Truyện:Đêm Vượt Sóng - Chương 24

Đêm Vượt Sóng
Trọn bộ 79 chương
Chương 24
0.00
(0 votes)


Chương (1-79)

Ba ngày nghỉ trúng dịp Giáng Sinh, trong nhóm công ty thông báo được nghỉ thêm một ngày.

Ngày đầu Trần Ý An nằm dài ở nhà, coi như cho bản thân một giấc ngủ bù.

Đến chiều, Ôn Thần và Cù Dĩnh về, lại đúng cuối tuần, Cù Dĩnh thì thích đông vui, thế là gọi mấy người lần trước rủ nhau đi ăn lẩu dê, Trần Ý An vẫn nhớ chàng trai tên Trần Dục kia, gọn gàng thư sinh.

Trần Ý An hỏi thử, mới biết mình lớn hơn cậu ta hai tuổi.

Đúng là đàn em thật.

Ăn xong, Cù Dĩnh nói muốn đến quán bar mới mở ở Yên Kinh chơi, nói là có DJ nước ngoài nào đó, rất sôi động, Trần Ý An thì không thích mấy chỗ nhạc trống ầm ĩ cho lắm, bèn nói mình muốn đi dạo một vòng.

Trần Dục nói lát nữa cũng định về ký túc xá, hỏi Trần Ý An có ngại nếu đi cùng không.

Cô thì chẳng ngại, cũng không thấy khó chịu gì với cậu trai nhỏ điềm đạm nho nhã này.

Không có việc gì làm, Trần Ý An định cứ đi lang thang một lúc, Trần Dục còn là sinh viên, nói gần đây có một siêu thị lớn mới khai trương, hay là vào đó đi một vòng?

Trần Ý An cảm thấy đây là một ý kiến hay, Trần Dục nói mình cũng có ít đồ muốn mua.

Nói đi là đi, siêu thị đúng là rất rộng, lần cuối Trần Ý An đi siêu thị chắc cũng vài năm trước rồi, Trần Dục đẩy xe, cô đi một đoạn lại dừng, nhặt ít trái cây, lại lấy vài hộp sữa chua.

"Chị Ý An, bình thường cuối tuần chị hay làm gì ạ?"

"Tăng ca, " Trần Ý An cầm hộp sữa chua, do dự một thoáng mới trả lời, từ lúc đến Kenton, cô một lòng tập trung vào công việc, cuối tuần cũng tự giác "bù kiến thức", bỗng nhiên bị người ta hãm hại sau lưng mới có thời gian rảnh thế này, tranh thủ mấy ngày hưởng thụ cuộc sống, "Nhưng cuối tuần này chị định đi đâu đó chơi, đám trẻ bọn em hay đi đâu chơi vậy?"

Trần Dục ồ một tiếng, "Cắm trại dã ngoại hay đi bộ ạ?"

"Gì cũng được, " Trần Ý An nói, "Ở Yên Kinh có chỗ nào hay không?"

"Núi Thanh Trà, hồ Trân Châu, núi Bắc Linh, núi Bách Hoa, núi Ngũ Đài..."

"Sao em biết nhiều thế?" Trần Ý An nhìn cậu ta, "Chị chỉ biết núi Ngũ Đài, mấy chỗ khác em nói đều không biết, em là người bản địa hả? Không nghe ra giọng Bắc Kinh luôn đó."

"Hồi nhỏ ba mẹ hay dẫn em đi chơi, " Trần Dục ngượng ngùng, "Lúc bé đi nhiều lắm, nếu chị muốn đi thì em làm hướng dẫn viên du lịch cho chị, đưa chị tới hồ Trân Châu nhé."

Trần Ý An cười ha ha, nói vẫn chưa nghĩ xong, dù sao cô cảm thấy trừ lúc thật sự cần thiết, còn không thì không cần phải đi chơi riêng với người khác giới, nhất là mấy nơi hoang vắng như vậy, cô tin an ninh trong nước tốt hơn nước ngoài, đi bộ hẳn là không xảy ra chuyện gì được.

Có thể nhìn ra, Trần Dục trưởng thành trong một môi trường rất tốt, cậu ta cũng nhận ra Trần Ý An có hơi để ý chuyện này, bèn chủ động giới thiệu cho cô vài cung đường, Trần Ý An xin wexin của cậu ta, nói rảnh sẽ nhắn tin hỏi thêm.

