| ← Ch.080 | Ch.082 → |
Sự phồn hoa của Kiến Kinh không thể so với sự phồn hoa của kinh thành.
Đặc biệt là lúc gần tới kỳ thi hội, các sĩ tử từ khắp nơi kéo đến nườm nượp khiến kinh thành có cảm giác như sắp bị tan vỡ.
Thực tế thì đoàn Vệ Phó đến hơi muộn, các sĩ tử đều vội vã đi thi sớm vì sợ nếu có bất kỳ sự chậm trễ nào trên đường rất có thể sẽ bỏ lỡ kỳ thi hội, cũng bởi vậy mà chờ đến lúc bọn họ đến đó thì không còn khách đ**m nào có đủ phòng cho khách để chứa nhiều người như bọn họ.
May mắn Hà Hữu đã lo liệu và sắp xếp một tòa nhà cho bọn họ đặt chân nhưng bởi vì quá nhiều người mà tòa nhà này cũng không lớn nên ở vô cùng chen chúc, một người thậm chí còn không có được một phòng.
Nếu tới kỳ thi hội thì chắc chắn phải cần một môi trường yên tĩnh để đọc sách mấy ngày nhưng hoàn cảnh như vậy thì không thể. Tuy nhiên vì mới đến nên chỉ có thể đặt chân trước rồi tìm nơi khác sau.
Nhóm người Phúc Nhi cũng tính như vậy nên bọn họ chỉ ở tạm chỗ này một đêm và tìm nơi khác vào ngày hôm sau.
Vào thời điểm này chắc chắn sẽ rất khó tìm được khách đ**m nên Phúc Nhi nảy ra ý tưởng xem có thể nhờ người môi giới để tìm một gian nhà ở, dù sao bọn họ cũng phải ở đó ít nhất là ba tháng nên sẽ đỡ tốn kém hơn thuê phòng ở khách đ**m.
Đối với kinh thành, lão gia tử cũng quen thuộc hơn Vệ Phó và Phúc Nhi rất nhiều, gặp người môi giới đầu tiên đã tìm được một ngôi nhà phù hợp.
Ngôi nhà ở gần xưởng Ngọc lưu ly và chợ khẩu, một ngõ nhỏ tên là ngõ Nhị Điều.
Nơi này nằm ở vị trí khá náo nhiệt với xưởng Ngọc lưu ly ở phía bắc, chợ Thái ở phía tây, phía đông là chợ Tây Trư, phía nam là đường cái La Ngọ và ở gần ngõ Bát Đại.
Nhưng ngôi nhà khá đẹp, độc môn độc viện cũng xem như nửa tứ hợp viện, là nơi yên tĩnh giữa chốn nhộn nhịp.
Về việc thuê bạc, bởi vì không chỉ có đoàn người Phúc Nhi nghĩ đến chuyện không thuê khách đ**m mà thuê nhà ở nên đắt hơn bình thường một chút, một tháng hai lượng bạc và thuê nửa năm thì lấy mười lượng.
Mọi thứ trong nhà đều được trang bị đầy đủ, có thể mua đồ và nhóm lửa ngay hôm chuyển đến. Đây là lời của người môi giới, cũng nhìn thấy đám người Phúc Nhi có cả già trẻ tới thuê nhà nên có lẽ rất thích căn này.
Cho thuê theo tháng hoặc thuê nửa năm.
Người môi giới nhắc nhở Phúc Nhi rằng căn nhà này rất đắt khách và nếu có người ra giáo cao hơn thì có khả năng bọn họ phải chuyển đi vào tháng sau, dù sao lúc đó vừa đến kỳ thi hội.
Phúc Nhi và Vệ Phó bàn bạc, kỳ thi hội diễn ra vào tháng hai, kỳ thi đình chưa chắc nhưng thường là vào tháng ba, nếu đợi công bố kết quả thì chưa chắc tháng tư đã xong nên quyết định thuê nửa năm.
Đưa cho người môi giới mười lượng bạc để người môi giới đưa khế thư cho nàng là xem như đã thuê căn nhà này.
Sau đó là lúc dọn dẹp, quét tước nhà cửa.
Trong nhà cũng có đệm chăn nhưng Phúc Nhi cảm thấy quá bẩn nên nàng đưa bạc cho gia gia và Vệ Phó ra ngoài mua đệm, chăn bông, ga trải giường cũng như củi, gạo, mắm muối và dự định tối nay sẽ nấu ăn ở nhà.
Sau một ngày bận rộn, cuối cùng cũng được nghỉ ngơi.
Buổi tối chuẩn bị đi ngủ, Phúc Nhi nói với Vệ Phó ngày mai cần phải mua cái gì và làm đồ gì để tết rồi đi vào giấc ngủ.
