| ← Ch.1 | Ch.3 → |
Vào buổi hẹn đầu tiên của Khương Du và Thịnh Trạch, cô ấy mặc một chiếc váy dài màu xanh nhạt ôm eo, tóc nâu hơi xoăn được buộc lỏng, vừa tươi sáng lại vừa dịu dàng.
Nếu không chắc chắn rằng cô ấy không biết đến sự tồn tại của tôi, tôi có thể sẽ nghi ngờ cô ấy cố tình như vậy, vì dù là trang phục hay kiểu tóc thì đều giống hệt như khi tôi và Thịnh Trạch hẹn hò lần đầu.
Tuy nhiên Thịnh Trạch không nói gì, thậm chí trước khi xuống xe, anh ấy còn lịch sự khoác áo cho cô ấy, nhẹ nhàng nhắc nhở:
"Ngoài trời sẽ lạnh hơn một chút."
Anh ấy luôn là người chu đáo, giống như trước đây, mỗi lần đi công tác, anh ấy đều nhắc tôi về thời tiết ngày hôm sau, và trong ghi chú điện thoại của anh ấy có vô số thông tin về tôi.
Cũng giống như vậy, trong buổi hẹn hò với Khương Du, hoa và quà đều không thiếu, mọi món ăn đều được chuẩn bị theo khẩu vị của cô ấy.
Địa điểm hẹn hò là một nhà hàng trên tầng 57 của tòa nhà ở trung tâm thành phố, với cửa kính lớn nhìn ra biển đèn neon sáng rực, vừa nhộn nhịp lại vừa lãng mạn.
Kết thúc buổi tối, Khương Du vào nhà vệ sinh để dặm lại lớp trang điểm, còn Thịnh Trạch đứng bên cửa sổ lớn, tay đú-ⓣ túi, ánh mắt không rõ ràng.
Tôi đứng bên cạnh anh ấy nhưng chỉ thấy phản chiếu hình bóng của anh ấy trên cửa kính, bỗng nhiên, ánh mắt chúng tôi như chạm vào nhau qua lớp kính. Anh ấy hơi mở miệng nhưng không nói gì.
Sau đó, Thịnh Trạch dẫn Khương Du đến một cửa hàng thời trang cao cấp. Khương Du nhìn anh ấy với vẻ bối rối, anh ấy liếc nhìn chiếc váy cô ấy đang mặc rồi lấy chiếc kẹp tóc của cô ấy ra, mỉm cười nhẹ nhàng:
"Chiếc váy này không hợp với em, lần sau đừng mặc nữa, đi xem thử có cái nào em thích không."
Tôi đứng bất động tại chỗ, quan sát sắc mặt anh ấy khi nói câu này, không thể phân biệt được anh ấy thật sự cảm thấy chiếc váy không hợp, hay chỉ vì anh ấy không muốn để cô ấy mặc thứ gì có chút bóng dáng của người khác.
Khương Du nghiêng đầu cười khẽ, dáng vẻ xinh xắn đáp lại: "Em cứ tưởng anh sẽ thích chứ."
Sau đó cô ấy rất hợp tác đi chọn đồ.
Khi rời đi, chiếc váy màu xanh nhạt bị bỏ lại ở một góc của cửa hàng, chiếc áo khoác đen của Thịnh Trạch cũng bị bỏ lại cùng.
*
Khương Du lại tiếp tục quay phim, là một bộ phim truyền hình về chống m* t**. Trước khi đi, cô ấy vô tình nhắc đến với Thịnh Trạch:
"Nghe nói đạo diễn Lý có một kịch bản về đề tài hình sự, khá hay đấy."
Tôi nghĩ, nếu không vì tôi đã biết rõ về nội dung phim, có lẽ tôi sẽ nghi ngờ cô ấy ở bên Thịnh Trạch chỉ vì muốn tận dụng tài nguyên của anh ấy để phát triển sự nghiệp.
Bởi vì kể từ khi cô ấy và Thịnh Trạch quen nhau đến nay, cô ấy không phải đang trong lúc quay phim thì là trên đường đi quay, mà Thịnh Trạch dường như còn quan tâm đến sự nghiệp của cô ấy hơn chính cô ấy. Mọi kịch bản mà cô ấy quan tâm hoặc được chuyên gia đánh giá cao, cuối cùng đều được gửi đến tay cô ấy.
Điều này khiến tôi có cảm giác hai người đang cố gắng tiến nhanh, không cần phải nói nhiều, họ có một sự ăn ý không thể chia sẻ với người ngoài.
