Truyện:Đông Cung Có Phúc – Giả Diện Đích Thịnh Yến - Chương 067

Đông Cung Có Phúc – Giả Diện Đích Thịnh Yến
Trọn bộ 251 chương
Chương 067
0.00
(0 votes)


Chương (1-251)

"Gia gia hy vọng ta tham gia khoa cử sao?"

Không biết từ khi nào Vệ Phó nhập gia tùy tục mà gọi lão gia tử từ tổ phụ thành gia gia.

Phúc Nhi bị hỏi thì không nói nên lời trong giây lát.

Đúng vậy nếu không phải hy vọng thì tại sao lại đi hỏi thăm?

Nếu chuyện này không phải cố tình thì bọn họ sẽ không biết, từ đó sẽ kéo dài ra rằng tại sao nàng và gia gia lại nói về chuyện này?

Phúc Nhi rất sợ Vệ Phó sẽ hỏi câu như vậy bởi vì nàng không biết phải trả lời như thế nào. Chẳng lẽ lại nói nàng và gia gia đang âm thầm suy đoán hắn có làm gì đó để hồi kinh 𝐛á.𝐨 t𝒽.ù hay không? Và nghĩ hắn sẽ đi theo con đường nào?

Nếu hắn hỏi tại sao hai người lại nghĩ vậy thì nàng nên trả lời thế nào?

Cũng may Vệ Phó không hỏi.

"Nếu thật sự có thể thi thì đi thi cũng không sao cả."

Tiếp đó Vệ Phó thật sự bắt đầu chuẩn bị cho kỳ thi.

Bởi vì kỳ thi huyện diễn ra vào tháng ba.

Kỳ thi huyện còn gọi là kỳ thi đồng sinh, là bước đầu tiên trong kỳ thi đồng sinh, nếu vượt qua kỳ thi huyện và sau đó là kỳ thi phủ thì là một đồng sinh, nếu vượt qua kỳ thi viện thì là tú tài.

Vương Đa Thọ đang dừng chân ở kỳ thi viện này.

Thôn Hắc Sơn thuộc Tĩnh An bảo, mặc dù Tĩnh An bảo gần Kiến Kinh nhưng lại thuộc về huyện Liêu Dương. Huyện nha của huyện Liêu Dương đã dán thông cáo ngay từ đầu năm, nói các thí sinh tham gia kỳ thi huyện phải đến huyện nha để đăng ký báo danh vào một số ngày nhất định.

Trong lúc báo danh đã xảy ra một chuyện, thí sinh tham gia kỳ thi phải viết giấy thân cung.

Cái gọi là thân cung chính là đề cập đến tên họ, tuổi, quê quán, tình trạng ba đời cùng với tên họ, tuổi, và quê quán của bọn họ.

Lúc ấy Phúc Nhi không đi cùng mà là lão gia tử, Vương Thiết Xuyên và Vương Đa Thọ đi cùng hắn, Vương Thiết Xuyên và Vương Đa Thọ không nghĩ nhiều nhưng ánh mắt của lão gia tử khẽ ngưng đọng.

Ai ngờ Vệ Phó dừng một chút rồi cầm bút viết lên giấy.

Bất kể nội dung ra sao nhưng thấy hắn dù ăn mặc như người nhà quê nhưng dáng người thẳng tắp, gương mặt tuấn mỹ, ngoại hình và phong thái không hề phù hợp với trang phục, đây là lần đầu tiên lại dịch trong lễ phòng nhìn thấy một nhân vật như vậy.

Lại nhìn qua chữ và đúng là nét bút phóng khoáng, lễ phòng chịu trách nhiệm về các vấn đề liên quan đến kỳ thi huyện và trường học nên chắc chắn phải có hiểu biết nhất định về khoa cử và học sinh trong huyện. Nhìn nét chữ của hắn thẳng tắp và cân đối giống như tấm ván khắc gỗ thì không khỏi thắc mắc từ khi nào trong huyện lại có nhân vật như vậy, tại sao ông ấy lại không biết?

Liếc qua lời khai trên thân cung thì thấy tổ tiên đã mất, phụ mất mẫu chưa mất nhưng định cư cùng thê tử dưới sự quản lý của huyện Liêu Dương thì hiểu ngay rằng người này là người bên ngoài, chẳng trách ông ấy lại không biết.