Mấy ngày còn lại không cần phải nói chi tiết.
Dù sao cũng là Vệ Phó thay đổi chỗ ở nên quay lại chào hỏi mấy người quen biết, có người nghe nói bọn họ đang thuê một căn nhà để ở thì nảy ra ý định hẹn mấy người có 𝐪𝖚●a●𝐧 ♓●ệ tốt cùng nhau thuê một căn nhà, cuối cùng dẫn tới nhà ở mà Hà Hữu sắp xếp chỉ còn mấy người không đề cập tới.
Sau đó là dịp mua sắm đồ tết, mua giấy đỏ để viết câu đối, viết chữ phúc dán cửa sổ, trước đây câu đối và chữ phúc của Vương gia đều là do Vương Đa Thọ viết và hiện giờ tới lượt Vệ Phó.
Phúc Nhi có thể cắt giấy dán cửa sổ nhưng chỉ biết cắt vài kiểu nhưng mà cũng đủ cho bọn họ dùng bây giờ.
Sau một hồi bận rộn thì đã đến đêm giao thừa, Phúc Nhi chuẩn bị cơm tất niên vô cùng thịnh soạn, bốn người ăn no uống đã rồi cùng nhau làm sủi cảo đón giao thừa.
Tuy nhiên đêm giao thừa ở kinh thành còn náo nhiệt hơn nhiều so với ở thôn Hắc Sơn, tiếng pháo nổ suốt đêm không ngừng, còn có người đốt pháo hoa.
Chạy ra ngoài cổng nhìn xem thì đúng là có người lớn dẫn tiểu hài tử đốt các loại pháo hoa nhỏ, Vệ Kỳ cũng chạy đi mua một ít rồi về đốt ở ngoài cửa.
Mua pháo hoa là Vệ Kỳ dùng tiền riêng để mua, lúc trước có bày quán ở trường thi, bề ngoài Phúc Nhi nói không cần chia tiền cho Vệ Kỳ nhưng thực tế vẫn chia cho hắn ta mười lượng và nói hắn ta cũng làm việc nên cho hắn ta tiêu vặt.
Vệ Kỳ vô cùng kinh thường nhưng vẫn cầm bạc đi và tích cóp đến bây giờ mới tiêu lần đầu.
Trong ngõ nhỏ có mấy tiểu hài nhi chơi đá chân và pháo nổ, chỉ có mấy đứa nhưng phải đợi rất lâu mới được người lớn đưa cho. Lúc này thấy Vệ Kỳ ôm nhiều pháo như vậy liền chạy tới xem hắn ta đốt pháo.
Vệ Kỳ châm một cây nhang và dùng đầu nhang châm ngòi, kịp nổ tóe lửa làm pháo hoa quay vòng trên mặt đất khiến một đám hài tử la hét, thỉnh thoảng xen lẫn tiếng cười.
Bình thường hài tử được mấy tháng đều rất sợ pháo nhưng Đại Lang lại không sợ, y dựa vào 𝖓*🌀*ự*c nương, vừa hào hứng vẫy tay vừa cười theo khành khạch.
"Ôi chao, không được, ta cũng phải đi chơi một lát."
Người làm nương nhét nhi tử vào lòng người làm cha rồi xách váy chạy qua.
"Cho ta chơi một chút."
Vệ Kỳ keo kiệt đưa nhang cho nàng và nói: "Đây là ta dùng tiền riêng của mình để mua."
Phúc Nhi muốn gõ vào trán hắn ta, đáng tiếc là không với tới nên vừa nhận hương vừa hung dữ nói: "Tiền riêng của đệ cũng là ta cho."
"Đó là tiền ta bán công sức."
"Chút công sức này của đệ không được nhiều bạc như vậy."
Phúc Nhi đốt pháo ống.
Đây là loại pháo hoa đắt nhất mà Vệ Kỳ mua, chính là ống trụ mỏng màu đỏ có in nhiều loại pháo hoa lên vỏ, có thể dựng đứng trên mặt đất và châm ngòi nổ, từ đó có thể b. ắ. n ra rất nhiều loại pháo hoa.
Nó có thể b. ắ. n cao tới hơn một mét và là loại pháo ống nhỏ.
Vệ Kỳ thấy đắt nên chỉ mua hai cái, cái đầu tiên đã bị Phúc Nhi động tới.
Phúc Nhi còn muốn đốt một cái nữa nhưng Vệ Kỳ không cho, vì vậy Phúc Nhi đã đổi cho tiểu chất nhi Đại Lang, nói rằng Đại Lang muốn đốt một cái, tiểu thúc thúc không thể nhỏ mọn mà không cho Đại Lang chơi được.