Thực tế mà nói, sau khi xem Thịnh Trạch và Khương Du ở bên nhau lâu như vậy, tôi gần như đã quên đi Thịnh Trạch khi còn ở bên tôi là như thế nào.
Nhưng rõ ràng, anh ấy đã thay đổi.
Không giống như sự trưởng thành và điềm tĩnh, bao dung lại phong độ khi đối diện với Khương Du, trước đây, anh ấy trẻ con, ngang ngược lại cố chấp hẹp hòi. Chỉ vì tôi vô tình khen ngợi một người bạn của anh ấy mà anh ấy không để tôi gặp lại người đó nữa. Anh ấy cũng sẽ cố tình tắm nước lạnh để làm mình ốm sau khi chúng tôi cãi nhau, sau đó gọi điện cho tôi với giọng yếu ớt nói:
"Bác sĩ Giang, anh bệnh rồi."
Nghĩ lại, đó giống như là chuyện của kiếp trước vậy.
Vào giữa tháng 9, tin tức Khương Du bị thương trong buổi quay phim truyền đến.
Nghe nói là vì nhập tâm quá sâu vào vai diễn, sau khi bạn trai trong phim hy sinh, cô ấy đã nhảy xuống từ vách đá.
May mắn thay, các thành viên trong đoàn phim đã kịp thời cứu cô ấy, chỉ bị trầy xước một chút.
Dĩ nhiên, nữ chính sẽ không gặp chuyện gì nghiêm trọng, sự việc này chỉ là chất xúc tác khiến mối q*u*🔼*ⓝ 𝖍*ệ giữa cô ấy và Thịnh Trạch thêm nồng thắm.
Khi biết tin, Thịnh Trạch đã cho người lái trực thăng đến đón cô ấy về và đưa cô ấy đến bệnh viện, vì đường thì xa mà đi xe thì quá chậm.
Sau đó, Khương Du rất lâu không muốn giao tiếp với ai, cô ấy chỉ ngồi trên giường, nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ.
Ngày hôm đó, sau khi Thịnh Trạch bàn bạc với bác sĩ xong và vào phòng bệnh, Khương Du đang nằm tựa vào giường, nhìn ra ngoài cửa sổ lặng lẽ rơi lệ.
Khi thấy vậy, Thịnh Trạch nói với giọng nhẹ nhàng:
"Đừng sợ, anh sẽ ở đây với em."
Khương Du nghe thấy vậy thì quay lại nhìn anh ấy, sau đó không biết nghĩ gì, bỗng nhiên kéo lấy áo anh ấy, nửa dựa vào lòng anh ấy mà khóc nức nở.
Là một nữ minh tinh nổi tiếng, ngoài những cảnh phải khóc trong phim, cô ấy hầu như rất ít khi khóc, hoặc là khóc một cách kiềm chế. Đây có lẽ là lần đầu tiên cô ấy khóc một cách tự do, không màng đến hình tượng.
Trên thực tế, mỗi lần Khương Du và Thịnh Trạch có dấu hiệu sẽ ôm nhau, tôi đều cố tránh đi. Và cả những nơi ở của họ, tôi chỉ lảng vảng xung quanh như một bóng ma, không dám nghĩ họ sẽ làm gì trong đó, chỉ chờ đợi đến khi trời sáng.
Tuy nhiên, cái ôm bất ngờ này khiến tâm trí tôi trống rỗng trong một giây, rồi những ký ức về chúng tôi bỗng vụt qua nhanh như một cuốn phim, cuối cùng dừng lại trước mắt tôi.
Tôi không thể phủ nhận, việc tránh né chỉ là tự lừa dối bản thân, ở những nơi tôi không nhìn thấy, họ sẽ có những hành động 𝖙𝐡â_𝖓 𝖒_ậ_t hơn.
Cảnh tượng này đủ sức phá vỡ lớp vỏ bọc lạnh lùng của tôi, khiến 𝖑ı.п.♓ 𝒽ồ.ⓝ tôi đau đớn, trước mắt tôi là một màn sáng trắng, tai tôi nghe thấy những tiếng ồn ào, hỗn loạn:
"Gọi bác sĩ, mau gọi bác sĩ!!!"
"Bệnh nhân tim đập bất thường..."
"Mạn Mạn, em nói sẽ luôn ở bên anh, là em nói đó!"
"Mạn Mạn..."
Không biết qua bao lâu, âm thanh dần dần biến mất, tầm mắt tôi xuyên qua bóng tối, tôi như quay lại năm đầu tiên tôi gặp Thịnh Trạch.
