Truyện:Đông Cung Có Phúc – Giả Diện Đích Thịnh Yến - Chương 053

Đông Cung Có Phúc – Giả Diện Đích Thịnh Yến
Trọn bộ 251 chương
Chương 053
0.00
(0 votes)


Chương (1-251)

Càng đi về phía bắc thì trời càng lạnh, chờ đến khi rời khỏi tường thành thì lọt vào mắt là một vùng đất trắng xóa rộng lớn.

Tuyết rơi rời rạc nhưng gió ngoài đèo quất vào mặt người ta giống như dao cứa.

Một ngày như thế này còn phải mang theo một đám kéo chân sau lên đường nên binh lính và thị vệ không khỏi oán giận trên suốt chặng đường.

Đối với binh lính bên ngoài mà nói, nếu bọn họ cưỡi ngựa thì nhiều nhất cũng chỉ mất mười ngày liền tới. Về phần thị vệ mà nói thì bọn họ không cần phải hộ tống mà chỉ đóng vai trò giá·𝐦 şá·ⓣ nhưng lần này vẫn phải đi một chuyến.

Điều duy nhất đáng được ăn mừng chính là những người bị lưu đày lần này không phải đi bộ mà phía trên đã chuẩn bị sẵn mấy chiếc xe ngựa. Tuy rằng không nhiều xe ngựa nhưng càng nhiều người chen chúc vào một xe thì càng ấm áp và di chuyển cũng nhanh hơn.

Trong số đó chỉ có một chiếc xe ngựa có hai người ngồi, tuy nhiên cho đến nay vẫn chưa có phản đối vì mọi người đều biết tình huống của hai vị này có chút đặc biệt. Còn về phần những người khác, bất kể lúc trước là nương nương hay là hoàng tử, công chúa thì đều bị nhét vào một chiếc xe ngựa.

Một lần nữa Phúc Nhi lại muốn cảm kích người đã chuẩn bị chiếc xe ngựa này cho bọn họ, cho dù đường đi rất nhanh nhưng nàng không cảm thấy xóc nảy khi ngồi trên xe. Gia gia của nàng sợ nàng bị va chạm nên đã mua cho nàng mấy tấm đệm dày để lót bên dưới, vì vậy sẽ không bị va chạm.

Cửa sổ xe đều được đóng đinh, quấn vải nhung thật dày, không cần đẹp mà chỉ để chắn gió, nửa sau của thùng xe được trải một tấm nệm, bình thường có thể ngồi hoặc nằm trên đó, nửa phía trước kê một chiếc bàn nhỏ, một chậu than, bếp lò, ấm nước linh tinh, bình thường có thể đun chút nước hoặc hâm nóng màn thầu và lương khô trên bếp lò.

Trước khi rời đi, Vương Đại Trụ đã chuẩn bị đầy đủ cho tôn nữ và tôn nữ tế.

Đặc biệt là thức ăn, ông lão đã mua rất nhiều thứ có thể dễ dàng bảo quản và hâm nóng. Một túi thịt bò nấu chín, vài túi màn thầu, bánh bao, bánh bột ngô cũng như trứng gà, muối, đường... thậm chí còn có túi bột trà dầu mà vùng Liêu Đông hay ăn, ông lão đã mượn bệ bếp của khách đ**m để nấu một túi.

Tất nhiên những điều này không được thực hiện ngay lập tức mà là vừa đi vừa làm. Bất cứ khi nào đi qua huyện hay trấn thì Vương Đại Trụ liền cưỡi ngựa đi mua đồ, dù sao ông lão cũng không phải binh lính, cũng không phải thị vệ nên không có ai quản, chờ khi mua xong thì cưỡi ngựa đuổi kịp là được.

Phúc Nhi đặt nồi lẩu nhỏ lên bếp lò và thêm vài chén nước. Sau khi nước sôi thì mở túi bột trà dầu để làm chè.

