| ← Ch.095 | Ch.097 → |
Sau khi trở về, Phúc Nhi thấy tâm trạng của Vệ Phó không tốt.
"Có chuyện gì thế?" Nàng lén hỏi tỷ phu.
Lưu Trường Sơn cười khổ: "Có lẽ cảm thấy bị xúc phạm đi. Nhưng đám tiểu quan tiểu lại phía dưới Kiến Kinh đều như vậy, bởi vì thường ngày nhàn rỗi, không có việc gì làm nên đương nhiên không có chút béo bở gì, hiếm khi có được chút béo bở nên tất nhiên không thể thiếu việc đối phó."
Tuy Phúc Nhi không biết chính quyền địa phương làm việc như thế nào nhưng trong cung cũng có những chuyện tương tự, ví dụ như ngươi muốn thứ gì đó mà nó rơi vào tay người khác thì ngươi phải cho người ta chút lợi ích, nếu không lúc nào cũng quái gở và chèn ép ngươi đến c. h. ế. t.
"Ta sợ hắn không chịu nổi, dù sao với thân phận kia của hắn, trước kia cũng chưa từng thấy qua trường hợp này cho nên ta cố ý đi theo, không nghĩ tới vẫn là..."
Lưu Trường Sơn liên tục cười khổ.
Phúc Nhi nói: "Thì ra chỉ là chuyện nhỏ như vậy thôi sao? Vậy thì đừng để ý đến hắn, cứ để hắn một mình một lát là được."
Lưu Trường Sơn gật đầu nhưng lại cảm thấy không yên tâm nên quay lại hỏi: "Cứ để mặc thế sao?"
"Mặc kệ, bây giờ mới thế nào chứ, nếu như vậy đã không chịu nổi thì hắn sẽ chẳng thể làm gì được. Cái gì cũng phải trải qua, quen rồi sẽ ổn thôi."
Lưu Trường Sơn không nghĩ tới thường ngày thê muội cứ hi hi ha ha nhưng vẫn hiểu được đạo lý này.
Nhưng sau đó nghĩ lại, nếu không có bản lĩnh và không đủ minh bạch thì sao có thể gả cho vị này.
Nghĩ đi nghĩ lại thì hắn ta cũng cảm thấy bản thân lo lắng thái quá nên rời đi.
Bình thường nếu bản thân có gì không vui thì Phúc Nhi luôn kịp thời thấu hiểu và kịp thời an ủi hắn, nhưng lần này những người khác đều đã trở về và chỉ có một mình hắn ở trong phòng, sao người còn chưa tới?
Vệ Phó chờ, chờ mãi cho đến khi trời tối và chuẩn bị đi ngủ thì Phúc Nhi vẫn chưa phản ứng.
Hắn có hơi tức giận, buổi tối đi ngủ cũng không ôm mà ngủ một mình trong im lặng.
Bình thường Đại Lang muốn ngủ chung ổ chăn với nương thì hắn còn ngụy biện rất lâu để loại bỏ ý định của nhi tử, hôm nay nhìn thấy hai mẫu tử chung một ổ chăn thì không nói câu nào.
Có thể thấy rõ là tâm trạng không vui.
Phúc Nhi và Đại Lang nằm xuống, đắp chăn yên ổn.
"Ngủ đi, sáng mai thức dậy nương sẽ chiên trứng cho con ăn."
Nói vậy là vì buổi tối Đại Lang ăn trứng đến nghiện nhưng nương y không cho và nói rằng ngày mai rồi ăn.
"Trứng, cha."
Gọi cha là vì mỗi tối trước khi ngủ, cha đều sẽ kể một câu chuyện cho y. Đúng là kể chuyện thật, chính là lời nói của Tứ thư ngũ kinh, Đại Lang đã nghe thành thói quen, sao hôm nay cha lại không nói?
Y cố ý ngồi dậy, lướt qua nương nhìn về phía cha.
Nương lại nhét y vào ổ chăn.
"Không cần để ý tới cha con, hôm nay hắn hẹp hòi."
Đại Lang mới bao lớn chứ, sao có thể nghe hiểu lời nói phức tạp như vậy, rõ ràng lời này là nói cho bản thân hắn nghe.