Bởi vì lại dịch có ấn tượng tốt với Vệ Phó nên cũng không làm khó, tự tay nhận thân cung của hắn, xem qua một chút rồi đặt lên bàn. Sau đó thậm chí còn thân thiết nói với hắn rằng nếu tìm được thêm năm thí sinh ký bảo lãnh cho thì việc đăng ký đã coi như xong.

Vệ Phó lưỡng lự.

Thấy hắn có vẻ do dự thì lại dịch lập tức bừng tỉnh: "Chắc hẳn ngươi vừa mới định cư ở đây, không tìm được năm thí sinh bản địa ký bảo lãnh là chuyện bình thường..."

Vương Đa Thọ đang định nói thì lão gia tử âm thầm đẩy hắn ta bảo hắn ta đừng nói.

Vệ Phó nói: "Đại nhân, học trò đang do dự chuyện này."

Lại dịch gật đầu, suy nghĩ một chút rồi nói: "Bỏ đi, chuyện này thật sự khó, ngươi chờ ở đây một chút, đợi lát nữa nếu có thí sinh nào đến báo danh nhưng tạm thời không tìm được người bảo lãnh thì các ngươi có thể bảo lãnh cho nhau."

Thật ra đây cũng là lệ cũ. Thí sinh tới báo danh ngoài việc cung cấp hộ tịch thì còn phải viết giấy thân cung, lai lịch không đáng nghi, nếu ba đời trong nhà có phạm nam, phạm phụ thì trên hộ tịch cũng viết rõ. Tìm người bảo lãnh là để tránh gian lận, nếu một người gian lận thì liên đới tới năm người.

Tuy nhiên đó chỉ là hình thức, thường xuyên có thí sinh đến đăng ký thi, không đến từ học quán và tất nhiên không quen biết thí sinh khác hoặc không đủ năm người để bảo lãnh thì huyện nha đều sẽ dùng phương pháp này cho nhanh.

Suy cho cùng, nếu là huyện nhỏ thì dân số không nhiều, đương nhiên không có nhiều người đi học, nếu mỗi lần không có đủ người tham gia kỳ thi huyện thì điều đó có nghĩa là huyện quan chưa hoàn thành trách nhiệm, chưa thúc đẩy giáo dục và không chỉ huyện lệnh mà huyện học và huyện giáo đều sẽ bị phía trên khiển trách.

Vệ Phó đợi trong lễ phòng khoảng một canh giờ, lại dịch tập hợp đủ năm người rồi để năm người bảo lãnh cho nhau.

Từng người nói tên họ, xem qua thân cung của đối phương và ký giấy cam kết bảo lãnh rồi năm người rời đi.

Sau khi trở về, Phúc Nhi nghe được chuyện này và tò mò hỏi Vệ Phó viết giấy thân cung như thế nào?

Vệ Phó nói: "Viết đúng như sự thật."

Dù sao cũng chỉ yêu cầu viết tên và quê quán chứ không phải viết vị trí, ai có thể ngờ tên húy của Hoàng đế bị phế truất là Vệ Dịch mà mẫu thân là Lê Oanh lại là Hoàng hậu và tên của tổ phụ tổ mẫu lại là tên cúng cơm phía sau danh hiệu rườm rà?

Thái độ thẳng thắn của hắn khiến Phúc Nhi không nói nên lời.

Nhưng những gì hắn nói đều không sai, thân cung cũng không được giấu giếm bất kỳ thứ gì.

Nếu đã báo danh thì tiếp đó chính là nước tới chân mới nhảy.

Mặc dù Vệ Phó tự xưng là học thức uyên bác nhưng hắn không hề quen với kỳ thi huyện cấp thấp nhất của khoa thi.

May mắn lại có sẵn người để hỏi, Vệ Phó hỏi Vương Đa Thọ kỳ thi huyện là thi cái gì và thi như thế nào, sau đó hắn mượn vài cuốn sách để đọc.

Đột nhiên trong nhà có hai người đọc sách, bình thường mọi người nói chuyện đều nhỏ giọng hơn.

Đối với dân làng thôn Hắc Sơn, tháng hai vẫn là mùa đông. Nơi này rét lạnh, nếu ở nơi ấm hơn một chút bên trong biên giới thì đã bắt đầu chuẩn bị cày bừa vụ xuân từ lâu nhưng ở đây, cày bừa vụ xuân sẽ diễn ra sau giữa tháng ba.