*
Cuộc gặp gỡ đầu tiên giữa tôi và Thịnh Trạch không thể gọi là đẹp đẽ, nhưng chắc chắn nó đã trở thành một nét vẽ đậm màu trong cuộc sống tẻ nhạt của tôi.
Vào mùa hè năm lớp 10, tôi được bố mẹ gửi về thị trấn nhỏ nơi bà ngoại sống. Trời tháng 7 vừa nóng vừa ngột ngạt, sau khi mang rượu nếp bà làm đến nhà bà Trương, tôi xách giỏ tre chạy nhanh về nhà.
Ánh mặt trời xuyên qua những tán lá rậm rạp, tạo thành vô số bóng nắng lốm đốm rơi xuống con hẻm dài, còn có rất nhiều bông hoa lạ không tên đang rơi rụng xuống.
Sắp về đến nhà, tôi bất ngờ va phải một cậu con trai ở góc quẹo, làm cậu ta ngã sõng soài dưới đất.
Tôi ngây người một lúc rồi hốt hoảng đỡ cậu ta dậy, liên tục xin lỗi.
Cậu ta nhíu mày, khẽ nhếch môi, yếu ớt nói:
"Cậu không nhìn đường sao? Đau ch-ế-✞ đi được."
Tôi muốn phản bác nhưng sự thật là tôi đã làm cậu ta ngã. Nhìn cậu ta có vẻ yếu ớt, tôi đoán chắc cậu ta vốn đã không khỏe nên nắm chặt tay cậu ta, nói:
"Cậu yên tâm, tôi sẽ không trốn tránh trách nhiệm đâu."
Năm phút sau, tôi dìu cậu ta về sân nhà bà ngoại, cho cậu ta nằm lên ghế tre dưới bóng cây.
Khi chạm vào vai cậu ta, tôi nghe tiếng cậu ta khẽ kêu đau, lo lắng liệu có phải tôi đã vô tình làm cậu ta bị thương hay không, tôi liền kéo áo cậu ta lên một chút và thấy những vết bầm tím lớn.
Tôi mở to mắt kinh ngạc:
"Tôi thực sự chỉ va nhẹ vào cậu thôi, sao lại có nhiều vết thương thế này?"
Cậu ta quay đầu nhìn tôi, bình thản nói:
"✝️*𝒽â*𝖓 𝐭♓*ể yếu ớt không được sao?"
Tôi ↪️ắ.п ⓜ.ô.ı, chạy vào nhà lấy hộp thuốc. Bố mẹ tôi đều là bác sĩ ở thành phố nhỏ, từ nhỏ tôi đã quen với các loại thuốc cơ bản.
Sau khi cẩn thận bôi thuốc lên các vết thương của cậu ta, tôi mới thấy cậu ta đã nằm nghiêng và ngủ thiếp đi. Lúc này tôi mới bình tĩnh quan sát cậu ta kỹ hơn.
Cậu ta có đôi mắt sâu, hàng lông mày tuấn tú, sống mũi cao và đôi môi mỏng. Cậu ta cao ráo nhưng không gầy yếu, trông cậu ta rất ngoan khi ngủ nhưng khi tỉnh táo lại toát ra vẻ lạnh lùng mạnh mẽ.
Bà ngoại không có ở nhà, tôi ôm bình rượu nếp ngồi dựa vào gốc cây chờ cậu ta tỉnh lại. Không biết bao lâu sau, tôi cảm nhận ánh mắt cậu ta nhìn chằm chằm vào mình, mở mắt ra thấy cậu ta đã tỉnh và đang chơi với bông hoa nhỏ rơi từ cây xuống.
Tôi đưa rượu nếp cho cậu ta và khẳng định:
"Những vết thương này không phải do tôi làm cậu ngã mà có đâu."
Cậu ta thản nhiên nhận lấy, uống mấy ngụm rồi bình tĩnh thừa nhận:
"Ừ, không phải do cậu."
Tôi đứng dậy, nhìn xuống cậu ta:
"Cậu đã lừa tôi."
Chiếc muỗng chạm vào bát phát ra tiếng "keng", cậu ta im lặng một lúc rồi khẽ cười, không chút do dự mà xin lỗi:
"Xin lỗi nhé, tôi không cố ý đâu. Những vết thương này là do tôi làm việc kiếm tiền để học mà có. Bố mẹ tôi mất sớm, tôi phải tự lo."
"Nói dối cậu chỉ vì muốn có người ở bên một lúc thôi, tôi mệt quá."
Nói xong, cậu ta cười gượng, trông hệt như một đứa trẻ nghèo kiên cường trong các video quyên góp.
