| ← Ch.68 | Ch.70 → |
Sau khi Trần Ý An quay lại, Hedy thấy trạng thái của cô đã tốt hơn nhiều thì cũng yên tâm hơn, dù sao trong mắt cô ấy, Trần Ý An luôn là dáng vẻ tràn đầy nhiệt huyết với công việc này, khi trước cô ấy còn cảm thán với Max, nói mỗi lần nhìn Trần Ý An, bản thân cũng có động lực làm việc hơn hẳn.
Nhưng Hedy vẫn hơi do dự.
"Chị muốn nói gì ạ?" Trần Ý An đi đun nước, pha cho mình một cốc cà phê.
"Chắc là hôm nay có kết quả thăng thức rồi, " Hedy ngập ngừng, quan sát sắc mặt Trần Ý An, trong mắt thoáng hiện lo lắng, nhưng cũng rất nhanh lại tan đi, trong mắt cô ấy, Trần Ý An rất mạnh mẽ, bèn nói, "Không cần biết kết quả thế nào, em vẫn là Trần Ý An giỏi nhất, biết chưa?"
"Biết rồi ạ!" Trần Ý An đã nghĩ thông rất nhiều chuyện.
Trong tay Hedy còn vài dự án, phần lớn là các tour du lịch ngắn ngày ở những thành phố lân cận, cô ấy bảo Trần Ý An chọn vài cái, Trần Ý An xem qua một lượt, "Cái này đi ạ, tour ba ngày ở thị trấn Hồ Sen."
"Cái này á?" Hedy hơi ngạc nhiên, "Em đã xem kỹ đối tượng khách của dự án này chưa? Chị thấy dự án này khá là tốn công mà lại không được việc, còn là tour giá rẻ, có chỉ tiêu bán hàng nữa. Ban đầu chị còn định đẩy cho tổ bên cạnh..."
"Cứ cái này đi ạ, " Trần Ý An nói, "Coi như đổi gió."
Cô cũng đã nói vậy rồi, Hedy không thuyết phục nữa, "Vậy chị gửi wexin của người phụ trách cho em, thêm xong thì lập nhóm trao đổi nhé."
Trần Ý An gật đầu, Hedy gửi qua một file nén, cô bấm giải nén, kết bạn với người phụ trách, Hedy nhìn cô, dáng vẻ ngập ngừng muốn nói lại thôi.
Luôn cảm thấy cô gái này không hề đơn giản.
Mấy hôm trước còn ủ rũ mất tinh thần, khi đó cô ấy còn nghĩ, dù vui tươi đến đâu thì bị công việc vùi dập vài hôm cũng sẽ trở nên 𝖈·𝐡ế·𝐭 lặng, ai ngờ Trần Ý An chỉ nghỉ phép mấy ngày, quay về đã lại tràn đầy sức sống.
Về sau Hedy nghĩ lại, cảm thấy Trần Ý An có thể thành công có lẽ chính vì sự dẻo dai, kiên trì và cứng cỏi trên người cô.
Dự án tour ba ngày ở thị trấn Hồ Sen là loại mà Trần Ý An chưa từng tiếp xúc, vì đây là hoạt động do một cộng đồng nào đó ở Yên Kinh tổ chức, tương tự như các chuyến du lịch phúc lợi dành cho cư dân của các khu dân cư, đúng như tên gọi, đối tượng của loại tour du lịch này phần lớn nhắm vào người trung niên và cao tuổi, điều này có mặt lợi cũng có mặt hại.
Sở dĩ Trần Ý An chọn dự án này là vì nhóm khách hàng rất rõ ràng, chỉ tập trung vào một nhóm đối tượng, nhờ vậy mà cô có thể thu thập những phản hồi chi tiết hơn.
Khu cộng đồng này có bảy tám khu dân cư, phạm vi khá rộng, cô tìm hiểu sơ qua, đây được xem như khu dân cư trung lưu, xung quanh phần lớn là các cán bộ công nhân viên chức của các doanh nghiệp nhà nước đã về hưu.
