Truyện:Đông Cung Có Phúc – Giả Diện Đích Thịnh Yến - Chương 083

Đông Cung Có Phúc – Giả Diện Đích Thịnh Yến
Trọn bộ 251 chương
Chương 083
0.00
(0 votes)


Chương (1-251)

Phúc Nhi đang nấu cơm trong bếp thì nghe thấy có người gõ cửa nên ra mở.

Đứng ngoài cửa là một ông lão mặc áo choàng bông có hoa văn hoàng gia màu xanh đậm, khoảng chừng 60 tuổi, tuy ăn mặc đơn giản nhưng có thể nhận ra không phải người bình thường.

Bên cạnh ông lão còn có nam nhân trung niên mặc sam bào màu xanh.

Lại nhìn về phía sau thì thấy một chiếc xe ngựa mui phẳng màu đen không có trang trí gì.

"Ngài là?"

"Vệ Phó ở đây sao?"

Tìm Vệ Phó.

Phúc Nhi đang suy nghĩ nên nói như thế nào thì Vệ Kỳ đi tới.

"Thần giữ của, ai gõ chửa đấy? Trấn Quốc công?"

Nhóm người vào nhà.

Trấn Quốc công dùng ánh mắt phức tạp nhìn Vệ Phó đang mặc trường bào bằng vải bông, trong tay còn ôm một hài tử mới sinh ngây thơ không biết gì.

Phúc Nhi thấy vậy nhanh chóng lau tay vào tạp dề và muốn đón Đại Lang.

Vệ Phó dùng sức không đưa cho nàng.

Nàng chỉ có thể từ bỏ và đi xuống pha trà cho bọn họ.

Chờ Phúc Nhi mang trà tới thì thấy cảnh tượng này -----

Không biết Vệ Kỳ đã chạy đi chỗ nào rồi, Vệ Phó và ngoại tổ mẫu của hắn, một người ngồi trên ghế bành bên trái, người còn lại ngồi ở bên phải mà sắc mặt hai người nặng trĩu, còn Đại Lang lại hồn nhiên không biết chuyện gì mà ngồi trên đầu gối Vệ Phó nhìn trái nhìn phải, thấy nương tới thì lập tức cười khanh khách và nhảy nhót hai cái.

"Nương ôm con nhé? Để cha con nói chuyện đi?"

Lần này Phúc Nhi đến ôm Đại Lang nhưng Vệ Phó không từ chối bởi vì Đại Lang đã nhào vào lòng Phúc Nhi.

Chờ khi Phúc Nhi ôm Đại Lang đi xuống thì cuối cùng căn phòng cũng trở nên yên tĩnh.

"Nếu không phải đột nhiên thay đổi thì ngươi cũng không cần phải cưới một nữ tử như vậy, sống ở một nơi như vậy."

Sắc mặt Vệ Phó lạnh xuống vài phần: "Ngoại tổ phụ, nàng không phải nữ tử như vậy, nàng là cô nương tốt. Ta có thể cưới nàng là may mắn của ta."

Mặc dù Trấn Quốc công không biết tại sao ngoại tôn lại nói những lời như vậy nhưng người giống như bọn họ không phải là người không biết điều, đương nhiên sẽ không nói những điều thiếu hiểu biết, nếu nói như vậy thì chắc chắn là có ý đó.

Vì thế ông lão đổi chủ đề.

"Lần này ngươi hồi kinh -----"

Phúc Nhi cũng không biết trong lúc nàng xuống pha trà, thật ra Trấn Quốc công và Vệ Phó đều không nói gì, Trấn Quốc công chỉ nhìn Vệ Phó bằng ánh mắt phiền muộn.

Mà sự im lặng này tiếp tục kéo dài, tâm trạng của Vệ Phó từ kích động hưng phấn dần trở nên yên tĩnh, mới vừa rồi đã lạnh đi vài phần và hiện giờ lại lạnh lùng hơn.