"Rất sẵn lòng ạ." Trần Dục ngượng ngùng cười, bên má lộ ra lúm đồng tiền nho nhỏ.

Trần Ý An đã coi cậu ta là một người bạn mới quen, hai người vừa đẩy xe vừa nói cười.

Cô không nhìn thấy Hoắc Thanh Lan đang đứng ở khu bán đồ tươi bên cạnh.

Đương nhiên Hoắc Thanh Lan cũng không ngờ sẽ gặp Trần Ý An ở đây, anh nghe thấy tiếng cười quen thuộc, nhưng nghĩ lại cảm thấy chắc không phải cô, Trần Ý An bán mạng vì công việc kia, buổi tối hẳn là sẽ ở nhà cắm mặt vào đống tài liệu, Trần Ý An nghỉ ba ngày, anh cũng bắt đầu tan làm đúng giờ.

Hoắc Thanh Lan sống một mình, nhà có người giúp việc phụ trách nấu ăn và dọn dẹp, nhưng vì anh thường xuyên đi công tác nên dì ấy chỉ đến hai ba lần một tuần, mấy hôm nay trong nhà lại có việc nên đã xin nghỉ, anh phải tự nấu cơm, anh ăn uống thanh đạm, lại theo kiểu dưỡng sinh, ăn ngoài không quen, nhất là với cái dạ dày "khó tính" của anh, chỉ cần đồ ăn hơi không vệ sinh hay quá cay là bệnh viêm dạ dày sẽ tái phát.

Hoắc Thanh Lan tuỳ tiện nhặt mấy loại rau củ, nâng mắt quét mắt sang.

Ha, không ngờ lại đúng là Trần Ý An.

Cô khoác balo đi đằng trước, một cậu nhóc cao gầy đi đằng sau, nhìn có vẻ là sinh viên, ngoại hình cũng không tệ, áo khoác gió quần thể thao, tuổi chừng hơn hai mươi.

Vừa nói vừa cười.

Vừa rồi trong đầu Hoắc Thanh Lan còn đang nghĩ tối nay về nấu gì, thoáng cái bỗng không muốn ăn nữa.

Cô ra ngoài chơi, hẹn hò?

Mấy hôm nay không tỏ ra mặn mà gì còn tránh mặt anh, là vì đã có đối tượng rung động mới?

Vậy là mọi câu hỏi đều đã có câu trả lời.

Hoắc Thanh Lan phát hiện bản thân giờ phút này rất kỳ lạ, kỳ lạ từ mọi góc độ.

Trước đó, anh có thể cảm nhận rất rõ ràng, Trần Ý An đối với anh tuyệt đối không chỉ là cấp dưới với cấp trên, chắc chắn cô đã động lòng, ít nhất là anh đã xác định như thế.

Vậy mà bây giờ cô lại đi dạo siêu thị với một chàng trai khác, cười nói vui vẻ, thậm chí bỏ cả công việc là thứ cực kỳ quan trọng với cô sang một bên.

Anh vẫn tự cho rằng cô là người thẳng thắn, suy nghĩ đơn giản, anh có thể dễ dàng đọc thấu cô, lý giải hành vi của cô, nhưng bắt đầu từ giờ phút này, anh bắt đầu nghi ngờ khả năng phán đoán của bản thân.

Càng phiền hơn nữa là, anh vốn là người không bị bất kỳ cá nhân hay yếu tố gì ngoài công việc ảnh hưởng đến cảm xúc, vậy mà giờ lại mất hết hứng thú ăn uống, dạ dày của con người là cơ quan cảm xúc, đây là điềm báo rất rất xấu.

Hoắc Thanh Lan nhận ra tình hình đang phát triển theo một chiều hướng rất không ổn.

Nhất là khi khi anh hồi tưởng lại sự trốn tránh và lạnh nhạt của Trần Ý An trong mấy ngày gần đây.

Thằng nhóc kia chính là nguyên nhân rõ ràng nhất.

Hoắc Thanh Lan hít sâu một hơi, duy trì vẻ mặt không biểu cảm chọn tiếp mấy món, thanh toán xong, anh không hề cố tình để ý, nhưng lúc lái xe ra khỏi tầng hầm, lại thấy hai người đang đi trên vỉa hè.

