| ← Ch.012 | Ch.014 → |
"Tại sao phải đến giờ hợi mới có thể tắt đèn? Việc này có lời giải thích nào không?"
Sau khi nghe những gì người tới nói, Phúc Nhi có hơi bối rối và nghi ngờ.
"Chủ tử còn chưa nghỉ ngơi thì sao nô tỳ có thể nghỉ ngơi? Không phải cô nương đã quên mất thân phận của mình rồi chứ?"
Người đến là một thái giám hơn hai mươi tuổi, gương mặt vuông dài, thấp và giọng nói có hơi chói tai.
"Nhưng tắt đèn thì có liên quan gì đến việc này? Tắt đèn vào giờ hợi đã là nửa đêm, như vậy có quá muộn không?" Trước kia nàng làm việc có thói quen ngủ sớm, đều là ngủ vào giờ tuất nên mới có thể dậy sớm như vậy.
Đối phương thấy Phúc Nhi không biết điều như thế thì cắn răng.
"Cô nương có biết ý nghĩa của đèn cung điện ngoài cửa là gì không?"
"Thắp sáng?"
"Vậy tại sao lại có bốn cái?"
"Làm sao ta biết được?"
Thái giám duỗi bốn ngón tay: "Bốn chiếc đèn lồng tương ứng với bốn căn phòng, e rằng cô nương không biết xưa nay Đông Cung chúng ta có truyền thống, cung nữ Tư Tẩm cung của Thái tử điện hạ đều sống trong mấy gian nhà thế này."
"Cho nên?"
"Cho nên buổi tối cô nương chỉ cần đừng tắt đèn quá sớm là được."
Thật ra Phúc Nhi hiểu ý của thái giám này nhưng nàng không hiểu tại sao lại chỉ tới dặn dò mỗi mình nàng, chẳng lẽ do nàng tắt đèn sớm mà mấy gian bên cạnh chưa tắt đèn nên có vẻ không phù hợp?
Khi màn đêm buông xuống, nàng chợt hiểu ra.
Đêm tối.
Thấy chủ tử lúc về lại đi về phía tây, Tiểu Hỉ Tử không khỏi ưỡn 𝐧●ɢ●ự●↪️ cho đến khi nhìn thấy bốn chiếc đèn lồng cung điện từ xa, nhìn thấy bốn chiếc đèn lồng cung điện thắp sáng ánh sáng vàng thì hắn ta mới có thể thở phào nhẹ nhõm.
Khi đi ngang qua, Vệ Phó dừng chân lại.
Tiểu Hỉ Tử ân cần nói: "Ơ, sao hôm nay cả bốn gian phòng đều sáng đèn thế này?"
Nói rõ ràng như thế, sao Vệ Phó lại không hiểu chứ?
Trong lúc nhất thời, hắn vừa xấu hổ buồn bực lại vừa quẫn bách.
Cũng may là trời tối nên không nhìn rõ sắc mặt của hắn.
"Cần ngươi lắm miệng à!"
Tiểu Hỉ Tử lập tức im lặng.
Thấy chủ tử giả bộ rời đi nhưng bước chân lại không hề động đậy, hắn ta âm thầm thở dài rồi đưa một cái bậc thang tới.
"Điện hạ có muốn đi xem chút không?"
"Xem cái gì?" Vệ Phó không kiên nhẫn nói.
"Chẳng lẽ điện hạ không muốn gặp Phúc Nhi cô nương?"
Vệ Phó do dự một chút.
Tiểu Hỉ Tử vội vàng nói: "Nam nhân đi gặp nữ nhân của mình là chuyện đương nhiên. Điện hạ ngài xem, bệ hạ hết bận chính vụ sẽ đến hậu cung gặp các vị nương nương, loại chuyện này hoàn toàn bình thường."
"Vậy thì đi xem?"
