| ← Ch.116 | Ch.118 → |
"Nàng muốn -----"
Phúc Nhi cười khanh khách: "Nếu chàng đã quản lý một địa phương thì nhất định phải đạt được chiến tích, chàng có nghĩ dẫn bá tánh cùng làm giàu có tính là chiến tích không?"
"Nhưng trồng rau trong nhà ấm là ý tưởng của nàng, nàng không muốn kiếm tiền từ việc này à?"
Phúc Nhi nói: "Đây đâu phải là ý tưởng của ta, chẳng qua là ta bắt chước lời của người khác thôi. Biện pháp này chỉ cần quan sát nhiều, cân nhắc kỹ là có thể nghĩ ra, nếu không thì chàng nghĩ xem người ở đâu tới Kiến Kinh bán rau trồng trong nhà ấm? Đều là do người ta nghĩ ra. Muốn nói việc nảy ra ý tưởng thì cha ta đã nghĩ rất nhiều, giấy dán cửa sổ và nấm đều là do cha ta nghĩ ra."
"Nhưng cũng không phải ta cho mọi người trồng rau trong nhà ấm thì ta sẽ không kiếm được tiền. Chàng nghĩ mà xem, bọn họ trồng, ta thu hoạch, sau đó vận chuyển đến Mặc Nhĩ Căn, đến Long Giang Thành để bán, còn có mấy huyện thành gần đây. Chỗ người ta khác với Hắc Thành của chúng ta, có nhiều lương thực, người dân cũng giàu có, vốn dĩ do lộ trình xa nhưng bây giờ có xe băng nên thời gian vận chuyển được rút ngắn, còn rau trồng trong nhà ấm thì bán được vào mùa đông, sao lại không làm chứ."
Vệ Phó nhìn Phúc Nhi với ánh mắt thâm thúy.
Nàng luôn có thể nghĩ ra nhiều biện pháp khác nhau nhưng nàng chỉ suy nghĩ trên bề nổi chứ không nghĩ đến điều sâu sắc hơn.
Nếu phương pháp trồng rau trong nhà ấm thực sự được giao cho bá tánh Hắc Thành, nếu thật sự có thể kiếm tiền thì chẳng khác nào buộc chặt người trong thành vào một chỗ.
Gần đây nhìn hắn có vẻ như không có việc gì làm nhưng thực chất hắn đã phái rất nhiều người đi thăm dò vị trí quặng than đá và tình hình bên ngoài quặng.
Không quan tâm đến địa hình băng tuyết bên ngoài, quặng than đá kia vẫn còn mở, than đá đào ra được vận chuyển trực tiếp thông qua con đường đó ra ngoài.
Vị trí quặng than đá cách xa khu dân cư, người bình thường cũng không đi đến chỗ đó nên người được phái đi không thể thấy được than đá được vận chuyển như thế nào ra ngoài.
Sở dĩ kết luận rằng quặng than đá vẫn mở cửa là bởi vì nhìn thấy con đường bị xe vận chuyển than nhuộm đen hoàn toàn.
Bây giờ nghĩ lại thì có lẽ đối phương cũng dùng xe băng.
Trước mắt bởi vì Tạ gia tự khai thác quặng nên cực kỳ khiêm tốn, như thể dù hắn có gây ra phong ba gì ở Hắc Thành thì đối phương cũng không để ý đến mà chỉ chuyên tâm đào quặng của mình.
Hắn muốn xuống tay với đối phương nhưng tiếc là không biết nên xuống tay ở chỗ nào, nếu tùy tiện lấy danh nghĩa quan phủ để niêm phong đối phương mà không rõ thực lực của Tạ gia thế nào sẽ kích động đến người dân.
Đối phương giống như con rùa trăm năm không để lộ chút sơ hở và giờ đây đã có cơ hội tìm ra sơ hở của đối phương.
Loại rau trồng trong nhà ấm này chắc chắn sẽ cần rất nhiều than đá, sở dĩ người dân Hắc Thành ngầm đồng ý khai thác tư nhân là vì than đá được bán rất rẻ ở địa phương.