Trong khoảng thời gian này đã xảy ra một chuyện, đã đến lúc Vệ Kỳ bị bẻ chân.

Sau khi lão gia tử tự mình xem qua liền bảo hắn ta chuẩn bị.

Thật ra là để hắn ta chuẩn bị tâm lý từ trước và thông báo trước cho hắn ta về ngày hẹn.

Sự chuẩn bị của Vệ Kỳ là nói với Phúc Nhi rằng hắn ta muốn ăn 𝐭𝒽-ị-✝️ 🌀-à và muốn ăn một con.

Phúc Nhi thấy hắn ta đáng thương. Mặc dù hài tử đáng ghét này hành động như thể không hề sợ hãi nhưng Phúc Nhi là ai chứ, nàng am hiểu nhất là việc nhìn thấu cảm xúc ẩn giấu của người khác, Vệ Kỳ chỉ là một hài tử ngoài mạnh trong yếu.

Vì thế nàng đại phát từ bi và quyết định làm cho hắn ta một con gà.

Nhưng không phải chỉ cho mình hắn ta ăn, sau khi nấu xong, nàng múc một bát, đặc biệt chọn cánh gà và đùi gà cho Vệ Phó.

Vệ Phó nhìn thấy liền cười nói: "Nàng cần gì phải chọc tức hắn như vậy."

Phúc Nhi tự tin nói: "Nếu không phải ta chọc tức hắn thì hắn có bình phục nhanh như vậy không, nếu chân hắn tốt thì có lẽ bây giờ có thể tung tăng nhảy nhót được rồi."

Vệ Phó sửng sốt và không khỏi tự hỏi: Bình thường nàng trêu đùa trước mặt mình, làm loạn trước mặt hắn có phải cũng là cố tình làm hắn vui vẻ không?

Nhìn Vệ Kỳ đi, vốn là hoàng tử nhưng lại bị giam cầm, lưu đày và chịu nhiều đau khổ.

Tuy Vệ Kỳ chưa từng nói chân hắn ta bị thương như thế nào nhưng nếu bị thương thành như vậy thì chắc chắn quá trình không hề tốt. Bị đày ải suốt chặng đường, vào hoàn cảnh cửu tử nhất sinh lại bị mẫu phi vứt bỏ nhưng sau khi đến Vương gia, hắn ta không hề uể oải nản lòng mà suốt ngày chỉ nghĩ đến việc so đo ăn uống với Phúc Nhi.

Mà tình cảnh của hắn cũng không khác biệt lắm.

Nếu một năm trước có người nói với hắn những gì hắn sẽ trải qua trong năm tới thì hắn nhất định sẽ không tin, cho dù có tin thì cũng không thể tưởng tượng bản thân có thể chịu đựng được.

Nhưng đột nhiên, những ngày tháng không thể chịu đựng đó đã trôi qua, mọi việc dường như không còn gian nan và đau đớn như vậy.

Thực ra không phải không đau, chỉ là khi bên cạnh có một người như vậy, nàng có một loại sức mạnh thần kỳ luôn vô thức lây nhiễm sang ngươi, khiến ngươi cười và khiến ngươi nghĩ về những chuyện tốt đẹp nhiều hơn và ít nghĩ về những điều tồi tệ.

"Chàng sắp thi rồi, nương nói đọc sách tốn não nên phải ăn nhiều đồ tốt. Về phần Tiểu Ngũ Tử thì ăn chút đồ thừa là được, hắn có thể ăn uống, còn khỏe hơn chàng, ăn nhiều đồ ngon như vậy làm gì?!" Phúc Nhi ghét bỏ nói.

Nhưng Vệ Phó biết gà không thể bồi bổ cơ thể, sợ Tiểu Ngũ không chịu nổi sẽ bị hao tổn sức khỏe mà lần này nàng còn bỏ tiền mua nửa củ sâm chuẩn bị cho hắn ta.

Nhưng mà nàng không hề nói và luôn cố ý chọc giận Tiểu Ngũ.

"Nhiều như vậy ta ăn không hết, không phải nàng thích ăn cánh gà sao, nàng ăn một chút đi." Vệ Phó gắp cánh gà đến bên miệng nàng.