Người phụ trách mà Hedy gửi cho cô chính là quản lý bất động sản của cộng đồng đó, tên là Dương Anh Đào, một cái tên khá đặc biệt, nghe nói mới đến phụ trách nơi này không lâu, cô ấy chỉ hơn Trần Ý An hai tuổi, nhưng là một người dễ gần, mới nhậm chức nên cô ấy cũng muốn tạo ít thành tích, nhưng lại không biết làm thế nào mới tốt.
Trần Ý An lật xem tài liệu trong tay, phát hiện công ty từng hợp tác với khu cộng đồng này trong khá nhiều hoạt động du lịch, nhưng đều là tour quanh vùng, cô hỏi Hedy, câu trả lời của Hedy là: "Vì toàn là người trung niên cao tuổi mà, công ty mình thì toàn người trẻ, chẳng mấy ai muốn làm, chủ yếu là khâu hậu mãi, em hiểu mà, họ ngại đi gặp các cô bác ông bà ấy, với cả khâu chọn hướng dẫn viên, chọn chỗ ở đều là vấn đề, quan trọng nhất là không ai muốn làm."
Trần Ý An đã hiểu.
"Công ty mình có hợp tác lâu dài với họ ạ?"
"Không chỉ khu cộng đồng này đâu, ở Yên Kinh còn mấy khu khác nữa, " Hedy gửi cho cô mấy bản kê, "Em tự xem đi. Nhưng chị nghĩ em không cần đặt trọng tâm vào dự án này đâu, dù sao cuối cùng vẫn phải dùng thành tích để nói chuyện."
Hàm ý chính là, tỷ lệ đầu tư thu hồi vốn của dự án này không cao.
Nhưng Trần Ý An đã có được câu trả lời mình muốn.
Trong lòng cô dần hình thành ý tưởng, thế là bắt đầu chuẩn bị kế hoạch của riêng mình.
Bốn giờ chiều, Trần Ý An nhận được thông báo nội bộ của công ty, cô nhìn quanh một vòng, đại khái cũng đoán được chuyện gì đang xảy ra.
Hedy đang làm biếng, liếc thấy màn hình của cô liền làm động tác cổ vũ, "Cố lên. Coi như báo cáo công việc trong buổi họp sáng thôi."
Trần Ý An gật đầu, cô nghĩ mình nên căng thẳng, nhưng hình như cũng chẳng cần thiết — Chuyện đã xảy ra rồi, tiếc nuối hay hối hận cũng không có ý nghĩa gì.
Buổi tổng kết công việc diễn ra trong phòng họp nhỏ.
Có bốn người, một người là nhân viên có thâm niên mà cô không có mấy tiếp xúc, còn lại là Henry, Linda, và Hoắc Thanh Lan ngồi ở mép ngoài cùng, rõ ràng chỉ đến nghe.
Nói là tổng kết công việc, thật ra cũng chính là phần tổng kết liên quan đến đơn xin thăng chức mà cô đã nộp, cô nghĩ, khá giống với buổi bảo vệ luận văn hồi sinh viên.
Thật ra Trần Ý An đã có thể đoán trước kết quả.
Nhưng cô vẫn bình tĩnh, khách quan tổng hợp lại tất cả các dự án mình làm trong mấy tháng qua.
Có điểm mạnh, cũng có những điểm còn thiếu sót, ví như cô quá máy móc, khi nên kịp thời dừng lại đổi chiến lược, chuyển sang kế hoạch B, cô lại vẫn lặp đi lặp lại một cách làm.
Henry khá hài lòng với cô, cũng công nhận năng lực làm việc của Trần Ý An, nhưng Linda thì không cho là như vậy — Phản ứng của cô ấy là liên tiếp đưa ra ba câu hỏi, thể hiện rõ sự hoài nghi dành cho Trần Ý An.
