Hòa Ly Cùng Tể Tướng Lạnh Lùng
Bạn đang đọc truyện Hòa Ly Cùng Tể Tướng Lạnh Lùng trên trang ngontinhtruyen, nơi bạn có thể tìm thấy rất nhiều truyện ngôn tình hay, mới nhất!!!
Nam chính: Trước là quân tử thanh lãnh, sau hóa nam nhân truy thê điên cuồng.
Nữ chính: Ngoài mềm trong cứng, kiên cường bất khuất.
Nếu không gặp được nhi tử của Tể tướng (Thủ phụ) là Tạ Bích, Giang Vãn Nguyệt vốn đã có thể bình yên sống hết một đời. Đáng tiếc, hắn đứng trên thuyền thổi sáo, dáng vẻ phiêu diêu tựa như trích tiên ấy lại khiến nàng chẳng thể nào quên. Vì thế, Giang Vãn Nguyệt đã lén lút học được khúc sáo đó, và trân trọng cất giữ chữ "Phúc" mà hắn viết cho mình vào trong lòng ռ𝖌ự●𝐜.
Điều nàng vạn lần không dám nghĩ tới, vị trích tiên cao cao tại thượng ấy lại chính là vị ♓_ô_𝖓 phu đã sớm định sẵn của mình. Giang Vãn Nguyệt một mình đến kinh thành, quyết định thành ♓·ô𝖓·.
Sau khi thành ⓗ*ôⓝ*, Tạ Bích vẫn cao khiết, lạnh lùng và kiêu ngạo, khiến nàng không dám bước sai dù chỉ một bước. Thế nhưng hắn lại ôn nhuận, lễ độ, khiến nàng không kìm được mà lần này đến lần khác ảo tưởng có thể bước vào trái tim hắn.
Sau này, cả nhà gặp nạn trên thuyền hoa, Giang Vãn Nguyệt ôm chặt chữ "Phúc" kia, ngâm mình trong làn nước lạnh thấu xương, nhìn phu quân của mình cứu thanh mai trúc mã của hắn. Hắn ung dung bình tĩnh trấn an tất cả mọi người, chỉ dường như quên hỏi xem nàng đang ở đâu.
Khi bị dòng nước nuốt chửng, trong lúc tuyệt vọng tự cứu lấy mình, nàng cuối cùng cũng hiểu ra, phu quân của nàng là kẻ đức dày tình mỏng, chẳng phải lương nhân.
Người thê tử xuất thân từ nhà thuyền, vốn trầm lặng nhút nhát, đột nhiên đòi hòa ly, Tạ Bích kinh ngạc xong lại bình tĩnh trở lại.
Hắn xưa nay không bao giờ é_ⓟ b𝖚ộ_🌜 người khác, liền đóng dấu vào thư hòa ly mà nàng đã soạn sẵn.
Về sau, Bắc Nhung công hạ kinh thành, ⓣг_𝒾_ề_𝐮 đì_ⓝ_𝖍 dời về phía Nam. Khi hắn vội vã vượt sông về Nam, nhờ có Giang cô nương được mệnh danh là "Tiểu Bồ Tát trên sông" ra tay cứu giúp mới có thể thoát thân để đến Nam Đô. Hắn hồn còn chưa kịp định, lại thấy người thê tử trước đây của mình. Trên suốt chặng đường về Nam, nàng cứu vô số người, vừa tĩnh lặng dịu dàng như dòng nước, lại vừa xinh đẹp động lòng người như đóa hàm đan trên sóng biếc.
Sau khi ổn định, Tạ Bích đã là người quyền cao chức trọng, cũng bằng lòng thành toàn cho tấm lòng cứu nước của nàng, lại phát hiện nàng còn kiên cường, dũng cảm và trầm tĩnh hơn mình tưởng tượng rất nhiều...
Tạ Bích ngày ngày như kim đâ_Ⓜ️ ✅à_🔴 tim. Giữa sóng nước dập dềnh, cuối cùng hắn cũng lên tiếng: "Chuyện hòa ly trước đây quá mức vội vàng, ta... vừa hổ thẹn lại vừa hối hận..." Nhưng nàng chỉ khẽ chèo thuyền giữa dòng biếc, mắt nhìn về dãy núi trập trùng, nhẹ nhàng mà quả quyết đáp lại ba chữ "không hối hận".