Phúc Nhi rất kén chọn, khi ăn gà thì chỉ ăn phần âu cánh, ăn đùi gà thì chỉ ăn phần đùi trong bởi vì thịt ở phần này mềm, còn những chỗ khác nàng ngại thớ thịt khô.

Nàng ăn một miếng trên đũa của hắn rồi thở dài: "Gà hầm của ta rất ngon!"

Rồi lại nói tiếp: "Hời cho Tiểu Ngũ Tử, một nồi lớn như vậy đều cho hắn."

Quá trình gắn lại cái chân bị gãy không thích hợp để miêu tả, dù sao thì Vệ Kỳ kêu rất thảm thiết.

Khiến người dân gần đó hoảng hốt chạy đến hỏi có chuyện gì vậy.

Lão gia tử mồ hôi đầm đìa bước ra khỏi phòng, nói rằng người đã ngất đi nhưng chân đã tốt, chờ tỉnh lại là ổn rồi.

Đám người Phúc Nhi bước vào nhìn Vệ Kỳ, hài tử này trông như được vớt ra từ trong nước, cả người ướt đẫm, chẳng trách lại kêu thảm như vậy.

Lão gia tử rửa sạch vết thuốc mỡ màu nâu đen trên tay.

Thuốc mỡ này là do ông lão tự làm, nghe nói là phương thuốc gia truyền của Vương gia chuyên dùng để chữa trị vết thương gãy chân nhiều lần.

Cái cớ này cũng chỉ để dọa người Vương gia nhưng Vệ Phó biết việc nối lại một cái chân bị gãy như vậy quá kinh khủng, cho dù là Thái y viện cũng chưa chắc có thể làm được.

Nếu có thể làm được thì khi Bình Dương hầu thế tử đã không bị què khi ngã từ trên ngựa xuống năm kia.

Việc nối lại một cái chân bị gãy không khó, cái khó chính là không có loại thuốc nào có thể chữa khỏi chứng này, chắc chắn phương thuốc này có thể chữa khỏi chân bị gãy nhưng không nhất thiết là phương thuốc gia truyền của Vương gia.

Phúc Nhi bảo cha nàng đi ɢ-❗ế-🌴 một con gà khác, lần này con gà đều để Vệ Kỳ ăn, bên trong còn cho thêm nhân sâu, chờ đến buổi tối Vệ Kỳ tỉnh lại, nếm một miếng có thể thấy được vị nhân sâm.

"Lần này không đưa cho nam nhân của ngươi một chén 🌴hị·t 🌀·à sao?"

Phúc Nhi thấy sắc mặt hắn ta trắng bệch vì đau đớn mà còn so đo chuyện con gà thì liền tức giận nói: "Cho ngươi ăn hết, ta đã cho ca ca của ngươi uống chén canh rồi."

"Xem ra ngươi còn chút lương tâm."

Phúc Nhi chống nạnh, hếch bụng nói: "Sao ta lại không có lương tâm? Ngươi ăn của ta, uống của ta, còn nợ ta một mạng. Ăn nhanh lên rồi mau khỏe, sau đó phải trồng trọt cho ta."

"Có thể không trồng trọt được không?"

"Đồ ăn này thì sao?"

Vệ Phó lập tức ngừng nói.

Mấy ngày liền đều có nắng, dường như thời tiết không còn lạnh như vậy nữa.

Trong khoảng thời gian này, rau trồng trong nhà ấm của Vương Thiết Xuyên đã bán được hai lần, ông ấy đã trực tiếp đưa chúng đến tửu lâu của Kiến Kinh để bán, đương nhiên không thể bán một lượng bạc một đĩa nhưng một cân một lượng thì có.

Mới đầu ông ấy không biết nên bán bao nhiêu, không dám ra giá mà đến tửu lâu nhìn xem. Đối phương không cảm thấy ông ấy ngốc mà còn ra giá rất cao, còn nói sau này nếu có thêm thì cứ đưa tới.

Người Vương gia thấy giá rau có thể bán được cao như vậy nên giờ cả nhà đều bận rộn vào việc này.

Không chỉ dọn thêm phòng chất củi và còn chuyển toàn bộ củi từ kho ra ngoài mà còn mở rộng mấy gian có giường đất, bận rộn nhưng vẫn muốn bán thêm rau nhân lúc trời còn lạnh.