Hoắc Thanh Lan cũng tự thấy mình kỳ cục.

Cô mới hai mươi mấy tuổi, hôm nay thế này mai thế nọ cũng là chuyện bình thường, một người hơn ba mươi như anh so đo gì với cô chứ?

Hoắc Thanh Lan tự nói với mình như vậy, nhưng đến tận rạng sáng, lẽ ra phải ngủ rồi, thì anh vẫn còn lăn qua lộn lại trên giường.

Ai trêu chọc ai trước?

Anh bắt đầu tự soát lại trong đầu.

Mở hộp mail trong điện thoại ra, tài khoản thường ngày coi anh là kho chứa spam gửi bản sao liên tục hôm nay lại im bặt, tin nhắn gần nhất là hôm qua.

Được, rất giỏi.

Đón một mùa xuân mới rồi đúng không.

Trần Ý An tự cho mình ba ngày nghỉ, sau đó sẽ quay về làm việc nghiêm túc, về đến nhà, cô bắt đầu tra đường đi, cô và Trần Dục đã thêm số của nhau, có chỗ nào không hiểu thì hỏi cậu.

Thấy cậu chưa trả lời ngay, Trần Ý An rảnh nên lướt vòng bạn bè của cậu, mới biết cậu có rất nhiều sở thích, điều kiện sống và hoàn cảnh sống đều không tệ: có ảnh đi trượt tuyết ở Cáp Nhĩ Tân, có tự lái xe đi xuyên Tân Cương với bạn bè, có đi Thành Đô xem gấu trúc, đúng là một cuộc sống nhiều sắc màu.

Một lúc sau Trần Dục nhắn lại, bảo mình vừa đi tắm, sau đó gửi cho cô link của một bài weibo, chia sẻ kinh nghiệm lúc trước mình đi trekking ở ngoại ô Yên Kinh, rất chi tiết, là một chuyến đi tự do trong bảy ngày.

Hai mắt Trần Ý An sáng lên.

Trần Dục nói: Sau này nếu rảnh thì đi chung đi ạ, tay nghề chụp ảnh của em cũng không tệ đâu!

Trần Ý An gửi lại một chiếc emoji ok, rồi bắt tay lên kế hoạch hai ngày cho mình.

Hoá ra bên kia có nhiều tuyến đi bộ như vậy.

Trần Ý An bỗng thấy Trần Dục là một đứa bé rất được.

Sức bền của Trần Ý An không tệ, cô chọn tuyến Tiểu Tam Hiệp - hồ Trân Châu, khoảng cách chừng mười kilomet, độ dốc vừa phải, Trần Dục dặn cô nhớ phải mang theo quần áo giữ ấm, pin dự phòng, cố gắng đừng ở lại qua đêm.

Trần Ý An bày tỏ không thành vấn đề, vậy thì ngày cuối cùng sẽ ở nhà nghỉ ngơi.

Ok, chốt vậy đi!

Cô lục balo du lịch ra, viết danh sách đồ cần mua rồi xách túi ra cửa: sandwich, bánh quy, sữa chua, nước tăng lực... túi rác nữa!

Hiệu suất làm việc của Trần Ý An rất cao, hai tiếng chuẩn bị xong, cô tràn đầy mong chờ với lần ra ngoài này, thế là đi ngủ sớm, sáu giờ sáng mai sẽ xuất phát!

Cô là kiểu người có suy nghĩ rất đơn giản, muốn làm gì sẽ lập tức đi làm, hơn nữa cũng không quá thích cắm đầu lướt mạng cả ngày, so với chơi game, cô thích đi ra ngoài hơn, hít thở khí trời, hấp thụ một ít năng lượng từ thiên nhiên.

Cô mặc bộ quần áo gió, đeo balo rồi đúng sáu giờ sáng ra ngoài, cô ngồi tàu điện ngầm rồi lại chuyển sang xe buýt, hôm nay ông trời cũng rất nể mặt, thời tiết cực kỳ đẹp, bầu trời xanh ngắt, mây trắng bồng bềnh trôi.