Tiểu Hỉ Tử vui mừng khôn xiết, vội vàng giơ đèn lồng dẫn đường nhưng hắn ta đi được hai bước thì bóng dáng thon dài kia vẫn không nhúc nhích.
"Điện hạ?"
"Cô đi gặp nàng là cho nàng thể diện!"
"Đúng là cho nàng thể diện. Điện hạ thấy không phải nữ nhân đều phải dỗ sao, có nữ nhân dễ chinh phục, có nữ nhân khó chinh phục nhưng điện hạ thử nghĩ xem, nữ nhân dễ chinh phục thì có ý nghĩa gì, cũng giống như điện hạ thuần hóa ngựa vậy, chẳng lẽ điện hạ thích những con ngựa dễ thuần hóa sao?"
Tiểu Hỉ Tử hướng dẫn từng bước.
"Con ngựa thuần tính thì ngoan ngoãn nhưng không hoang dã, không thể chạy nhanh, nữ nhân cũng vậy, nếu điện hạ có thể thuần hóa được con ngựa hoang thì sẽ có cảm giác thành tựu tuyệt vời. Còn việc dỗ dành thì chỉ là thủ đoạn giống như trước khi thuần hóa ngựa thì phải v**t v* bờm của nó trước."
Vệ Phó liếc nhìn hắn ta: "Ngươi đang ngụy biện gì đó?"
Tiểu Hỉ Tử cảm thấy ấm ức trong lòng.
Hắn ta cũng không muốn nói những lời vô lý nhưng phải cho điện hạ bậc thang đi xuống mà, hắn ta cố gắng đưa bậc thang, thậm chí còn phải giả vờ khen cung nữ xấu xa kia, sao ngược lại lại thành lỗi của hắn ta rồi?
Vệ Phó nhìn thấy vẻ mặt ấm ức của hắn ta thì có hơi xấu hổ.
"Nếu ngươi muốn Cô đi gặp cung nữ kia như vậy thì Cô sẽ đi gặp."
Nửa đêm, đột nhiên có tiếng gõ cửa.
Phúc Nhi đang tựa vào gối mơ màng sắp ngủ lập tức tỉnh dậy.
Là ai đang gõ cửa phòng nàng vào lúc này? Chẳng lẽ là đám Bích Ngọc sao?
Nàng đi ra mở cửa, khi nhìn thấy bóng dáng cao lớn đứng ngoài cửa, còn chưa kịp phản ứng thì đã thấy Tiểu Hỉ Tử ở phía sau thò đầu tròn ra, cơn buồn ngủ biến mất ngay lập tức.
"Ngài, sao ngài lại tới?"
Gương mặt nhỏ nhắn tròn trịa trắng nõn như ngọc để lộ tia buồn ngủ, cặp mắt hạnh đen láy sáng long lanh nhìn thấy hắn như thể nhìn thấy yêu quái.
Ngọn lửa của Vệ Phó đột nhiên bùng lên.
"Sao nào? Ngươi không muốn nhìn thấy Cô?"
Phúc Nhi nhìn sắc mặt hắn và vội vàng nói: "Sao nô tỳ lại không muốn nhìn thấy điện hạ chứ?"
Lại thấy Tiểu Hỉ Tử đưa mắt ra hiệu với bản thân, nàng nhanh chóng nghiêng người sang một bên để hắn đi vào.
"Sao phòng của ngươi nhỏ như vậy?"
Sau khi đi vào, Vệ Phó nhìn xung quanh và không nhịn được nói.
"Nô tỳ là cung nữ nên phòng ở đương nhiên không thể so với tẩm cung của điện hạ được."
"Ngươi đang trách Cô không đổi phòng ở cho ngươi à?"
Hắn nghĩ đi đâu vậy?
"Nô tỳ không dám."
"Là không dám hay là suy nghĩ mà không dám nói?"
Sao hắn lại thích nói mấy lời như vậy, giống như nàng luôn nghĩ một đằng nói một nẻo, một bụng toàn lời nói dối vậy.