Chân của Vệ Kỳ lành rất nhanh, trong vòng mười ngày đã có thể chống nạng ra ngoài.

Vương Hưng Tề làm cho hắn ta chiếc nạng gỗ, kể từ đó hắn ta không cần phải đỡ và còn có thể ra ngoài hít thở không khí.

Tuyết vẫn chưa tan nhưng ánh mặt trời hôm nay vô cùng rạng rỡ.

Vệ Phó đọc sách ở trong sân.

Vệ Kỳ chậm rãi đi tới cửa, nhìn hắn một cái và nói: "Huynh định tham gia khoa cử thật à?"

Vệ Phó ngẩng đầu nhìn hắn ta nhưng không nói chuyện.

Sắc mặt Vệ Kỳ rối rắm và thấp giọng nói: "Bọn họ không biết nhưng huynh còn không biết sao? Cho dù huynh có thi đậu thì cũng không có ai dám nhận huynh. Cho dù người phía dưới không biết huynh, cho huynh qua nhưng còn phía trên thì sao? Chẳng phải là tự rước lấy nhục à?"

"Cái gì gọi là tự rước lấy nhục?" Vệ Phó thản nhiên nói: "Thi bằng bản lĩnh. Hơn nữa không thử thì sao biết được?"

Hoàng huynh thật sự không giống trước đây.

Vệ Kỳ lại nhìn Vệ Phó bằng ánh mắt đặc biệt phức tạp.

Một lát sau, hắn ta nói: "Vậy huynh thật sự có ý định dựa vào khoa cử để hồi kinh sao?"

"Không dựa vào cái này thì dựa vào cái gì?"

Nghe vậy, Vệ Kỳ liền sửng sốt.

Hắn ta thật sự không nghĩ tới chuyện đó.

Nếu chỉ có một mình hắn ta, hắn ta sẽ không nghĩ gì khác mà trước tiên phải sống sót rồi mới nói về tương lai sau.

Nhưng có hoàng huynh ở đây, mặc kệ Vệ Kỳ có thừa nhận hay không thì tử xưa đến nay, hắn ta vẫn luôn bội phục vị Thái tử hoàng huynh này nên hắn ta không khỏi suy nghĩ.

Nhưng hắn ta chưa từng nghiêm túc nghĩ đến hắn ta và hoàng huynh nên dựa vào phương thức nào để hồi kinh và lấy lại tất cả những gì đã mất.

Bọn họ cần tiền thì không có tiền, cần người cũng không có ai và cần gì cũng không có, bây giờ vẫn còn ăn nhờ ở đậu.

Mẫu phi của hắn ta và Trần gia thì càng không cần phải nói, mẫu phi đã không cần hắn ta, đương nhiên Trần gia cũng chỉ ước tránh xa được ôn thần như hắn ta. Nhưng nhà ngoại Lê gia của hoàng huynh đâu? Còn Hoàng hậu nương nương thì sao?

Nghe thấy Vệ Kỳ hỏi tới mẫu hậu, sắc mặt Vệ Phó tối sầm lại.

"Mẫu hậu đã qua đời."

Vệ Kỳ lập tức không dám hỏi nữa.

Thật ra Vệ Phó nói như vậy là bởi vì lần trước đại tỷ phu Lưu Trường Sơn đã mang cho hắn một tin có liên quan đến kinh thành bên kia.

Tin tức này không cần cố ý hỏi thăm, Tân đế lập hậu phải chiếu cáo thiên hạ, tuy rằng không biết tên húy của Hoàng hậu nhưng biết là nữ nhi Lê gia của Trấn Quốc công là được.

Vệ Kỳ không biết nội tình trong đó, còn tưởng rằng sau khi Hoàng hậu qua đời thì Lê gia cũng lựa chọn tự bảo vệ mình giống như Trần gia và bỏ mặc Thái tử hoàng huynh.

Vậy bọn họ nên hồi kinh như thế nào?

Lúc này hắn ta mới nhận ra ý nghĩa thâm sâu trong lời nói của hoàng huynh.

Có vẻ như bọn họ thực sự không còn đường hồi kinh.

Cho nên hoàng huynh nói phải thử, nếu không còn cách nào thì phải thử mọi cách?

, , vn, live

, vn

Chương (1-251)