Nhưng Trần Ý An không hề nhụt chí, cô thừa nhận khuyết điểm của mình, đồng thời nêu rõ những điểm cần chú ý trong tương lai.
Nhưng câu trả lời của cô rất khách quan lý trí, cho thấy cô đã nghiêm túc suy ngẫm về sai lầm của mình, cũng không vì những câu hỏi làm khó của Linda mà do dự hay chán nản.
Hoắc Thanh Lan chỉ lặng lẽ nhìn cô.
Đây mới là Trần Ý An.
Một vòng "bảo vệ luận văn" chỉ kéo dài mười lăm phút, Trần Ý An trở lại chỗ ngồi, khoảng hai mươi phút sau, cô nhận được mail của công ty.
Thực ra cô không hề suy sụp, cũng không căng thẳng, cô hít sâu một hơi rồi mở ra.
"Rất tiếc..."
Cô bấm đóng, rồi tiếp tục công việc trong tay.
Tám giờ, Hedy tan ca, trước khi đi còn mang cho cô một ly trà sữa và một miếng bánh ngọt.
Tám rưỡi Max cũng tan làm, để lại cho cô một hộp sữa chua, còn bảo cô đừng làm quá muộn, về nhà nghỉ ngơi cho sớm.
Chín giờ, phần lớn đồng nghiệp đều đã ra về.
Nhưng văn phòng vẫn sáng đèn.
Mười giờ, một bóng người đứng bên cạnh cô, giọng nói vẫn bình thản như thường, "Tan làm?"
"Còn một file này nữa."
"Vậy anh đợi em bên ngoài."
"Dạ."
Trần Ý An ngồi trước màn hình tính làm nốt nhóm dữ liệu cuối cùng, đối chiếu lại danh sách một lần nữa rồi mới lưu file, tắt máy, chấm công tan ca.
Lúc cô xách túi đi ra, Hoắc Thanh Lan đang ngồi trên ghế sô pha ở bên ngoài.
Anh có vẻ hơi mệt, chống trán nhắm mắt nghỉ ngơi, nhưng như thể tâm linh tương thông, lúc Trần Ý An bước ra thì anh cũng mở mắt, cầm điện thoại và chìa khóa xe đứng dậy, "Đi thôi."
Trần Ý An theo sau anh, cùng đi thang máy xuống dưới, băng qua bãi đỗ xe, cô im lặng lên xe, giống như bất cứ đêm tăng ca nào khác.
Trước khi khởi động xe, Hoắc Thanh Lan liếc cô một cái.
Trần Ý An biết anh muốn hỏi gì, "Em không thấy có gì tệ cả."
"Nếu anh vượt quyền để em được thông qua, em mới thấy khó chịu, cám ơn anh, " Trần Ý An nói."Có thể vui vẻ chấp nhận thất bại của bản thân cũng là một kiểu trưởng thành, lần thất bại này hoàn toàn là lỗi do em, em không trách ai cả, là bản thân em chưa làm đủ tốt, lần sau cố gắng hơn là được."
"Rất vui vì em có thể nghĩ như vậy, " Hoắc Thanh Lan cuối cùng cũng xác nhận cô đã không sao, "Ăn gì?"
"Ăn gì đơn giản thôi, " Trần Ý An nói."Nhưng em muốn về nhà một chuyến."
"Tối nay em về nhà?"
"..." Trần Ý An đáp, "Em về lấy đồ ngủ."
"..." Hoắc Thanh Lan bật cười.
Hôm nay với cô là một ngày đặc biệt.
Hoắc Thanh Lan tìm được một nhà hàng có không gian khá ổn, nằm trong khu nghệ thuật nào đó, dù đã mười một giờ nhưng vẫn có không ít người ngồi trò chuyện, trông như là một nơi khá lý tưởng để tụ tập bạn bè, yên tĩnh, có không khí.