Bỏ thêm vào và khuấy đều bằng muỗng, chẳng bao lâu bột đã chuyển sang dạng bột nhão màu nâu nhạt.

Vệ Phó thích ăn ngọt nên múc cho hắn một chén riêng rồi cho đường vào khuấy đều. Phúc Nhi, gia gia và tỷ phu thích ăn mặn nên thêm muối và vài giọt dầu trước khi lấy ra khỏi nồi.

Loại bột trà dầu này có thể bỏ thêm mỡ heo hoặc là bơ, khi ăn thì có thể pha với nước sôi, cho dù ăn mặn hay ngọt thì đều ngon. Một chén này giữa mùa đông sẽ làm ấm toàn thân từ trên xuống dưới.

Dù sao Phúc Nhi ăn bao nhiêu cũng không chán, nàng nướng vài chiếc bánh bao ăn kèm với bột trà dầu, quả thực là thần tiên cũng không thể chê được.

Khi chạm tới đáy chén, Phúc Nhi dùng thìa cạo đi cạo lại đáy bát rồi đư●@ ⓥ●à●⭕ miệng.

Ngẩng đầu lên thì thấy Vệ Phó đang ăn ngon lành, trên má còn dính chút bột trà dầu hơi khô.

Món ăn này rất bổ dưỡng, chỉ ăn mấy ngày thì Vệ Phó đã béo lên trông thấy. Gương mặt tròn trịa hơn, nước da cũng đẹp hơn và cảm giác trắng hồng rạng rỡ.

Phúc Nhi thấy hắn ăn uống ngon lành thì nhất thời cảm thấy hơi thèm mà tiến lại gần hắn.

Thấy gương mặt trắng nõn hồng hào của nàng nở nụ cười tươi, rõ ràng chỉ là một gương mặt nhưng lại bị nàng cười toát ra vẻ thèm ăn.

Vệ Phó múc một thìa bột rồi đú*𝐭 cho nàng.

Phúc Nhi lập tức há miệng ăn.

Ăn xong, nàng thở dài: "Cũng ngon nhưng không ngon bằng ăn mặn."

Vệ Phó lập tức không cho nàng ăn nữa, muỗng tiếp theo liền đú-𝖙 vào miệng mình.

Phúc Nhi ngả lưng tựa vào chiếc gối dựa Ⓜ️·ề·ⓜ ɱạ·❗, xoa bụng và cảm thấy dù có thèm ăn cũng không ăn được nữa, đã no căng rồi.

Nàng bình tĩnh lại, ngồi dậy và hét về phía ngoài xe: "Gia gia, đã gọi ngài mấy lần rồi mà ngài vẫn chưa vào ăn."

Một lúc sau, xe còn chưa dừng lại thì có một lão hán tử bên ngoài chui vào trong xe.

Ông lão đội một chiếc mũ da chuột và mặc chiếc áo bông lớn màu xanh lam, trên râu dính chút tuyết và toàn thân tỏa ra khí lạnh.

Phúc Nhi vừa múc bột trà dầu cho ông lão vừa lấy bánh bao nướng trên chậu than ra.

"Gia gia, bên ngoài lạnh như vậy, sao ngài không lên xe đi, cũng không phải trong xe không còn chỗ."

"Ta vào làm gì? Ngồi trong xe không thoải mái, còn không bằng ở bên ngoài cưỡi ngựa."

Chủ yếu là Vương Đại Trụ không nỡ bỏ điếu thuốc lá của mình, ông lão không có đam mê nào khác mà chỉ thích nhấp một ngụm rượu rồi lại hút thuốc. Một phần đất trong nhà luôn được dành để trồng cây thuốc lá, họ chăm sóc cẩn thận quanh năm suốt tháng, tự mình thu thập thuốc lá, phơi khô rồi tích cóp để hút cả năm.