Chỉ khi đã từng có được, người ta mới càng dễ dàng buông bỏ.
Cuộc ♓*ô*n nhân ngắn ngủi tựa sương mai ấy, là cách tốt nhất và nhanh nhất để nàng quên đi hắn, nhưng lại là những ký ức khắc cốt ghi tâm, bào mòn trái tim của hắn.
>> Danh sách các chương của truyện:
- Chương 1 : Hắn tất nhiên sẽ không nhìn ra vết thương này
- Chương 2 : Ta viết cho cô nương một chữ phúc nhé
- Chương 3 : Nàng là sự vụng về mà hắn muốn che giấu
- Chương 4 : Đã quen với việc phớt lờ
- Chương 5 : Hắn đừng trên bờ nhìn nàng giãy giụa
- Chương 6 : Nàng nghĩ đủ phương thức muốn hắn gọi tên nàng
- Chương 7 : Thanh tĩnh như suối xuân, ngay thẳng như tùng bách
- Chương 8 : Có những người sinh ra đã đáng được người ta nâng niu trong lòng bàn tay
- Chương 9 : Quên cách làm chính mình
- Chương 10 : Là nàng quá tham lam
- Chương 11 : Hắn không cần phải theo những phong tục của nàng ấy
- Chương 12 : Nụ cười của hắn có thể làm tổn thương người khác đến thế
- Chương 13 : Nàng muốn đợi đến khi câu chuyện kết thúc
- Chương 14 : Đáy lòng dần dần lạnh lẽo và tĩnh lặng
- Chương 15 : Ngay cả việc đền bù cũng đã sắp xếp ổn thỏa
- Chương 16 : Thê tử dường như xa cách với hắn hơn trước
- Chương 17 : Bọn họ vốn dĩ cũng chưa tính là định 𝖍-ô-п ước
- Chương 18 : Cá Thải Vĩ không có hình dạng thế này đâu
- Chương 19 : Chi bằng sau này đôi bên tự lo
- Chương 20 : Mặc cho bản thân từ từ chìm xuống theo dòng nước
- Chương 21 : Hắn như người mất hồn
- Chương 22 : Sau khi phu nhân về phủ đã thay đổi rất nhiều
- Chương 23 : Chúng ta vẫn nên hòa ly thôi
- Chương 24 : Nàng ngay cả đơn hòa ly cũng đã viết xong rồi
- Chương 25 : Chẳng hề nghĩ đến nửa phần ân tình
- Chương 26 : Cái gối nàng từng dùng, hắn đã giữ lại
- Chương 27 : Hắn đã rất lâu không dầm mưa ở kinh thành rồi
- Chương 28 : Đời này hắn không cần phải gặp lại nàng
- Chương 29 : Nếu kinh thành thật sự thất thủ, hắn sẽ ra sao?
- Chương 30 : Bánh trung thu chữ Phúc là để lại cho nàng ấy
- Chương 31 : Bánh trung thu chữ Phúc là để lại cho nàng ấy (2)
- Chương 32 : Hứa với ta đừng tuẫn quốc
- Chương 33 : Giang Thượng Tiểu Bồ Tát lại chính là thê tử trước đây của hắn
- Chương 34 : Ánh mắt chạm nhau, vật thị nhân phi
- Chương 35 : Trong mắt nàng, suy cho cùng… hắn vẫn không giống những người khác
- Chương 36 : Trong lòng chợt trào dâng một nỗi đau trĩu nặng, chua xót
- Chương 37 : Hắn ta chưa bao giờ hiểu rõ thê thê tử của mình
- Chương 38 : Vì nàng không muốn phụ lòng nam tử bên cạnh
- Chương 39 : Hắn muốn để nàng có năng lực tự bảo vệ
- Chương 40 : Nếu nàng ta tái giá, con nghĩ sao?