"Tẩu chơi xấu!"
"Ta chơi xấu thế nào? Đại Lang, con nói xem có muốn chơi hay không?"
Vừa rồi lúc chơi đến điên cuồng thì nhét Đại Lang vào trong lòng cha, bây giờ cần tới thì lại ôm vào пℊự-c mình. Nhưng Đại Lang bé bỏng đâu có hiểu được hai chữ lợi dụng này, thấy nương đang nói chuyện với mình thì liền há miệng chưa có cái răng nào mà ồ ồ hai tiếng với tiểu thúc thúc.
Cho nên người làm tiểu thúc thúc có thể nói cái gì?
Chỉ có thể thở phì phò đặt pháo ống xuống đất nhưng vì đặt không đúng cách nên pháo ống đổ xuống, hắn ta chỉ có thể nhặt nó lên, chờ Đại Lang chơi.
Phúc Nhi nhét nén nhang vào trong tay nhi tử, nắm bàn tay nhỏ bé của y và chạy tới gần để Đại Lang đốt nhang.
Sau khi châm ngòi nổ thì 🅿️há_✞ 𝓇_𝐚 â_𝐦 ✝️_𝒽_@ⓝ_𝐡 xì xèo.
Đại Lang sửng sốt một lúc, ồ một tiếng như thể đang hỏi làm sao vậy.
Nương vội bế y bỏ chạy, không lâu sau thì pháo ống ⓝ-ổ тu-n-ⓖ, từng chùm pháo hoa màu trắng b. ắ. n lên trời giống như vạn tuế nở hoa và muôn sao nở rộ.
Mấy hài đồng ở bên cạnh nhảy lên, vỗ tay hoan hô.
Đại Lang cũng muốn vỗ tay nhưng tiếc là hai cái tay nhỏ không khớp với nhau được.
Trong tiếng cười đùa, Phúc Nhi tựa vào người Vệ Phó, Vệ Phó cũng cười nhưng thỉnh thoảng lại nhìn về phía hoàng cung, cũng không biết mẫu hậu ở nơi đó thế nào rồi?
Phố phường ở kinh thành vào năm mới thật sự rất thú vị.
Kể từ ngày mùng một năm mới, đường phố rất sôi động với nhiều phiên chợ lần lượt xuất hiện.
Mùng một là miếu Đông nhạc, mùng hai là miếu Thần tài, mùng ba là miếu Thổ địa, mùng bốn là miếu Thành hoàng, mùng năm mùng sáu là chùa Bạch tháp, mùng bảy mùng tám là chùa Hộ quốc, mùng chín mùng mười là chùa Long phúc, gần như ngày nào cũng có hội chợ chùa.
Hội chợ chùa đương nhiên là thời gian tốt nhất để dân chúng chơi đùa ở kinh thành, hội chợ chùa có bán tất cả mọi thứ từ nồi niêu xoong chảo, đến y phục, giày tất rồi lụa là châu ngọc, tiếp đó là đồ cổ, thư pháp, tranh vẽ, rồi là hoa, chim, côn trùng, cá và cả đồ ăn thức uống, cái gì cần có thì đều có.
Mấy ngày nay Phúc Nhi chơi đến điên cuồng, Vệ Kỳ cũng chẳng hơn nàng là bao.
Đúng như lời than thở của Vệ Kỳ, từ nhỏ hắn ta đã lớn lên ở kinh thành nhưng đây vẫn là lần đầu tiên hắn ta biết ngoài cung có nhiều chuyện vui như vậy.
Vệ Phó chững chạc hơn hai người kia rất nhiều, hoặc là xách đồ ở bên cạnh, phần lớn đều là đồ Phúc Nhi mua hoặc là ôm hài tử ở một bên.
Thỉnh thoảng Phúc Nhi sẽ cảm thấy áy náy, dù sao hắn còn phải tham gia kỳ thi hội mà nàng lại kéo hắn ra ngoài chơi mỗi ngày nên hứa chờ đến mùng mười sẽ không ra ngoài nữa.
Nhưng sau ngày mùng mười còn có lễ hội đèn lồng, tết Nguyên Tiêu chính là một trong những dịp lễ quan trọng nhất ở Đại Yến, không kém gì ngày tết. Mặc dù ngày mười lăm mới là chính thức nhưng lễ hội đèn lồng sẽ được tổ chức trước, nghe nói sự sôi động của hội chùa phía trước cũng không thể so sánh được với tết Nguyên Tiêu.
"Chờ đến mười lăm rồi ta sẽ đọc sách, mấy cuốn sách này ta đã sớm thuộc rồi, trước khi đi thi chỉ cần xem qua là được."
"Thật sự?"