Hồ Trân Châu được bao quanh bởi núi, đẹp không thể tả, bốn phía là những dãy núi cao ngất, những chỏm đá nhọn và cây khô, cảnh tượng bao la mà hùng vĩ, cô men theo con đường nhỏ đi lên, tốc độ không nhanh cũng không chậm, vừa nghe nhạc vừa ngắm cảnh, nếu không tận mắt nhìn thấy, chính cô cũng khó mà tưởng tượng được Yên Kinh lại có một nơi tuyệt đẹp thế này.

Nước hồ xanh thẫm trong veo, giống một viên ngọc bích lớn, vì trời lạnh nên mép hồ đóng một tầng băng mỏng, những vết nứt trắng uốn lượn, mặt hồ lại càng giống viên sapphire chưa được đánh bóng hơn.

Trần Ý An ngồi lên tảng đá, nhìn hàng tùng bách xanh biếc rậm rạp phía xa, hít vào khí trời trong lành, ăn sandwich tự mang, uống coca tự mang, tận hưởng một ngày của tuổi hai mươi ba tươi đẹp.

Sau đó điện thoại của cô rung lên —

Bởi vì hôm nay đi chơi nên Trần Ý An đã quyết định không trả lời bất cứ tin nhắn nào, nhưng phòng trường hợp có chuyện khẩn cấp nên cô vẫn không bật 𝖈♓*ế đ*ộ máy bay.

Cho nên khi nhìn thấy tên hiển thị trên màn hình.

Vậy mà lại là Eric.

Hình như Hedy chưa lưu số cô, dù sao Hedy luôn online 24/7, có việc nhất định sẽ nhắn tin cho cô.

Ngoài phòng nhân sự thì chắc cũng chỉ có Eric là có số cô.

Nhưng sao lại là cô? Chẳng lẽ cô bị đuổi việc rồi?

Đó là suy nghĩ nảy ra đầu tiên trong đầu Trần Ý An, thế là cô nuốt vội miếng sandwich, uống ngụm coca rồi chậm chạp bắt máy, "Alo, Eric."

"Ở đâu?" Giọng nói lạnh như băng không có tình cảm của anh truyền đến.

"Dạ?" Trần Ý An thầm trả lời trong đầu, em đang ở một nơi cách công ty rất xa á.

"Có dữ liệu xảy ra vấn đề, em đối chiếu lại đi."

"Dạ?" Trần Ý An ngơ ngác bật mạng, thoáng nhìn, không có 4G, sóng điện thoại còn chập chờn ở hai với ba vạch, "Giờ em không tiện lắm."

Hay lắm, không tiện cơ à.

Hoắc Thanh Lan làm thế nào cũng không thể làm ngơ sự bực bội kia trong lòng, dù biết là đang làm khó cô, nhưng lần này hình như anh nhất định phải làm khó cô rồi, "Thế bây giờ em phải tiện, dữ liệu xảy ra vấn đề thì em 𝒸.♓ế.✞ chắc."

"Nhưng bây giờ em không..." Sóng chập chờn.

"Em đang ở đâu, em nói gì cơ?"

Trần Ý An ngửa đầu nhìn trời, "Nhất định phải về sao ạ?"

"Nếu không em tự chịu hậu quả."

"Nhưng mà..." Thấy anh giống như sắp ngắt máy đến nơi, Trần Ý An quýnh lên, vội gọi anh lại.

"Nói."

"Nhưng giờ em đang ở... ở hồ Trân Châu, sáu giờ chiều mới có xe về, nếu sếp cần gấp thì chỉ có thể đến đón em thôi."

Hồ Trân Châu.

Hoắc Thanh Lan thầm nghĩ đó là chỗ quái nào, bèn tra nhanh vị trí cô đang đứng, cách một trăm cây số.

Anh nghĩ mình điên rồi.

"Chỉ có em?" Anh cố nén sự khó chịu trong lòng kia xuống, "Chạy đến cái chỗ hoang vắng đó."

"Đúng ạ, một mình em." Trần Ý An chẳng hiểu ra làm sao, "Vậy lát nữa em bắt đầu xuống núi ạ, sếp chờ em ở chỗ lối vào bên kia nha."

"Ừ."

Hình như lại dễ chịu hơn rồi.

Hoắc Thanh Lan rốt cuộc phát hiện ra vấn đề ở đâu, cứ tiếp tục thế này xem ra không ổn rồi.

Chương (1-79)