Nhưng mọi người đốt là để sưởi ấm, hoàn toàn không thể so sánh được với lượng than đá cần thiết để trồng rau trong nhà ấm. Nếu lượng than đá mà người toàn thành dùng tăng vọt thì liệu Tạ gia kia có thể im lặng như cũ không?
Vệ Phó không chỉ nghĩ xa hơn Phúc Nhi mà còn sâu hơn.
Thậm chí cũng nghĩ tới những mối 🍳-ⓤ-🔼-ռ ♓-ệ khác nhau đằng sau nó và những phản ứng có thể xảy ra của đối phương cùng cách giải quyết, tất cả những gì được và mất.
Tóm lại, vấn đề trồng rau trong nhà ấm đã được giải quyết.
Hôm nay là ngày nghỉ ngơi, tắm gội của Ân Tích và Sát Cát.
Vốn dĩ theo lý thuyết thì hôm nay cũng là ngày nghỉ ngơi tắm gội của Tát Luân Sơn nhưng hắn ta tận tâm và luôn coi quan nha như nhà của mình, Ân Tích và Sát Cát cũng thấy quen rồi, tới ngày đó rồi mà Tát Luân Sơn vẫn không chịu rời đi nên bọn họ chỉ thu dọn một chút và trở về Đông Sơn truân.
Trở về truân trang, hai người tạm biệt, Ân Tích về đến nhà.
Thấy nhi tử đã trở lại, nương của Ân Tích vô cùng vui vẻ, vội vàng đón lấy đồ trong tay nhi tử.
Ngoại trừ một tay nải đựng xiêm y để thay thì còn có chiếc giỏ tre.
Mở giỏ tre ra thì thấy trong giỏ có rất nhiều rau tươi trồng trong nhà ấm, nương của Ân Tích không khỏi hỏi: "Sao con lấy đâu ra nhiều rau thế? Trước đây con đã nói với ta là đại nhân có phát thêm trợ cấp cho các con nhưng ta đã nhờ người hỏi thăm, thứ rau này cũng chỉ có quán rượu "Thần tiên đảo" bán, hơn nữa còn vô cùng đắt, con nói thật cho ta biết, chỗ rau này là ở đâu ra?"
Từ trước đến nương của Ân Tích quản lý Ân Tích nghiêm khác, cũng là cô nhi quả phụ, cái c. h. ế. t của trượng phu quá ô nhục, bà ấy sợ nhi tử học cái xấu và đi theo con đường giống như cha hắn ta.
Bởi vì loại tính cách của nương Ân Tích nên cuộc sống của hai mẫu tử ở trong truân trang không bị ảnh hưởng bởi cái c. h. ế. t của nam nhân kia, ngược lại còn tốt hơn nhiều nhà khác, nếu nhà Ân Tích gặp khó khăn gì thì người trong truân trang cũng bằng lòng giúp đỡ.
Càng như vậy thì nương của Ân Tích lại càng nghiêm khắc với bản thân hơn.
Lần trước bà ấy đã nghi ngờ nhưng sợ hiểu lầm nhi tử nên không dám nói gì, chỉ âm thầm hỏi thăm, lần này bà ấy đã nghĩ kỹ rồi, chờ nhi tử về tắm gội thì nhất định phải nói với hắn ta, không ngờ tới nhi tử lại mang về nhiều loại rau quý như vậy.
"Ân Tích, có phải con học theo thủ hạ của Mao tổng quản kia không, bắt nạt người trong thành sao? Lúc trước chúng ta đã căm ghét những người đó đến tận xương tủy là vì bọn họ bắt nạt chúng ta, con đừng bao giờ học theo những người đó!"
Sau khi bị nương tra hỏi liên tục và thấy nương gấp như vậy, Ân Tích thật sự dở khóc dở cười.
"Nương, đây đều là rau mà đại nhân của chúng ta phát, mỗi sai dịch về nhà nghỉ ngơi, tắm gội đều có. Cũng do trước đó con đã quên nói với người, "Thần tiên đảo" kia là quán do phu nhân của đại nhân chúng ta mở, rau đều là của nhà mình, con không làm gì cả."