Nhưng Phúc Nhi đang mang thai, ông lão ngồi trong xe lượn lờ khói đương nhiên không thích hợp nên tốt nhất là ở bên ngoài.

Phúc Nhi lấy một miếng thịt bò khác ra cắt, trong xe của nàng cũng có một tấm gỗ nhỏ chuyên dùng để làm thớt, thường ngày dùng để cắt thịt, rau hay đồ ăn gì đó cũng thích hợp.

Cắt thịt bò thật mỏng, đặt vào đĩa, lấy túi rượu ra rồi rót vào chén.

Vương Đại Trụ vừa ăn thịt bò và bột trà dầu vừa uống rượu, ♓·ú·🅿️ một chén bột trà dầu rồi mới thong thả ung dung nhấm rượu.

Vệ Phó thức thời đi đến phía bên kia ông lão, không cần Phúc Nhi rót cho hắn mà tự mình rót nửa chén Thiêu đao tử.

Lần đầu tiên uống Thiêu đao tử khiến Vệ Phó luôn uống rượu ngon long tử phượng tôn ở cung đình mà lớn lên sặc hồi lâu không nói nên lời.

Nhưng Vương Đại Trụ ghét bỏ hắn, ban đầu là ghét bỏ hắn làm liên lụy đến tôn nữ của mình, sau đó lại ghét bỏ hắn xanh xao còn không biết uống rượu. Trong mắt của hán tử ngoài biên quan, nam nhân không thể cưỡi ngựa, không thể uống rượu thì không được coi là nam nhân.

Vệ Phó có thể cưỡi ngựa nhưng là phạm nhân bị lưu đày nên hắn không thể cưỡi ngựa mà chỉ có thể uống rượu để lấy lòng lão nhân gia.

Vì thế mỗi lần Vương Đại Trụ rót rượu uống thì hắn đều tự rót cho mình một ít và uống cùng ông lão. Lúc bắt đầu cực kỳ khó khăn đến bây giờ có thể uống hai chén mà nét mặt không hề thay đổi.

Bởi vậy mà Vương Đại Trụ mới bằng lòng nở nụ cười với hắn.

Uống xong một chén rượu thì Vương Đại Trụ liền dừng lại.

Ông lão uống rượu có chừng mực, biết khi nào có thể uống khi nào không thể uống, nên uống nhiều hay uống ít và nên uống bao nhiêu.

"Ta đi thay cho tỷ phu của con."

Không lâu sau lại đổi thành Lưu Trường Sơn mang theo cơn gió lạnh tiếng vào.

Phúc Nhi vội vàng múc cho hắn ta một chén bột trà dầu.

"Tỷ phu, uống một chút cho ấm người."

Nửa chén vào bụng thì cuối cùng Lưu Trường Sơn cũng cảm thấy còn sống, hắn ta bưng chén rượu cụng với Vệ Phó rồi uống một ngụm trước.

Đúng vậy, Vệ Phó không chỉ uống rượu với Vương Đại Trụ mà còn uống cùng với tỷ phu, tửu lượng đã được luyện thành như vậy.

"Hôm nay trời lạnh đến quái lạ, mong tuyết đừng rơi dày đặc nếu không thì không thể về kịp trước cuối năm."

Nói tóm lại đám binh ngoài biên quan đều hy vọng có thể về nhà trước cuối năm cho nên lên đường mới gấp như vậy.

Sau khi thở dài về thời tiết thì Lưu Trường Sơn lại nói về người trên mấy chiếc xe khác.

Hắn ta là người giỏi nói chuyện, Phúc Nhi và Vệ Phó biết về thế giới bên ngoài đều là thông qua hắn ta.

"Mấy phụ nhân kia lại bắt đầu đánh nhau. Lúc trước ta nhớ rõ khi mới đưa về kinh, từng người đều nhút nhát, cho dù xụ mặt nhưng vẫn còn hình người. Nhưng bây giờ thậm chí còn không mang hình người nữa, có chút việc nhỏ nhặt cũng có thể tranh cãi tới đánh nhau, thậm chí còn mạnh hơn cả nữ nhân đanh đá trong thôn chúng ta."