Phó gật đầu: "Thật sự."
Vì thế Phúc Nhi cứ yên tâm chơi, nàng hận không thể dạo quanh kinh thành một vòng.
Vào ngày này, Vệ Phó định đến Văn Xương các gần miếu Hỏa thần để mua chút giấy và bút mực, tình cờ là hội chùa thượng ám nên hắn đi vào, Phúc Nhi ôm Đại Lang đứng bên ngoài xem diều và chong chóng trên các gian hàng.
Vệ Kỳ thấy cách đó không xa có người bán cao da chó, có biểu diễn đập đá vào 𝓃*🌀*ự*↪️ nên chạy tới góp vui.
Đại Lang vô cùng thích chong chóng nhiều màu, mỗi lần thấy gió thổi cánh chong chóng quay thì y liền thò tay ra lấy. Dù sao cũng rẻ, chỉ mấy văn tiền một cái nên mỗi lần y muốn thì Phúc Nhi sẽ mua cho y một cái.
"Muốn màu gì? Xanh, đỏ?"
Chủ quán thấy nữ tử này khác thường, hài tử mới mấy tháng thì hiểu gì mà còn nghiêm túc nói chuyện với y.
Nương nhặt một cái thì đôi mắt to của Đại Lang cũng dõi theo, sau đó Phúc Nhi chọn một cái năm màu nhét vào tay Đại Lang, đang định lấy túi trả tiền thì chạm phải tay một người.
Nếu phải nói trường hợp gì xảy ra nhiều nhất ở nơi đông người thì chắc chắn là trộm cắp.
Nhưng mà Phúc Nhi thường cất bạc ở thắt lưng, túi tiền ở bên hông chỉ là vật trang trí, bên trong cùng lắm là thả mấy văn tiền nhưng không ngờ kẻ trộm tiền lại sờ tới người mình.
Nàng thuận tay 𝐬●❗●ế●𝐭 ↪️●𝒽ặ●† tay đối phương và kéo người lại.
"Ngươi đang làm gì?"
Đối phương có tướng mạo bình thường nhưng là một hán tử trẻ tuổi và khỏe mạnh.
"Bề ngoài cũng không tệ, tại sao lại làm trộm cướp?"
Hán tử này không ngờ một tiểu nương nhìn 𝖒_ảп_𝖍 𝖐_𝖍ả𝖓_♓, con ôm hài tử nhưng lại có sức lực lớn như vậy. Thấy Phúc Nhi gọi là kẻ trộm thì người xung quanh đều nhìn sang, gã không khỏi thẹn quá hóa giận: "Ngươi buông tay ra!"
"Ngươi cường tráng như vậy, lại là kẻ trộm mà còn sợ người khác biết sao? Có bản lĩnh thì lấy thì ngươi lấy đi, không có bản lĩnh lấy thì chờ quan phủ cho người tới bắt ngươi."
Phúc Nhi nắm chặt không buông, hán tử đau đến hít hà.
Lại thấy có nhiều người vây quanh thì gã lập tức móc chủy thủ ở trong 𝐧gự_ⓒ ra đe dọa: "Ngươi có buông ra không?"
"Còn định dùng dao à?!"
Nói xong, đầu gối của Phúc Nhi đánh vào cánh tay bị nàng giữ, nhân lúc đối phương bị đau thì đá vào ⓝ𝖌ự_🌜 đối phương và đá người này ra xa hơn một trượng.
Giữa tiếng la hét của mọi người, người này ngã xuống đất, theo bản năng muốn bò dậy nhưng ai ngờ 𝓃*g*ự*𝐜 lại đau nhức, một dòng 𝐦-á-u chảy ra từ khóe miệng tuy nhiên người này vẫn gắng gượng bò dậy chạy.
Phúc Nhi ôm hài tử, cũng không thể đuổi theo nên chỉ có thể mặc kệ.
Nàng lấy tiền ra trả cho chủ quán bán chong chóng.
Chủ quản thấy nàng là phụ nhân, còn mang theo hài tử thì nói khẽ với nàng: "Tiểu phụ nhân, ngươi mau đi đi. Phía sau tên kia có người, nếu ngươi còn không đi thì lát nữa hắn sẽ dẫn theo một đám người tới."
Phúc Nhi ngạc nhiên nói: "Chẳng lẽ dưới hoàng thành này không còn vương pháp sao?"
"Ngươi không hiểu, ngươi mau đi đi, lão hán cũng rời đi đây, nếu không thì lát nữa gian hàng của lão phu cũng bị đập nát." Nói xong rồi lão hán thu dọn quầy hàng rồi đẩy xe đi.
, , vn, live
, vn
| ← Ch. 080 | Ch. 082 → |