Sợ nương nói hắn ta nói bừa nên hắn ta lại vội nói: "Đây là do Lưu đại nhân nói, bảo chúng ta đừng tiết kiệm, nếu cho thì cứ mang về ăn."
"Thật sao?" Phụ nhân trung niên đã dãi nắng dầm sương không tin mấy.
Rau quý như vậy mà chia cho thủ hạ an, trấn an sử này... này là...
"Có phải đại nhân của các con không muốn phát lương cho các con nên mới phân phát chỗ rau này thay lương bổng không?"
Ân Tích không biết nên nói gì cho phải.
"Nương, người đừng bao giờ nghĩ đại nhân của chúng ta như vậy, đại nhân là đại nhân tốt nhất trên đời, hắn sẽ không như vậy!"
Hắn ta lại nói: "Nương, nếu người không tin lời ta nói thì hãy tới nhà Sát Cát hỏi xem, có phải Sát Cát cũng có hay không? Trước đó người nghi ngờ con đã làm chuyện gì xấu, chẳng lẽ không đến nhà Sát Cát hỏi hay sao? Chỉ cần là đồ do quan nha phát thì ta có, hắn cũng có, cũng không thể là ta mang hắn đi làm chuyện xấu được."
Sát Cát cũng là hài tử lương thiện, nương của Ân Tích cũng biết điều đó.
Bà ấy cũng hiểu rõ tính cách của nhi tử, vốn dĩ chỉ là nửa tin nửa ngờ "làm chuyện xấu", nghe lời giải thích của nhi tử thì bà ấy đã tin tưởng hơn.
Bây giờ nghe nói Sát Cát cũng có thì bà ấy mới an tâm.
"Là nương hiểu lầm con, nương cũng chỉ sợ con học hư." Bà ấy không khỏi cảm thấy áy náy.
Ân Tích bất đắc dĩ nói: "Nương, đồ mà con lấy về, người cứ ăn đi. Bây giờ ta làm việc ở quan nha, tháng nào cũng có lương bổng, lần trước ra ngoài ⓖiế-ⓣ mã phỉ, không làm gì cả mà đại nhân cũng thưởng bạc cho chúng ta, sau này người không cần tiết kiệm như vậy nữa. Chỗ rau lúc trước ta lấy về, có phải người không ăn hay không?"
Nghe xong lời này, nương của Ân Tích có hơi chột dạ.
Đúng là bà ấy không ăn, cũng không dám ăn, sợ nhi tử có được không chính đáng nhưng không dám để lộ ra, sau đó lại bị hỏng nên chỉ có thể lén lút chôn.
"Nương, sau này nương đừng như vậy nhé, người cũng nói chỗ rau này quý giá, để hỏng thì rất tiếc. Ta nói với người, xào rau hẹ kia với trứng gà ăn rất ngon, lần trước ở nha môn cũng làm một bữa, ngon đến mức ta suýt nuốt chửng đầu lưỡi."
"Các con ở trong nha môn cũng ăn rau này?"
"Mỗi ngày đều có một bữa nên ta nói người đừng tiết kiệm không ăn, mang về thì cứ ăn thôi."
Nương của Ân Tích ngồi xổm vừa dọn giỏ vừa nói: "Một mình ăn thứ rau quý giá như vậy thật đáng tiếc, vẫn nên tặng người khác đi. Truân trưởng gia gia luôn giúp nhà ta, bình thường nhà ta không có gì tốt để cho, ta sẽ chia số rau này làm đôi, đưa đến nhà truân trưởng gia gia một ít để ông lão thay đổi khẩu vị."
Ân Tích cũng không ngạc nhiên khi nương nói như vậy.
Nương của hắn ta là thế, luôn biết đền ơn đáp nghĩa nên 🍳υ𝐚●п 𝐡●ệ ở trong truân trang mới tốt.