Hắn nhíu mày nói: "Chỉ là trở về xem sao thôi."

"Ngươi đã bị lưu đày nên tạm thời hãy an phận thủ thường, cũng tránh để... Tân đế tức giận."

Trấn Quốc công hít một hơi thật sâu, nói: "Ngoại tổ phụ biết ngươi không thích nghe mấy lời này. Nhưng Phó Nhi, người ở dưới mái hiên không thể không cúi đầu, ngươi không nên điều động cao ngạo như vậy ngay dưới mí mắt Tân đế, sao hắn có thể không biết ngươi hồi kinh? Nếu như làm hại tới tính mạng ngươi, hại... thì ngươi phải làm sao?"

Vệ Phó ngẩng đầu, nghiêm túc quan sát ngoại tổ phụ.

Ngoại tổ phụ già rồi, hắn cũng nhìn thấy đôi mắt ngoại tổ phụ tràn đầy sầu lo nhưng ý lo lắng này không phải vì hắn.

"Ta ở bên kia không biết tình hình trong kinh thế nào, cũng lo lắng cho mẫu hậu nên mới muốn quay về xem."

"Tướng quân Ngạc Tất Hà ở Kiến Kinh là người của Tân đế, trong hoàn cảnh như vậy, trong nhà không thể liên lạc với ngươi nhưng ngoại tổ phụ nghĩ nếu Tân đế không 🌀ℹ️-ế-✞ ngươi thì hiển nhiên không có ý lấy mạng ngươi nên ngươi hãy nhẫn nhịn rồi từ từ mưu tính. Về phần mẫu hậu ngươi, hiện giờ nàng sống rất tốt..."

Cho nên bây giờ hắn là gì chứ?

Lấy ví dụ từ quê hương của Phúc Nhi làm ví dụ thì chính là cha c. h. ế. t, nương tái giá và hắn là hài tử không được yêu thích và chào đón? Sợ ảnh hưởng đến cuộc sống của thân mẫu nên thân mẫu không ra mặt, người nhà mẹ đẻ của mẫu thân liền ra mặt khuyên hắn, bảo hắn không được làm phiền thân mẫu, ngươi gây ảnh hưởng như vậy chính là hại thân mẫu ngươi, ngoại tổ ngươi.

Tuy rằng từ khi Trấn Quốc công tới đây chưa từng nói ra những lời như vậy nhưng biểu cảm và thái độ của ông lão đều nói như vậy.

Phúc Nhi ở bên trong nghe thấy vậy thì tức giận, nếu không nghĩ đến thân phận của đối phương thì chắc chắn nàng đã muốn đánh.

Mà tâm trạng reo hò đánh trống của Vệ Phó cũng dần dần lắng xuống, chỉ còn lại một nỗi buồn khó tả.

Hắn không thể trở mặt với ngoại tổ phụ được.

Những năm tháng trước đó, sự thân thiết của ngoại tổ phụ với hắn vẫn còn in đậm trong trí nhớ.

Không có Lê gia thì không có Lê Hoàng hậu và càng không có Thái tử Vệ Phó là hắn. Phụ hoàng nghi kỵ hắn, nghi kỵ mẫu hậu, vì hai người bọn họ mà ngoại tổ phụ cũng trả giá rất nhiều.

Đúng như ý nguyện nhưng tại sao lại đau thế này?

Chẳng lẽ hắn thật sự không hiểu chuyện? Chẳng lẽ hắn là người sẽ hại người khác sao?

Đúng lúc này đột nhiên có người đi vào.

Là Phúc Nhi.

Nàng nở nụ cười, nhét Đại Lang vào lòng Vệ Phó.

"Ôi chao, Đại Lang vẫn cần chàng ôm một lát, ta đang nấu cơm mà quên mất, ôm hắn thì không thể nấu cơm."

Nàng thay đổi dáng vẻ trước đây không dám nói chuyện với Trấn Quốc công.