Vệ Phó hậm hực, với tay vào ổ chăn của hai mẫu tử, lặng lẽ kéo Phúc Nhi vào ổ chăn của mình.
Đại Lang liền khó hiểu, tại sao nương thơm tho ɱề*Ⓜ️ Ⓜ️*ạ*ï vừa rồi còn ở bên cạnh mình mà giờ lại đột nhiên biến mất?
Nhưng mà loại chuyện như vậy thường xuyên xảy ra, Đại Lang đã quen rồi.
"Cha."
Vệ Phó hắng giọng, bắt đầu giảng dạy cho nhi tử.
"Đại học chi đạo, tại minh minh đức, ở thân dân, ở ngăn với chí thiện..."
Con đường học đạo là quang minh chính đại, 𝐠ầ*𝖓 𝐠*ũ*ℹ️ với nhân dân và phấn đấu cho chí thiện...
Thật vất vả mới dỗ được tiểu tử thúi đi ngủ, Vệ Phó kéo chăn lên, đắp chăn lên Ⓜ️*ô*𝓃*ⓖ mình.
"Cùng Đại Lang chèn ép ta? Hẹp hòi sao?"
Phúc Nhi t*♓*ở ♓ổ*𝐧 ♓*ể*n.
"Như thế không phải hẹp hòi sao? Còn chẳng phải tiểu hài tử, còn muốn người ta dỗ dành à? Dỗ chàng một lần, hai lần chứ đâu ra mà ngày nào cũng dỗ chàng! Ta không có kiên nhẫn đó! Việc như vậy sau này còn xảy ra nhiều lắm, nếu chàng làm quan, tất nhiên không thiếu chút tương tác trên quan trường, có tốt có xấu, có nâng cao dẫm thấp, đắn đo đâ●Ⓜ️ sau lưng, không thiếu gì trong cung, nếu như chàng không thể chịu nổi điều này thì nhân lúc vẫn còn sớm mà ngoan ngoãn ở nhà, chờ ta kiếm tiền nuôi chàng."
"Không kiên nhẫn? Chờ nàng kiếm tiền nuôi ta?"
Hắn dùng sức ôm lấy nàng.
Phúc Nhi bị hắn ép đến nóng nảy, tận dụng cơ hội để lật người và đè hắn xuống dưới.
"Có phải bình thường ta hiền quá nên khiến chàng quên mất ở đây ai mới là nóc phải không?"
Nàng cố ý trêu chọc hắn: "Gọi tỷ tỷ."
Vệ Phó không chịu được điểm k*ch th*ch này, ngươi nói hắn gì cũng được nhưng không thể đề cập đến tuổi tác gì đó.
Điều này cũng là do một thân thích đã hỏi tuổi của Vệ Phó, hắn còn chưa kịp nói thì Triệu Tú Phân đã nhanh mồm miệng nói nhỏ hơn Phúc Nhi một tuổi. Thân thích cũng không nói gì ngoại trừ nữ hơn ba ôm gạch vàng, nữ hơn một ôm gà vàng.
Hắn không thể tức giận với nhạc mẫu nên chỉ tức giận nửa vời với Phúc Nhi.
Lúc đầu Phúc Nhi cũng không biết cọng dây thần kinh nào của hắn sai nhưng sau đó nàng hiểu ra nên khi hai người đang gây lộn, hắn ép nàng gọi phu quân thì nàng liền ép hắn gọi tỷ tỷ.
"Có gọi hay không? Gọi mau?"
Một tay hắn kéo nàng xuống, đỡ cổ nàng cắn lên, cuối cùng cũng không nói gì.
Đây chẳng qua chỉ là chút nhạc đệm nhỏ trước khi khởi hành.
Nói là đến nhậm chức trong vòng nửa năm nhưng Vệ Phó không có ý định trì hoãn không đi bởi vì nếu không đi thì sẽ không đến nơi trước khi thời tiết trở lạnh.
Càng đi về phía bắc thì trời càng lạnh, đến lúc đó có tuyết rơi thì sẽ dày đến nửa người, ngay cả ngựa cũng sẽ bị chôn vùi trong đó chứ đừng nói gì người.
Dường như lão gia tử biết rất rõ về khu vực Hắc Thành kia và đây đều là những gì ông lão nói.