"Nương, ta đi cùng người, lần này ta trở về cũng có chuyện muốn nói với truân trưởng gia gia. Vốn dĩ chuyện này giao cho Tát Luân Sơn nhưng hắn không trở về nên việc này đã giao cho ta."
"Chuyện gì?"
Ân Tích nhặt giỏ bước ra ngoài.
"Nương, người đi rồi sẽ biết."
Trong một tòa nhà đá, ở giữa là thính đường.
Không giống như ngôi nhà của người Hán, ở giữa thính đường này có treo tấm da thú thay vì các bức tranh.
Dưới tấm da thú có một chiếc ghế bằng gỗ thô, lẽ ra trên ghế phải có tấm da hổ nhưng bây giờ tấm da hổ đã được cởi ra và đặt trước hố lửa giữa thính đường.
Trước đây Đông Sơn truân cũng là làng tạp cư nên bố cục và thậm chí là sự sắp xếp của mỗi nhà đều khác nhau, điểm giống nhau duy nhất là đều có hố lửa hình vuông ở giữa thính đường.
Mỗi khi mùa đông đến thì hố lửa sẽ được châm lửa, bình thường có thể sưởi ấm, nấu nước và nướng thịt ở chỗ này.
Lúc này ở bên trên tấm da hổ kia có ông lão đang đắp thảm da sói ngồi cuộn tròn,
Ông lão đã già lắm rồi, râu tóc đều bạc trắng, dường như không còn chút sức lực nào, nói chuyện lúc nào cũng chậm rãi, nghe người ta nói thì thật lâu mới có động tĩnh.
"Con nói trấn an sử đại nhân muốn dạy chúng ta cách trồng những loại rau này?"
Ân Tích quỳ trên tấm thảm da bên phải hố lửa, ngồi bên trái chính là nương của hắn ta.
Nghe vậy thì hắn ta gật đầu nói: "Trấn an sử đại nhân nói người chúng ta chỉ có vài cách mưu sinh, đồng ruộng cũng ít nên nhà nào cũng nghèo túng. Cùng tắc tư biến, biến tắc thông, thông tắc..."
Khi nói đến "thông tắc" thì Ân Tích đã quên mất câu nói tiếp theo nên cứ "thông tắc" rất lâu mà không nói được gì tiếp.
Lão truân trưởng nói tiếp: "Thông tắc vô vãng bất đạt."
Cùng tắc tư biến, biến tắc thông, thông tắc vô vãng bất đạt: Nếu nghèo thì hãy nghĩ đến thay đổi, nếu thay đổi thì có thể thông suốt và nếu thông suốt thì có thể vươn tới bất cứ đâu
Ân Tích xấu hổ đỏ mặt, vội vàng nói: "Truân trưởng gia gia nói đúng, đại nhân của chúng ta cũng nói như vậy."
Truân trưởng nhìn thấy khi Ân Tích nói đến "đại nhân của chúng ta" với gương mặt rạng rỡ thì thầm thở dài trong lòng.
Ông ấy đã nhìn thấy nét rạng rỡ này trên mặt nhiều người, đều là những người trẻ tuổi trong truân trang làm việc ở quan nha.
Có thể thấy những người trẻ tuổi này rất tin tưởng vị đại nhân kia, sau khi trở về luôn khen đại nhân của chúng ta thế này thế kia khiến người trong truân trang có ấn tượng rất tốt về vị đại nhân kia, thay đổi từ sự căm ghét đến tận xương tủy khi Mao tổng quản nắm quyền.
Thậm chí bởi vì lúc đầu ông ấy ngăn cản một số người ra ngoài làm sai dịch, sau đó lại thấy mấy người trẻ tuổi không chỉ có thể nhận được lương bổng mà còn được thưởng bạc, thỉnh thoảng trở về đều mặc y phục quan sai hoành tráng nên hiện giờ trong truân trang còn có người trách móc ông ấy.
Tuy bên ngoài không ai nói gì nhưng có người ngầm nói ông ấy bảo thủ, giả thông thái, già rồi.