Phúc Nhi thức thời thay đổi chủ đề: "Điện hạ, sao ngài lại đến với nô tỳ vào lúc này? Chỗ nô tỳ không có trà ngon, không thì ngài tạm uống một chút?"
"Ý của ngươi là Cô không được phép đến chỗ của ngươi?"
Đương nhiên Phúc Nhi không dám nói không nhưng mà nàng cũng phát hiện ra vị Thái tử điện hạ này rất thích tức giận, mỗi lần nhìn thấy hắn thì hắn luôn tức giận.
Đột nhiên ngoài cửa có vài tiếng động nhỏ.
Lại là Tiểu Hỉ Tử không theo vào mà chu đáo giúp hai người đóng cửa lại, đáng tiếc là trục cửa này không đủ trơn tru nên phát ra tiếng vang.
Hai đôi mắt đồng thời nhìn qua, Tiểu Hỉ Tử giật mình, không để ý tới động tĩnh mà vội vàng từ bên ngoài đóng cửa lại.
Đúng là giấu đầu lòi đuôi!
Mặt Phúc Nhi đỏ bừng, nàng mới pha trà ngon, có hơi bối rối không biết phải làm gì.
Mặt Vệ Phó đen như mực, trách mắng: "Tên này đang làm cái gì vậy!"
Cảnh tượng thật sự quá xấu hổ.
Phúc Nhi kìm nén sự xấu hổ của mình và đặt trà tới trước mặt hắn, cảm thấy nếu xấu hổ vậy thì trực tiếp bỏ qua cũng được.
"Nô tỳ không nói là không cho điện hạ tới, đây là Đông Cung, điện hạ có thể đi bất cứ nơi nào ngài muốn."
Vệ Phó tiếp lời một cách hòa nhã: "Vậy ngươi còn hỏi tại sao Cô lại tới?"
"Đây không phải chỉ là câu nói thuận miệng thôi à?" Nàng thì thầm.
Thấy nàng yếu thế, trong lòng Vệ Phó yên tĩnh hơn một chút.
"Cô tới chỗ này là may mắn của ngươi."
Phúc Nhi không muốn nghe mấy lời này.
Nói như thể nàng hy vọng hắn tới vậy, lại nghĩ đến việc ban ngày mới có thái giám tới nói với nàng buổi tối không được tắt đèn cho đến giờ hợi thì buổi tối hắn liền tới, chẳng lẽ người kia là do hắn phải tới?
Dường như Phúc Nhi đã biết được sự thật nào đó mà nhướng mày nhìn hắn.
"Ngươi nhìn Cô như vậy làm gì?"
Phúc Nhi đột nhiên bật cười.
Xem ra nàng hiểu rõ, người này vừa sĩ diện vừa khó xử, thật ra hắn muốn đến tìm nàng phải không? Chẳng qua là ngại mặt mũi thôi sao?
"Điện hạ, có phải ngài muốn nô tỳ không?"
Vệ Phó vốn định bưng trà lên giả vờ uống nhưng sau khi nghe xong thì lập tức ném chén trà đi.
Chén trà lật úp trên bàn, nước trà màu nâu nhạt chảy ra còn để lại vệt nước, Vệ Phó tức muốn hộc 𝐦●á●𝖚 mà lùi lại, muốn đứng dậy.
"Ngươi đang nói bậy gì đó, ngươi cung nữ to gan này!"
Tất cả chuyện này xảy ra quá nhanh, Phúc Nhi đứng bên cạnh hắn, căn bản không hề đề phòng hắn lại đột nhiên đứng dậy nên đứng không vững và ngã về phía trước, vừa hay ngã lên người hắn.
"Chẳng lẽ nô tỳ nói không đúng sao?"
Phúc Nhi cắn răng, vòng tay qua cổ hắn và cười nói.