"Tuy biết không nên nói vậy, nhưng hôm nay vẫn khá đặc biệt." Hoắc Thanh Lan nói."Thất bại chưa chắc đã là chuyện xấu."
"Vậy là thất bại cũng đáng để chúc mừng ạ?" Trần Ý An cười cười, "Thất bại là mẹ thành công mà."
"Thất bại khiến em suy ngẫm và trưởng thành thì là thất bại có ý nghĩa, " Hoắc Thanh Lan nói."Em có thể thản nhiên chấp nhận kết quả này đã rất giỏi rồi."
"Hối hận không có ý nghĩa gì, nên nhìn về phía trước, " Trần Ý An nói, "Nhưng em vẫn nên cám ơn anh, em nghiêm túc đó."
"Cám ơn anh gì chứ, đó là công lao của chính em."
"Không phải vì anh là sếp nên em cám ơn đâu, là vì..." Trần Ý An hơi xấu hổ, "Với tư cách bạn trai, anh đã giúp em xử lý rất nhiều cảm xúc tiêu cực khi đó."
Không có đạo lý cao siêu, cũng không phải giảng giải những lý luận suông, chỉ đưa cô đi giải khuây, khích lệ cô, công nhận cô. Những điều ấy tuy nhỏ, nhưng trong quá trình trưởng thành của cô, vai trò khích lệ luôn bị thiếu vắng, phần lớn thời gian, cô đều tự mình cắn răng kiên trì, cô đã từng rất muốn biết cảm giác được người khác công nhận, được người khác động viên là như thế nào.
Ăn xong, Trần Ý An nhắn vào nhóm nhỏ của cô với Ôn Thần và Cù Dĩnh nói lát nữa sẽ về, bảo họ đừng khóa cửa.
Ôn Thần ở nhà, Cù Dĩnh vẫn chưa về.
Lúc Trần Ý An về đến nơi, Ôn Thần đang mặc đồ ngủ đứng ngoài ban công nghe nhạc.
Dưới làn váy ngủ là đôi chân thon dài, cô ấy thấy Trần Ý An về, bèn hỏi, "Tối nay không ở nhà à?"
"Ừa." Cứ như đang trốn ra ngoài ngủ qua đêm.
Ôn Thần cười cười, gió đêm mang theo hương thơm nhàn nhạt trên người cô ấy, Trần Ý An bỗng có hơi không nỡ rời đi.
Cô rất thích Ôn Thần.
Cho nên cũng tự nhiên mà muốn chia sẻ với cô ấy.
"Hôm nay mình trượt thăng chức rồi, " Trần Ý An nói, "Nhưng mình vẫn khá vui, mình có thể chấp nhận thất bại của bản thân rồi."
"Cô ngốc." Ôn Thần nói, "Chúng ta có thể thất bại, nhưng không thể cứ mãi thất bại, Trần Ý An, cậu phải tiếp tục đi về phía trước, trèo lên cao hơn nữa."
"Mình sẽ làm vậy."
"Đi đi."
"Ừ, " Trần Ý An đeo túi, đi tới cửa lại quay đầu, "Cậu cũng vậy, sau này cậu chắc chắn sẽ là đạo diễn nổi tiếng nhất."
"Bảo cậu ngốc, cậu thành ngốc thật luôn." Ôn Thần cười cô, "Mau đi đi."
Trần Ý An cười hê hê, mở cửa ra ngoài.
Xuống đến dưới tầng, cô ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm.
Tối đen như mực, lác đác vài ngôi sao và một vầng trăng khuyết.
Nhìn đi, cho dù cô không được thăng chức, nhưng mặt trăng vẫn sáng, bạn bè vẫn yêu cô, ước mơ của cô chỉ cần nhẹ nhàng lau chùi là sẽ lại lấp lánh như cũ.
Cô có thể vui vẻ chấp nhận thất bại lần này, còn có thể bình thản và nghiêm túc làm việc, đã rất giỏi rồi!
| ← Ch. 68 | Ch. 70 → |