- Chương 41 : Ít nhất họ cũng là cố hữu*
- Chương 42 : Trong lòng nàng đã sớm có hắn
- Chương 43 : Nhưng tại sao, hắn lại vừa hổ thẹn vừa hối hận?
- Chương 44 : Chỉ khi đã từng có được, mới càng dễ dàng buông bỏ
- Chương 45 : Nàng xa lánh hắn, lại đi 𝖌.ầ.n ℊũ.𝒾 với người ngoài
- Chương 46 : Hai đôi mắt hắn đỏ ngầu vì ghen tuông
- Chương 47 : Ngươi ở kinh thành đã từng gặp Tạ đại nhân chưa?
- Chương 48 : Tạ đại nhân đã từng hòa ly
- Chương 49 : Hắn dùng trăm phương ngàn kế để tiếp cận nàng
- Chương 50 : Lần đầu tiên hắn dõi theo bóng lưng nàng
- Chương 51 : Nàng vẫn nên làm thê tử của hắn
- Chương 52 : Nàng kính trọng hắn như phụ huynh, sư phụ
- Chương 53 : Nếm trải những vết thương nàng từng chịu
- Chương 54 : Nam tử bên cạnh cầu ⓗ●ô●ⓝ nàng
- Chương 55 : Ta cũng tự thấy không còn mặt mũi nào gặp lại lang quân nữa
- Chương 56 : Đêm giao thừa tuyết lớn, hắn chờ nàng bên ngoài song cửa
- Chương 57 : Trong ♓ô·п lễ của nàng, hắn chỉ là khách qua đường
- Chương 58 : Cuối cùng hắn cũng nhìn rõ trái tim mình
- Chương 59 : Lần hòa ly đó của chúng ta quá vội vàng
- Chương 60 : Hắn chỉ đứng bên cạnh nàng
- Chương 61 : Lúc nhỏ nàng cũng khốn khổ như vậy sao
- Chương 62 : Mang thuyền độc mộc đến Bích Lung Hạp
- Chương 63 : Thê tử của ta gặp nạn, cần ta quay về gấp
- Chương 64 : Thuyền hoa của Giang cô nương cháy rồi
- Chương 65 : Chúng ta làm lại từ đầu
- Chương 66 : Ý trời muốn cướp đi, hắn cũng có thể đoạt lại cho nàng
- Chương 67 : Đều là việc nhà của thần, không làm phiền Bệ hạ bận tâm
- Chương 68 : Cá Thải Vĩ là do thê tử của hắn bắt về
- Chương 69 : Vứt bỏ cả tôn nghiêm, khốn khổ trăm bề, chỉ để đổi lấy một chút yêu thương từ nàng
- Chương 70 : Hắn ôm nàng vào lòng
- Chương 71 : Trong quãng đời dài đằng đẵng còn lại, nàng sẽ lặng lẽ quên đi hắn
- Chương 72 : Đông Đô quang phục, có thể về nhà rồi
- Chương 73 : Con định tái hô*п sao?
- Chương 74 : Nguyện bù đắp lại hết thảy những lỗi lầm trong quá khứ
- Chương 75 : Hắn ở nơi này đợi nàng trở về
- Chương 76 : Nàng đã sớm coi việc ủy khuất mình trở thành thói quen
- Chương 77 : Chân tướng của sự tình năm đó
- Chương 78 : Hắn chuẩn bị quà sinh thần cho nàng
- Chương 79 : Dù sao cũng là người nàng đã nhung nhớ bao năm
- Chương 80 : Nhất sinh nhất thê nhất song nhân
- Chương 81 : Bù đắp cho những tiếc nuối của đại ⓗ_ô_𝓃 năm đó
- Chương 82 : Khéo léo bày liên hoàn kế bảo vệ tiểu thê tử
- Chương 83 : Truy thê phải truy từ tấm bé
- Chương 84 : Thanh mai trúc mã tuế nguyệt trường
- Chương 85 : Màn tranh hùng bắt đầu…
- Chương 86 : Nồng nàn mật ngọt
- Chương 87 (cuối) : Cổ đại, cung đình hầu tước, cưới trước yêu sau, ngược tâm, vả mặt truy thê, HE