Lần này ông lão cũng cũng dự định đi theo, mặc dù ông lão không nói rõ nhưng hiển nhiên để Lưu Trường Sơn bên trong hai mươi người đi theo đó thì ông lão vẫn không yên tâm.
Ngưu Đại Hoa không cho đi, thậm chí còn làm ầm ĩ ở nhà một hồi không hiểu làm sao, dù sao cũng không chịu cho ông lão đi nhưng cuối cùng không thể kháng cự được sự kiên trì của lão gia tử.
Phúc Nhi đoán có lẽ nãi nãi nàng biết chuyện gì đó nên mới không cho gia gia đi theo?
Ngày khởi hành cuối cùng cũng đến những tiểu tiết vụn vặn sẽ không đi sâu vào chi tiết.
Tóm lại Phúc Nhi đã chuẩn bị rất nhiều thứ trước khi đi, dù sao cũng phải đi đường hai tháng, không chỉ có đường thủy mà còn có đường bộ, hơn nữa theo lời của gia gia nàng nói, đường bộ đó không dễ đi.
Trên thực tế, đoàn người Vệ Phó có thể xuất phát từ Kiến Kinh, đến Cát Lâm Thành và từ đây ngồi thuyền đến Hắc Thành bằng đường thủy nhưng mặt nước của Hắc Long Giang đã đóng băng từ tháng tám nên không thể đi bằng thuyền.
Hơn nữa bọn họ còn phải đến Long Giang Thành để gặp tướng quân của Hắc Long Giang nên chỉ có thể đi đường bộ đến An Quảng, đi đường thủy từ An Quảng đến Long Giang Thành. Sau khi rời khỏi Long Giang Thành thì đi tiếp qua sông Non, sau đó rời thuyền và đi đường bộ đến Hắc Thành.
Lão gia tử nói có một đoạn đường bộ khó đi chính là đoạn này, bởi vì khu vực này có đường núi lớn.
Không chần chừ gì nữa, nhóm người đi bộ trên đường suốt một tháng mới đến Long Giang Thành.
Long Giang Thành rộng lớn, mặc dù không thịnh vượng bằng Kiến Kinh nhưng nếu so sánh thì đây cũng là nơi phồn hoa nhất phía bắc sông Thông Liêu.
Suy cho cùng thì đây cũng là nha môn của tướng quân Hắc Long Giang, được bao bọc bởi sông Non và nằm trên vùng đồng bằng lớn nhất toàn bộ Hắc Long Giang, xa hơn về phía bắc chính là núi rừng rậm rạp.
Khi nhóm người Vệ Phó đến đó, Long Giang Thành này cũng không có quan viên tiếp đón nên chỉ có thể tìm khách đ**m để đặt chân trước.
Sau khi ổn định chỗ ở, Vệ Phó không đến nha môn của phủ tướng quân ngay mà để thủ hạ đi hỏi thăm một chút chuyện ở địa phương trong thành trước.
Sau một hồi tìm hiểu thì Vệ Phó mới biết tại sao nơi này không có quan viên tiếp đón ở nha môn.
Trước kia hắn chỉ biết đến thông qua công báo và hồ sơ, biết được Cát Lâm và Hắc Long Giang hoang vắng nên không thành lập phủ châu huyện mà áp dụng ⓒh·ế đ·ộ quản lý chung.
Ví dụ như ở Hắc Long Giang, đứng đầu là tướng quân của Hắc Long Giang, do tướng quân trấn thủ toàn bộ nơi Hắc Long Giang. Bên dưới là mấy phó đô thống, mỗi người phụ trách một khu vực nhất định.
Ví dụ như Long Giang Thành thực ra thuộc phạm vi quản lý của phó đô thống nhưng bởi vì nha môn của tướng quân nằm ở đây nên đương nhiên là do nha môn của tướng quân thống trị.
Có thể nói rằng tướng quân chính là vua của nơi rộng lớn này.
Bình thường khi xảy ra chuyện đều là phó đô thống của các nơi quản lý, phó đô thống không phụ trách được thì sẽ báo về phủ tướng quân. Quy củ là do người ta đặt ra, đương nhiên sẽ không giống như phủ châu huyện trong biên giới, các việc khác nhau đều có quy định tương ứng.