Đôi mắt hạnh đen láy nhưng khóe mắt lại hơi nhếch lên, trong mắt ngập tràn ánh sáng lấp lánh khiến Vệ Phó nhìn mà hoảng loạn, muốn bỏ tay nàng ra.
Nhưng nàng không buông.
"Ngươi làm gì vậy? Cung nữ lớn mật này!"
Dây dưa hồi lâu rồi lại càng ôm chặt hơn.
"Cô biết ngay ngươi cung nữ này không hề thành thật mà, còn muốn ԁ_ụ 𝖉_ỗ Cô!"
"Chẳng lẽ điện hạ không thích sao?" Nàng nén cười, bạo dạn cắn lên môi hắn.
"Ngươi cung nữ lớn mật này lại cắn miệng Cô..."
"Điện hạ đúng là rất khó xử, đã muốn lại còn suy nghĩ."
"Cô không muốn ngươi, cái cung nữ này..."
"Vậy sao buổi tối điện hạ lại chạy đến tìm ta? Còn cho người tới nói buổi tối ta không được phép tắt đèn?"
"Cô cho người tới nói buổi tối ngươi không được tắt đèn bao giờ?"
"Không phải điện hạ thì còn có thể là ai..."
Hai người tiếp tục tranh cãi tới tận giường và không hiểu sao lại bắt đầu càn quấy.
Vẫn đắp chăn.
Che đi rồi thì lá gan sẽ lớn hơn, một người không cần mặt mũi, một người thì lá gan còn lớn hơn, thậm chí sẽ trả lại cho hắn nếu cảm thấy đau đớn.
"Ngươi, cung nữ lớn mật này lại cắn Cô bao nhiêu lần rồi?"
"Khi ta cảm thấy đau sẽ quên ngài là điện hạ."
"Còn đau không?"
Phúc Nhi thấy hắn nhíu mày thì đột nhiên cảm thấy xấu hổ nên nghiêng mặt đi nhỏ giọng nói: "Thật ra không còn đau như lần trước."
"Không phải Tiểu Hỉ Tử nói lần thứ hai sẽ không đau sao?"
"Điện hạ còn nói mấy cái này với Tiểu Hỉ Tử?"
Vệ Phó đột nhiên cảm thấy xấu hổ mà nghiêm mặt nói: "Đều là do nô tài kia nói nhiều, Cô không nói với hắn nhưng hắn cứ nhắc mãi, Cô vô tình nghe thấy được."
"Tai của điện hạ thật thính."
Vệ Phó xấu hổ buồn bực đáp lại.
"Ngươi, cung nữ dám trêu chọc Cô, đúng là thiếu dạy dỗ!"
Hắn thuận tay đánh nàng một cái, tình cờ đánh vào ɱô𝐧-ɢ nàng.
Khi nó rơi xuống thì hắn mới nhận ra nhầm chỗ nhưng đã quá muộn rồi, lòng bàn tay dừng ở phía trên, bởi vì nhiều thịt đầy đặn nên nó còn đàn hồi trở lại tay hắn, hắn vô thức nhéo một chút.
Hành động này khiến cả hai người đều choáng váng.
Phúc Nhi đỏ mặt, Vệ Phó cũng không tốt hơn nàng là mấy, vì che giấu sự xấu hổ mà hắn kéo chăn mỏng lên đắp cho hai người.
Ngoài cửa, Tiểu Hỉ Tử ngồi dựa vào cột ngoài hành lang mà ngáp dài.
Đến giờ sửu mà chủ tử còn chưa đi ra, động tĩnh trong phòng cuối cùng cũng dừng lại, có vẻ như chủ tử đã mệt mỏi, đêm nay không có ý định rời đi.
Đã nói rồi mà, trên đời làm gì có con mèo nào không ăn đồ tanh, không phải còn ăn rất ngon à.
