Chim bay cùng đường
| ← Ch.054 | Ch.056 → |
Editor: Hoàng Dung
Buổi sáng thứ ba, tôi bất đắc dĩ bị Diệp Tư Viễn đánh thức, giùng giằng bò dậy đi toilet đánh răng.
Đối mặt cái gương to lớn trong toilet, khi thấy mình trong gương thì tôi sợ đến thét chói tai.
Diệp Tư Viễn vội vã chạy vào hỏi tôi làm sao, nhìn đến dáng vẻ cúi đầu ủ rũ của tôi, anh đi qua dựa vào 𝐭*h*â*п т*ⓗ*ể của tôi, nhỏ giọng nói: "Không phải bác sĩ đã nói ngày thứ hai và ngày thứ ba sẽ là thời điểm phát lợi hại nhất sao! Tiểu Kết, kiên trì một chút, sẽ rất nhanh tốt hơn."
Tôi nhìn người xa lạ hoàn toàn thay đổi trong gương, tóc dính nhớp, khuôn mặt dày đặc nốt đỏ, vẻ mặt tiều tụy, quả thật muốn hỏng mất. Hơn nữa, tôi còn không thể đụng vào nước, không thể rửa mặt, tắm, gội đầu, chỉ có thể dùng khăn lông nóng lau người. Nghĩ đến còn phải kiên trì cuộc sống như thế thêm một tuần lễ, tôi liền cảm thấy ảo não không thôi.
Tôi bò lại ⅼ-ê-𝖓 ⓖ-i-ườ-ռ-🌀, Diệp Tư Viễn đẩy cháo trắng tới cho tôi, lại đặt ly nước và viên thuốc ở trên tủ đầu giường. Anh dặn dò tôi tự ăn cháo uống thuốc, chờ anh trở về thì giúp tôi bôi thuốc lên người. Tôi biết rõ sáng nay anh có tiết, trong lòng phiền não không muốn nhiều lời, phất tay một cái liền kêu anh có thể đi được rồi.
Không ngờ mới qua một tiếng anh đã trở lại, đi tới cạnh giường cúi người nhìn tôi, nhẹ giọng hỏi: "Tiểu Kết, em có khá hơn chút nào không? Anh giúp em đo nhiệt độ cơ thể?"
Tôi chống đỡ mí mắt nhìn anh, hỏi: "Không phải buổi sáng anh có tiết sao?"
"Anh xin nghỉ." Anh ngồi xuống bên mép giường của tôi, cười nói, "Anh cũng giúp em xin nghỉ, ngày hôm qua bác sĩ viết giấy nghỉ phép, anh mang cho Vương Giai Phân rồi."
"Anh có thể xin nghỉ sao?"
"Có thể, anh nói với thầy giáo, người nhà của anh ngã bệnh."
Tôi có chút cảm động, bởi vì Diệp Tư Viễn nói tôi là người nhà của anh.
Diệp Tư Viễn vừa đưa chân kẹp cái hộp nhiệt kế ở trên tủ đầu giường, vừa nói: "Vương Giai Phân rất lo lắng cho em, muốn đến thăm em, anh không đồng ý. Nói cho cô ấy biết bệnh của em có thể bị lây, không tiện tới thăm."
"Ừ, đừng đến lại tốt, cô ấy nhìn thấy bộ dáng này của em, buổi tối có thể sẽ gặp ác mộng."
"Làm sao có thể." Anh cười cười, ngón chân gắp nhiệt kế ra, cúi đầu suy nghĩ một chút, lại nhét nó trở về, cắn cái hộp đứng dậy đi vào toilet. Một lát sau anh trở lại bên cạnh tôi, cúi người xuống đưa cái hộp cắn trong miệng cho tôi, nói: "Nhiệt kế anh đã giúp em rửa qua, em yên tâm, anh không có đụng phải...... đầu cắn kia, em nhanh đo đi, đo xong anh giúp em bôi thuốc lên người."
Tôi lấy nhiệt kế ra, trong lòng không rõ cảm giác là gì, nói: "Ai chê anh chứ."
Anh mím môi cười, an tĩnh ngồi ở bên mép giường nhìn tôi đo nhiệt độ. Mấy phút sau tôi lấy nhiệt kế từ trong miệng ra, anh lập tức nhận lấy cùng tôi xem sổ ghi.
"38. 6, giảm một chút." Thoạt nhìn vẻ mặt Diệp Tư Viễn đã hơi thả lỏng, sau đó anh lại tốn công tốn sức đẩy nước ấm tới, giúp tôi lau t-𝒽â-n ✝️h-ể một lần, lại bôi thuốc cho tôi.
Tôi nói với anh rằng mình tự làm được, nhưng anh chỉ lắc đầu không đồng ý, tôi cũng sẽ nghe theo anh. Lúc này có anh ở bên người, tôi cảm giác rất vững vàng, nhìn bộ dáng anh làm việc rất cẩn thận tỉ mỉ, tôi liền cảm thấy vô cùng ấm áp.
Từ nhỏ đến lớn, còn chưa có ai chăm sóc tôi khi tôi sinh bệnh như thế đâu. Lúc trước cảm mạo nóng sốt đều là tự tôi uống thuốc chống đỡ, cho dù là đi bệnh viện truyền nước biển, tất cả đều là một mình. Lần đầu tiên có một người như thế, anh lo lắng cho tôi, xem tôi như bảo bối, cẩn thận chăm sóc tôi... Tôi nhớ lại đêm hôm trước anh vì bôi thuốc cho tôi, thấy nốt hồng khắp người tôi, anh nói: "Tiểu Kết, những nốt đỏ này sao phát ở trên người em chứ, nhìn em khó chịu như vậy, anh thật sự.... ."
Anh không có nói tiếp, chỉ là nhẹ nhàng thở dài một hơi, tiếp tục dịu dàng cẩn thận bôi thuốc cho tôi.
Tôi nhìn anh, trong ánh mắt của anh tràn đầy đau lòng và thương tiếc. Đột nhiên tôi cảm thấy khó chịu trên người giảm bớt rất nhiều, tựa hồ những chán ghét khi bị bệnh sởi cũng không còn tồn tại.
Diệp Tư Viễn, có người chồng như anh, tôi còn cầu gì hơn?
Bôi hết thuốc, Diệp Tư Viễn thu dọn đồ đạc thì đột nhiên tôi nhớ tới một vấn đề, hỏi anh: "Anh ăn sáng chưa?"
Anh sững sờ, tiếp tiếp tục bỏ những thứ kia vào xe đầy nhỏ, gật đầu nói: "Ăn rồi, Nhất Phong giúp anh mua đồ ăn ở căn tin."
"Cơm tối ngày hôm qua thì sao? Anh ăn cái gì?"
"Ăn cháo, giống em."
"Diệp Tư Viễn, có phải anh ngốc không, là em ngã bệnh, không phải anh ngã bệnh, anh ăn cháo thì sao có thể ăn no chứ!"
"Anh không sao, hôm nay anh cũng nấu cháo rồi, đợ