Sau khi biết chuyện, ngày hôm sau Vệ Phó đã đến phủ tướng quân.
Ai ngờ lại nhận được tin tức là Ô Cáp Tô tướng quân không có ở đây.
Hỏi đi đâu thì nói là đi ra ngoài tuần tra, còn cụ thể là đi đâu và khi nào trở về thì người ở nha môn của tướng quân cũng không biết.
Lúc trước gặp Ngạc Tất Hà, Ngạc Tất Hà đã ám chỉ rằng Ô Cáp Tô này không dễ hòa hợp thì Vệ Phó đã có một linh cảm xấu, điều này cuối cùng đã được xác thực.
Không phải không ở đây mà là không muốn gặp.
"Tại sao hắn không muốn gặp chàng?" Phúc Nhi không nhịn được hỏi.
Vệ Phó suy nghĩ một chút nói: "Chắc hắn là liên quan đến thuế đất?"
Hắc Thành vẫn luôn xảy ra hỗn loạn, không phải т.г𝒾ề.⛎ đ.ì.𝓃.𝒽 không muốn xử lý mà là mỗi lần đều không thể chấm dứt. Khi ra lệnh cho tướng quân của Hắc Long Giang xây dựng đường núi và trạm dịch thì bọn họ luôn trốn tránh trách nhiệm, không đủ thuế đất hay là không đủ người.
Điểm mấu chốt là Hắc Long Giang giáp phía tây 𝐌·ôn·🌀 Cổ, ⓣ.𝖗.ı.ề.u đì.𝖓.ⓗ còn kiểm soát mấy hãn bộ ở ngoại 〽️*ô*n*g, nếu kiểm soát được phía tây thì đương nhiên sẽ không thể kiểm soát được phía bắc.
Về phần có bao nhiêu thì Vệ Phó không biết, phải đến tận nơi tìm hiểu thì mới có thể biết được.
Cho nên т*𝓇*ℹ️ề*⛎ đì*n*𝐡 phái Vệ Phó tới quản lý nơi này nhưng nếu không quản lý được người và việc thì làm sao có thể làm được công việc này?
Mà vấn đề lớn nhất hiện nay là Ô Cáp Tô tránh gặp hắn, còn Vệ Phó thì đang đợi nhậm chức, nếu trì hoãn thêm mấy ngày nữa thì sợ là không thể nhậm chức trong thời gian quy định.
Vệ Phó lại đến phủ tướng quân lần nữa, vẫn nhận được tin là không biết khi nào tướng quân sẽ trở lại nhưng có người điều lệnh cho mấy chục truân bộ gần Hắc Thành.
Đến đây thì hắn đã hiểu rõ người ta thật sự không muốn gặp hắn, vì vậy cũng không đợi thêm nữa mà lập tức khởi hành rời khỏi Long Giang Thành.
Cùng lúc đó, trong phủ tướng quân.
Một người trông giống tổng quản đang nói chuyện với một nam nhân trung niên có gương mặt đỏ bừng, bộ râu ngắn và dáng người khỏe khoắn.
"Tướng quân, ngài tránh mặt hắn, nếu tin tức truyền tới kinh thành -----"
"Ai truyền tới kinh thành? Bản tướng quân tuần tra ở Hô Luân Bối Nhĩ, đây là chuyện toàn bộ phủ tướng quân đều biết, là hắn tới không đúng lúc và không chờ được, nếu có thể chờ nửa tháng thì có lẽ sẽ gặp được bản tướng quân." Ô Cáp Tô nói.
Tổng quản cười khổ nhưng không thể nói gì.
"Hái đào của bản tướng quân còn muốn đòi tiền thuế của bản tướng quân? Gần đây Thổ Tả Đồ Hãn lại có biến đổi, không phải ⓣ.𝐫.ı.ề.ⓤ đ.ì.ռ.♓ không biết chuyện này, không thể trách bản tướng quân được. Đúng rồi, không phải ngươi đã điều động truân bộ gần đó cho hắn rồi sao?" Ô Cáp Tô nhướng mày nói.
"Đã đưa rồi nhưng ngài cũng biết đó, nơi kia..."
"Vậy là được rồi, không cần quản nhiều."
, , vn, live
, vn
| ← Ch. 095 | Ch. 097 → |