"Ngài là ngoại tổ phụ của Vệ Phó, ta cũng nên gọi ngài một tiếng ngoại tổ phụ, ngài đợi một lát rồi ở lại ăn bữa cơm, bữa cơm gia đình nên đừng khách sáo."

"Không cần đâu, lão phu còn có việc."

Nói rồi Trấn Quốc công đứng lên, móc từ trong 𝖓*🌀ự*🌜 ra một chồng ngân phiếu, đặt lên bàn rồi lại liếc nhìn Vệ Phó: "Ngươi dìu già dắt trẻ, không nghĩ đến người khác thì cũng nên nghĩ cho thê nhi ngươi, về sớm đi."

Ông lão thở dài rồi rời đi.

Vệ Phó cầm ngân phiếu đứng dậy định trả lại cho Trấn Quốc công thì bị Phúc Nhi giật mất.

Phúc Nhi cũng không đi tiễn người mà đứng trong phòng cất cao giọng với bên ngoài: "Tiểu Ngũ Nhi, tiễn khách."

Vệ Kỳ lắc người ra tiễn khách.

Chờ cửa viện đóng lại thì Phúc Nhi ở trong phòng nói với Vệ Phó: "Đưa cho hắn làm gì? Không thể từ chối lễ vật của trưởng bối, cho chàng thì chàng cứ nhận đi, cảm thấy không vui thì cầm ngân phiếu đi mua chút đồ ăn ngon thì sẽ vui."

Nàng lật qua ngân phiếu rồi đếm lại: "Sao chỉ có mấy trăm lượng, ta còn tưởng sẽ được mở rộng tầm mắt với ngàn lượng hay vạn lượng chứ."

Trăm lượng nàng cũng không có được không?

"Ta còn nghĩ ngoại tổ phụ của chàng coi thường ta như vậy thì còn quăng ngân phiếu mấy vạn lượng vào mặt ta rồi bảo ta mang theo Đại Lang rời đi, rời khỏi ngoại tôn quý giá của hắn, không ngờ hắn lại từ bỏ ngoại tôn. Đừng đau lòng, hắn không cần chàng thì chàng còn có ta và Đại Lang mà."

"Đại Lang còn cần cha mà? Đúng không Đại Lang?" Nàng cúi đầu nói chuyện với Đại Lang trong lòng Vệ Phó.

Đại Lang cũng cho nương mặt mũi mà ồ ồ hai tiếng.

"Chàng xem, ta và Đại Lang còn hiểu rõ hơn một số người, mối liên hệ huyết thống giữa mẫu tử, phụ tử không dễ bị chia cắt bởi bất cứ ai."

Nàng khàn khàn nói một hồi, nói xong lại bảo Tiểu Ngũ Nhi bưng đồ ăn ra.

Vệ Kỳ vừa tiễn khách xong lại ủ rũ mặt vào bếp bưng thức ăn.

Vệ Phó bị Phúc Nhi làm cho dở khóc dở cười nhưng phải nói rằng lần nào nàng cũng lấy phương thức khiến người ta không biết nên khóc hay nên cười để chữa lành sự bất bình và nỗi buồn trong lòng hắn.

Sau khi dọn đồ ăn xong, lão gia tử cũng tới.

Trước đó lão gia tử không hề xuất hiện, lúc này đang ngồi trên bàn thì chủ động rót một chén rượu cho Vệ Phó.

"Người khác nói gì không quan trọng, miễn là con cảm thấy mình đang đi đúng hướng."

Vệ Phó nhìn mấy người trên bàn rồi gật đầu một cách nặng nề.

"Gia gia, con kính người."

Lão gia tử cười lớn nói: "Được rồi! Không có chuyện gì không thể giải quyết bằng một chén rượu. Uống say ngủ một giấc thì ngày mai lại là hảo hán."