Lần bị lưu đày này ngoại trừ mấy hoàng tử và mẫu phi của từng người thì còn có hai công chúa và mẫu phi của từng người, còn có phi tần được sủng ái khi vị Hoàng đế bị phế truất vẫn còn đó.

Về phần những người không được sủng ái, theo những gì Lưu Trường Sơn nghe được thì đều được gả cho binh lính cấp thấp làm thê thiếp. Đây được xem là một kết cục tương đối tốt, còn kết cục không tốt thì đã ở đây.

Nói chung, con người càng sống trong môi trường càng ác liệt thì bản chất thật càng dễ bộc lộ, cuộc sống khó khăn nên đương nhiên không thể quan tâm đến nhân phẩm và danh dự.

Vì lên đường, đội hộ tống di chuyển vội vàng nên bên ngoài không nói dừng thì không ai được phép dừng lại cho dù người trong xe phải nhịn. Không cần phải nói đến bữa ăn thường ngày, chỉ cần ném vài miếng lương khô vào, miễn là đừng c. h. ế. t đói là được.

Trong vài ngày thường xuyên nghe thấy người trong xe gây gổ trên đường đi.

Tiếng thét chói tai, tiếng khóc trộn lẫn với nhau, mới đầu còn có người quản, quát lớn mấy lần rồi mặc kệ, để cho các nàng đánh.

Phúc Nhi nghe nói cũng chỉ có thể thở dài.

Những chuyện như thế này bọn họ căn bản không quản được, tất cả những gì bọn họ có thể làm thì đều đã lo liệu, vốn dĩ mấy người này trước khi lên đường không có áo bông, vẫn là nàng và Vệ Phó không nhìn nổi nên nhờ gia gia nàng mua áo bông cho mỗi người, mỗi chiếc chăn bông một xe để tránh c. h. ế. t cóng trên đường đi.

Còn những chuyện khác thì bất lực.

Về phần tại sao những người này lại đánh nhau? Có lẽ là vì một miếng màn thầu hoặc cũng có thể là vì ngươi dùng nhiều chăn khiến ta bị lạnh?

Nguyên nhân chủ yếu là do trong lòng có oán hận, trước khi xác định thì đều lo lắng cho mạng sống của mình, sau khi xác định thì phát hiện tồn tại cũng không dễ chịu hơn cái c. h. ế. t.

Theo những gì Phúc Nhi biết thì Chân gia, Lý gia, Trương gia và Trần gia đều xui xẻo, tuy không đến mức bị tịch thu và diệt tộc nhưng không thể tự bảo vệ mình nên đương nhiên không thể quản được nữ nhi.

Còn mấy phi tần khác trong nhà có năng lực quản nhưng không ai đứng ra quản vì đều sợ bị liên lụy nên thậm chí còn không chịu nhận nữ nhi.

Khi đư.🔼 𝖛.à.0 cung thì tất cả đều là vì tiền đồ của gia tộc, hiện giờ xảy ra chuyện thì gia tộc không còn là gia tộc nữa.

Cho nên việc chịu đựng cái đói cái lạnh với một tương lai không chắc chắn, trong lòng còn có sự oán giận thì làm gì có dễ dàng?

"Ở đó có một Trần Quý Nhân câu dẫn Trương Ngưu Nhi, ta đã chứng kiến hai người thân thiết, nói không chừng khi đến nơi sẽ tiếp quản nhà cửa, nhưng bà nương của Trương Ngưu Nhi thật sự lợi hại, Trần Quý Nhân đó không phải là người sáng suốt." Lưu Trường Sơn nhấp một ngụm rượu và nói.

, , vn, live

, vn

Chương (1-251)