Chỉ hy vọng cung nữ kia biết điều, nhận được nhiều ân sủng, như vậy thì việc Trần tổng quan sai phó sẽ hoàn thành, chuyện của hắn ta cũng sẽ hoàn thành, cũng tránh được chủ tử bực bội mà hắn ta phải chịu khổ.
Trong lúc suy nghĩ miên man, ánh mắt Tiểu Hỉ Tử di chuyển tới cửa phòng bên cạnh.
Thị lực của nô tài là quan trọng nhất, trước khi hắn canh gác bên ngoài đã có người nghe thấy động tĩnh liền đi ra nhưng bị hắn ta đuổi về. Các phòng khác đều tắt đèn nhưng người trong phòng vẫn chưa ngủ, còn có người đứng phía sau cửa nghe tiếng động, Tiểu Hỉ Tử cũng biết.
Đúng là làm bậy!
Các gian phòng cách nhau quá gần, hắn ta ở bên ngoài có thể nghe thấy những gì đang diễn ra bên trong nên ngăn cách một bức tường e rằng cũng khó ngủ.
Nếu chủ tử thật sự hợp ý cung nữ này thì xem ra nhất định phải đổi phòng ở cho đối phương, không phải vì cái gì khác mà là một nô tài đủ tư cách trước hết cần phải giữ gìn thể diện cho chủ tử.
Trong đầu có suy nghĩ này, cuối cùng Tiểu Hỉ Tử không nhịn được nữa mà rơi vào trạng thái buồn ngủ.
Cũng không biết hắn ta đã ngủ bao lâu thì đột nhiên nghe thấy tiếng "kẽo kẹt" rồi lập tức bật dậy khỏi mặt đất.
Lại nhìn lên bầu trời phía đông đã trắng như bụng cá, trời đã sáng rồi.
Khi Vệ Phó tỉnh lại thì cảm thấy sảng khoái.
Sự bực bội nhiều mấy ngày qua đã được quét sạch, đầu óc cũng đặc biệt minh mẫn.
Sau khi tỉnh táo lại phát hiện th●â●𝓃 ✞●♓●ể không thoải mái mấy, khác hắn với cảm giác sảng khoái sau khi ngủ dậy thường ngày, trong chăn bông ấm áp, hình như có thứ gì đó đè lên eo hắn.
Hắn thuận tay sờ qua thì phát hiện là chân của nữ nhân.
Rất đàn hồi, ⓜề-m Ⓜ️ạ-𝖎 và tinh tế, xương không thô mà ngược lại rất nhỏ nên có vẻ mũm mĩm.
Đương nhiên hắn cũng nhớ rõ đêm qua điên cuồng nên cũng thấy rõ tư thế ngủ của người bên cạnh.
Khi cặp mắt to đó nhắm lại trông quá ngoan ngoãn, nhìn gương mặt trắng nõn của nàng, hắn không nhịn được nhéo một chút.
Dường như nàng cảm nhận được điều gì đó, nhắm mắt đẩy tay hắn ra, lại lật người rồi rút cái chân đang đè lên eo hắn đi.
"Đúng là to gan!"
Hắn lẩm bẩm ngồi dậy.
Nhìn bầu trời ngoài cửa sổ thì chắc vẫn chưa đến giờ mão.
Đã nhiều năm Vệ Phó chỉ cần nhìn sắc trời là có thể biết được thời giờ.
Hắn đứng dậy mặc y phục, xiêm y của hắn vương vãi khắp nơi, trên giường trên mặt đất, đã khi nào hắn lại hành động tùy tiện như vậy chứ nhưng vì tâm tình thực sự rất tốt nên hắn không nghĩ nhiều.
Trước khi rời đi, Vệ Phó mới nhớ ra bản thân không gọi nàng dậy hầu hạ, làm gì có Thái tử nào tự mình mặc xiêm y trong khi cung nữ đang ngủ say chứ? Nhưng mà lần này cứ tha cho nàng đi.
, , vn, live
, vn
| ← Ch. 012 | Ch. 014 → |