Lúc sau quả nhiên Vệ Phó uống say khướt, Phúc Nhi phải chăm sóc Đại Lang và còn phải chăm sóc hắn nên tất nhiên không thể dọn dẹp mớ hỗn độn, vì thế lại là Vệ Kỳ vác gương mặt chán nản đi dọn dẹp.

Trước tiên Phúc Nhi đặt nam nhân 🦵ê-𝖓 g-ⓘ-ườ-𝓃-ⓖ đất, sau đó rửa mặt và tay cho Đại Lang, thay tã và đặt y vào phía trong giường đất. Nàng cũng đi tắm rửa rồi lau mặt cho Vệ Phó trước khi 👢ê.п g1.ườ𝐧.𝐠 đất.

Nàng vừa bước lên thì nam nhân liền ôm lấy.

"Uống say còn làm phiền."

"Ta không hề say, " hắn lẩm bẩm: "Chỉ là giả vờ say để giữ thể diện cho gia gia."

"Được rồi, được rồi, chàng không say."

Không uống say thì tại sao lại bò vào lòng nàng?

Bình thường hắn không uống say sẽ không bao giờ làm chuyện này bởi vì hắn cảm thấy làm như vậy sẽ tổn hại thể diện của hắn.

"... Ta không ngờ sau khi ngoại tổ phụ tới lại như vậy... Thật ra hắn cũng không sai, dù sao hắn cũng phải xem xét đại cục nhưng mà..."

"Chàng không cần để ý đến hắn, lúc trước ta không ủng hộ chàng tham dự kỳ thi hội. Nếu hiện giờ đã vậy thì chàng phải thi tốt cho ta!"

Nam nhân lẩm bẩm trong 𝖓-ℊ-ự-🌜 nàng hồi lâu, Phúc Nhi chỉ thể vừa nghe, thỉnh thoảng đáp lại và còn phải chú ý đến tiểu hài tử phía sau.

Cuối cùng cũng dỗ được hắn ngủ thì nàng lại nghiêng người nhìn hài tử.

May mà hài tử cũng ngủ rồi, vậy thì ngủ thôi.

Trước kỳ thi hội thường có kiểm tra lại và thi đợt hai nhằm ngăn chặn giám khảo thông đồng với sĩ tử để gian lận.

Kiểm tra lại là sau khi có kết quả kỳ thi hương thì cuộn mực của tất cả người trúng cử đều được đóng dấu gửi về Lễ Bộ để chấm lại. Việc thi vòng hai được tổ chức trước kỳ thi hội, thường là vào đầu tháng hai, trước hết là để xác nhận các sĩ tử đã đến kinh thành và thứ hai là để ngăn chặn gian lận và mạo danh.

Đây lại là một trở ngại khác đối với Vệ Phó, không ai biết quan viên phụ trách thi vòng hai của Lễ Bộ có nhận ra hắn không, nếu nhận ra hắn thì sẽ làm gì, hắn chỉ có thể đi từng bước một.

Ngày thi vòng hai đó, cả nhà đều ở ngoài cửa trường thi để đón Vệ Phó.

Không lâu sau, chỉ một canh giờ thì Vệ Phó bước ra khỏi trường thi.

"Thế nào?"

"Không gặp phải người quen."

Gần đây rất tốt nhưng về phần có thể vượt qua hay không thì còn phụ thuộc vào kết quả sau hai ngày nữa.

Nói chung sau khi thi vòng hai, những sĩ tử không đủ tiêu chuẩn sẽ bị loại khỏi kỳ thi hội nhưng khả năng xảy ra trường hợp này cực kỳ thấp, bởi vì một khi xảy ra sẽ là chuyện lớn, đồng nghĩa với việc một tỉnh nào đó xuất hiện tình trạng gian lận, không chỉ phải báo cáo với Hoàng đế, Hoàng đế và Lễ Bộ phái người tới địa phương tiến hành điều tra chi tiết thì sau đó lại xảy ra một đợt tinh phong huyết vũ.

