đau lòng muốn c. h. ế. t, hắn ta giật lại từng hộp thức ăn.

"Nếu còn cướp đồ ăn của ta thì ta sẽ trở mặt!"

Thấy hắn ta thật sự sẽ trở mặt thì Vệ Phan và Bùi Dương không cướp nữa, lúc trước cướp là vì biết hắn ta tạm thời sẽ không trở mặt, bây giờ người đã tức giận nên tất nhiên không thể chọc vào.

Vệ Kỳ ôm hết hộp đồ ăn vào buồng trong, một mình trốn trong buồng, khoá cửa và ở lại đó rất lâu.

Một lúc sau đi ra thì thấy đã ăn uống no đủ, mấu chốt là căn phòng kia đã khóa kỹ để đề phòng bọn họ ăn vụng.

"Đến mức đấy sao? Chỉ là chút đồ ăn thôi!"

Vệ Kỳ lười biếng liếc nhìn Vệ Phan, lấy một bầu rượu nhỏ từ trong 𝐧*🌀*ự*c ra nhấp một ngụm, tâm tình vô cùng thoải mái.

Qua mấy ngày nữa là có thể về rồi.

...

Mấy ngày nay Tư Kỳ Lạc Phu rất bực bội.

Mấy chuyện liên tiếp đều bất lợi. Đặc biệt là lúc trước tấn công Vương gia, vốn tưởng rằng thắng lợi đã ở trước mắt, ai ngờ được bên trong cổng thành còn có cửa, bọn chúng vội vàng bỏ lại mấy chục 𝖙.♓.𝐢 t.𝖍.ể mà chạy trối c. h. ế. t.

Sau khi trở về thì có người làm loạn phải về Nhã Khố Khắc.

Tư Kỳ Lạc Phu biết những người này không phải thật sự muốn rời đi, sau khi tới đây không thu hoạch được gì nên bây giờ đã quá mệt, chẳng qua là thấy xuất hiện thương vong nên muốn nhận được nhiều lợi ích hơn từ gã.

Gã biết rõ nhưng lại chỉ có thể trấn an, nếu những người này thật sự trở về cũng không sao nhưng bọn họ là được chiêu mộ, gã cũng không có cách nào giải thích với đốc quân.

Người phía dưới làm loạn, hơn nữa hai nhóm người được phái đi thăm dò mỏ than đến nay vẫn chưa quay lại.

Cho dù Tư Kỳ Lạc Phu là kẻ ngốc thì cũng biết có vấn đề.

Hãy nhìn đám thủ hạ của gã, đến nay vẫn còn hoảng loạn vì thất bại ngày hôm đó, chỉ biết uống rượu làm tê liệt bản thân, cho dù Tư Kỳ Lạc Phu không hiểu câu "một tiếng trống tiếp thêm dũng khí, hai tiếng trống tinh thần suy sút, ba tiếng trống dũng khí khô cạn" thì cũng biết không thể trì hoãn được nữa.

Lúc này bọn chúng rất cần một chiến thắng để vực dậy sĩ khi của mọi người.

Tốt nhất là một chiến thắng lớn.

Bây giờ nghĩ lại, Tư Kỳ Lạc Phu vô cùng hối hận vì quyết định tạm hoãn tấn công Hắc Thành, lẽ ra gã không nên phân tâm chỉ vì một mỏ than đơn thuần.

Lý trí của Tư Kỳ Lạc Phu là vậy nhưng thực tế thì lại đang than thở trong lòng ----- đó không phải là mỏ than đơn thuần, nếu có thể tìm được mỏ than này và báo cáo lên thì gã sẽ có được một tước vị và có thể làm cho gã giàu có cả đời.

Sao có thể là mỏ than đơn thuần được?!

Chỉ là muốn tìm hiểu tình hình trong mỏ than thì Hắc Thành kia chắc chắn là một chướng ngại vật.

Cho đến nay, Tư Kỳ Lạc Phu vẫn cảm thấy người của gã biến mất một cách khó hiểu là vì người Hắc Thành chặn ở giữa.

Hắc Thành!

Chỉ cần xóa sạch Hắc Thành thì gã có thể có được mọi thứ mình muốn.

Hắc Thành!

Tư Kỳ Lạc Phu đau khổ suy nghĩ mấy ngày, cuối cùng vẫn đưa ra quyết định chiếm lấy Hắc Thành.

Mặc dù gã hiểu chỉ dựa vào số ít người có trong tay gã thì có thể hơi miễn cưỡng nhưng bọn chúng có súng hỏa mai mà người nước này sợ nhất và điều quan trọng nhất là gã còn có ba khẩu đại bác.

Lúc trước tấn công pháo đài của Vương gia, hắn chỉ dùng một viên, hơn nữa còn chưa mở đại bác, lần này có thể sử dụng hết vào Hắc Thành.

Chắc chắn gã có thể chiếm được Hắc Thành!

Để khích lệ đám thủ hạ thám hiểm mà Tư Kỳ Lạc Phu cố ý cho người chuẩn bị một lượng lớn rượu thịt, đồng thời cho tâm phúc thu nạp vàng bạc tơ lụa vải vóc từ Tạ gia ra phân phát cho những người này.

Và nói với bọn chúng, chỉ cần chiếm được Hắc Thành thì bọn họ có thể nhận được gấp mấy lần, thậm chí gấp mười lần như vậy.

, , vn, live

, vn

Chương (1-251)