Sở dĩ làng này có thể sống chung với nhiều họ là vì bọn họ ở nơi khác đều có hoàn cảnh khó khăn nên sống cùng một chỗ và luôn coi nhau như người nhà.
Nhưng nhà càng lớn thì càng khó khăn, không tránh khỏi có một số việc vụn vặt, tuy nhiên lão truân trưởng cũng không khỏi suy ngẫm liệu bản thân có phải già rồi hay không nên mới không thông suốt.
"Vậy con cảm thấy việc này có thể làm không?" Ông ấy hỏi Ân Tích.
Ân Tích nói: "Đương nhiên là có thể làm, đại nhân của chúng ta là người tốt, là vị quan tốt, hắn sẽ không hại chúng ta, đại nhân thật sự muốn giúp dân làng nghèo khổ làm giàu."
Lão truân trưởng thở dài: "Nếu như vậy thì cứ triệu tập mọi người để bàn bạc, tránh để một mình lão già ta quyết định, nếu sai lầm thì đừng trách ta già rồi, không đáng tin cậy."
Đương nhiên nương của Ân Tích biết những tin đồn trong truân trang gần đây nên không khỏi khuyên nhủ: "Ngài đừng nói như vậy, ngài đã làm rất nhiều chuyện cho truân trang, chỉ có những kẻ không có lương tâm thì mới nói ngài, ngài đừng để ý đến bọn họ."
Lão truân trưởng cười nói: "Sao ta lại so đo với bọn họ chứ rồi? Chẳng qua là già rồi thì đúng là già rồi, gọi người tới đi, chuyện lớn của cả làng nên đương nhiên phải bàn bạc kỹ."
"Vâng, ta đi ngay."
Cảnh tượng tương tự như thế này đã xảy ra ở nhiều truân trang gần Hắc Thành.
Mấy thôn trang này đều có một đặc điểm, đó chính là sống chung nhiều họ.
Nói chung những ngôi làng có nhiều họ sống chung có vẻ yếu thế, không bền chặt bằng người cùng tộc, cùng họ.
Trên thực tế thì dân bản xứ không chỉ kiếm sống bằng nghề săn bắt, hái nhân sâm, đánh cá mà là do những thứ khác đều bị người khác chiếm giữ.
So sánh đơn giản thì là một bộ tộc hay một họ nào đó tìm được cách kiếm tiền, nếu cùng tộc thì chỉ cho người cùng tộc, cùng họ thì chỉ cho người cùng họ, thậm chí phát triển thành mức độ công việc này sẽ bị người cùng tộc, cùng họ độc quyền.
Người ngoài tới sẽ bị tộc họ tấn công, không thể duy trì lâu dài nên đã phát triển thành như vậy.
Hiện giờ mới có trấn an sử đại nhân bằng lòng dẫn dắt mọi người làm giàu, còn sẵn sàng chia sẻ phương pháp kiếm tiền của nhà mình để giúp đỡ những người nghèo như bọn họ, cho dù mấy thôn trang khác có ý kiến riêng nhưng hầu hết đều sẵn sàng làm theo.
Tất nhiên trước đó bọn họ cũng tìm hiểu giá cả của rau trồng trong nhà ấm và đại nhân sẽ dạy bọn họ trồng rau như thế nào.
Chuyện này do Phúc Nhi xử lý, nàng dứt khoát đưa ra hai biện pháp.
Hoặc là người trồng rau sẽ tự cung cấp nhà ở, than đốt, còn nàng sẽ tìm người dạy bọn họ cách trồng rau trong nhà ấm, rau trồng ra sẽ được quan nha kéo ra ngoài bán.
Bán được thì nàng chỉ cần hai phần, tám phần còn lại là của họ.
Hoặc là bọn họ trồng rau, thu hoạch hết rau rồi bán cho nàng nhưng thu nhập tương đối chắc chắn không nhiều bằng phần được chia, bởi vì nàng phải gánh cả sức người, sức của và khả năng thua lỗ nên khả năng bọn họ kiếm được không nhiều bằng phần được chia.
, , vn, live
, vn
| ← Ch. 116 | Ch. 118 → |