Tinh phong huyết vũ: gió tanh mưa 𝖒á●ⓤ

Lúc này Lễ Bộ nhận được tin Thái tử bị phế truất đi thi mà náo loạn.

Vốn dĩ đây là thời điểm Lễ Bộ bận rộn nhất, đặc biệt là năm nay có rất nhiều sĩ tử tham gia thi, lên tới hơn 6000 người, nhiều người như vậy thi vòng hai một lần là không thể mà phải có nhiều vòng.

Bây giờ lại bởi vì bên trong có một người mà các vòng phải hoãn lại.

Cũng thật trùng hợp khi người chủ trì thi vòng hai này lại là chủ sự lục phẩm Thanh Lại ti của Lễ Bộ nghi chế, Vệ Phó không biết người này nhưng không có nghĩa là người này không biết Vệ Phó.

Người này cũng ngu dốt, lúc ấy không biểu hiện ra ngoài, sau khi thi vòng hai xong liền vội vàng báo với Lễ Bộ, và báo cáo sự việc với cấp trên Ngô Lang trung.

Ngô Lang trung nghe thấy chuyện này cũng hơi hoảng sợ, liền báo cho Tả thị lang Cố Thạc nên hiện giờ toàn bộ Lễ Bộ đều biết chuyện này.

Liên quan đến vấn đề này đã khiến quan viên Lễ Bộ tranh cãi.

Có quan viên cho rằng người này nên bị loại khỏi kỳ thi hội, có người cho rằng nếu loại thì chắc chắn sẽ có người hỏi đến chi tiết và khi đó nên trả lời như thế nào? Đến lúc đó nếu gây ra tình trạng hỗn loạn thì phải làm sao?

Đương nhiên có người hỏi tại sao hắn có thể dự thi và đến tận kinh thành?

Ai có thể trả lời câu hỏi này? Ai có thể giải đáp?

Không ai dám quyết định, không ai có thể quyết định và chỉ có thể báo lên Lễ Bộ thượng thư ở trên một cấp.

Bành Việt nghe xong cũng không nói thêm gì mà chỉ nói: "Thật ra chuyện này rất dễ giải quyết, Hình chủ sự bình thường không thể nhìn thấy vị kia nên hắn không thể nhận ra người này. Chuyện hôm nay rất đơn giản nhưng cứ phải động tới cấp trên nữa, còn có thể làm Cố đại nhân hoảng sợ tới tìm bản quan tìm cách giải quyết, thật là..."

Phần còn lại Bành Việt không nói nhưng Cố Thạc cũng rõ.

Đây là Bành lão q_⛎_ỷ đang châm biếm ông ta mất bình tĩnh. Đương nhiên ông ta biết Bành Việt trước kia là thái phó của Tiền Thái tử nhưng sau khi Tân đế thượng vị vẫn chưa xử lý người này, người này vẫn đè đầu hắn như cũ, thậm chí còn làm tới đại học sĩ trong nội các.

Nhưng lúc này Cố Thạc không thể trách Bành Việt bởi vì đối phương nói không sai, việc này nên chỉ có một hai người biết, càng ít người biết thì càng dễ xử lý.

Bây giờ nhiều người biết như vậy, ai biết có thể cành mẹ đẻ cành con hay không? Còn khiến bản thân dính líu vào!

Hình chủ sự kia thật sự ngu ngốc, còn báo lên phía trên, nếu đại nhân phía trên đã biết thì xử lý hay mặc kệ? Xử lý hay không thì đều khó xử.

Hiện giờ việc này đã rơi vào tay ông ta, nghe ý của Bành lão 🍳ⓤ●ỷ thì dù sao đó cũng là lỗi của ông ta, không liên quan gì đến ông ấy.

Cố Thạc vô cùng ảo não, vội vàng đi xử lý.

Chờ ông ta rời đi thì Bành Việt từ từ thở dài.

Tiên sinh cũng chỉ có thể giúp ngài đến đây thôi.

, , vn, live

, vn

Chương (1-251)