Lòng tôi mềm nhũn, thấy cậu ta chân thành nên tôi lại đưa cho cậu ta bát rượu nếp nữa. Sau đó, tôi thường xuyên tìm cách mang đồ ăn đến gặp cậu ta, mua tài liệu học tập tặng cậu ta.
Đến một tuần sau, tôi thấy cậu ta đang đánh nhau với người khác trong con hẻm, dáng vẻ hung dữ hệt như con báo săn mồi trên thảo nguyên.
Lúc ấy tôi mới nhận ra, cậu ta lại lừa tôi.
Vì vậy tôi lập tức quay đầu bỏ đi, không ngờ vừa vào sân nhỏ, giọng cậu ta đã vang lên phía sau:
"Xin lỗi, tôi —"
"Đừng giải thích, tôi sẽ không tin cậu nữa." Tôi cắt ngang lời cậu ta, sẽ không để bị lừa lần nữa.
Dù vậy, tôi vẫn lấy hộp thuốc ra bôi thuốc cho cậu ta và nghiêm túc nói:
"Như vậy là trả đủ lần va phải cậu rồi chứ? Từ nay coi như không quen biết."
Sau đó, cậu ta thường xuyên đến tìm tôi, mỗi lần đều mang theo hoa tươi, quả ngọt, hoặc những đồ thủ công xinh xắn.
Đêm trước khi rời khỏi thị trấn, cậu ta tặng tôi một vòng hoa. Trong ánh trăng, bóng dáng cậu ta mờ ảo, như thể hứa hẹn:
"Giang Mạn, tôi sẽ tìm cậu."
Tôi không tin, vì cậu ta luôn nói dối.
Đến năm đầu đại học, trong buổi tụ họp bạn bè, tôi lại gặp cậu ta, cậu ta nghiêng đầu mỉm cười với tôi:
"Sao nào? Tôi đã nói mà, sẽ không lừa cậu nữa."
*
Khương Du đã giành giải Nữ diễn viên xuất sắc.
Đó là tin đầu tiên tôi nghe sau khi vượt qua bóng tối bất tận và tách mình khỏi ký ức.
Các y tá trong bệnh viện vui mừng bàn tán, khắp các tòa nhà treo đầy áp phích mới của cô ấy, màn hình lớn ở các điểm mốc trình chiếu video của cô. Lúc này, ai ai cũng biết cô ấy đoạt giải.
Tôi dừng lại ở ngã tư, ngẩng đầu nhìn đoạn video trên tòa nhà đối diện.
Trong đoạn video, Khương Du diện đầm xanh biển sang trọng bước lên sân khấu nhận giải. Tay cô ấy cầm góc váy lụa dài, giày cao gót tinh tế, bước chân ung dung, không còn vẻ bỡ ngỡ lúc mới vào nghề. Giờ đây cô ấy đã trưởng thành, dịu dàng và duyên dáng.
Giới truyền thông thi nhau ca ngợi nhan sắc và diễn xuất của cô ấy, biến câu chuyện cuộc đời cô ấy thành bài viết truyền cảm hứng.
Mười tuổi mất bố mẹ, được người khác nhận nuôi, từ nhỏ bị bắt nạt, vào nghề bị đối xử lạnh nhạt, nổi tiếng được một chút thì bị cộng đồng mạng tẩy chay. Cô ấy đã đi một hành trình không hề dễ dàng.
Câu chuyện ấy có phần giống với Thịnh Trạch, người cũng có tuổi thơ khó khăn, từng thất bại hết lần này đến lần khác khi khởi nghiệp, nhưng cuối cùng cũng thành công, đứng trên đỉnh cao.
Đó có lẽ là lý do họ có thể trở thành nam nữ chính trong câu chuyện này - họ đều đã vượt qua khó khăn và giành chiến thắng, vừa là những kẻ chiến thắng, vừa là những người yêu nhau.
Hot search trên Weibo liên tục bùng nổ.
[Khương Du khóc với cảm giác tan vỡ!]
[Khương Du diễn xuất bùng nổ!]
[Khương Du nổi bật xuất sắc!]
Khi mọi người đang bàn tán rôm rả, Thịnh Trạch đã cầu h.ô.ⓝ cô ấy.
Anh ấy thuê một đội ngũ chuyên nghiệp để lập kế hoạch cầu ♓-ô-𝖓-, chỉ mất một tuần để hoàn tất từ ý tưởng đến trang trí hiện trường.
| ← Ch. 1 | Ch. 3 → |
